DƯỚI GIÀN THIÊN LÝ (Trần Đức Cường)

Thứ năm - 22/08/2019 05:52
(Truyện ngắn)

Không biết bằng cách nào và từ đâu, tôi mở mắt và thấy mình ngự ở lưng chừng trời. Rẽ đám mây bao bọc lấy tôi như cái kén và nhìn xuống phía dưới, trong lúc bất cẩn, tôi rơi ra khỏi đám mây và không lâu sau đã nằm tênh hênh trên một tán cây rậm rạp. Rừng ở đây mọc dày đến nỗi tôi chạy tung tăng hoài trên các ngọn cây mà không tìm thấy lỗ hổng nào để tuột xuống đất. Đang bối rối chưa biết phải xử trí ra sao thì chợt từ xa một chiếc máy bay cá nhân bay tới và đỗ xuống gần chỗ tôi đứng. Cánh cửa bật mở, một giọng nói trầm trầm cất lên: “Xin chào mừng bạn đến với đất nước chúng tôi! Mời bạn lên máy bay để trở về mặt đất!”. Yên vị trên buồng hành khách, tôi mới biết đây là máy bay không người lái được điều khiển bằng robot tự động.
Sau gần ba mươi phút lửng lơ trên không trung, máy bay đáp xuống, cánh cửa tự động mở ra và tôi thấy mình đứng trước cổng một tòa soạn báo. “Xin mời ông đi theo chúng tôi” - một trong số hai phụ nữ trẻ có dáng người đẫy đà với nước da ngăm ngăm tiến lại phía tôi cất lời và ra hiệu. Đi qua cánh cổng có dòng chữ lớn: BÁO HOA CẢI, tôi được họ dẫn vào gặp ông tổng biên tập. Tại phòng làm việc, vị tổng biên tập mái tóc hoa râm, thân hình to béo vươn qua bàn nước bắt tay tôi. Sau màn giới thiệu chủ khách, ông vào đề luôn: “Biết ông cũng làm báo nên họ đưa ông đến đây, cũng là để tiện cho ông trong những ngày lưu lại tham quan đất nước Vạn Niên chúng tôi. Nữ nhà báo Tam Bông sẽ đi cùng ông. Chúc ông vui vẻ!”.
Tôi lại trở ra cùng với nhà báo Tam Bông, người phụ nữ tôi đã gặp ở cổng tòa soạn. Chị Tam Bông vào ga ra dắt một chiếc xe đạp điện ba bánh có mái che đến chỗ tôi và nói “Mời ông lên xe, chúng ta cùng xuống cơ sở”. Kì lạ thật - tôi nghĩ - ở đất nước tôi phóng viên nhà báo chí ít cũng đi xe máy làm việc. Đất nước này có vẻ rất sung túc, xe hơi bóng lộn chạy đầy đường, vậy mà… Như đoán được ý nghĩ của tôi, chị Tam Bông nói: “Đều là xe điện cả đấy thưa ông! Cánh nhà báo ở đây thường dùng loại xe này để dễ bề luồn lách ở những địa hình phức tạp”. Dọc đường, bằng mắt thấy, tai nghe… chị Tam Bông giảng giải, tôi vỡ lẽ ra được rất nhiều điều.
Trước hết, khắp nơi trên đất nước này không hề thấy một cọng rác. Trong khi khẩu hiệu giăng đầy các trục đường: “Hãy ném rác ra đường!”, “Rác thải là sắc màu của cuộc sống!”… Vậy rác đã đi về đâu? Thì ra trước đây tại nước Vạn Niên tình trạng rác thải tràn ngập khắp nơi. Chính phủ ban hành các lệnh cấm đều không có hiệu lực, họ bèn cho xây dựng hàng loạt nhà máy tái chế rác thải, chủ yếu để làm phân bón trồng cây. Không lâu sau, đất nước sạch bóng… rác. Nhưng lại nảy sinh vấn đề khi không còn rác. Sự phản ứng đầu tiên đến từ các nhà thơ, đó là cảnh quan từ đô thị đến nông thôn trở nên ảm đạm bởi đâu còn hình ảnh những túi nilon bay lơ lửng trên không, những sắc màu đáng yêu và vui nhộn trong vũ điệu của rác… đánh thức tâm hồn thi sĩ. Không còn rác, nghĩa là những “ngôi nhà di động” của thế giới ký sinh trùng, ruồi muỗi và bệnh tật biến mất. Các nhà thơ, có bọn ruồi muỗi hộ tống, đến tập trung trước cửa nhà mấy ông nghị sĩ biểu tình đòi quyền lợi. Chính phủ một lần nữa ban bố tình trạng khẩn cấp và khuyến khích người dân vứt rác ra đường. “Họa có là điên mới vứt đi những thứ còn quý hơn vàng” - nhân dân trả lời. Từ đó, các nhà thơ lôi kéo thêm nhà văn, nhà viết kịch, nhạc sỹ, họa sỹ và những người còn biết lo lắng cho nghệ thuật một cách nghiêm túc, đình công theo kiểu “chổng mông với nghệ thuật” và tự xả rác trong nhà mình để tạo cảm hứng.

 
tran duc cuong

Nhân nói đến vàng, ở đất nước Vạn Niên người ta rất coi nhẹ vấn đề tài sản, nhất là vàng. “Chỉ tổ thêm nặng gánh cuộc đời”, “Chúng tôi thích sự gọn nhẹ”… mọi người đều nói. Dễ hiểu vì sao đi ra đường người ta cứ cố tình hớ hênh những thứ có giá trị (theo tôi nghĩ), “Để khuyến khích trộm cướp - chị Tam Bông giải thích - Ai cũng muốn người khác mang hộ, lấy đi tài sản họ có nhằm giảm bớt gánh nặng trong các cuộc hành trình nhưng kiếm đâu ra trộm cướp trong thời buổi này cơ chứ”. Chị Tam Bông vừa nói vừa tiện tay bỏ lại trên quầy hàng ven đường sợi dây chuyền vàng và chiếc ví da, lập tức ông chủ quầy hàng chạy theo dúi trả trở lại với vẻ mặt âu sầu “Tôi xin chị! Đã có quá nhiều người đến và bỏ lại tài sản. Hãy để tôi yên!”. Không ai trộm cướp, không vứt đi được, người ta bèn nghĩ ra nhiều cách để tống khứ bớt tài sản mình đang sở hữu. Thế là họ đặt ra lệ đến chơi nhà nhau phải đưa quà cáp và phong bì. Lẽ đương nhiên người bị biếu xén phải còng lưng mà nhận. Và để tẩu tán dần số phong bì quà cáp buộc phải nhận, họ đem đi biếu nơi khác. Ví dụ: ông nhỏ đem biếu ông to, ông to lại đem biếu ông to hơn. Đến khi ông to… đùng không biết biếu ai thì nghĩ ra cách đi làm từ thiện, công đức,…
Sau hơn một tiếng đồng hồ hành trình, chúng tôi đến huyện Lộc Vừng. Ở đây đang có một hội nghị bàn về vấn đề phát triển dân số. Ông Phó chủ tịch huyện phụ trách văn xã kiêm Trưởng ban vì sự tiến bộ của đàn ông, mặt đỏ gay đang chất vấn bà chủ tịch Hội phát triển dân số: “Mỗi gia đình phải đẻ cho được từ 5 đến 6 con. Vì sao dân không chịu đẻ để huyện tụt chỉ tiêu?”. “Tôi tuyên truyền đến toe cả mồm rồi mà dân không nghe, họ chỉ đẻ có hai con thôi, các bà vợ trong gia đình cứ đùn đẩy trách nhiệm chửa đẻ cho nhau, không ai chịu ai thế nên mới xẩy ra tình trạng này”, bà Chủ tịch hội nói xong liền trề đôi môi to bằng hai quả chuối sứ ra để làm chứng. Tôi được biết nước Vạn Niên tỷ lệ đàn ông đàn bà chênh nhau khá cao, đàn ông chỉ chiếm gần một phần tư dân số cả nước. Bởi thế theo luật pháp nước này, mỗi người đàn ông buộc phải lấy ba người vợ trở lên. Các ông chồng làm việc quá tải đâm ra giảm công năng trầm trọng. Họ ta thán: “Đời trai sợ nhất đi đêm, thứ hai - đi ngủ vợ kềm bốn bên”. Ở xứ sở này con trai đi chơi đêm phải túm tụm dăm bảy người, nếu không muốn bị đàn bà cưỡng hiếp. Sau hai mươi phút tiến hành hội nghị, ông Phó chủ tịch tuyên bố bế mạc. Cử tọa hét lên: “Phát biểu, diễn thuyết, tranh luận nữa đi!” nhưng ông Phó chủ tịch bảo rằng với hai mươi phút đã là quá nhiều cho một cuộc hội họp quan trọng. Lãnh đạo mà cứ thao thao chiếm diễn đàn suốt buổi thì đâu còn thời gian nghe dân nói. Ông còn phải về để cùng mọi người đi trồng cây. Tôi và chị Tam Bông vừa đứng dậy định ra về thì thư ký hội nghị cùng văn thư UBND huyện hớt hải chạy đến và nhét vào túi chị Tam Bông hai cái phong bì đầy tiền. “Có chút tiền nước gửi anh chị, và đây là số phong bì đại biểu không chịu nhận, mong anh chị nhận giúp cho” vừa nói, anh ta vừa đưa cho tôi ba mươi cái phong bì dày cộm. Tôi vừa định đưa tay ra thì chị Bông gạt đi: “Chúng tôi không nhận đâu. Vứt đi còn chả được nữa là nhận”. “Chị thương chúng em với - thư ký hội nghị nước mắt lã chã - chỉ tiêu của UBND huyện trong tháng phải phát được hai nghìn cái phong bì, không đạt chỉ tiêu tháng thì chúng em bị buộc thôi việc mất”. Dàn đồng ca than khóc lại được bổ sung thêm kế toán và thủ quỹ. “Thôi thế này nhé! Chúng tôi sẽ nhận phong bì không, anh chị cứ ghi sổ cho đạt chỉ tiêu, còn tiền thì anh chị linh động chuyển cho Hội những nhà chơi tiền thật để hợp lý hóa”. Thế là mọi việc ổn thỏa, nước mắt ngừng chảy và nụ cười xuất hiện trên môi các công chức huyện Lộc Vừng. “Khổ thế đấy! Cơ sự này thì nhà tôi thành cái kho đựng phong bì mất thôi”, chị Tam Bông than thở. Cũng theo chị, vào các đợt bình xét cuối năm, điểm thi đua của mấy tay báo thường trú, ban đại diện các tờ báo trung ương đóng chân trên địa bàn tỉnh nhà khi nào cũng cao nhất ngưởng vì họ chịu nhận nhiều phong bì hơn báo địa phương. “Nhưng họ nhà to, kho rộng đựng bao nhiêu phong bì mà chả xuể. Chúng tôi chỉ kham được có bấy nhiêu thôi” chị nói.
Phải nói rằng đây là vương quốc của các loài cây. Người dân ở đây rất chuộng việc trồng cây. Buổi sáng ra đường họ chỉ bàn tán về việc ngày qua đã trồng được bao nhiêu cây. Bởi vậy cây cối ken dày như nêm, lấn cả xuống biển làm cho lũ tôm cá rất bất bình. Nhà nước treo giải thưởng lớn cho những ai chịu làm Lâm tặc nhưng không ăn thua vì chẳng hơi đâu đi chặt cây để phải rước thêm tài sản về nhà. Vì rừng có ở khắp mọi nơi nên người ta ở luôn trên cây, nhà xây chỉ để đựng gió và những tài sản chưa tống khứ đi được. Họ yêu cây cối đến nỗi lấy tên các loài cây để đặt tên người, công sở, đường sá và đơn vị hành chính nhà nước. Các loài muông thú chung sống với loài người; cùng ăn ở, sinh hoạt với nhau trên những tán cây, bởi thế mặt người và lũ súc vật có nét hao hao giống nhau. Dân nước Vạn Niên không giết thịt muông thú bao giờ. Sợ giết nhầm đồng loại chăng? Nếu đến đất nước này lần đầu, hẳn bạn sẽ hoảng hồn khi đang ngủ ngon lành chợt nghe nằng nặng trên ngực, tỉnh dậy, bạn thấy ngay cạnh mình là một bác báo đốm đang duỗi thân hình loang lổ ngủ ngáy ầm ĩ, chân cẳng gác loạn xị. Ra đường, bạn chứng kiến cảnh các bà các cô đội trên đầu những tổ chim to tướng (thường thì là tổ quạ), bọn chim chóc kéo đến làm tổ trên đầu các quý bà, sinh hoạt, đẻ trứng, nở ra và bay đi cho đến lúc họ về với đất chúng mới chuyển tổ sang đầu các cô gái mới lớn. Thức ăn của con người và muông thú đều từ rau củ quả, mà những thứ đó thì tràn đầy mặt đất. Vì sống chan hòa với thiên nhiên trong lành nên họ khá vô tư và hồn nhiên. Đi đâu cũng nghe tiếng ngâm thơ, đọc sách, hát ca vang lừng. Trong từ điển nước họ tịnh không có các từ ô nhiễm, đói rách, thất nghiệp,…
Cả ngày đi với chị Tam Bông, tôi mệt quá bèn lăn ra ngủ dưới một tán cây. Đó là sự bất cẩn mà tôi phải trả giá bằng trinh tiết của chính mình. Như tôi đã kể ở trên, phụ nữ ở đây chiếm đa số và các đức ông chồng không thể đáp ứng nổi nhu cầu của chị em. Bởi vậy họ thành lập các phường hội chuyên săn trai lạc. Trong lúc đang thiêm thiếp, tôi bị bốn cô ả độ 20 - 30 tuổi cực kì xinh đẹp lao vào trói nghiến lại và chuyện gì xảy ra thì chắc quý vị cũng đoán được rồi đấy. Sau khi đã dần cho tôi một trận nhừ tử, họ bưng cả xô nước dội lên người tôi. Tôi ú ớ vùng vẫy và cuối cùng thoát ra được khỏi mấy sợi dây trói, choàng mở mắt. Thì ra chỉ là một giấc mơ. Trên giàn thiên lý, cơn mưa rào sầm sập đổ xuống làm tôi quýnh quáng chạy vào nhà với bộ dạng ướt như chuột lột.
Bây giờ mỗi lần nhớ đến giấc mơ hôm đó, trong tôi vẫn còn nguyên xi cảm giác vừa sợ vừa… thèm.

Trần Đức Cường

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay1,451
  • Tháng hiện tại33,303
  • Tổng lượt truy cập2,637,825
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây