DUYÊN ÂM

Thứ bảy - 21/03/2020 10:15

Truyện ngắn của Tâm An

Mùi trầm hương ma mị đặc quánh màn đêm. Hắn cố mở cặp mắt nhìn xuyên vào bóng tối huyễn hoặc. Cô ả vẫn tì đè lên thân thể hắn, mơn trơn hắn bằng mười ngón tay lả lướt, lả lơi cả chùm móng dài lên khuôn ngực hắn. Ả thật đẹp, vẻ đẹp ma mị huyền bí hắn vừa muốn thoát ra vừa muốn hưởng thụ thứ ái tình tê dại. Hắn sung sướng đến tột độ, bàn tay hắn quờ quang trong không gian vô định. Miệng hắn ú ớ không thể thốt nên lời. Hự! Hắn bất dậy, mồ hôi vã ra như tắm. Mùi trầm hương từ bàn thờ vẫn tỏa ngát. Hắn ngồi tư lự một lúc lâu, mà quái lạ thật, cứ vào ngày rằm là hắn bị ác mộng. Mà ác mộng thế quái nào lại có thứ ác mộng vừa sợ hãi vừa đê mê khoái lạc như thế.
Hắn bật dậy khỏi giường lao vào nhà tắm. Chiếc vòi hoa sen tuôn từng dòng nước xuống thân thể hắn. Đầu óc hắn nhẹ nhàng hẳn, nước gột rửa thể xác lẫn tâm hồn hắn.
Lão pháp sư mù ngồi ăn mày cửa đền Thánh Mẫu. Lão đeo cặp kính đen tròn xoay như để cho thiên hạ biết lão mù. Con chó ngồi bên lão ve vẩy cái đuôi rồi sủa khan lên một tiếng. Dường như nó đang báo cho chủ nhân nó biết rằng hắn đã hào phóng thả vào chiếc tráp gỗ sơn son cũ kỹ tờ bạc hai mươi nghìn mới cóng thơm mùi. Lão thò tay vào chiếc tráp cầm lấy tờ bạc đưa lên mũi hít một hơi dài rồi lại cẩn thận thả tờ bạc xuống lại chỗ cũ.
- Năm sinh? Nhớ được ngày giờ càng tốt.
Lão đưa tay vuốt chòm râu, cái đầu lão lắc lư nhịp nhàng ra vẻ trầm ngâm chờ đợi câu trả lời.
Hắn nở nụ cười mà đáp:
- Tiền là tôi biếu cụ, chứ không có ý định xem vận hạn gì sất.
- Có đấy! Âm theo, cắt đi!
- Cắt như thế nào?
- Nhà anh hứa với người ta thế nào thì làm thế đấy.
Lão nói xong, đưa tay đậy nắp hộp tráp treo nó lên ngực bước đi.
- Nhớ đấy! Duyên âm.
Lão chậm rãi bước đi khoan thai, cây gậy tre đập lạch cạch xuống nền đường theo nhịp bước. Con chó vàng lẽo đẽo chạy theo chủ chốc chốc lại quay đầu nhìn lui, cái đuôi ve vẫy .

Đêm nay cô ả lại tìm đến hắn. Lại mơn trớn hắn như những lần trước. Niềm hân hoan khoái lạc lẫn vào trong sự tì đè đến ngộp thở. Làn da ả nõn nà trắng trẻo, đôi mắt đẫm lệ, ả khóc. Giọt nước mắt chảy dài rỏ trên ngực hắn. Ả ôm lấy hắn mà ngấu nghiến quằn quại, còn hắn cứ nằm im mà tận hưởng. Hắn ú ớ kêu gào trong mê sảng. Rồi dồn hết lực mà hự lên một tiếng. Cái thứ phát tiết chết tiệt ấy ẩm ướt nóng hổi giần giật xen lẫn cái cảm giác rần rần chảy trong mạch máu hắn làm hắn vừa đê mê, khoan khoái xen lẫn sự khó chịu. Hắn lại lao vào phòng tắm. Hắn trở ra phòng khách sau khi đã gột rửa những thứ nhơ nhớp vừa phát tiết. Đưa tay mở nút chai rượu rót đầy ly. Hắn đưa lên nốc cạn, nhịp tim đập liên hồi. Đầu óc hắn quay cuồng trong hỗn độn. Âm theo? Theo tự bao giờ? Mà sao lại theo hắn?
taman
Tranh của họa sĩ Mai Trung Thứ

Đóa sen hồng tàn khô trên ban thờ rơi xuống chiếc bàn nơi hắn đang ngồi. Nhụy hoa vàng xen lẫn cánh hoa khô rụng rơi lả tả. Phía trong đóa sen ấy phơi ra nụ hoa còn tươi thắm. Hắn khẽ thốt lên: Thúy Liên.

Nàng đẹp như búp sen hồng còn e ấp nụ. Làn da trắng nõn nà khác hẳn những cô gái nơi đây. Mảnh đất cao nguyên đầy nắng gió với bao la đồi núi trập trùng và ngút ngàn cà phê xen lẫn những trụ tiêu quấn quanh thân gỗ mục. Đôi mắt nàng đen láy thẳm sâu như hồ nước buôn Wing tĩnh lặng trong sắc chiều thu xuyên đáy. Nàng đã nghiêng về phía hắn trong lúc hắn lên cơn sốt rét đơn độc giữa căn chòi lá. Hắn mơ màng, vật vã cơn nóng lạnh. Thân thể nàng đã truyền cho hắn hơi ấm nơi núi rừng hoang vu. Nơi chỉ có trời trăng mây nước. Bầu ngực nàng ấm áp, êm đềm áp chặt vào má hắn. Rồi bao nhiêu nước không đủ cho hắn uống, hắn nhễ nhãi mồ hôi cởi phăng đi bao lớp áo khoa thân thể cường tráng không chút ngại ngần.
Hắn khỏi bệnh. Bàn tay hắn lại phăm phăm cây xà gạc sắc lẹm phát từng bụi cây. Xới tung từng vạt cỏ. Đốn ngã biết bao cây rừng hàng trăm năm tuổi. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, nói cho nàng nghe về căn nhà gỗ. Những đứa con và mảnh vườn đồi bạt ngàn cà phê cùng những đứa con xinh đẹp. Nàng gối đầu lên vai hắn mà ngủ trong điệu ghi ta bập bùng bên ánh lửa.
Mười tám tuổi. Cái tuổi đẹp nhất của đời thiếu nữ. Cái đẹp trong ngần, tinh khôi như nụ hoa cà phê trắng muốt e ấp, dặt dìu lẫn vào khóm lá. Nàng đẹp hoang sơ như chùm lan bám vào vách đá. Đôi mắt long lanh như những hạt sương mai.
- Đợi xong mùa anh sẽ xin mẹ cưới em, chúng ta sẽ sinh một đàn con.
Thúy Liên lặng im không nói. Nàng rưng rưng đôi mắt đẫm lệ đặt lên môi hắn một nụ hôn dài.
Trăng nhô cao chiếu rọi lên thân thể nàng trắng tinh lõa lồ. Trăng cũng e thẹn mà lướt qua.

Thằng Lâm búa là tay chủ khai thác gỗ nổi tiếng tàn bạo nhất vùng. Dưới trướng hắn dễ có đến hàng trăm thằng, mặt thằng nào thằng nấy đằng đằng sát khí. Hắn cho đám đàn em đến bắn tin "Tránh xa con Liên ra ". Hắn nghiến răng gửi lời lại với đám đàn em "Tao thách".
Hắn đánh cả ngày đường men theo con đường tắt xuyên qua nghĩa trang của đám người Ê Đê. Những nhà mồ nằm lẻ loi trong nghĩa địa. Những chiếc quan tài nằm vắt vẻo trên hàng cọc gỗ mục nát. Những chiêm chum ché, cồng chiêng nằm im lìm bụi phủ là những phần tài sản được chia cho người quá cố. Ở đây người chết cũng được chia phần. Hắn bịt mũi bước qua thật nhanh. Chiếc chiếu hoa cuộn tròn trong chiếc chăn bông, hắn lâng lâng trong ý nghĩ Liên và hắn sẽ thoải mái hơn trên chiếc giường vừa đóng.
Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi quanh vườn đồi của hắn. Bên bờ suối trong lành, đôi tình nhân đổ bóng xuống dòng suối róc rách. Nàng ghé tai hắn thủ thỉ:
- Suốt đời này em chỉ yêu anh !
Hắn ôm nàng thật chặt, đặt lên môi nàng nụ hôn hạnh phúc.
Bình mình ló rạng mang những tia nắng đầu tiên xuyên qua đám lim già chiếu rọi lên mặt hắn. Thúy Liên đã về lúc hắn đang ngủ say. Lá thư đặt ở chỗ cô ấy nằm. Lá thư tâm tình nàng trao hắn lần đầu tiên viết bằng máu. Đó cũng là lá thư cuối cùng.

Nàng tránh mặt hắn, Thúy Liên đã đoạn tuyệt với hắn nhẹ nhàng và quyết đoán như cái lúc cô ấy đến. Hắn đau khổ tiếc nuối và căm hận kẻ phụ tình sắp bước lên xe hoa. Trong men rượu hắn bật diêm châm lửa. Hắn đứng nhìn căn nhà gỗ hừng hực cháy. Hắn ném cả bó đuốc to đừng vào rừng ngô mà cả hắn và nàng đã chăm chút gieo trồng. Hắn vứt bỏ cả nương rẫy mà hắn đã miệt mài khai hoang.
Xách ba lô lên và đi. Hắn men theo bìa rừng xuôi về CưM'gar, vẫy chiếc xe đò xuôi về phố.

Thúy Liên nhảy giếng tự tử sau ngày mày về mấy hôm. Người ta bảo nó chết vì mày, vì mẹ nó ép lấy thằng Lâm.
Hắn ôm mặt gục xuống bàn bên chai rượu. Nước mắt nhòe đi, hắn khóc. Liên ơi.

Hắn ước có thể quay lại đó một lần. Quay lại để được quỳ xuống bên người hắn đã từng yêu, nơi có người con gái chung tình vì hắn mà buông xuôi đoạn thế. Dù chỉ còn là nấm mồ bạc màu cỏ úa...

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập9
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm8
  • Hôm nay1,138
  • Tháng hiện tại30,155
  • Tổng lượt truy cập2,634,677
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây