ĐI VỀ PHÍA BÌNH MINH

Chủ nhật - 05/09/2021 07:35

Truyện ngắn của Tâm An

Đêm đầu tiên

Màn đêm bao phủ lên phố thị một màu đen hoang hoải giữa đêm đông lạnh lẽo. Chỉ còn những cơn mưa phùn rả rích và gió rít qua khe cửa. Ngoài kia bóng họ lẫn vào đêm, một bà già và một cô gái trẻ. Cứ nom cái dáng lưng còng bẻ cong sát xuống mặt đất thì ắt hẳn là người già, còn kia là cô gái trẻ. Bàn tay cô ta vươn ra dài quá ống tay áo để lộ làn da trắng tinh dù ánh đèn đường cũng vàng vọt như chiếc lá mùa thu. Tôi đoán chắc đó là một cô gái trẻ. Đêm chỉ có thế. Chỉ nhuốm màu vàng của đèn đường, thứ ánh sáng duy nhất trải lên từng khóm lá vàng của cây xoan già. Ánh sáng men theo con đường phủ bóng lên hai con người lầm lũi. Không có thanh âm nào vang lên ngoài đêm tối. Lũ côn trùng chỉ rả rích đôi hồi cho bớt đi tĩnh lặng. Chiếc xe kéo ì ạch lăn bánh trên mặt đường nhựa, tiếng rít của chiếc vòng bi trục bánh khô dầu nghe như tiếng sáo.

Lũ chó bất giác nhận ra những kẻ lạ mặt. Chúng làm bổn phận của loài chó, chúng sủa vang từng hồi, con nọ sủa theo con kia ầm ĩ cả góc phố. Lũ mèo có vẻ ngoan ngoãn hơn. Chúng núp thu lu bên góc đường cạnh chiếc thùng rác. Ánh mắt chúng sáng rực lên như hai viên bi ve xanh lè trong đêm tối. Tiếng con mèo bật chợt ré lên: 
-meo........

Và kéo theo những âm thanh loảng xoảng, tiếng móng vuốt cào vào chiếc nắp thùng và bật nhảy lên mái tôn. Con Mèo kêu thêm vài tiếng, lũ chó được thể hùa vào. Âm thanh hỗn độn phá bĩnh màn đêm xuất phát từ hai con người và chiếc xe kéo. Cô gái dõi mắt theo con mèo cô khẽ kêu lên khe khẽ
- meo....meo.... Suỵt...suỵt...
Cô đang trấn an nó.

 
612496201253086178202115189744289268367360o 1559207896058128881614

Bà già vẫn còng lưng bới tìm lục tung chiếc thùng rác. Ánh đèn pin đội đầu rọi vào chiếc thùng sáng lên rực một khối màu xanh vuông vức, nom từ xa i hệt khối ngọc bích. Bàn tay nhẹ nhàng lôi ra bao nhiêu là thứ rác rưới. Tấm lưng còng lại cúi sát hơn xuống mặt đất, nom bà ta giống một con sâu đo. Đôi bàn tay già nua ấy nhặt ra một số thứ và cho lên chiếc xe kéo. Cô gái cẩn thận hốt những thứ rác cẩn thận nhét trở lại chiếc thùng nhựa màu xanh. Ánh đèn pin trên đầu cô gái lại rọi vào chiếc thùng, ánh sáng lại xuyên thấu như lúc nãy. Tôi thấy dòng chữ trắng hiên lên trên khối lập thể màu xanh "Hãy chung tay bảo vệ môi trường!".

Hỡi ôi! Những câu khẩu hiệu mới ý nghĩa làm sao, còn những mảnh đời lầm lũi kia đang làm đẹp cho đời một cách vô thức bởi cái nghèo đeo bám. Tôi chợt thấy yêu đôi bàn tay nhỏ xinh đang cho rác lại vào thùng và cẩn thẩn quét đi những gì vương vãi họ vừa lôi ra.

Đêm thứ 2

Tập bản thảo vẫn dở dang trên chiếc bàn gỗ. Đêm trong căn nhà của tôi chỉ có thế, vẫn yên lặng mặc cho thi thoảng gió rít, tiếng lạch cạch của bàn phím và tích tắc nhịp thời gian.

Kinh coong....

Chuông đồng hồ dè dặt điểm 12 tiếng ngân dài vang xa. Tôi miên man nghĩ về hai con người đêm qua. Đột nhiên trí tò mò của tôi về họ chen ngang dòng suy nghĩ của bộ tiểu thuyết đang ở chương thứ 8. Họ là ai? Từ đâu đến? Nghèo khổ thì hẳn rồi. Bởi ngay cả tầng lớp bình dân cũng chẳng ai thèm làm cái công việc ấy. Chả phải đất nước đã công nghiệp hoá hiện đại hoá đến cả nông thôn rồi hay sao?!

Lũ chó lại sủa vang. Nhìn qua khe cửa tôi thấy con mực với bộ lông đen tuyền phủ lên ánh bạc của mưa phùn. Nó loang loáng dưới ánh đèn cao áp. Tiếng cót két của vòng bi khô mỡ trục lại rít lên đều đặn to dần. Tôi mở cửa để quan sát họ, vẫn những hành động lặp lại của ngày hôm qua. Châm điếu thuốc đứng dõi theo bóng họ xa dần....xa dần về phía bình minh.

 
6154816012530870715353594282791819630084096o 1559207896138565155133

Nhà tôi còn một đống đồ cũ hỏng. Ý nghĩ mang chúng ra để bên cạnh những chiếc thùng rác mới thật nhân văn làm sao. Mặc dù có đôi phần tiếc rẻ về chiếc nồi áp suất cũ mèm còn dùng tốt. Tôi đóng cửa tắt đèn đi ngủ với niềm vui nho nhỏ. Có vẻ đêm nay trời đỡ lạnh trong căn phòng nhỏ.

Đêm thứ 3

Chương thứ 9 của bộ tiểu thuyết đã xong. Tôi tự thưởng cho mình ly rượu, nhấm nháp chút lạc rang và mở toang cửa sổ. Phía bên kia con đường đống đồ phế liệu vẫn nằm đấy phản chiếu lên lung linh ánh bạc màu kim loại. Đầu óc miên man với số ký lô nhân với giá nhôm phế liệu mặc dù tôi không giỏi về món ấy. Tôi đợi ánh đèn pin làm sáng lên chiếc thùng nhựa màu xanh, chờ đợi cái cúi gập người như con sâu đo của bà già và đôi tay trắng tinh vươn dài ra khỏi tay áo. Tiếng xe cót két lại vang lên từ xa như tiếng chim. Nhịp điệu chậm rãi như tiếng còi trong điệu slow mềm. Bà già dừng bên chiếc thùng rác gập người xuống. Chó vẫn sủa vang theo nhau. Lũ mèo mềm mại ngoan ngoãn dương đôi mắt xanh trên mái hiên chực chờ. Ánh đèn pin lướt qua đống đồ của tôi. Họ đứng đó thật lâu nói với nhau một đôi câu gì đó rồi lặng lẽ rời đi. Tôi mở toang cánh cửa vội vã đuổi theo.
- Bà ơi..... Khoan đi đã...

Hai cái đầu ngoảnh lại. Ánh đèn liếc qua tôi. Cô gái nhẹ nhàng đưa tay tắt chiếc đèn pin đội đầu.
- Chỗ ấy là đồ vứt đi đấy! Sao bà không lấy nó? Chả phải hai bà cháu đang đi nhặt đồ phế liệu hay sao.
- Cảm ơn cậu...tôi tưởng....
- Tưởng cái gì, người ta đã vứt ra đấy thì cứ lấy thôi.
Tôi đưa tay lôi chiếc ví ra khỏi túi quần. Rút vội vài tờ bạc rồi đỡ tay bà ta.
- Đây! Con biếu bà chút
Cô gái trố mắt nhìn, đôi mắt sâu đen thẳm sau hàng mi cong. Bà già rất nhanh và dứt khoát.
- Cảm ơn ý tốt của cậu, nhưng bà cháu tôi không dám nhận. Và cũng không phải ăn xin cậu ạ.

Hỡi ôi!... Làm một người tử tế xem ra không dễ. Ít ra là trong hoàn cảnh này. Tôi cố nài nỉ và bất lực nhìn theo bóng họ khuất xa dần...

Trên cao phía đối diện. Gã hàng xóm từ ban công lập loè điếu thuốc trên môi nhìn xuống. Gã không hiểu chuyện nên nói vọng xuống.
- Sao vậy chú? Trộm cắp à?..
Rõ nhà giàu, nhìn đâu cũng ra ăn trộm ăn cướp.
Tôi nhanh nhẩu:
- Nhặt rác thôi bác ạ!
- Nhặt nhạnh cái gì, sểnh ra thì cái gì cũng hốt đấy lạ gì.

Tôi bất lực trước câu nói của gã. Thả một tiếng thở dài tống trôi bực dọc bước về nhà. Đêm lại khó ngủ hơn. Tôi nghĩ về những phận người cây cỏ cần mẫn hằng đêm.

 
6137836412530861482021183869813877847883776o 15592078960921345959660

Đêm nay là chương cuối. Trời gió rít từng cơn vần vũ cuốn những giọt mưa ràn rạt lên mái hiên. Đám lá vàng bay xào xạc lẫn vào hỗn độn thanh âm của đêm. Ngoài kia mưa gió xoá nhoà đi tất cả. Lũ chó mải mê cuộn tròn trong chiếc ổ ấm êm. Không còn thâý bà cháu họ lẫn tiếng kêu của chiếc bánh xe. Đột nhiên có tiếng đập cửa. Một giọng nói nhẹ nhàng lẫn vào trong gió bấc. Có vẻ như tiếng đàn bà gọi.
- Chú ơi... Chú gì ơi... Chú còn thức không đấy?!
- Ai đấy?... Đợi chút!
Đằng sau cánh cửa là cô bé nhặt rác. Chiếc khẩu trang kéo xuống cằm lộ rõ gương mặt thanh tú và đôi mắt đen sâu.
- Sao đấy cô bé?
- Chú xem cái này
Cô gái đưa tôi chiếc hộp.
- Cháu nhặt được trong thùng rác của cái ông hôm qua ấy.

Tôi nhẹ nhàng mở nắp chiếc hộp bánh. Không có chiếc bánh nào cả. Chỉ có những cọc tiền mới cứng phẳng phiu kèm tờ giấy ghi dòng chữ rất cẩn thận. "Chúc mừng sinh nhật sếp- ký tên Trần Phong"
- Hai bà cháu thật tốt bụng. Chúng ta sẽ trả lại.
Họ lại đi lặng lẽ dưới cơn mưa đêm nặng hạt. Có vẻ như mưa đã gột rửa hết những bụi trần trên thân thể hai bà cháu. Không còn tiếng cót két của trục bánh xe khô mỡ. Họ đi về phía bình minh.
T.A 
05/09/2021

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập15
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm13
  • Hôm nay1,325
  • Tháng hiện tại16,765
  • Tổng lượt truy cập3,770,967
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây