ĐỒI CỎ MAY (Công Hiếu)

Thứ năm - 22/08/2019 05:26
(Truyện ngắn)


Mặt trời hắt những tia nắng đỏ gắt cuối ngày, bà Lành sấp ngửa xách cái làn nhựa đi thăm mộ chồng. Con đường dốc lúp xúp cỏ may dẫn lên một ngọn đồi thoai thoải. Trên đỉnh đồi, ngôi mộ nhỏ nằm thu mình cũng giữa tua tủa cỏ may tím ngắt. Chiều nào bà cũng ra đây với chồng vì bà tin rằng thời điểm chuyển giao giữa ngày và đêm người từ cõi âm lại được về trần thế. Lên đến đỉnh đồi thì nhá nhem tối. Bà đặt chiếc làn xuống đất, lấy ra một chai rượu nhỏ đặt trước mộ chồng, vừa thắp mấy nén nhang vừa nói: “Ông ạ! Thằng con ông nó đang muốn xới hết đồi cỏ may để trồng cây ăn quả đấy. Tôi không đồng ý thì nó nổi đóa với tôi và bảo rằng tôi cũng lẩn thẩn như ông vậy.” Cắm mấy cây nhang xuống mộ, nói hết những điều ấy cho nhẹ lòng, bà thu mình ngồi im lặng, mắt dõi về phía xa, nơi những vạt cỏ may đang đang tối sầm xám xịt. Bà ngồi ở đây rất lâu và cũng mặc cho đàn muỗi vo ve bám vào tay, vào chân mà đốt. Từ xa, có ánh đèn pin quét loang loáng và tiếng giày thình thịch tiến về phía bà. Giữa đỉnh đồi mênh mông cỏ may này chẳng ai qua lại nhưng bà cũng không giật mình vì những bước chân ấy, bà biết đó là thằng Sơn đến đón mình về.
Từ ngày chồng mất, bà già sọp hẳn đi nên Sơn lại càng thương mẹ nhiều hơn. Đã nhiều lần anh muốn đốt trụi cả đồi cỏ may này đi để mẹ không còn bần thần vì nó nữa nhưng anh không làm được. Cũng vì chuyện này mà hai mẹ con anh đã nhiều lần cãi vã gay gắt với nhau. Chiều nay sau khi cãi nhau với mẹ, anh thấy bà xách chiếc làn đi ra ngoài, ngồi nhà chờ cơm nhưng mãi chưa thấy mẹ về, lòng anh nóng như lửa đốt, thế là anh vội ra đây tìm mẹ. Anh tiến đến bên mẹ khoác cái áo gió vào người cho bà rồi lễ phép: “Trời trở lạnh rồi, mẹ về đi kẻo ốm”. Bà vịn vào cánh tay anh nhỏm dậy nhưng vẫn chưa chịu rời gót, Sơn lại giục “Về thôi, ngày mai con lại đưa mẹ ra thăm bố.”
Đêm cuối thu se sắt, gió sàn sạt đưa hương dã quỳ ngai ngái, hai mẹ con dìu nhau trong bóng trăng bảng lảng.
***
Ăn cơm sáng xong, Sơn thấy mẹ lạch cạch cầm liềm ra đồi cỏ may. Anh liền gọi người làm, giao mấy việc lặt vặt trong trang trại rồi cũng tất tả chạy theo. Đến nơi, anh thấy mẹ thoăn thoắt dùng liềm cắt những bông cỏ may già, bà bó lại từng bó xếp vào chiếc bao tải mang theo. Anh đến gần bảo bà dừng tay để mình gọi công nhân đưa máy cắt cỏ lên đây xén một loạt cho nhanh. Bà lắc đầu rồi kéo tay anh ngồi bệt xuống đất cùng mình rồi hỏi: “Con có biết những hạt cỏ may có mùi vị gì không?” Rồi bà bứt một bông cỏ may, nặn ra những hạt trắng ngần nhỏ như trứng kiến đưa cho Sơn. Anh đưa tay đón lấy, chậm rãi cho ít hạt cỏ may vào miệng rồi măm nhẹ để cái vị bùi bùi, thanh thanh thấm dần trong khoang miệng. Lần đầu tiên anh nhận ra hương vị cỏ may thật là dễ chịu. Thì ra mọi vật nếu ta cứ vô tình với nó, ta sẽ thấy nó chỉ là tầm thường vô dụng. Cỏ may với Sơn có thể là thứ đáng ghét nhưng với mẹ nó là một khoảng trời mênh mông nào đó mà anh không biết được.
Ngày cha anh còn sống, ông đã phải đi khắp nơi tìm giống cỏ may mang về trồng trên quả đồi này và ông cũng đã bỏ biết bao công sức để chăm sóc chúng. Việc làm đó của ông, mẹ anh cũng có lần cũng cho rằng đó là việc làm gàn dở, vậy mà giờ mẹ cũng lại nặng lòng với nó. Sơn nhận thấy hình như mẹ đang cố giấu anh chuyện gì đó nhưng cũng không tiện hỏi.
***
Ngày giỗ bố, Sơn bận rộn tiếp đãi anh em, bạn bè đến 12 giờ trưa mới được nghỉ ngơi. Sơn thấm mệt vì phải đi đến từng bàn chạm chén để cảm ơn bạn bè đã viếng thăm. Chờ cho mọi người về hết, anh vào phòng ngả lưng đánh một giấc dài đến tận xế chiều.
Tiếng chim chiều kêu chéo chéc, vọng tới từ rừng dội về, Sơn giật mình trở dậy. Bước chân ra khỏi phòng ngủ, mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp đâu vào đó cả rồi nhưng anh không thấy mẹ đâu. Anh tặc lưỡi “Chắc lại ra đồi cỏ may với bố đây mà”. Nhà chỉ có hai mẹ con nên hễ anh hay mẹ có dịp vắng nhà là mọi vật lại buồn thiu. Cũng đã mấy lần mẹ bảo anh lấy vợ đi nhưng anh chỉ im lặng. Thực ra trước đây Sơn cũng đã trải qua một vài mối tình nhưng cuối cùng cũng chẳng đến đâu. Tuổi trẻ tình cảm còn mỏng manh nên bà Lành cũng chỉ nhắc vậy thôi chứ không cố sống cố chết bắt anh lấy vợ cho bằng được. Hôm nay, uống khá nhiều rượu nên anh thấy miệng khô và đắng ngắt. Anh chậm chạp đến bên bàn ăn định bụng rót một li nước uống cho đỡ khát. Một mảnh giấy được gấp cẩn thận để trên mặt bàn, anh nhón tay mở ra đọc mấy dòng ngắn ngủi dặn dò của mẹ: “Mẹ lên phố vài ngày có việc, con đừng lo lắng và cũng đừng gọi điện vì mẹ để điện thoại ở nhà con nhé!”.
Anh thấy lạ, không biết mẹ lên phố làm gì, gặp ai? Lâu nay mỗi lần có dịp, bà chỉ lên phố sắm vài thứ lặt vặt rồi về chứ có quen ai ở trên ấy đâu? Anh định bụng vào garage lấy xe lên phố tìm bà nhưng đành thôi vì có đi cũng chẳng biết đâu mà tìm.
Những ngày bà Lành vắng nhà, công việc điều hành trang trại bị ngưng trễ và đảo lộn. Sơn đếm thời gian trôi qua từng phút từng giờ. Đến ngày thứ hai cũng không thấy mẹ điện thoại về, Sơn bắt đầu lo lắng. Những lúc này, Sơn chỉ biết chờ đợi và chăm chú vào các bản tin trên tivi và trên các mặt báo. Mỗi lần đọc báo, thấy những thông tin mất tích, tai nạn… là anh lại đứng ngồi không yên. Sang ngày thứ ba, anh thấy có một bản tin đặc biệt trên một tờ báo lớn. Bản tin chẳng có thông tin gì cụ thể, chỉ là một tấm ảnh có chiếc khăn mùi soa cũ kĩ thêu hình những bông cỏ may tim tím phất phơ trên triền đê ở một nơi nào đó. Trên nền cỏ may có thêu hai câu thơ nhuốm đầy tâm trạng, anh nghĩ chắc đấy là tâm sự của người thêu nó:
“Người đi nhuộm tím chân trời
Cỏ may găm áo một đời đớn đau”.
Cuối bản tin chẳng có thêm một dòng chú thích gì cụ thể, chỉ ghi rằng “nếu ai có chiếc khăn mùi soa như thế này hãy liên hệ với Ban biên tập”. Đọc bản tin kì lạ đó, Sơn sững sờ rồi mường tượng chiếc khăn hình như có liên quan gì đến bố? Rồi anh mơ hồ trong những câu hỏi nghi ngờ về mình, về mẹ, về bố. Nếu đây là câu chuyện của bố thì tại sao mẹ lại giấu mình?…
Ngày thứ tư bà Lành trở về trong bộ dạng khác hẳn. Vừa bước vào nhà, bà đã khoe mấy bộ quần áo đẹp mà bà đã chọn được trong mấy ngày vừa qua. Bà mua cho Sơn mấy bộ quần áo; bà kéo Sơn gần mình rồi lấy áo ướm thử cho anh cứ như anh vẫn còn là đứa con bé bỏng ngày nào. Từ ngày bố mất, Sơn mới lại nhận thấy niềm vui toát ra từ đôi mắt của mẹ. Không kìm nổi xúc động, anh ôm chầm lấy bà và những nghi ngờ mông lung khi đọc được bản tin trên tờ báo hôm nọ không còn lảng vảng trong đầu anh nữa. Được ôm mẹ, anh thấy ấm áp và hạnh phúc vô bờ.
***
cong hieu
 
Cả tuần nay, Sơn thấy mẹ cứ ra ra, vào vào như đang trông ngóng một điều gì đó. Chiều chiều bà cũng không ra đồi cỏ may với bố như trước đây nữa. Anh thấy trong mắt mẹ đang chan chứa một tâm sự gì đó rất kín đáo. Lâu lâu anh thấy bà bí mật gọi cho ai đó hỏi thăm tin tức gì mà anh không nghe rõ được. Những hành động bí mật của mẹ, cùng với câu chuyện về chiếc khăn mùi soa mà anh đọc được trên tờ báo hôm nọ chẳng phải ngẫu nhiên lại có thể xảy ra trùng khít trong một thời điểm như vậy. Điều đó thôi thúc anh hoài nghi về mình. Nhiều lúc nhân mẹ đi vắng, Sơn cũng có ý định lén vào phòng mẹ, lật tung mọi thứ để tìm xem có chiếc khăn mùi soa kia không nhưng anh lại sợ mẹ buồn. Bởi vậy cho nên anh cứ để sự hoài nghi lớn dần lên trong mình.
Sáng nay, anh thấy mẹ nhận được một cuộc điện thoại. Cuộc gọi diễn ra chóng vánh. Vừa tắt cuộc gọi, mẹ đã thông báo với Sơn rằng hôm nay, một vị khách đặc biệt sẽ đến thăm nhà mình. Rồi, bà dặn Sơn cứ ngồi ngoài phòng khách mà đợi còn mình lại đi vào phòng để làm một việc gì đó. Đúng 9h30 phút sáng, một chiếc xe camry tiến chầm chậm vào cổng nhà. Trên xe là người phụ nữ tuổi khoảng năm mươi và một cô gái trẻ. Sơn đứng dậy đi ra đon đả mời họ vào nhà. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp bất ngờ này từ mấy ngày trước, nhưng hôm nay bà Lành lại thấy hồi hộp và lúng túng. Trống ngực đập liên hồi, tay run run, bà mở chiếc rương gỗ lấy ra những kỉ vật của chồng rồi ngập ngừng đi ra chào khách. Trên chiếc ghế, người phụ nữ ăn mặc sang trọng, khuôn mặt được trang điểm nhẹ và có đôi mắt buồn. Ngồi bên cạnh bà là cô gái xinh đẹp trạc tuổi Sơn. Thấy bà Lành xuất hiện, chẳng hiểu sao người phụ nữ lại rưng rưng xúc động. Mặc dù họ mới gặp lần đầu, nhưng Sơn thấy giữa hai người dường như không có sự xa cách nào cả. Có lẽ giữa những người đàn bà từng trải họ dễ đồng cảm với nhau chăng vì những chuyện gì đó mà chỉ riêng họ mới cảm nhận được thôi? Chẳng hiểu sao, hai người hai người phụ nữ xa lạ ấy tiến lại ôm nhau khóc hu hu. Sự việc bất ngờ quá, Sơn lúng túng mời cô gái theo mình ra ngoài để dành không gian riêng tư cho họ. Bà Lành lấy tay quệt nước mắt hướng về phía Sơn và nói: “Hôm nay các con cần biết một câu chuyện của hai mươi năm trước”. Nói rồi bà trao cái bọc kỉ vật cho người phụ nữ. Người phụ nữ đón lấy, hai tay run bần bật, bà lập cập mở cái gói ra; trước mắt Sơn là chiếc khăn mùi soa mà anh đã nhìn thấy trên bản tin hôm nọ. Đôi tai Sơn ù ù, tim như có ai đang bóp nghẹt, rồi tự dưng hai khóe mắt cay cay và nước mắt lăn từng giọt dài trên má…
***
Chiều về gió mùa Đông Bắc thổi ràn rạt. Hiển co ro trong chiếc áo bông lững thững đi vế căn nhà tranh dựng tạm ở trên mặt đê. Hai bên sườn đê, những vạt cỏ may mới hôm kia còn chìa những cánh nhọn hoắt găm vào hai ống quần khách đi đường thì hôm nay chỉ còn trơ gốc. Hiển nghĩ, chắc hôm qua Hạnh đã cắt chúng. Anh bước chầm chậm tiến về căn nhà tranh trước mặt trong tâm trạng u sầu.
***
Hôm nay sẽ là ngày hạnh phúc nhất của Hạnh. Hiển sẽ cầu hôn mình. Nghĩ đến lúc sẽ là vợ Hiển, ruột gan Hạnh cứ như đang múa hết cả lên. Ngồi chờ Hiển thế này, Hạnh chẳng thể làm được việc gì cho có đầu có cuối. Cô cứ miên man, thở nhẹ và hồi hộp trong niềm hạnh phúc đến gần. Chẳng biết làm gì cho thời gian trôi mau, cô đi lấy chiếc mẹt và ôm từng bó bông may phơi trên mái nhà xuống, vò thật mạnh cho hạt cỏ may bung ra trắng ngần để lát nữa nấu cháo đãi Hiển. Chả là Hiển rất thích ăn món cháo cỏ của cô. Vò một lúc, cô đã gom đầy một chén nhỏ những hạt may nhỏ như trứng kiến. Cô nhỏm dậy đi ra phía bếp. Hiển đã đứng ngoài cửa nhà từ lúc nào. Cô sung sướng ôm chầm lấy anh. Hiển cứ đứng như trời trồng như thế để cho Hạnh cuống quýt ôm mình thật chặt. Được một lúc, anh gỡ tay hạnh ra rồi lạnh lùng buông thõng một câu: “Xin lỗi Hạnh, anh không thể lấy em!” Nói xong, anh rút chiếc khăn mùi soa từ trong túi áo, dúi thẳng vào tay cô và quay mặt trở ra. Hạnh không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, sự việc đột ngột khiến cô sốc mạnh. Cô lúng túng, nghẹn ngào “Tại sao? tại sao anh lại làm thế? Hôm nay là ngày Hiển cầu hôn mà?” Trước mắt cô, trời đất tối sầm lại, bất giác, cô đưa tay xoa vào bụng mình mà nức nở. Rồi người ta nghe một tiếng thét dài và một cái bóng chạy phóng đi trong hiu hiu gió bấc.
***
Nhìn những bông cỏ may thêu trên chiếc khăn mùi soa của ông Hiển để lại, người phụ nữ nước mắt dàn dụa tưởng rằng câu chuyện hôm ấy như chỉ vừa mới xảy ra hôm qua. Cô nghẹn ngào lấy từ trong túi xách mang theo bên người cũng một chiếc khăn mùi soa cũ kĩ. Cả hai chiếc giống nhau như một chỉ có điều chiếc khăn cô giữ không được thêu thêm hai câu thơ như của ông Hiển mà thôi.
Trong cơn xúc động, bà Lành nói trong nước mắt: “Từ khi từ biệt cô, ông Hiển cũng bỏ làng ra đi rồi vào đây lập nghiệp. Những ngày sống với tôi, ổng rất đau đớn và ân hận vì đã phụ bạc cô. Có lần tôi cũng có hỏi vì sao lại bỏ cô mà đi thì ổng cũng chẳng trả lời. Thế rồi Hiển ngày đêm tỉ mẩn thêu lại chiếc khăn này. Trước khi mất, ông đã dặn tôi phải tìm cho được mẹ con cô và mong hai mẹ con cô tha lỗi.” Rồi bà, đưa mắt về phía Sơn kể tiếp: “Ngày mang thai thằng Sơn, tôi cũng bị một người đàn ông phụ bạc. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đến cái chết, cũng may gặp được ông Hiển. Rồi chúng tôi lấy nhau và lập ra cái trang trại này. ”
Nghe đến đó, Sơn không kìm được lòng mình, anh quay mặt đi và chạy nhanh ra đồi cỏ may phía trước. Bất chợt, cô gái trẻ cũng đuổi theo anh. Cô vừa chạy theo sau vừa gọi với theo “Anh Sơn! Anh Sơn! Chờ em với!”. Nghe tiếng cô, anh dừng lại và ngồi bệt xuống đất, mắt hướng về phía đỉnh đồi đang ngập màu tim tím cỏ may. Nhờ thế cô gái mới đuổi kịp Sơn. Đến gần, cô ngồi sát bên anh, ngắt một bông may còn vương sương sớm rồi hỏi nhỏ: “Anh Sơn này, anh có biết sự tích hoa cỏ may không?” Sơn không trả lời cô vì Sơn cũng đã đọc ở đâu đó về câu chuyện này “Cô gái trong truyện vì nhớ chồng, mà khóc suốt cả ngày đêm. Bụt thương tình nên hóa kiếp cho cô thành cỏ may để rồi cứ găm vào áo người đi đường để người ta đưa mình đi khắp nơi tìm chồng”. Câu chuyện cũng buồn như chính đồi cỏ may này vậy. Họ ngồi bên nhau thật lâu trong im lặng, rồi bất chợt cô gái ngả đầu vào vai Sơn.
Trên không, những đám mây bàng bạc cuối thu đã tan dần và nắng ấm cũng bắt đầu thả vàng trên khắp các quả đồi trước mặt...

 
Công Hiếu

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm6
  • Hôm nay1,307
  • Tháng hiện tại33,091
  • Tổng lượt truy cập2,637,613
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây