Dòng Chảy Siêu Thực - Truyện ngắn của Tịnh Bảo

Thứ năm - 22/10/2020 11:27
Dòng Chảy Siêu Thực 

Chủ nhật bắt đầu ngày mới bằng nắng giòn vàng ươm, bằng gió nhẹ và ánh sáng chói chang trên những cánh đồng. R rời nhà trên chiếc xe tải nhỏ chuyên chở nông sản mà anh mượn của một người hàng xóm, anh cho xe chạy trên con đường đất ngoằn nghoèo sang khu nông trại mà gia đình S đã mua. Cả nhà họ cũng vừa mới đến nơi, có hai chiếc xe tải lớn chở những kiện đồ được bó xếp gọn gàng đang chất đầy trên cả hai thùng xe. Một xe thuộc sở hữu của nhà S, một chiếc được thuê và những người bốc vác đang bắt đầu vận chuyển đồ đạc vào trong.
R nhìn xung quanh thật nhanh, anh nhận ra quang cảnh nơi đây rất đẹp, anh hít một hơi dài mắt không rời khỏi gia đình S đang đứng trước cổng rào chào anh. Anh tiến về phía họ.
Ông S bắt tay R kèm nụ cười thân thiện, anh đáp lại bằng lời chào tuy có chút khách sáo nhưng chân thành.
Ông S nắm tay cô bé Sasa và con trai, nhắc cả hai đứa con chào anh. Cậu con trai bước đến, và trong một thoáng, R như nhìn thấy quanh cậu ta một luồng sáng như ánh mặt trời ấm áp, tuy vẻ mặt có chút ngang ngạnh, nhưng điều đó có thể dễ hiểu bởi vì cậu ta đang ở lứa tuổi thay đổi về mặt tâm lý mạnh nhất. Cậu ta khẽ chào R rồi nắm tay cô em gái hơi lùi lại. R tiến lên vài bước xoa lên tóc cô bé Sasa nhưng quay sang nhìn cậu con trai và nói.
_ Lần trước gặp hai đứa đã khá lâu rồi. Giờ Y hơn rồi, trông rất đẹp trai, kiểu này thì lại gây ra sóng gió ở trường mất thôi!
Y chỉ cười nửa miệng. Cậu ta có vẻ lạnh nhạt với vị bác sĩ trẻ. Nhưng R không quan tâm đến điều đó. Rời câu chuyện khỏi Y, anh chuyển ánh mắt sang nhìn cô bé bên cạnh đang nắm tay anh trai mình thật chặt, cô bé Sasa có mái tóc đen thẳng dài đến ngang hông, cài trên mái tóc một chiếc cài màu hồng nhạt, điểm xuyết thêm một chiếc nơ hình cánh bướm màu lam. Cô bé nép nhanh vào sau lưng anh trai khi R ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay còn lại của cô bé cười thật tươi.
_ Chào bé con. Sasa đã mười một tuổi rồi nhỉ? Lần trước gặp con chỉ mới lên năm, giờ đã lớn hơn rồi!
Sasa chìa bàn tay về phía R, con bé từ từ nhoẻn miệng cười, lộ ra cái răng sún.
_ Con chưa mười một tuổi. Sắp thôi ạ.
R quen biết với gia đình S khi cậu còn thực tập trên thành phố nhiều năm trước. Một lần, cậu giúp đỡ bà S trong một tai nạn nhỏ ở tiệm may của bà. Từ đó có thể nói giữa họ có một mối quen biết thân tình.
Cuộc chào hỏi kết thúc nhanh chóng. Mọi người bắt tay vào việc sắp xếp và dọn đồ đạc. mất hai ngày thì mọi thứ mới gọn gàng. Chủ nhật của tuần sau đó R lại sang giúp họ làm hàng rào.
Cô bé Sasa đã bớt nhút nhát và thân thiện hơn với anh. Con bé theo anh khi anh cùng cha nó phát quang những bụi cây dại rậm rạp mọc quanh nhà, nó ngồi nhìn R làm việc và thỉnh thoảng nói vài câu nói với cha về một con chim hay những bông hoa dại mọc rải rác xa xa.
Tối hôm đó R ở lại cùng ăn tối với nhà S. Vợ ông S, bà H rất giỏi nội trợ, tuy việc chính của bà làm chủ một cửa hàng may mặc nhưng vào những buổi tối và dịp cuối tuần bà luôn dành thời gian cho việc nấu nướng, tạo được không khí đầm ấm cho gia đình.
Những câu chuyện giản được trao đổi quanh bàn ăn, chuyện trong làng và nhà thờ. Một lúc sau thì Y và Sasa dừng đũa, hai anh em dẫn nhau ra ngoài chuẩn bị trái cây tráng miệng cho cả nhà. Lúc này, R mới thuận miệng hỏi ông S lý do họ chuyển về vùng quê xa xôi này?
Hơi trầm ngâm và có chút phân vân hiện trên nét mặt, ông S bắt đầu kể về những việc mà Y gây ra ở trường. Thằng bé hiếu động và độc đoán với em gái. Trong khi đó Sasa thì thụ động nhút nhát. Y thường xuyên đánh bạn học của Sasa mỗi khi nghe con bé kể lại mình bị bạn bắt nạt. Họ hy vọng môi trường mới sẽ có ích cho cả hai đứa trẻ.
R hơi bất ngờ. Nhất là với Y, thằng bé nhìn lúc nào cũng ấm áp như ánh nắng mà lại là một đứa độc đoán ưa gây gổ đánh nhau sao?

Cả hai anh em nhập học ở ngôi Trường duy nhất của làng. Ngôi trường dạy tất cả học sinh từ lớp một đến hết chương trình phổ thông.
Chỉ sau một tháng, Y trở thành một học sinh nổi bật trong số những học sinh nam ưu tú. Y học giỏi đều các môn, chơi giỏi thể thao, lại còn biết cách tạo cho mình phong cách riêng.
Y vẫn chưa thể bỏ hẳn được phong thái của cuộc sống thành thị, cậu vẫn tỏ thái độ thích chứng tỏ mình, nhưng cậu biết rằng bản thân cậu có đầy đủ các ưu điểm nổi trội, và cậu biết lợi dụng những ưu điểm đó để cuốn mọi người về phía mình mà không khiến cho đám bạn cùng trường có cảm giác rằng cậu kệch cỡm.
Sasa thì trái lại, sau một học kì con bé bị rơi vào tình trạng bị cô lập, những gì từng sảy ra trước kia ở ngôi trường cũ lại lập lại. Đồ dùng học tập liên tục bị mất và sau đó xuất hiện trong thùng rác của trường. Nhưng … Sasa không hề bận tâm, con bé vẫn coi như không có gì sảy ra, vẫn đi học đều đặn và vẫn lặng lẽ ngồi một mình tách biệt ở một góc sân trường, dưới tàng cây cổ thụ và đọc những cuốn sách mà con bé yêu quý.
Vào một buổi trưa tháng tư, trời đổ nắng gắt. Sasa một mình đi bộ về nhà bằng đôi chân trần, nhưng chỉ đi một đoạn ngắn thì đá dăm, đất cứng cùng lá khô và cành cây vụn khiến bàn chân sưng tấy. Con bé không thể đi tiếp nên đành ngồi bệt xuống vệ đường, lấy cuốn sách hay đọc mở ra che đầu. Trong lúc cơn khát bắt đầu cuộn lên trong cổ họng, Sasa chỉ mong sao anh trai mau chóng tan học và về kịp đón mình. Nước mắt bắt đầu âng ấng trong tròng mắt thì con bé nghe tiếng hỏi đột ngột sau lưng mình cất lên.
_ Sasa! Sao lại ngồi đây?
Con bé nhận ra tiếng nói của anh trai liền ngước lên nhìn, những giọt nước mắt chưa kịp tràn ra lập tức tan đi, cô bé duỗi thẳng đôi chân trần đỏ ửng ra vẫy vẫy mấy ngón chân.
_ Đau chân quá! Em không đi nổi nữa nên ngồi nghỉ .
Nhìn đôi chân sưng đỏ và lấm lem đất cát, Y lại nổi cáu với em.
_ Giày đâu mà lại đi chân không vậy hả?
_ Lúc ngồi học em cởi giày ra để ngay dưới chân, đến khi ra về thì không thấy đâu nữa.
Y lại tiếp tục nổi đóa, vừa gầm gừ vừa đỡ em gái đứng lên.
_ Đứa nào dám làm như vậy? Mai vào trường tao sẽ cho nó một trận, để không bao giờ dám làm vậy nữa.
Sasa chần chừ chưa dám leo lên lưng anh trai, con bé ướm hỏi.
_ Anh cõng em nổi không?
_ Nói nhiều quá! Có mau bám vào cổ không hả?
Y cõng Sasa trên lưng đi một đoạn đường khá xa, con bé lại vô tư đọc tiếp cuốn sách dở dang. Đầu cô bé kề một bên vai anh trai để nhìn vào cuốn sách đang mở ra bên dưới cổ Yushin, khiến cậu ta phải nghiêng cổ sang một bên và mau chóng mỏi nhừ. Bực quá, cậu ta lại quát em gái.
_ Bỏ cuốn sách ra, muốn cả hai bị ngã hay sao hả?
Sasa miễn cưỡng gấp sách lại theo ý anh trai. Cô bé véo nhẹ tai anh chọc ghẹo.
_ Anh khó tính như vậy mà không hiểu sao các chị trong trường đều thích anh, kể cả bọn con gái lớp em, cũng suốt ngày bàn tán về anh.
Y đã bớt nóng nảy, cậu hỏi lại em gái vẻ quan tâm.
_ Vậy còn em, có ai làm bạn thân hay thích em không?
_ Em bị cả lớp né tránh đấy, bọn chúng tẩy chay em, em không hiểu lý do vì sao như vậy. Chúng tìm cách lấy đồ dùng của em. Gây sự với em, cả lớp đấy. Anh dám đánh hết bọn chúng à? …mà anh có dám đánh con gái không?
_ Thường thì anh không đánh con gái, nhưng nếu chúng dám bắt nạt em thì anh sẽ cho chúng biết tay.
Hai anh em trò chuyện rất thân thiết, Y không còn tỏ thái độ ngang ngạnh hay nóng nảy nữa. Đột ngột cậu ta trầm ngâm rồi nhẹ nhàng với em gái.
_ Thật ra … em cũng nên quan tâm đến mọi thứ chung quanh, nên quan sát và xem xét để biết chọn bạn chơi cùng. Người nào xấu thì tránh xa. Tốt nhất là chơi với bạn gái thôi. Chứ cứ như vậy thì sao anh yên tâm mà rời xa đi học Đại học được chứ?
Sasa không phản ứng gì trước những lời của anh trai. Cả hai anh em về đến nhà khi nắng đã dịu hơn, những đám bụi bay lên mịt mù khiến cho không khí đượm một mùi ngái ngái và ẩm mốc, một vài hiện tượng xuất hiện báo hiệu một cơn mưa đầu mùa đang đến sớm. Y vào bếp hâm lại món sườn nấu đậu mà mẹ đã nấu sẵn để hai anh em ăn trưa. Vì cả hai cha mẹ đều bận việc nên từ rất lâu rồi hai anh em phải tự chăm sóc lẫn nhau, từ đó Y luôn đặt ra trách nhiệm cho mình là phải lo lắng và bảo vệ em gái, cũng do vậy mà cậu luôn áp đặt buộc Sasa phải làm theo ý mình trong tất cả mọi chuyện. Hai anh em tự sống trong thế giới riêng của chúng, mà ở đó chỉ có hai anh em, quan tâm và chăm sóc cho nhau.
Y đợi cho Sasa rửa sạch chân rồi dắt em vào bàn ăn, cậu đặt dĩa cơm có món sườn nấu đậu bên trên trước mặt em gái.
_ Ăn cho hết. Không thì biết tay.
Sasa gật đầu dứt khoát, nhìn anh trai cười. Hai anh em ăn nhanh bữa trưa. Ngoài trời bắt đầu cơn mưa rả rích kèm theo luồng không khí nồng nặc mùi đất ẩm.
Sasa đã ngủ say ngay trên ghế sofa, Y ngồi cạnh em thưởng thức một ly chocola nóng và xem tivi. Chốc chốc cậu lại nhìn ra ngoài trời qua tấm kính trên cửa sổ. Màn mưa buông xuống mỗi lúc một dày, những hạt mưa bị cơn gió thổi bạt ngang, tạo nên những đường chéo song song dày đặc trên những ô cửa vuông. Nước mưa tuôn trên máng xối ào ạt, tràn lênh láng trên mái nhà rồi đổ xuống sân.
Y đứng dậy đi về phòng lấy chiếc chăn mỏng ra đắp cho em gái, rồi cậu ra sau bếp rửa đống chén bát mà hai anh em vừa ăn xong.
………………………………………….

 
2 205267

Chủ nhật tuần đó là một ngày nắng đẹp. Sau cái ngày trời đổ cơn mưa đầu mùa ba hôm trước.
Sáng sớm, Sasa mặc chiếc váy màu trắng ngà dài quá đầu gối và thắt hai bím tóc đuôi sam, kèm thêm một dải dây cột tóc bằng lụa màu tím xanh nhạt, trông con bé thật rạng rỡ. Con bé sang phòng của Y đánh thức anh trai, nhưng có vẻ cậu ta còn muốn nằm lì thêm một lúc khi cứ ậm ừ trong cổ họng trong khi em gái cứ nắm lấy tay cậu mà cố kéo khỏi giường.
Sasa có vẻ nôn nóng, con bé tiến về phía cửa sổ kéo tung tấm rèm sang hai bên. Nắng tràn vào căn phòng sáng rực, ấm áp. Nắng chói lòa khiến cho Y không thể nằm lì thêm, cậu uể oải rời khỏi giường, càu nhàu với em gái. Sasa đẩy nhanh anh trai bước xuống những bậc cầu thang và đi về phía nhà tắm.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Y lấy xe đạp chở em gái sang nhà bác sĩ, anh đã hứa sẽ dẫn con bé đi lễ nhà thờ và giới thiệu với cha P. Sasa ngồi sau lưng anh trai vừa ngắm nhìn quang cảnh hai bên đường vừa nhấm nháp chút bánh mà mẹ đã gói vội cho mình khi cả hai anh em không kịp dùng bữa sáng.
R đón hai anh em trước cửa nhà, anh đã đợi sẵn từ sớm. Y giao em gái lại cho anh rồi quay về, cậu ta vẫn tỏ thái độ không mấy thân thiện với anh, riêng con bé Sasa thì nhanh chóng thay đổi thái độ, chỉ sau một thời gian ngắn, con bé đã thấy thân thiết với anh hơn, sau những buổi học, thỉnh thoảng con bé hay ghé vào trạm y tế trò chuyện hoặc ngồi im một chỗ chăm chú nhìn anh khám bệnh.

Sasa bước sang tuổi 12 vào một ngày đầu Hạ. R mang tặng con bé chú mèo con. Sasa thích thú, suốt ngày ôm ấp con mèo rồi đặt tên cho nó là R.
Mùa mưa năm đó trôi qua rất nhanh. Những cơn mưa rào nhanh chóng làm nảy mần những hạt cây dại nằm yên dưới đất ẩm. Khắp vùng đồng bằng rộng lớn bước sang những ngày cuối Thu thật yên ả với nắng nhẹ, gió mát và trời trong veo như làn nước suối.
Sasa tan học liền chạy ngay một mạch đến trạm y tế tìm R. Đầu tuần khiến cô bé hăm hở hơn sau một ngày nghỉ, cô y tá chuyển cho Sasa tờ giấy mà R để lại nhờ chuyển cho cô bé. Đôi mắt tỏ vẻ thất vọng, Sasa quay ra rồi đi về nhà chưa vội mở tờ giấy ra đọc, bước đi chậm chạp dưới nắng trưa, cô bé không mang theo quyển sách mà mình yêu thích nữa, bởi tất cả những gì viết trong ấy Sasa đã thuộc gần như làu làu tất cả câu từ, chấm, phẩy. Khuôn mặt phụng phịu tỏ rõ sự giận dỗi, nhưng cái nắng ban trưa khiến cô bé phải dừng lại dưới tán cây ven đường tránh nắng. Đến lúc này, bàn tay luôn nắm chặt tờ giấy mới từ từ mở ra, rất chậm và với vẻ thận trọng, cô bé đọc kỹ từng lời, từng chữ ghi trong ấy.
“ Bé con !
Chú có việc phải lên thành phố mấy ngày. Nếu xong việc chú sẽ về sớm hơn. Con ở nhà ngoan nhé. Khi về, chú sẽ mua quà cho.
Chú : R !”
Sasa gấp tờ giấy lại rồi bỏ vào trong cặp. Cô bé dựa lưng vào thân cây, chân di di xuống đất, rồi bất chợt đá tung một viên sỏi cứ lăn xạo xạc trước mũi giày. Viên sỏi bay lên, vô tình rơi trúng vào vai của Y dúng lúc cậu dừng xe trước mặt em gái.
_ Tưởng em ở lại trạm y tế chờ chú R chiều mới về?
_ Chú ấy đi vắng rồi. Giờ em muốn về nhà thôi.
Cô bé phụng phịu với anh trai. Y nhìn em cau có rồi lên tiếng.
_ Lên xe đi anh chở về. Bác sỹ R đi vắng thì về nhà. Mắc gì cứ phải tìm bác sỹ R. Bộ ở nhà không có ai hả?
Sasa chậm chạp ngồi lên yên sau xe, cô bé bám một tay vào hông anh trai rồi nói.
_ Miễn là anh đừng có nổi cáu với em.
Y hừ hừ em gái bằng mũi, rồi nhấn chân vào bàn đạp. Hai anh em cùng nhau về trên con đường mòn giữa cánh đồng vàng ươm. Gió thổi rì rào tạo lên những con sóng liên tiếp xô nhau trên cánh đồng đang vào mùa gặt trải rộng mênh mông.

Chuyến tàu chạy suốt về đến thị trấn khi mới ngả nắng chiều. R bước xuống tàu với một tâm trạng nặng trĩu ưu phiền, anh rảo bước trên vỉa hè lát bằng những viên gạch lớn, vài chiếc lá khô thỉnh thoảng kẹp dưới gót giày của anh bước qua vội giòn tan, vỡ vụn. R vừa trở về từ nhà A. Nếu như không nhận được tin A sẽ kết hôn với một gã hoạ sĩ nào đó thì R cũng không vội vã tìm A đến vậy. Anh muốn biết rõ lý do vì sao A kết hôn, vì sao A không chờ đợi anh trả lời câu tỏ tình của cô vào năm năm trước. Để rồi khi đối diện với A của ngày hôm nay, R mới biết A đã mệt mỏi trong sự chờ đợi anh ra sao. Rằng A nhận ra đó chỉ là tình cảm của một thiếu nữ tuổi nổi loạn. Bước qua giai đoạn đó rồi, A mới nhận ra đâu là tình cảm thực sự mà cô cần. Cô yêu gã hoạ sĩ lang bạt kia hơn anh, trong khi gã thì yêu những chuyến đi hơn cô.
R chợt dừng lại trước một cửa hiệu trang sức, anh nhìn vào bên trong tìm kiếm một thứ gì đó có thể mua làm quà cho cô bé Sasa mà anh vừa nhớ ra.
Cô nhân viên chào mời anh rất nhiệt tình, R hơi bối rối trước hằng hà sa số những món trang sức và phụ kiện dành cho cả người lớn và các bé gái sắp trở thành thiếu nữ như Sasa. R có chút giật mình, Sasa sắp là thiếu nữ rồi sao? Với cái tuổi mười ba thì cô bé có dáng vóc khá phù hợp, nhưng cách cư xử của cô bé thì lại là của một thiếu nữ trưởng thành, cô bé rất chỉn chu và nhã nhặn. Đôi khi, những hành động khôn ngoan của cô bé cũng khiến anh hơi ngần ngại và hồ nghi về tuổi thật của Sasa.
Tiếng nói của cô nhân viên bật ra kéo tâm tư của anh trở về thực tại. Anh hơi lúng túng bởi sự lơ đãng của mình. Cô nhân viên đặt trước mặt anh những món hàng phù hợp nhất để tặng cho một cô bé tuổi mười ba. R nhìn qua một lượt rồi anh quyết định chọn chiếc băng đô màu xanh sữa bạc hà, bên trên có gắn một chùm hoa anh túc màu đỏ phủ phấn trắng. R trả tiền, chờ cô nhân viên gói thành một gói quà nhỏ rồi mau chóng rời khỏi để kịp chuyến tàu về lại nhà.
Sasa vẫn đinh ninh rằng bác sỹ R đi chưa về. Cô bé ngồi sau xe anh trai đến trường mà khuôn mặt chẳng hề tỏ ra hào hứng. Y tỏ ra bực dọc, cậu luôn miệng càu nhàu về thái độ của em gái trong những ngày qua, cậu càng không hài lòng khi thấy em mình quá thân thiết với bác sỹ R, cậu cho rằng đó là một mối quan hệ nguy hiểm, dù tuổi tác cả hai chênh lệch khá nhiều, nhưng Sasa đang ở cái tuổi nhạy cảm, nó sẽ dễ dàng sa chân vào những mối quan hệ không phù hợp. Nó sẽ không điều khiển được suy nghĩ nếu chẳng may trong mối quan hệ thân thiết với bác sỹ R nó lại hiểu sai về điều gì đó, thì một trái tim non nớt như vậy làm sao có thể chịu đựng nổi. Với quá nhiều lo lắng, cậu càng trở nên cáu kỉnh và không hài lòng với em gái.
Sasa vẫn bình thản trước những lời chỉ trích của anh trai, cô bé chẳng cần hiểu những gì mà Y nói, bởi chính bản thân nó cũng vẫn nghĩ rằng đây chỉ là một mối quan hệ rất bình thường như giữa nó và anh trai. Vì vậy, ngoài vẻ mặt có chút hờn giận R thì cô bé chẳng thể hiện điều gì cả.
Hai anh em vào học với hai tâm trạng khác nhau. Sasa đi thẳng về lớp học và ngồi ngay vào chỗ mà cô bé vẫn ngồi hàng ngày. Còn Y đã cuối phổ thông, cậu cho rằng mình đã có quyền nghĩ đến chuyện thích một người nào đó. Nhưng cậu vẫn còn kén chọn, cậu vẫn chưa tìm được người nào khiến cho cậu thật sự thích, trong khi đó thì các cô gái luôn theo sau cậu, cứ như thể cậu là một thỏi nam châm, mà các hạt sắt xung quanh không thể nào không bị hút chặt. Và hôm nay cũng như mọi hôm khác, cậu bước vào lớp với khá nhiều những cô gái vây quanh.

Sasa tan học trước anh trai, cô bé lại lững thững dự định đi bộ một đoạn đường về nhà trong lúc chờ anh trai tan học, cô bé chẳng muốn ngồi im chờ đợi bao giờ. Đang mải mê suy nghĩ một vài điều gì đó, cô bé bước những bước chậm chạp rồi chợt dừng lại trước tiếng gọi phát ra ngay trước cổng trạm y tế.
_ Sasa !
R đang đứng đợi với gói quà nhỏ trên tay. Anh vẫn còn khoác áo blu trắng, trên cổ vẫn còn vắt ngang chiếc ống nghe. Sasa thoắt nhìn lên theo tiếng gọi, vẻ mặt ngay lập tức rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Cô bé chạy ngay lại nhảy lên ôm chầm lấy cổ R, anh cũng bế bổng cô bé lên theo phản xạ.
_ Chú về rồi! Mừng quá. Mấy hôm chú đi chẳng có ai nói chuyện với con. Buồn gì đâu.
_ Thì giờ chú về rồi. Con tha hồ kể chuyện ở lớp cho chú nghe. Thôi, vào trong đi không nắng.
Sasa nắm lấy bàn tay của R cùng bước vào trong, tâm trạng cô bé thay đổi rõ rệt, nó trở nên vui vẻ lạ thường.

Sasa ngồi trê chiếc ghế cao nhấm nháp món bánh quy nho và thưởng thức ly nước táo. Đôi chân đong dưa thích thú như một bé con ba tuổi. R ngồi đối diện nhìn cô bé ăn bánh. Anh đưa cho Sasa chiếc khăn lau miệng rồi gợi chuyện.
_ Mấy hôm nay ở lớp có chuyện gì vui không kể cho chú nghe đi!
Cô bé hơi nghiêng nghiêng cái đầu, mắt vẫn nhìn vào cái bánh quy trên tay, nhai nhanh miếng báng trong miệng rồi nói.
_ Chuyện vui thì không có. Nhưng chuyện không vui thì có đó chú. Hai hôm trước, con làm bài văn nói về nghề nghiệp mà mình mơ ước, con đạt điểm cao hơn bạn B. Vậy là lúc ra về bạn ấy giựt lấy bài kiểm tra của con rồi lỡ tay làm rách. Con bực lắm, nhưng nếu nói với anh Y thì anh ấy lại đánh bạn B, con không muốn chút nào….. anh Y thì suốt ngày càu nhàu, phê phán con, anh ấy như một ông cụ khó tính, nên con không muốn nói gì với anh ấy hết. Với lại … bài văn của con cô giáo cũng chấm điểm rồi, bạn B có làm rách thì cũng không ảnh hưởng gì …..có đúng không chú?
R khẽ bật cười trước sự vô tư của Sasa. Anh nhìn cô bé hiền từ rồi nói.
_ Ừ ! Đúng rồi. Dù sao thì điểm của bài văn ấy cũng được chấm rồi. Nhưng con cũng thử nói chuyện với bạn B về việc bạn ấy làm. Đó là một hành động không tốt chút nào.
_ Dạ. Con sẽ nghe lời chú.
Sasa cười tươi, đồng ý rất nhanh. R xoa nhẹ lên đầu cô bé khen nó rồi hỏi sang chuyện khác.
_ Ngoan! Giờ thì nói chú nghe ước mơ sau này của con là làm nghề gì?
Sasa bất chợt hơi chùng nét mặt xuống. Cô bé tỏ ra hơi bối rối trước câu hỏi của , đây đúng là phản ứng của một cô bé đã lớn chứ không còn là một cô bé vô tư nữa. Sasa ngập ngừng.
_ Con có thể biết vì sao chú chọn làm bác sĩ không?
R bất chợt thấy trong người nóng rát, các cơ trên mặt anh bất động. Anh nhìn Sasa bằng ánh mắt khó xử.
...
Sasa dừng bước chân trước cửa nhà thì vừa lúc nhận ra anh trai đã đứng chờ ở đó. Cô bé nhìn anh trai không nói gì, cố nở nụ cười cầu hòa, nhưng Y thì không bỏ được tính khí nóng nảy cố hữu, cậu liền quát lớn vào mặt em.
_ Đi đâu mà giờ này mới về hả? Cái miệng để ở đâu mà không biết nhắn lại một lời?
Nghe anh trai quát mắng, bất chợt Sasa lại thấy bực bội, cô bé liếc mắt nhìn anh thật sắc rồi trả lời với vẻ giận giữ.
_ Em tính về nhà. Nhưng đi ngang qua trạm y tế thì gặp chú R, chú ấy đã về nên em vào nói chuyện với chú ấy. Làm sao nhắn lại cho anh biết. Mà anh cứ về nhà đi, em về sau. Có sao đâu mà anh phải cáu?
Y ngỡ ngàng trước thái độ của Sasa, trước đây con bé hay lý sự với cậu, nhưng nó luôn thể hiện bằng một thái độ từ tốn và tinh nghịch. Lần này thì khác, nó lại cao giọng trả treo lại cậu, Y thấy trong đầu trào lên sự bực bội hơn nữa. Cậu hỏi lại em gái cũng không kém phần nóng nảy.
_ Suốt ngày chỉ biết có bác sỹ R. Chẳng còn ai khác cho mày nói chuyện hả? Tao không phải anh trai của mày hả?
_ Nếu anh cũng nói chuyện tử tế nhẹ nhàng như chú ấy thì việc gì em phải đi tìm người khác để trò chuyện?
_ Lại còn dám cãi?
Trong lúc nóng giận, Y buông ra câu nói ngắn gọn và cái bạt tai cũng rất nhanh tát thẳng vào mặt em. Sasa giật bắn người vì đau, giương đôi mắt ràn rụa nước nhìn anh như oán trách. Y hối hận ngay lập tức, cậu muốn xin lỗi em gái ngay lúc ấy, bàn tay vừa tát em như thừa thãi trên cơ thể. Nhưng cậu lại không biết làm gì, chỉ còn cách đứng trân trân nhìn em gái hướng ánh mắt oán giận về mình, chỉ biết nhìn cô bé vội vã ôm mặt chạy về phòng.
………………

 
hinh anh co gai buon 25

Tối hôm đó. Đợi lúc mọi người trong nhà quây quần đầy đủ bên bàn ăn. Y chủ động nhận lỗi trước mặt cha mẹ và xin lỗi em gái. Sasa cúi gằm mặt giấu đi một bên má hằn vết đỏ, cô bé vẫn còn ấm ức vì bị anh trai đánh. Thỉnh thoảng vẫn nghe tiếng cô bé nấc nhẹ vì ấm ức.
Cha của Y nhìn cả hai thật nghiêm khắc. Ông chưa vội ăn một món nào trên bàn ăn. Ông chậm rãi nói từng câu từng chữ với từng đứa con của mình. Đủ để hiểu ông là người cha có trách nhiệm và vô cùng nghiêm khắc.
Sasa và yên lặng nghe những lời cha dạy. Hai anh em nhìn nhau thoáng qua rồi đồng loạt lên tiếng. “Con hứa sẽ không tái phạm". Rồi Sasa quay sang anh trai nói với giọng lí nhí.
_ Em xin lỗi! Em sẽ không cãi lại anh hai nữa.
Y thoáng chút khó xử, cậu quay sang nhìn nét mặt của cha cậu, thấy ông vẫn đang nhìn hai anh em hết sức nghiêm nghị. Cậu quay lại phía em gái cười hiền hòa.
_ Không sao. Anh cũng sai mà.
Cả nhà lấy lại không khí đầm ấm thường có. Vui vẻ thưởng thức một bữa tối hơi muộn vẫn như mọi ngày.

R bật thêm một ngọn đèn chiếu sáng nơi bàn làm việc. Ánh sáng tràn khắp khoảng không nơi anh ngồi. Anh bắt tay vào viết một bức thư, rất dài. Anh viết tỉ mỉ và với một vẻ trân trọng lạ thường. Lời lẽ trong thư mộc mạc nhưng đó là tất cả những gì anh muốn gởi gắm. Tất cả tấm lòng và cuộc sống của anh. Sáng hôm sau anh ra bưu điện để gửi thư, anh ghé vào hiệu sách tìm mua một vài cuốn sách hay vừa xuất bản, rồi ghé sang hiệu quần áo đặt may cho mình một bộ quần áo mới, mua một ít trái cây về dùng và một vài ổ bánh mì lớn cùng một lọ bơ đậu phộng làm quà cho cha P.
….
A nhận được thư của R trong một buổi sáng trời trong xanh đến lạ thường. Cô đi xin việc ở thành phố. Cô muốn trở thành giáo viên dạy nhạc cho các em nhỏ ở một trường tiểu học. Vừa nhận được cái gật đầu của hiệu trưởng, cô vui mừng gần như muốn nhảy lên reo hò. Nhưng cô đã kiểm soát được hành vi của mình, cô luôn tao nhã, luôn thanh cao, luôn là cô gái đẹp và nhã nhặn nhất mà mọi người quen biết. Cô chạy vội đến bưu điện cách ngôi trường đó một dãy phố. Cô muốn gọi điện cho người cô yêu nói về niềm vui mừng đó. Anh ta là một họa sỹ, anh ta thích đi xa, luôn bay nhảy theo những cung bậc cảm xúc mà anh ta muốn tìm tòi để thể hiện trong tranh. A yêu anh ta rất nhiều, nhưng anh ta lại yêu tranh của mình nhiều hơn A. Tiếc thay, A cố chấp, không bao giờ nhận ra điều đó.
Người đưa thư đang sắp xếp các bức thư theo địa chỉ từ gần đến xa trên lộ trình mà ông phải làm ngiệm vụ. Thấy A bước vào, ông tỏ ra vui mừng ngay lập tức. Ông đưa ngón tay lật tìm đến vị trí bức thư cần lấy một cách rất chuyên nghiệp rồi chìa về phía cô.
_May quá. Có thư gửi cho cô. Cô ở đây thì đỡ phải chạy sang tận bên nhà để giao.
A cầm bức thư với vẻ băn khoăn trên khuôn mặt. Người gửi là R. Từ trước đến nay chưa bao giờ anh viết thư cho cô. Đến cả gọi điện cũng không. Với cô, dường như anh luôn cố gắng làm ít nhất những gì gọi là sự liên lạc cần thiết. Lần này anh lại gửi cho cô một bức thư. Liệu có gì liên quan đến quyết định của cô trong chuyến đi vừa rồi của anh không?
Mải suy nghĩ. A quên cả việc gọi điện cho người yêu, cô lẳng lặng ra xe, người tài xế chờ sẵn mở của xe chờ cô. Xe chạy về trang trại của nhà cô rất nhanh, nơi có vô vàn những loài hoa đang đua nhau khoe sắc.

Tối hôm đó, đợi sau khi mọi sinh hoạt trong một ngày chấm dứt. A về phòng, chậm rãi lấy bức thư nhận được khi trưa ra cầm trên tay, cô nhìn với vẻ trân trọng, mãi một lúc khá lâu sau cô mới với tay tìm con dao rọc giấy cắm trên giá bút, mở bức thư ra đọc từ từ.
“ Thân gửi A!
Có lẽ em sẽ rất ngạc nhiên khi nhận thư của anh. Bởi một lẽ, trong lòng em, anh luôn là một con người lạnh nhạt, vô tình. Em chỉ thấy ở anh một con người bàng quang?
Em đúng đấy A. Anh thật sự đã hiểu ra bản thân mình thêm nhiều. Anh không ngờ là cho đến lúc này anh mới nhận ra điều ấy. Anh đã sống một cuộc sống mà suốt ba mươi năm nay không phải là cuộc đời của anh. Nó luôn vì những thứ mà manh không nhìn thấy rõ. Anh bị chi phối, bị ám ảnh bởi những giá trị tinh thần mà anh ảo tưởng là nó vĩ đại. Anh cố gắng hoàn thiện bản thân mình, cố để mình làm người tốt chỉ với mục đích trả ơn cha em đã tài trợ cho anh ăn học khi anh chỉ là một đứa trẻ mồ côi. Nhưng anh đã lầm, tất cả mọi người, khi họ đưa cánh tay thiên sứ ra cứu vớt cuộc đời anh, ngay cả khi anh còn là đứa trẻ, thì tất cả họ đều không mong anh trả ơn, điều duy nhất họ muốn là anh có môt cuộc đời tươi sáng hơn. Tất cả họ suy nghĩ là vậy. Cha P cũng vậy và cha của em cũng vậy. Chỉ có anh là một kẻ u mê. Nhìn sai hướng suy nghĩ của họ. Và vì vậy, anh đã vô tình khiến họ tổn thương, vô tình khiến những ngường đang yêu thương và từng yêu thương anh thấy hụt hẫng. Tất nhiên trong số những người anh đã có lỗi ấy có cả em nữa A ạ. Để rồi, sau cùng, vì tất cả những thứ ấy quay lại khiến chính bản thân anh tổn thương.
Giờ thì anh mới hiểu ra là anh không thể trốn tránh sự thật, không thể trốn tránh suy nghĩ và ước muốn của chính mình. Anh sẽ đối diện với tất cả. Sẽ sống và luôn là người tốt, vì chính bản thân anh.
Anh chúc em hạnh phúc. Cám ơn em rất nhiều vì những gì em nói với anh. Đã khai sáng mọi suy nghĩ của anh.
Luôn quý trọng em.
Ký tên.
R. ”
A đặt bức thư xuống bàn. Trên môi chợt nở một nụ cười nhẹ nhõm.

Thời gian nhanh như một tia chớp, vụt lên sáng lóa rồi biến mất. Vậy là đã trải qua một khoảng thời gian khá dài.
Cảnh vật, cuộc sống ở vùng đồng bằng nàyđã thay đổi rất nhiều, con người cũng đã thay đổi rất nhiều.
Chớp mắt đã trôi qua tám năm.
Trạm y tế trước đây giờ đã được tài trợ, nâng cấp thành bệnh viện đa khoa. Tuy không lớn nhưng cũng có thể điều trị cho người dân nơi đây mỗi khi không may đau bệnh hoặc gặp tai nạn ngoài ý muốn. R giờ là người quản lý cao nhất ở bệnh viện này. Anh đã bước sang tuổi 38, vẫn là một bác sỹ nhiệt tình với tất cả mọi người như những ngày đầu mới ra trường.
Sasa trở thành một cô gái duyên dáng, với tấm bằng điều dưỡng, cô về làm y tá cho bệnh viện. Nơi mà suốt mười năm qua cô luôn khao khát được làm ở đó, bởi một lý do rất đơn giản, nơi đó có người cô yêu.
Từ tình cảm trẻ thơ, sự ngưỡng mộ, từ một cô bé con nhút nhát đến cô gái trưởng thành. Cô đâu thể ngờ tình cảm của mình cũng đã lớn dần lên. Nó sâu nặng hơn theo năm tháng.
Y tốt nghiệp phổ thông xong thì cậu theo học tại một trường đào tạo kỹ sư chế tạo máy. Sau khi tốt nghiệp cậu lại nhận được một học bổng ra nước ngoài du học. Vì vậy, đã rất lâu rồi vùng đồng bằng rộng lớn này vắng bóng cậu.

Sáng sớm một ngày đầu tuần.
Sasa bồn chồn dậy từ rất sớm, cô gái chăm chút cho mái tóc và bộ váy đồng phục cho y tá lần đầu tiên cô mặc. Nó đặc biệt vì đây là bộ đồng phục làm việc ở nơi rất có ý nghĩa với cô, nó khác với những bộ đồng phục mà trước kia cô mặc đi thực tập.
Cô đến bệnh viện trước giờ quy định. Những y tá trực đêm đều là người cô quen. Họ chào đón sự có mặt của cô rồi mệt mỏi xếp lại mọi thứ trước khi giao ca. Sasa dạo một vòng quanh các ban phòng trong bệnh viện, nhìn những bệnh nhân phải điều trị nội trú đang say ngủ. Cô đi sang phòng cấp thuốc chào bác sỹ và dược tá bên ấy, rồi cô chầm chậm bước chân dừng lại trước cửa căn phòng có đề tên bác sỹ R. Sasa thận trọng bước vào trong, cô nhìn quanh một vòng khắp phòng. Cô thấy sao mà yêu thương quá những đồ vật trong ấy, dù thực tế nó cũng như bao phòng khám của bác sỹ khoa khác. Nhưng cô lại thấy yêu, lại thấy như tất cả những thứ ấy được làm từ tinh chất, những thứ quý giá nhất. Những thứ đó trở thành tốt đẹp nhất chỉ vì nó dành cho bác sỹ R. Cô còn nhớ lại lần cô hỏi R: Con có thể biết vì sao chú chọn làm bác sĩ không? R đã ngập ngừng khá lâu để kể về tuổi thơ đói khát của mình và người mẹ bị lao lực tới nỗi dù bệnh nặng bà vẫn tỏ ra như không có gì. Bà vẫn miệt mài làm việc trong nhà máy dệt. Cho đến khi bà gục ngã và bác sĩ nói với cậu một câu: giá như mẹ cậu có thể đi khám sớm hơn. R đã vì cái chết của mẹ mà cố gắng học hành, cố gắng trở thành một bác sĩ. Anh không muốn có thêm bất kỳ bà mẹ nào phải ra đi chỉ vì không đủ khả năng khám chữa bệnh khi còn có thể cứu chữa.
Mải mê suy nghĩ về quá khứ, Sasa bất giác giật mình vì có người từ ngoài bước vào. Là R, và anh cũng không khỏi ngạc nhiên khi thấy Sasa từ rất sớm lại có mặt trong phòng làm việc của mình. Anh nở một nụ cười tươi rạng rỡ.
_ Sasa. Con đến sớm vậy? Vẫn còn hơn một tiếng nữa mới bắt đầu ngày làm việc mà?
Sasa thoáng phật ý, sự bực bội hiện rõ trong ánh mắt. Nhưng cô vội vàng giấu nó đi. Cô cười đáp lại anh, nhưng không trả lời những gì mà R vừa hỏi. Cô hỏi lại anh, giả lảng sang chuyện khác.
_ Chú đi đâu mà rời phòng sớm vậy? Con có chuẩn bị phần ăn sáng. Mình cùng ăn nhé?
R đưa một tay lên gãi đầu cười ngượng nghịu, trả lời cô gái pha chút xấu hổ.
_ À … chú vừa đi vào nhà vệ sinh, râu chú dài quá rồi … Mấy hôm nay chú lu bu quá nên sáng nay tranh thủ đi cạo cho sạch. Đêm qua chú trực đêm ở bệnh viện mà.
Lại thêm một thoáng phật ý lướt qua mắt Sasa. Đầu tiên là việc R vẫn gọi cô là con. Giờ thì anh nói anh vừa trực đêm, nghĩa là sau khi họp giao ban thì anh sẽ về nhà, đến ngày mai cô mới được gặp lại anh.
Ngày đầu tiên đi làm cô lại không thể nhìn thấy anh.
Bất giác Sasa nổi lên sự hờn dỗi trẻ con.
_ Vậy mà con đã tin là chú sẽ hướng dẫn cho con trong ngày đầu đi làm đó. Chú đã hứa mà?
R cười dịu dàng với cô gái trước mặt, anh vẫn không quên chăm sóc cô như chăm sóc con bé Sasa mười một tuổi ngày nào. Anh quên mất rằng giờ đây, con bé ấy đã lớn, và anh càng không biết rằng, giờ đây, con bé ấy đã yêu anh.
_ Ngoan đi. Con cứ làm quen với mọi người trước đi. Những gì con học được cứ áp dụng vào công việc. Con tốt nghiệp xuất sắc mà. Mai chú sẽ chỉ dẫn thêm ….. đêm qua chú có ba ca cấp cứu, giờ chú thấy rất mệt, không thể làm việc trong tình trạng như vậy được, con chịu khó nhé.
Sasa không nói gì nữa, dù trong lòng rất giận, cô chẳng cần hiểu nguyên do, cô chỉ biết những thứ ấy làm cho cô giận, thế là cô đặt chiếc hộp lớn đựng thức ăn lên bàn rồi giận dỗi bước nhanh ra khỏi phòng. R không nhìn theo, anh khẽ thở dài rồi lắc đầu.

Tối hôm đó, sau khi ăn tối cùng cha mẹ xong thì Sasa xin phép cha mẹ cho mình đi dạo. Nhưng thực chất là cô chạy ngay đến nhà bác sỹ R. Chiếc xe đạp dựng nhanh ngoài sân, cô ào đền trước cửa lớn như một cơn gió khiến cho vạt của chiếc váy lượn bay lên như những dải mây. Cô gõ của gấp gáp.
R mở của và nét ngạc nhiên lại hiện trên mặt anh. Không cần đợi anh lên tiếng, Sasa nói luôn một câu dài.
_ Bác sỹ R. Chú có thể đi cùng con đến một nơi được không? Ngay bây giờ. Con có chuyện này phải kể cho chú biết, nếu không thì con sẽ chết ngay ngày mai.
R không hiểu cô gái này đang nói gì. Nhưng trước vẻ mặt nghiêm túc khác thường của Sasa thì anh không thể từ chối. Anh khẽ gật đầu và để mặc Sasa nắm tay anh kéo đi dọc trên con đường mòn ngang qua ngôi trường khi xưa cô học, băng qua khỏi nhà thờ có cha P đang thưởng thức bữa tối. Cho đến khi đến một đồng cỏ mênh mông, dưới chân đất thoai thoải dốc, cỏ xanh mượt. Và bầu trời rải rác các vì sao. Khi ấy Sasa mới buông tay anh ra. Cô bé cởi bỏ đôi giày dưới chân. Chạy tung tăng như một chú thỏ con. R thấy không thoải mái, anh gọi lớn tên Sasa.
_ Sasa. Có chuyện gì nói nhanh đi. Chú còn việc phải làm.
Sasa nhếch miệng cười ranh mãnh. Nhưng cô biết cách dấu nụ cười ấy cho riêng mình. Cô đi nhanh lại phía R. Đứng đối diện với anh. Nhìn sâu vào mắt anh không chút ngại ngùng. Bất giác, R lại thấy ớn lạnh. Anh chưa bao giờ thấy hành động khác thường như vậy của Sasa. Anh nghiêm mặt nhìn cô rồi nói.
_ Sasa. Chú có việc ở nhà làm chưa xong. Con có chuyện gì nói nhanh được không?
_ Được! Con nói. Từ nay … đừng gọi Sasa là con nữa.
R tròn xoe mắt. Anh bất ngờ trước thái độ của Sasa. Anh hỏi lại câu hỏi một cách thừa thãi.
_ Không gọi con là con thì biết gọi là gì? Chú quen như vậy rồi.
Sasa vẫn ranh mãnh trêu anh.
_ Thì gọi là Sasa thôi.
_ Nhưng con ... không phải ngang hàng với chú để gọi tên. Con còn nhỏ.
Dường như R đã bắt đầu đoán ra ngụ ý của cô. Anh bối rối trước tình huống khó xử này. Nhưng anh lại chưa nghĩ ra cách nào để thoát khỏi. Sasa thông minh từ thuở nhỏ, cô dễ dàng xoay anh như xoay một chiếc bông vụ trong tay. Chính vì vậy mà giờ đây anh như chôn chân xuống đất. Sasa vẫn không rời mắt khỏi anh. Cô hỏi lại anh đầy vẻ khiêu khích.
_ Dựa vào đâu mà chú khẳng định Sasa còn nhỏ mãi?
R thở dài, anh bất lực trước sự thay đổi của Sasa, con bé ngoan ngoãn ngày nào giờ đang khiến anh không thể kiểm soát nổi lấy cả lời nói, anh lắp bắp trong miệng mà thực tế ngay anh cũng không hiểu mình nói gì.
_ Con đừng bướng nữa. Con còn nhỏ, còn chưa hiểu chuyện, đừng quậy phá.
Ngay khi anh vữa thốt ra hết câu nói ấy thì sự việc sảy ra ngoài suy nghĩ của anh ập đến nhanh như chớp khiến anh không kịp phản ứng. Sasa víu ngay lấy cổ anh, cô nhón chân lên đặt vào môi anh một nụ hôn vụng về. Một cái chạm môi rất nhẹ. Nhưng mau chóng khiến hai má cô gái nóng ran, và ngay cả R cũng thế. Sasa vội vã bỏ chạy. Cách một đoạn khá xa thì cô quay lại nhìn anh, hai bàn tay vòng lại giả làm chiếc loa nói lớn.
_ Chú R. Sasa không còn là bé con nữa đâu.
Nói xong, cô biến mất vào màn đêm lung linh huyền ảo. Bỏ lại R vẫn còn đang ngỡ ngàng với những gì vừa diễn ra. Mất một khoảng thời gian khá lâu, với khuôn mặt đăm chiêu anh từ từ quay bước. Trong đầu bắt đầu dậy lên suy nghĩ pha trộn cả sự lo lắng.
_ Đúng là không còn nhỏ nữa rồi!
……………………………..
Sau sự kiện đó. R vẫn tỏ ra bình thản. Anh đối diện với Sasa vẫn như trước đây, dù anh biết ánh mắt cô không còn trong trẻo vô tư như xưa nữa. Anh không muốn khuấy động tâm hồn cô, anh muốm tìm lấy sự thanh thản cho mối quan hệ này sao cho tốt đẹp nhất. Nhưng thái độ đó lại khiến Sasa nổi giận, cô không thể chấp nhận một kết quả thất bại như hiện nay. Đã hơn một tuần, vậy mà cô vẫn chưa nhận được câu trả lời nào cả. Vẫn là những câu nói xưng hô “chú, con”. Vẫn thái độ tỉ mỉ dịu dàng như với con bé Sasa mười một tuổi.
Sasa quyết định phải làm rõ mọi chuyện. Mặc kệ cảnh báo thời tiết đang xấu đi.
Vùng đồng bằng rộng lớn bắt đầu vào mùa mưa bão. Sasa bất chấp cái gió thổi bạt ngang và mưa quật rát mặt. Cô đạp xe đến bệnh viện trong tâm trạng ấm ức của một cô gái đang yêu đến điên cuồng.
R đang hô hào mọi người chuyển nhanh các giường bệnh ở phòng cấp cứu sang nơi khác. Gió vừa bẻ gãy một nhánh cây lớn ngoài cửa chính. Cả nhánh cây to bị đẩy vào trong phòng, toàn bộ dụng cụ trong phòng rơi vỡ tạo ra âm thanh hoảng loạn cho những bệnh nhân. R cố đẩy chiếc giường có hai em bé đang nằm ra phía cửa thông sang một phòng khác, bàn tay anh bị kính vỡ cứa vào, máu toang ra đỏ ối. Nhưng ngay lúc này anh không hề cảm nhận thấy gì cả, tất cả mọi người đều đang cố gắng hết mình. Không ai nghĩ là cơn bão lại chuyển biến xấu đi nhanh tới vậy. Mưa ào ào xối xả hất nước vào bên trong. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng di chuyển trộn vào nhau như một khúc nhạc u ám khiến cho tất cả người nghe đều hãi hùng.
Sasa chạy được đến bệnh viện vừa lúc tia sét giáng xuống đánh trúng vào chiếc xe đạp cô quăng lại ngã kềnh ngay ngoài cổng. Chiếc xe trúng sét văng lên cao rồi bung ra vô vàn tia lửa trước khi rơi xuống đất biến thành đống sắt đen xì. Sasa hoảng sợ hét toáng lên, cô lao nhanh lên tầng trên, nơi đang nhốn nháo vì đủ thứ âm thanh đáng sợ.
Nhìn thấy đôi tay R đẫm máu tươi và vẻ mặt trắng bợt của anh. Sasa không cần suy nghĩ, lao ngay vào cùng mọi người di chuyển những bệnh nhân cuối cùng sang tầng chứa thuốc và vật tư y tế. Đó là căn phòng vững trãi nhất vì nó được xây trên phần đất cao và cứng nhất.
Tiếng nổ chát chúa vang lên xé toạc bầu không khí vốn đã hỗn loạn. Sét đánh trúng vào trụ điện trước bệnh viện, toàn bộ hệ thống điện của bệnh viện và khu vực xung quanh đều bị cắt. Tất cả chìm trong bóng tối, mọi người đã vào được nơi an toàn nhưng chẳng ai nhận ra khuôn mặt ai vì màn đêm dày đặc. Có vài tiếng nói vang lên lo lắng vì cơn bão. Bệnh nhân nằm bất động thở ra mệt nhọc. Rồi tiếng người này nối tiếp người kia. Rất nhiều âm thanh, nhỏ có, to có, nhưng tuyệt nhiên lại không hề nghe thấy tiếng của R. Sasa bất giác thấy rùng mình. Một cảm giác xấu nhanh chóng trườn vào suy nghĩ của cô. Nó khiến cô hoảng sợ như thấy loài rắn rết nguy hiểm đang trườn lên thân thể cô, bóp nghẹt lấy suy nghĩ của cô, cô lao nhanh ra ngoài bất chấp sự ngăn cản của mọi người. Cô chạy dọc hành lang tầng một, trên những mảnh vỡ của cửa kính và dụng cụ y tế nhan nhản dưới chân, cô nhìn vào tất cả các phòng, hy vọng rằng chẳng may R có bị thương thì anh cũng tìm được chỗ tránh tạm thời ở trong đó. Nhưng tất cả đều trống trơn, chỉ có đổ vỡ, những tia lửa lẹt xẹt trên cao và mước mưa tuôn ào ạt bên ngoài. Bước chân cô khựng lại nơi cuối hành lang. Một chùm dây điện bị xét đánh trúng làm cho chúng đứt bung ra làm hai đầu, gió thổi mạnh khiến hai đầu chùm dây điện va quẹt vào nhau, tạo ra những tia điện xanh ghê rợn. Bên dưới nền hành lang có vết trượt dài bề ngang khá lớn xuống phía dưới của một vật gì đó. Trên vết trượt ấy có lẫn cả đất, mảnh thủy tinh, cành cây khô, lá cây và cả… máu. Sasa bất giác nhớ lại bàn tay đầy máu của R. Cô cứng đờ người, đôi mắt ràn rụa nước, cô cố di chuyển ra sát thành lan can để nhìn xuống bên dưới. Một tia chớp lóe lên , rất nhanh nhưng đủ để cho cô thấy những gì cô muốn thấy.
Sasa lao nhanh xuống dưới sân, cô ngồi vật xuống bên cạnh R đang bất động, cô ôm chặt lấy anh vào lòng. Cô lay gọi, cô hôn vào môi anh, cô ôm lấy thân thể bị cháy xém một bên. Rồi cô vô vọng gào lên trong đau đớn.
_ Anh không thể chết. Anh vẫn chưa trả lời có yêu em không mà. Anh không thể chết, tuyệt đối không được chết. Em không cho phép anh bỏ đi như vậy.
Tiếng gào của gió dường như không thể át đi được tiếng gào đau đớn. Nó vang vọng rồi hòa tan trong tiếng sấm.
Mưa vẫn tuôn xối xả. Trên bầu trời đen, trên mịt mùng sấm chớp và cả trên đôi mắt ướt sũng của Sasa khóc bên mộ người yêu.
....
Những giọt mưa bay nhẹ nhàng đáp xuống mi mắt đang khép cửa cậu thanh niên. Cậu mở choàng mắt, đưa tay lên quệt những giọt nước li ti vừa chạm vào da mặt. Cậu vùng ngồi bật dậy, khoác vội cái balo vừa kê gối đầu ngả lưng trong chốc lát, cậu nhìn ra phía cầu cảng, thở dài.
_ Ngủ được có chút xíu mà mơ mộng gì kì cục vậy không biết.
_ Cậu cũng đang chờ tàu ra đảo hả?
Giọng phụ nữ đột ngột vang lên sau lưng. Cậu ta quay nhanh người lại. Một phụ nữ gần bốn mươi tuổi nắm tay một bé gái.
Cậu thanh niên cười gật đầu xác nhận câu trả lời với người phụ nữ.
_ Uhm. Tôi mới xin ra đảo làm tình nguyện nên cũng chưa biết rõ lịch ra vào của tàu chở khách.
Người phụ nữ nghe tới đây thì nét mặt rạng rỡ hơn hẳn.
_Cậu là bác sĩ R? Tôi nghe nói có bác sĩ tình nguyện về trạm y tế của đảo. Thì ra là cậu.
_ Chị là người trên đảo?
_ Hai mẹ con tôi mở một tiệm tạp hóa nhỏ. Cũng gần trạm y tế đó. Mai mốt có cần thứ gì cậu cứ qua tìm tôi.
_Cảm ơn chị.
Cậu thanh niên mừng rỡ khi gặp được người dân đảo để làm quen. Cậu trò chuyện vui vẻ. Rồi cậu nhìn sang đứa bé, ngồi xổm trước mặt nó bắt chuyện.
_ Chào con. Con tên gì? Con mấy tuổi rồi?
Con bé có mái tóc dài ngang hông, trên mái cài một cái nơ màu xanh bạc hà. Lúc đầu, nó còn nhìn cậu bằng ánh mắt e dè. Rồi từ từ nó bắt đầu nhoẻn miệng cười. Lộ ra cái răng sún.
_ Con tên Sasa. Con sắp mười một tuổi.
Có tiếng nổ đoàng thật lớn trong đầu. Cậu thanh niên nhìn con bé bất động. Đâu là thực, đâu là mơ. Đâu là cô bé Sasa nhỏ bé đáng yêu và đâu là Sasa ôm chặt xác người yêu là bác sĩ R cháy xém.
Đâu là thực? Đâu là mơ?
Tịnh Bảo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây