ĐOM ĐÓM TRÊN SÔNG - Tác giả: Hoàng Như Phúc

Thứ tư - 30/09/2020 11:56
Tác phẩm của Hoàng Như Phúc
 
GIẢI NHÌ 
CUỘC THI VIẾT TẢN VĂN “TRUNG THU CHO EM” QUÁN CHIÊU VĂN 2020
 
 
Hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và đêm


Em vốc đầy tay một bụm đầy đom đóm, rồi tung lên trời cho ánh sang bay đi, bay đi … Từng chùm sáng lung linh toả ra khắp không gian, rung rinh nhảy múa. Chiếc xuồng nhỏ cũng chao nghiêng trên sóng nước bồng bềnh. Em đưa mắt dõi theo những tia sáng lập lòe khi mờ khi tỏ. “Lồng đèn” của em đây, lồng đèn của em còn biết bay nữa cơ!
Đã qua hết cái nắng chói chang của mùa hè, đất trời cũng dường như dịu lại, bến sông sau nhà cơ man nào là lục bình nở tím. Em thấy mẹ lén ra ngồi bên gốc bần khóc một mình, thỉnh thoảng nhìn vào trong nhà, xem chừng ngoại có động tĩnh gì không.
- Mẹ ơi, khi nào thì bà ngoại mới chơi với con được vậy mẹ?
- Mẹ xin lỗi con gái, chút nữa cậu sẽ rước bà con về bên đó cho tiện chăm sóc, khi nào bà khỏe bà sẽ về, con nhé!
- Bà hứa trung thu sẽ làm lồng đèn cho con cơ!
Em nũng nịu lắc lắc cánh tay mẹ, nhưng mẹ chỉ nhìn ra sông vắng, đó là hướng về nhà cậu. Em nghe nói về bên cậu cho gần bệnh viện, em không muốn bà đi bệnh viện đâu, em muốn bà ở cùng với em!
Rồi cậu cũng đến rước bà đi, em hỏi khi nào bà về mà người lớn không ai nghe thấy. Rồi đây chỉ có em quanh quẩn một mình. Em không thích ra xóm chơi vì ai cũng trêu em là đồ con hoang, đồ không có cha. Những lúc em khóc chạy về méc ngoại, em thấy ngoại cũng khóc theo em, rồi ngoại bảo cháu gái bà ngoan nhất. Bà bảo cháu gái bà được sinh đúng vào ngày rằm tháng tám nên sẽ thông minh nhanh nhẹn lắm đây, và còn xinh như ánh trăng nữa. Ngoại kể cái đêm ngoại chèo xuồng qua sông đưa mẹ đi trạm xá, trên sông cơ man nào là đom đóm, chúng như đang tổ chức lễ hội hoa đăng để chào đón một sinh linh bé bỏng mà bà và mẹ vô cùng trân quý mặc dù người ta cố tình muốn rũ bỏ nó đi.
Vậy thì em biết lý do vì sao mình tên là Đóm rồi. Năm nào sinh nhật em, ngoại cũng bắt thật nhiều đom đóm bỏ vào trong một cái lon sữa rỗng mà bà đã làm những cái lổ giáp vòng cho ánh sáng của đom đóm lọt ra ngoài. Bà nói lồng đèn trung thu của con đây! Em cầm cái cây có treo cái “lồng đèn” chạy chơi khắp sân, ngoại nhìn em cười biết bao trìu mến. “ Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh”, em nghe tiếng hát của bọn trẻ con trong xóm, “múa vui theo trăng rồi phá cỗ linh đình” … Em đứng lặng nhìn theo cho đến khi bọn trẻ con xúng xính quần áo đẹp cầm lồng đèn lộng lẫy trong tay khuất xa dần. Rồi em lặng lẽ mở nắp lon cho đom đóm bay lên, trong giây phút đó em chỉ có duy nhất một nguyện cầu cho ngày sinh của mình, em muốn có cha!
Dòng sông đêm huyền ảo, những con sóng vỗ về mạn xuồng, năm nào bà ngoại cũng bắt đom đóm làm lồng đèn thay cho cha em. Người cha mà em chưa hề biết mặt. Em không biết vì sao khi làm bao nhiêu việc nặng nhọc bà lại không khóc mà khi em hỏi về cha thì nước mắt bà lại rưng rưng. Em cứ hỏi: “Ba của con đâu ngoại? Khi nào ba con mới về như ba của con Hằng đầu xóm? Sao ba nó cũng đi làm lâu lâu được về còn ba con thì không?” Em đâu biết rằng bà đã cố gắng nuốt tủi nhục khi người ta bỏ rơi con gái bà lúc bụng mang dạ chửa. Mũi dại thì lái chịu đòn, ngoại vừa an ủi con vừa phải giúp con đối mặt với người đời, và bây giờ đến cháu ngoại của bà nữa. Bà thường hát ru cháu câu hát: à ơi … con chim se sẻ nó đẻ cột đình, bà ngoại đẻ má, má đẻ mình …em ơi! Em thấy bà buồn nên ngoan không hỏi nữa, em xoay tít cái lồng đèn đom đóm. Con không hỏi nữa đâu bà nhé, bà đừng có buồn rồi bỏ con đi giống như ba, con muốn được nghe bà kể chuyện, con muốn bà tết tóc cho con, con muốn bà làm lồng đèn đom đóm cho con nữa…
Mẹ em đi làm về khi trời đã tối, bến sông hiu hắt ánh đèn bên mâm cơm mẹ chờ con. Em đã ngủ say từ lúc nào không biết. “Bìm bịp kêu con nước lớn em ơi”! Bà ngoại thấy con gái sớm hôm buồn buồn, bà thương đứt ruột, nói chứ con cứ để con Đóm cho má nuôi. Mẹ em ngồi lặng im đong đưa chiếc võng, như muốn truyền sang những gì thương yêu nhất cho em. Trong giấc chiêm bao em mơ màng, sinh nhật em, trung thu năm sau, em được ba và mẹ dắt tay em đi chơi trên con đường kết đầy hoa đăng rạng rỡ. Trên tay hai người cầm hai chiếc lồng đèn đẹp lắm, còn em thì mê mẩn những ngọn đèn lung linh phát ra tiếng nhạc. Em hạnh phúc cười vang, nhưng… em bỗng chợt giật mình. Chú này không phải ba, chú là người hay đến đón mẹ mà em vô tình thấy hôm trước. Khung cảnh biến mất, hai người vẫn nắm tay em bước đi thật nhanh, em vừa đi vừa quay quanh tìm gì đó không rõ nữa. À phải rồi, ngoại em đâu rồi? Em không muốn đi chơi mà không có ngoại, rồi em choàng tỉnh giấc, ngoại ơi…! ờ ờ Đóm ngoan, mẹ con đi rồi mẹ con về, có bà ở đây, con đừng sợ!
Em thức dậy khi trời tờ mờ sáng, mẹ đã đi lấy chồng cách mấy dòng sông sâu. Em ở với bà tuy nhớ mẹ nhưng mà quen rồi, dần dần những đứa trong xóm cũng không còn ai trêu em nữa. Mấy hôm trước bà đi chợ rồi ngất ngoài đó, người ta đưa ngoại về nhà, em nghe loáng thoáng người lớn bảo nhau ngoại bị tai biến. Hôm cậu về đưa ngoại đi em không được đi theo, đợi chiếc xuồng khuất sau rặng bần rồi em mới gọi với theo khi chắc rằng chẳng còn ai nghe thấy. NGOẠI ƠI…!

***

Trung thu năm nay trời nhiều mây xám, làm cho ánh trăng khi mờ khi tỏ, khi chỉ là một màu tối âm u. Đã nhiều năm rồi trung thu không còn ngoại nữa, em vẫn không quên chiếc lồng đèn đom đóm năm nào ngoại cố làm cho em vui. Trong ký ức của em từng mảng sáng lung linh hiện về khuôn mặt ngoại tươi cười nhưng đôi mắt thì ngân ngấn nước. Hồi nhỏ em đâu có hiểu cái câu: "cháu ngoại thương dại thương dột", mà cháu ngoại như em càng thương hơn nữa. Ngoại đóng cả vai bà và vai mẹ vai cha, hòng bù đắp phần nào sự thiệt thòi cho đứa cháu nhỏ. Bà ơi, nay con đã lớn rồi, cháu của bà sinh đúng vào ngày trăng rằm nên rất nhanh hiểu chuyện. Bà không cần làm đèn đom đóm cho con nữa, vì nó mãi mãi trong ký ức của con rồi…Em trở về dòng sông ngày ấy. Dòng sông của ngoại bây giờ không còn tiếng ầu ơ, khóm lục bình cũng không phải là lục bình của nhiều năm về trước. Nhưng có lẽ màu tím của nó thì không lẫn đi đâu được, một màu tím buồn từ thuở rất xa xưa. Em nghe trong gió thanh âm nào vang vọng, như là tiếng ngoại gọi Đóm ơi mỗi lúc đi chợ về. Bà mang mớ rau, con cá để đổi lấy bánh kẹo cho em. Rồi có một hôm bà cũng đi chợ như thường ngày, nhưng cho đến bây giờ em không còn nghe gọi hai tiếng “Đóm ơi” nữa.
Em bơi chiếc xuồng ra giữa sông, từng đàn đom đóm thi nhau tỏa muôn ngàn ánh sáng. Khúc sông như một lễ hội hoa đăng. Hay sông cũng biết em về mà nghênh đón. Em vốc đầy tay một bụm đầy đom đóm, rồi tung lên trời cho ánh sáng bay đi, bay đi … Từng chùm sáng lung linh toả ra khắp không gian, rung rinh nhảy múa. Chiếc xuồng nhỏ cũng chao nghiêng trên sóng nước bồng bềnh. Em đưa mắt dõi theo những tia sáng lập lòe khi mờ khi tỏ. Trung thu năm nay ngoại đã ở trên trời. Em thì thầm chỉ đủ mình nghe thấy: Ngoại là ánh sáng vĩnh hằng trong con!


Tháng 9/2020.
Hoàng Như Phúc

(Bài có sử dụng ảnh minh hoạ là ảnh của Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ)

Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm5
  • Hôm nay762
  • Tháng hiện tại36,161
  • Tổng lượt truy cập2,676,919
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây