GIẢ VỜ YÊU

Thứ tư - 22/04/2020 10:06
Truyện ngắn của Khương Nguyễn

Cầm trên tay giấy mời của Toà án nhân dân huyện gửi yêu cầu ngày mai Duy đến làm thủ tục ly hôn với vợ của hắn là Thương mà trong lòng của Duy không biết nên vui hay buồn, vui nhất hết chiều mai hắn sẽ được tự do làm tất cả những điều mà hắn thích, buồn vì lẽ không biết có ai còn có thể thương yêu hắn như Thương không?
Ăn cơm tối xong Duy lên giường nằm ngủ, cầm chiếc điện thoại Iphone 7 lướt qua facebook, zalo một chút cũng chẳng có gì đáng xem lúc đó mắt Duy đã ríu lại buồn ngủ. Bỗng một tiếng động choang khiến Duy tỉnh giấc, Duy bật đèn tìm kiếm xem có việc gì, thấy chiếc khung ảnh nhỏ để tủ rơi xuống đất vỡ tan, đó là chiếc khung ảnh cưới nhỏ của Duy và Thương. Duy nhớ là đã úp chiếc ảnh này xuống rồi, vậy mà không biết ai lại dựng nó lên như vậy khiến nó bị rơi vỡ không biết có phải mẹ của Duy dựng lên không? Dọn dẹp miếng kính vỡ tiện thể vứt luôn cái ảnh ra thùng rác vô tình một miếng kính nhỏ đã làm Duy bị thương chảy máu rất nhiều. Băng bó xong đâu đấy Duy đi lòng vòng ngoài sân và hóng mát. Ngoài đường vài đôi tình nhân tay trong tay ôm ấp rất yêu thương và hạnh phúc.
Chán... Duy vào nhà.
Lên giường lần này không biết sao mà Duy lại không thể ngủ được. Bao nhiêu kỉ niệm giữa Thương và Duy lại ùa về trong nỗi cô đơn trong đêm của Duy.
Là một người con út trong gia đình có mười người con, cũng khá ngoan và hiền tính không quá sôi nổi nên Duy có cuộc sống bình thường ở một vùng quê. Công việc của Duy chỉ là lao động chân tay là thợ xây dựng đôi khi cũng mệt mỏi khiến Duy rất chán chỉ muốn có một công việc là mình yêu thích là ca sĩ nhưng Duy biết với văn hoá và trình độ của mình đó là điều xa vời.
Duy quen Thương cũng như quen biết gái trai trong làng, qua lời giới thiệu của mọi người khen cô bé này rất ngoan hiền và chịu khó. Chỉ tại gia cảnh bố của Thương thần kinh chỉ hơi không bình thường, mẹ cô bé lại hay ốm đau nên gia cảnh không được giàu mà ở đời nghèo thì thường hèn nhưng bù lại cả ba chị em của Thương đều ngoan và học giỏi do gia đình không đủ điều kiện nên phải nghỉ học giữa chừng. Nghe bùi tai Duy cũng đến chơi nhà cô bé, với ngoại hình điển trai và hiền hậu Duy đến vài ba lần là Thương đã ưng thuận. Duy nghĩ thôi gia cảnh nhà mình cũng bình thường thì nên lấy vợ làng cho người ta hiểu và thông cảm với hoàn cảnh gia đình mình "nồi nào thì vung ấy".
Đến ngày Duy và Thương đi đăng kí kết hôn cầm quyển sổ hộ khẩu vào gặp cán bộ Tư pháp thì mọi chuyện mới dở khóc dở cười tên của Duy trong sổ hộ khẩu là Nguyễn Thị Mười, giới tính là nữ. Đó là khâu sai sót của cán bộ tư pháp khi đăng ký sổ hộ khẩu cho gia đình nhà Duy - tức là Mười. Vì công việc và sự thiếu hiểu biết của bố mẹ mà ông bà không đi khai sinh hết cho lần lượt mười người con, tên của các anh chị em nhà Duy nhiều khi gọi theo kiểu tên dân dã, đến đứa con thứ tám, chín. Mười - tức tên của Duy không rõ ba mẹ có đi khai sinh không?. Gia đình toàn người không đi học hay đi học rất ít bởi vì bố mẹ của Duy không thể lo hết cho tất cả mười người con được đi học. Ngày công an xã giao cho gia đình Duy quyển hộ khẩu và có dặn dò trong vòng một tháng nếu có sai sót thì gia đình phải mang ra công an chỉnh sửa cho đúng, vốn chủ quan và ít chú ý nên bố mẹ của Duy cũng già và không đọc gì cả. Bản thân của Duy may mắn hơn các anh chị cũng được đi học nhưng chỉ học hết lớp hai biết đọc và viết làm các phép tính cơ bản không hiểu biết rộng nên cũng không đọc quyển hộ khẩu gì cả. Duy chạy vạy nhờ vả những người thân thiết làm công an rồi tư pháp mãi mới sửa được giới tính là Nữ thành Nam, nhưng không sửa được tên thành Duy vẫn tên là Nguyễn Văn Mười vì tất cả hồ sơ từ trước đều tên là Mười. Còn tên là Duy là do mọi người ở nhà đặt cho và quan trọng là cậu cũng thích được gọi tên là Duy. Cậu rất mừng dù sao cũng đổi được từ nữ thành nam không thì Duy sẽ không lấy được vợ.
Ngày cưới của Duy và Thương cũng vui như những đám cưới ở quê, có nhạc Óocgan, rồi chụp hình kĩ thuật số photoshop ai cũng khen cô dâu và chú rể đẹp đôi quá, cỗ bàn tưng bừng họ hàng , bạn bè đông vui khoảng sáu mươi mâm. Nhìn Thương mặc áo cô dâu Thương đẹp lộng lẫy và kiêu sa ai cũng mừng cho hạnh phúc đôi bạn trẻ.
Mệt mỏi cả ngày với trang điểm rồi uống rượu của các bạn mừng vui cho cô dâu Thương vẫn cố gắng cười và mong chờ đêm tân hôn của một đời người con gái. Đến tối tắm rửa xong Duy lấy xe máy chở Thương đi, cô hỏi:
- Đi đâu vậy anh hay mình đi nghỉ luôn nhé em cũng hơi mệt.
- Anh chở em đi chơi một tí rồi về luôn. Duy nhìn Thương âu yếm.
Duy lấy xe chở Thương xuống nhà Văn hoá huyện vì hôm nay có ca sĩ thần tượng Đan Trường của anh về diễn. Thương không bằng lòng một chút nào nhưng vì chiều chồng nên cô tỏ ra cố vui. Đến gần một giờ sáng ca sĩ Đan Trường mới về diễn. Xem xong chương trình ca nhạc về đến nhà đã hai giờ sáng.
Về đến nhà lên giường ngủ Thương đã chọn bộ đồ váy ngủ đẹp, dù mệt nhưng cô vẫn háo hức mong chờ. Thương mong chờ giây phút mình sẽ là một người đàn bà bao nhiêu tưởng tượng hạnh phúc trong lòng đầy rạo rực.
khuongnguyen
Thương... chờ đợi...
Duy nhìn vào đôi gò đào căng tròn và nói một câu nói rất không vui:
- Ngủ đi em anh mệt quá hôm khác nhé.
Nói xong Duy quay mặt vào góc tường ngủ. Duy đâu biết Thương ê chề trước câu nói vô tâm của hắn biết nhường nào, từ ngày yêu nhau Duy chỉ nắm tay và hôn lên má rồi môi của Thương và chưa bao giờ Duy có hành động đi quá xa. Thương chờ đợi biết bao ngày sẽ được làm vợ của anh.
Một tuần sau thì Duy cũng có quan hệ với Thương, chẳng có khúc dạo đầu ân ái chẳng có nụ hôn thắm nồng nàn, chẳng có vuốt ve và hôn lên đôi bồng đào căng tròn sau cái áo ngực ren màu hồng hạnh phúc. Duy làm như có lệ là trả bài vài phút xong nhiệm vụ, Duy biết Thương chưa cảm thấy hạnh phúc nhưng anh không thể làm được hơn?. Chỉ có nỗi buồn thầm kín mình anh biết.
Một tháng sau hắn đi xem bói, không biết ma xui quỷ khiến thế nào Duy đi xem bói một ông thầy có quen biết. Ông phán một câu thật đứng tim:
- Vợ chồng anh chị cung mệnh không có hợp nhau, anh mà ở với chị ở với nhau sẽ sinh ra những đứa con tật nguyền, và anh sẽ chết yểu sớm.
Khi đi xem bói về Duy càng hờ hững với Thương, vợ chồng ngủ với nhau như những người xa lạ Thương càng gần gũi anh lại càng giãn ra không dám gần Thương. Anh cũng cứ ám ảnh về gò má của Thương cũng hơi cao thì phải?. Về phần Thương cô luôn luôn chu đáo là người vợ hiền, dâu ngoan. Lúc nào cũng có cơm ngon canh ngọt. Nhìn sâu vào đôi mắt của Duy Thương không biết anh đang mong muốn điều gì.
Một mình cô trồng mấy sào đỗ tương cho mẹ, cô chăm sóc rất tốt, làm cỏ tung phân rồi phun thuốc trừ sâu. Sau khi làm xong cô vẫn tranh thủ về ra nhà mẹ đẻ để làm nghề đục gỗ mĩ nghệ cùng em trai ruột mình, trong đôi mắt của Thương lúc nào cũng buồn. Một hôm vào buổi tối Duy đèo Thương ra nhà mẹ vợ chào hỏi xong anh thưa chuyện:
- Con thưa bố mẹ, con đã đi xem bói con và nhà con sống với nhau không hợp bố mẹ cho con được gửi Thương về với bố mẹ.
Mẹ Thương nhìn Duy giận dữ:
- Anh này lớn rồi mà nói hay anh xem hôn nhân như trò đùa ý nhỉ, con Thương nhà mẹ có theo anh về không đâu có người lớn ra nói chuyện rồi đưa đón nó về, anh về mời mẹ anh sang đây để người lớn chúng tôi nói chuyện.
Thương muốn xin bố mẹ sẽ ở lại nhà mình luôn nhưng bố mẹ cô nhất định không cho bắt cô phải về nhà với Duy. Thương không len xe của Duy cô đi bộ về nhà, đến nhà cửa vẫn mở nhưng không thấy Duy đâu cô lên giường đi ngủ cô không muốn khóc mà nước mắt cứ chảy ướt hết cả gối. Hôm sau mẹ đẻ của Duy biết chuyện bà hỏi Duy:
-Tại sao con lại cư xử với vợ con như vậy? Nó là đứa dâu ngoan ngoãn có lỗi lầm gì đâu mà mày đối xử với nó như vậy?
- Duy nói: Con với vợ con không hợp nhau nên chia tay thôi. Thầy bói nói vậy!
Nói rồi mẹ đẻ của Duy đi sang nhà mẹ của Thương. Bà Thân mẹ của Duy phàn nàn:
- Thấy Duy nó nói đi xem bói thày phán là không hợp nhau hình như thằng Duy có người âm theo thì phải, mà tôi trước đã đi cắt tiền duyên cho nó rồi mà, nhưng có vẻ duyên âm thằng này nặng lắm.
Bà Mi mẹ của Thương khóc:
- Em thương cái Thương nhà em lắm mới lấy chồng được vài bữa mà đã bị chồng trả về ruồng bỏ, mà em hỏi bà con Thương có tội gì đâu nó có trai trên gái dưới với ai mà sao thằng Duy lỡ đối xử với nó như vậy. Yêu nhau thì cưới chứ có ép duyên gán ghép gì đâu?
- Ừ thì tôi rất thương con Thương tôi vẫn trách thằng Duy mà. Hay bà cũng là thầy cúng biết khấn lễ, tôi cả bà cùng chung tiền cúng lễ cho thằng Duy khỏi người âm theo. Bà Thân nói trong nghẹn ngào.
- Vâng bà dạy thế nào em xin nghe cũng chỉ mong cho chúng được hạnh phúc.
Ba hôm sau một đàn lễ thật to nào vàng mã, hình nhân, chuông mõ cả ngày để giải trừ duyên âm cho Duy, anh em con cháu túc mục vui vẻ ai đó cũng chỉ mong cho đôi chim bồ câu Duy và Thương thêm quấn quýt bên nhau và mong cho hai người sớm có đứa con cho cả nhà vui vẻ.
Ba sào Đỗ tương ngày nào Thương trồng giờ đã chín vàng ươm và rụng hết lá vậy mà tình cảm của vợ chồng Duy và Thương vẫn nguội lạnh như bếp lửa lâu ngày không có người đun nó lạnh lẽo đến run người. Một mình Thương cắt hết ba sào đỗ rồi trở về và phơi. Đêm ấy vẫn như bao đêm nhưng hôm nay khác vì gió mùa đông bắc tràn về làm không khí càng thêm lạnh lẽo. Mưa kéo đến không ngủ được Thương vội vàng ra vơ gọn những cây đỗ khô đã phơi từ chiều. Đáng nhẽ ra thì cô kệ vì đỗ tương có phải của cô đâu, chồng thì lại lạnh nhạt, cô cứ giả vờ nằm ngủ thì cũng chẳng ai dám trách cô lời nào. Nhưng không cô thương mẹ chồng bà Thân đã già yếu nên cô cố gắng làm. Cô làm việc như một con ô sin không công ngày làm việc tối về ngủ với chủ mà không được chủ ân ái mặn nồng. Là người phụ nữ ai chẳng mong muốn mình được chồng chăm sóc, chiều chuộng. Lấy chồng được mấy tháng những lần ân ái của vợ chồng chỉ đếm trên đầu ngón tay những lần quan hệ vợ chồng đó thật gượng gạo Duy làm cho có làm, hờ hững và nhạt nhoà.
Sức chịu đựng của con người cũng có hạn Thương càng yêu chiều chồng bao nhiêu thì Duy lạnh nhạt bấy nhiêu. Mọi người hàng xóm láng giềng ai cũng rất thương cho cô. Duy đã viết đơn xin ly dị nhưng cô không kí bởi vì cô không nghĩ Duy lại bạc tình như vậy, mình không có lỗi gì tại sao phải ly dị.
Một hôm Thương được một người họ hàng gần bảo:
- Mày bỏ thằng Duy đi nó bội bạc thế ở với nó mày có tương lai không. Bác làm mối cho một thằng việt kiều nó không đẹp hơi lùn nhé mày cứ đẻ cho nó đứa con nó sẽ lấy cháu luôn.
- Thương buồn bã nói: Cháu cũng chẳng biết đời cháu khổ lắm biết có được không?
Phải mất mấy đêm suy nghĩ Thương mới xin phép mẹ chồng bà Thân và Duy là sẽ về nhà mẹ đẻ để cho Duy tự do. Ngày Thương dọn về nhà mẹ đẻ em trai của Thương đến đón cô, cô không cầm theo bất kỳ thứ gì mặc dù bố mẹ cô cũng sắm sửa cho cô khá nhiều: tủ, quạt, xe, máy bơm nước... Cô nghĩ cả đời con gái còn chả tiếc tiếc chi vài thứ nhỏ mọn này và cô quyết định ra đi bằng bàn tay trắng.
Hôm diễn ra phiên toà ly hôn của Duy và Thương. Người đứng nguyên đơn trong vụ ly hôn là Thương chứ không phải Duy. Trong phiên toà cũng chả có ai ngoài mẹ của Duy và một chị gái cũng như một em trai của Thương.
Thẩm phán hỏi Thương:
- Tại sao chị muốn ly hôn với anh Duy?
Thương nghẹ ngào trả lời:
- Anh Duy không có yêu tôi thưa quý toà, lấy nhau mấy tháng anh không ngủ với tôi thưa quý toà, anh không coi tôi là vợ.
Thẩm phán lại hỏi Duy:
-Tại sao anh không ngủ với chị Thương?
Duy trả lời:
- Do tôi yếu sinh lý thưa quý toà!
Thẩm phán hỏi:
- Sao anh chị không cùng nhau chữa trị và chung sống với nhau trọn đời? Đã có rất nhiều cặp vợ chồng dù phải nhận con nuôi họ vẫn chung sống đến đầu bạc răng long.
- Tôi có khuyên anh đi chữa trị nhưng anh không đồng ý.
Thẩm phán hỏi chị Thương nói có đúng không anh Duy?
- Dạ thưa đúng Duy trả lời.
Thế rồi Toà án cũng quyết định cho anh chị ly hôn vì cả hai bên đều ưng thuận đồng ý cho việc ly hôn. Tài sản hai vợ chồng cũng chẳng có gì nên không có việc phân chia tài sản có chăng chỉ là việc hai người đồng ý kí nhận quyết định của Toà án về việc cho anh chị ly hôn.
Một thời gian sau khoảng hơn năm tháng người dân trong làng lại xôn xao bàn tán chuyện Thương lấy chồng mới. Chồng cô là một việt kiều người MỸ tuy hơi lùn và xấu nhưng nghe kể chuyện về cuộc đời của Thương anh đề nghị lấy cô với điều kiện là cô phải đẻ được cho anh con vì người vợ trước của anh không đẻ được và đã mất. Đám cưới tổ chức rất linh đình và hoành tráng tuy cô vợ hơi cao hơn so với chú rể và tuổi của chú rể chỉ kém bố vợ có sáu tuổi nhưng ai cũng mừng cho hạnh phúc của Thương.
Còn Duy sau khi ly hôn với Thương người ta thấy anh cũng buồn và phờ phạc, giờ anh bị gắn mác vì bị vợ bỏ do yếu sinh lý. Sau đó một thời gian người ta thấy anh đi lên Hà Nội làm bảo vệ cho một nhà hàng với bản tính hiền lành anh được quản lý nhà hàng rất quan tâm đến và muốn đưa anh lên làm Tổ trưởng nhưng trình độ không có anh không dám nhận. Cũng chẳng biết hình như Duy yêu anh quản lý nhà hàng đó hay yêu cô thu ngân?. Mọi người bảo anh lấy vợ đi vì đã ngoài ba mươi rồi, anh ậm ừ cho qua chuyện. Hơn một năm sau anh về nhà không ở trên Hà Nội nữa anh lại đi làm thợ xây cái nghề gắn bó với anh từ trước, cũng không thấy nhắc nhở chuyện yêu đương hay lấy vợ thi thoảng người ta thấy anh xin nghỉ việc vài hôm đi đâu đó và ăn mặc rất đẹp. Mọi người hỏi dò anh nhưng anh lại giả vờ lảng tránh sang chuyện khác. Giờ bố mẹ của Duy cũng đã mất chỉ còn mình anh. Cuộc ly hôn của Duy và Thương đã được bảy năm, Thương đã sang nước ngoài sống với chồng và có hai cô con gái, còn Duy anh vẫn thấy cuộc ly hôn của mình là đúng dù mọi người vẫn cho anh đã sai lầm khi ly hôn? Duy mải mê trong những cuộc vui tình ái với những người tình đồng giới mà anh vẫn giấu người thân...

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây