GIẤC MƠ TRÊN BÃI NGÀN SAO

Thứ năm - 09/04/2020 10:23
Truyện ngắn của Hà Mạnh Phong 

Ông Hom quyết định nhận bé Nhủm về nuôi. Bé là trẻ mồ côi. Thân hình bé còm nhom gầy guộc. Bù lại bé có đôi mắt đẹp tựa ngọc trong veo. Dân bản Phiêng Đao nhiều người lo cho ông Hom. Bởi nhà ông rất nghèo. Số ông lận đận khổ. Vợ mất sớm. Con trai cũng mất sớm vì bạo bệnh. Ông chỉ còn con dâu và cháu nội. Đứa cháu nội của ông lại mắc bệnh hen suyễn. Liệu ông có nuôi nổi thêm bé Nhủm nữa không?
Phong cảnh bản Phiêng Đao rất đẹp. Đẹp tựa vì sao sa xuống trần gian rồi không muốn trở lại bầu trời. Vậy nên những người đầu tiên lập bản mới đặt tên bản là Phiêng Đao với ý nghĩa là bãi ngàn sao.
Phiêng Đao có cảnh đẹp nhưng là bản nghèo. Dân bản thường tự trào: Bản ta nghèo đến mức con bọ hung không chịu được phải bỏ đi nơi khác. Nhà ông Hom thuộc diện nghèo nhất Phiêng Đao. Do vậy dân bản mới ái ngại chuyện ông nhận nuôi bé Nhủm.
Hạnh là con dâu ông Hom. Cô thật sự không muốn nuôi bé Nhủm nên nói với bố chồng:
“Nhà mình nghèo khổ cơm chẳng đủ ăn. Nuôi thêm nó làm sao được!”
Ông Hom cũng hơi do dự. Nhưng khi thấy bé Nhủm ngồi run rẩy như con thú non lạc mẹ, đôi mắt trong veo của bé buồn thăm thẳm, ông không nỡ để bé đi. Mà nó cũng biết đi đâu bây giờ?
Ông nói với con dâu:
“Bố sẽ cố gắng làm việc nuôi nó”
Rồi ông bảo bé Nhủm:
“Cháu cứ ở đây với ông! Chúng ta nghèo đói có nhau. Ông sẽ đổi tên cháu là Đao. Cháu biết không? Đao có nghĩa là ngôi sao. Hy vọng ngôi sao của ông sau này sẽ gặp may mắn”.
Ông Hom mưu sinh bằng nghề đan lồng gà đem bán chợ. Ông trồng hẳn một bãi tre để đan lồng gà. Bãi tre là tài sản quý của ông. Măng trên rừng mọc theo mùa. Nhưng bãi tre nhà ông thì măng mọc quanh năm.
Măng là món ăn thường ngày của nhà ông Hom. Không măng chua thì măng gio. Không măng nướng thì măng luộc. Không canh chảo măng thì măng nộm với lá mùi tàu... Và còn hàng chục món măng khác nữa. Quần áo ông Hom quanh năm bốc mùi măng chua ngai ngái. Trái ngược hẳn cái tên cha mẹ đặt cho ông: Hom có nghĩa là thơm.
Bé Đao quấn quít bên ông Hom chẳng rời. Bé hay theo ông ra bãi chặt tre. Những bụi tre tốt tươi. Những thân tre cong mềm mại. Lớp lá tre khô phủ dầy lên nhau tựa tấm thảm êm.
Trước khi chặt bao giờ ông Hom cũng gõ sống dao lên thân tre để thử. Ông Hom gõ sống dao vào một thân tre. Cốp cốp. Ông bảo bé Đao:
“Cháu nghe thấy không? Gõ kêu như thế là tre già chặt đan lồng gà được! Lồng gà đan bằng tre non thì sẽ mau mọt hỏng”.
Bé Đao ngước nhìn lên ngọn tre. Đôi mắt ngọc của bé thấy trên đó có một tổ chim. Bé nghe rõ cả tiếng chim non kêu đói mồi. Chim bố mẹ đi kiếm mồi vẫn chưa kịp về. Ôi, chim non kêu đói mồi thì cũng giống như bé thơ khóc khát sữa.
Không muốn tổ chim bị phá, Đao khẩn khoản ông Hom:
“Đừng chặt cây tre này ông ơi! Ở trên ngọn tre có tổ chim”.
Ông Hom nheo mắt nhìn tổ chim và mỉm cười đôn hậu. Bản Phiêng Đao từ xưa đến nay vẫn có lệ: Không được làm hại các con vật đang chửa hoặc đang nuôi con. Lẽ nào ông phá lệ bản. Ông lập tức đi sang bụi tre khác. Đao vui lắm. Bé nhìn lại tổ chim lần nữa rồi mới bước theo ông. Gió thổi lá tre xào xạc như ru. Bất giác Đao díu mắt muốn nằm lên thảm lá tre khô ngủ giấc ngon lành.
Đao là đứa trẻ khôn trước tuổi. Bé luôn nghĩ rằng mình phải giúp ông Hom và cô Hạnh làm việc. Nồi bám muội đen bé đem ra cọ rửa cho thật sáng. Bé còn đem quần áo của cả nhà ra suối giặt. Bé vò thật kỹ. Lòng bàn tay của bé vì thế mà ửng đỏ.
Vào đầu năm học mới. Ông Hom tính tới chuyện cho Đao đi học.
Đi học thì phải có túi đựng sách. Ông Hom ngắm nghía chiếc quần dài vẫn mặc. Rồi ông chắt lưỡi. Cắt bớt một đoạn ống quần khâu làm túi sách cũng không sao. Vẫn mặc tốt.
Ông Hom cắt bớt ống quần đem khâu thành túi sách cho Đao. Đàn ông khâu vá bao giờ cũng vụng về. Mắt ông lại kém nên bị kim đâm vào ngón tay chảy máu. Ông không dám nhờ Hạnh khâu túi. Ông mà nhờ thì thể nào con dâu cũng bực bội càu nhàu.
Sẵn còn ít chỉ màu, ông Hom cặm cụi thêu thêm hình mây và núi cho đẹp túi. Đao chăm chú nhìn ông kiên nhẫn thêu từng mũi chỉ. Đường thêu rất vụng nhưng nom chiếc túi vẫn có vẻ đẹp hơn. Ông Hom nói với Đao là ông thêu núi thêu mây. Còn Đao sau khi nhìn thì lại quả quyết rằng đấy chính là hình măng và nấm.
Buổi đầu tiên Đao đến lớp. Ông Hom hồi hộp chẳng khác gì ông mới chính là người đi học. Ông ngồi đan lồng gà nhưng lòng dạ lại chỉ nghĩ tới bé Đao. Đao tan học vừa về đến nhà ông đã sốt ruột đòi xem vở của bé. Nhìn chữ Đao viết, dù không biết đọc nhưng ông Hom vẫn cười khùng khục. Viết kiểu gì mà nét chữ như tóc rối, như giun oằn, rồi xiên dọc, xiên ngang giống những cành tre gai dấp ngoài bờ rào. Buồn cười thật, đám chữ cứ như rêu khô búi vào nhau không gỡ ra được. Cười xong, sợ Đao xấu hổ, ông nhẹ nhàng bảo:
“Làm gì lúc mới bắt đầu cũng khó. Cháu hãy cố gắng học thật giỏi các con chữ".
Đao học rất chăm. Nhờ được đi học mà Đao nhận thấy mọi thứ xung quanh mình thật tuyệt vời. Đường đến lớp có rất nhiều hoa dại và bướm. Mặt đất thì hiền hòa xanh mát cỏ cây. Đao học giỏi nhất lớp. Ông Hom vui cười mát dạ. Ông trào nước mắt khi nhìn Đao trực tiếp nắn nót viết hai chữ: Ông Hom. Nước mắt vui của người già trong chứ không đục.
Nhưng Hạnh thì không vui. Bởi cô luôn nghĩ: Nuôi Đao ăn thôi cũng vất vả rồi, vậy mà còn lo cho đi học. Trong đầu óc Hạnh như có nuôi một tổ ong đất. Đừng bao giờ đùa với ong đất! Những con trâu to khoẻ nhất cũng có thể chết khi sa phải tổ ong.
Lũ ong đất đã xui khiến Hạnh làm điều ngạo ngược. Cô trộn cát vào gạo rồi đem nấu cơm. Rồi cô xơi cơm vào bát coi như không có chuyện gì xảy ra.
Nhai miếng cơm ông Hom nhăn mặt:
“Sao cơm hôm nay nấu có nhiều sạn cát thế này?”
Hạnh điềm nhiên nói:
“Nhà nuôi thêm người nên cơm phải độn cát mới đủ ăn. Nếu không ăn được thì đem đổ!”
Ông Hom thừ người ngồi câm lặng. Ông buồn con dâu mà không dám nói câu nào. Cơm độn cát thế kia ăn sao nổi. Vậy là cả nhà cùng nhịn đói. Thương nhất thằng Đức. Nó bị đói oan bởi tội của người lớn. Bị đói nên nó mếu máo khóc. Ông Hom cũng chảy nước mắt theo cháu nội. Nước mắt buồn của người già đục chứ không trong.
Mọi chuyện còn tiếp tục tệ hơn nữa.
Không thấy bố chồng đưa tiền nên Hạnh hỏi:
“Tiền bán lồng gà dạo này để đâu rồi? Sao bố không đưa con?”
Ông Hom dè dặt:
“Bố dành để mua quần áo mới cho bé Đao con à! Nó cần có quần áo mới để đi học”
Hạnh hậm hực co chân đá chiếc lồng gà đang phơi trên sân. Chiếc lồng gà bay lên mắc vào bờ rào dấp cành tre gai.
“Đã bảo đừng cho nó đi học mà bố không nghe. Người dưng thì bố thương. Cháu nội thì bố coi như cục đất. Uất không chịu được!”. Hạnh vừa nói như hét vừa đấm tay lên ngực.
Ông Hom phân bua:
“Bố thương thằng Đức nhiều chứ. Nhưng bố cũng thấy thương cái Đao. Mình đã nuôi nó thì nên cố cho nó đi học con ơi!”
Hạnh vẫn không nguôi bực tức:
“Từ ngày mai nhà mình sẽ chia nồi nấu ăn riêng. Không nấu ăn chung nữa. Bố tự mà lo lấy”.
Lời Hạnh nói khiến ông Hom chết điếng. Nhưng trong lòng ông vẫn thắp niềm hy vọng. Chắc tại con dâu nóng giận nên mới nói tức thế thôi. Chứ thực ra con dâu ông là người tốt. Rồi sẽ có ngày nó hiểu chuyện.
nguoiduatin NewImage
Nhà ông Hom chia nồi nấu ăn riêng. Ông chỉ chọn lấy hai chiếc cũ nhất. Một chiếc còn lành lặn. Một chiếc đã méo mó. Chiếc lành lặn dành để nấu cơm. Còn chiếc méo mó thì dùng để nấu thức ăn.
Bữa cơm tối. Ông Hom lấy chiếc nồi méo luộc hai quả trứng gà. Một quả ông đưa cháu nội. Thằng Đức ăn tỏm tẻm ngon lành. Một quả ông cho bé Đao. Còn phần của ông là măng luộc chấm ớt tươi giã muối.
Ông Hom giục bé Đao:
“Cháu ăn trứng luộc đi!”
Đao ngần ngừ. Trứng ngon nhưng Đao sẽ không ăn mà nhường cho ông. Bởi đã biết bao lần ông nhường miếng ngon cho Đao.
Vậy nên Đao lắc đầu.
“Cháu không ăn trứng đâu! Cháu chỉ thích ăn măng thôi”.
Ông Hom dỗ dành:
“Cháu nên ăn đi! Trẻ con ăn trứng gà thì mới mau lớn chứ”.
Trí thơ ngây của Đao bèn nghĩ cách nói dối để không ăn trứng gà. Bé ôm bụng giả vờ nhăn nhó:
“Ối, cháu đau bụng quá! Cháu không ăn đâu”.
Rồi Đao lập tức chạy lên giường nằm úp mặt xuống gối. Miệng Đao rên khe khẽ. Ông Hom tưởng thật nên không khỏi lo lắng:
“Cháu nằm yên đấy nhé! Để ông đi hái búp ổi non cho cháu nhai đỡ đau bụng”.
Đao chẳng dám ngẩng mặt lên vì đã trót nói dối ông. Bé tự nói thầm: “Cháu đang nói dối đấy! Nếu ông biết thì cũng đừng mắng cháu nhé!”.
***
Bệnh hen suyễn tiếp tục hành hạ thằng Đức. Mỗi lần lên cơn hen khó thở là khuôn mặt nó tím tái đầy tội nghiệp. Đao thương em Đức lắm. Bé rất muốn được đến gần giúp xoa lưng cho em dễ thở. Nhưng bé sợ cô Hạnh nên chỉ dám đứng từ xa ngó nhìn. Và bé thấy cô Hạnh khóc. Cô ấy vì quá lo cho em Đức nên mới khóc.
Đao luôn mong em Đức mau chóng khỏi bệnh. Đao còn mơ thấy em Đức khỏe mạnh. Hai chị em được cô Hạnh dắt tay cùng đi chơi khắp bãi ngàn sao. Và Đao tin bệnh của em Đức rồi sẽ được chữa khỏi.
Thế rồi có một buổi Đao được ông Hom sai đem măng đến biếu bà Pòm. Nhà bà mở rộng cửa. Đao bước vào. Khắp nhà bà Pòm sực mùi bã trầu. Bà ấy nghiện trầu. Bà Pòm giữ Đao ở lại chơi.
Đao lễ phép từ chối:
“Cháu phải về ngay thôi! Không ở lại chơi được đâu. Vì em Đức đang ốm bà ạ!”
Bà Pòm liền ngừng nhai trầu và nói thủng thẳng:
“Ôi dào tưởng gì! Bệnh của thằng Đức thì chỉ cần ăn một nghìn con đuổng khem[1] nướng là khỏi ngay thôi mà”.
Lòng Đao thấy mừng. Đôi mắt ngọc của Đao ánh lên. Thật vậy a? Vậy chủ nhật này Đao sẽ đi bắt sâu chít chữa bệnh cho em Đức.
Sáng sớm chủ nhật.
Đao khoác túi và cầm theo con dao nhỏ lén đi lên chỗ núi đá để tìm bắt sâu chít. Cây chít mọc thành từng bụi. Đao chặt rồi tước chúng ra để tìm sâu. Đao cứ nghĩ mỗi cây chít sẽ có một con sâu. Nhưng không phải, có khi tước cả đống chít cũng chỉ được vài con. Biết bao giờ mới kiếm đủ một nghìn con?
Đã giữa trưa. Đao đổ lũ sâu chít kiếm được ra đếm. Đao mới chỉ biết đếm đến một trăm. Một trăm. Một trăm. Lại thêm một trăm nữa. Bao nhiêu trăm mới được một nghìn con nhỉ? Đao nhìn chỗ sâu chít. Ít thế này chắc vẫn chưa đủ. Đao nhìn ra xung quanh. Những bụi chít dễ lấy thì Đao đã chặt hết. Chỉ còn những bụi cheo leo trên vách đá. Đao trèo lên. Đau chân thật đấy! Nhưng Đao bặm môi không kêu. Đau Đao cố chịu được. Chỉ cần em Đức khỏi bệnh.
Mải mê tước cây chít để bắt sâu, Đao không hề biết rằng ông Hom đang lo lắng đi tìm mình. Con bé đi đâu mà không nói ông biết? Ông đi khắp bản để hỏi. Không ai nhìn thấy Đao. Ông leo lên cả ngọn đồi trước bản để tìm. Ông ra sức hú gọi Đao. Mỗi lần hú là gân cổ ông lại nổi xanh dưới lớp da nhăn. Mãi chẳng thấy Đao đâu. Rồi ông sợ Đao ra suối ngã trượt chân. Ông bèn mượn thuyền độc mộc của người quen để chèo đi tìm. Thuyền độc mộc chở ông xuôi theo dòng suối tìm Đao mà vẫn không thấy.
Mãi cuối chiều Đao mới trở về nhà. Bụng đói miệng khát. Nhưng tay Đao thì vẫn giữ chặt miệng chiếc túi đựng sâu chít. Vừa nhìn thấy Đao, cô Hạnh đã mắng té tát:
“Đồ ma nhỏ quậy phá! Mày trốn đi chơi đâu cả ngày bây giờ mới về? Có biết là ông đi tìm mày từ sáng tới giờ không?”
Đao òa khóc. Cô Hạnh nhào tới giằng lấy chiếc túi đựng sâu chít ném mạnh xuống đất. Sâu chít trắng ngà béo nẫn đổ tung tóe ra ngoài. Cô Hạnh tức tối di chân lên chúng. Sâu chít bị di nát bét chảy ra một thứ nước trắng nhờ như sữa. Thế rồi cô Hạnh giơ tay định đánh Đao.
Bé mếu máo:
“Xin cô đừng đánh cháu! Cháu hứa sẽ không làm vậy nữa. Chỉ tại cháu nghe nói sâu chít nướng sẽ chữa khỏi hen suyễn nên mới đi lấy về cho em Đức ăn. Cháu biết lỗi rồi!”
Cánh tay Hạnh vừa giơ lên liền chùng xuống. Vừa vặn ông Hom về tới nhà. Ông đã nghe hết những lời Đao nói. Ông ôm chặt lấy bé và nghẹn ngào thốt hai tiếng “cháu tôi”. Quần áo ông toát đầy mùi măng chua. Đối với Đao mùi măng chua đó quá đỗi thân thiết.
Cả đêm ấy Hạnh nằm trằn trọc không ngủ. Cô thường xuyên trở mình. Chiếc giường tre dưới lưng kêu rin rít. Hạnh bị rệp đốt. Cô ngồi dậy bắt rệp. Soi đèn mãi cô mới bắt được nó. Cô giết nó. Rồi cô tự trách mình đã từng ác như con rệp. Mãi gần sáng Hạnh mới ngủ được một chút. Riêng thằng Đức thì ngủ say từ chập tối. Cả đêm qua Đức không bị lên cơn hen.
Bình minh đẹp quá đỗi.
Hạnh thức dậy. Cô mở toang cửa chính để ngắm bình minh. Mình sẽ đối xử tốt với bé Đao. Và thằng Đức sẽ có một người chị biết yêu thương nó. Hạnh thọc tay vào trong túi áo. Trong đó còn vài chục nghìn tiền lẻ nhàu nhĩ. Cô nghĩ: Chiều nay mình sẽ đi chợ mua thịt về nấu bữa tối cả nhà cùng ăn. Đã lâu rồi cả nhà không ngồi ăn cơm chung.
Hạnh đi đến chỗ ông Hom đang ngồi đan lồng gà. Cô bảo:
“Chiều nay bố đừng nấu cơm! Con sẽ đi chợ mua thịt về nấu chung cho cả nhà”.
Ông Hom cười nhẹ nhõm. Tốt quá rồi! Ông biết mà. Con dâu ông vẫn là người tốt. Giờ thì nó đã hiểu chuyện. Nhà ông sẽ không còn cảnh chia nồi nấu ăn riêng nữa.
Hạnh đi bộ mất gần hai tiếng đồng hồ mới ra đến chợ huyện. Có mấy chục nghìn tiền lẻ cô đem mua thịt cho bằng hết. Lũ ong đất đã chuyển tổ ra khỏi đầu cô rồi. Từ nay cô sẽ yêu thương bé Đao như con ruột.
Đi chợ về mệt nhưng Hạnh bắt tay ngay vào nấu bữa cơm tối. Thấy có thịt thằng Đức cười hớn hở. Nó hỏi:
“Mẹ ơi! Hôm nay nhà mình có khách quý à?”
Hạnh xoa đầu con.
“Ừ! Còn quý hơn cả khách quý con à”
Bữa cơm tối nhà ông Hom có đĩa thịt bày cạnh bát măng. Hạnh gắp thịt cho mọi người. Thằng Đức cười toét miệng.
“Ăn cơm với thịt ngon quá!”
Xong bữa cơm. Đao giúp Hạnh rửa bát. Hạnh ngắm Đao thật kỹ. Con bé thật xinh xắn và nhanh nhẹn. Vậy mà trước đây mình không nhận ra. Mình sẽ cố bù đắp cho nó.
Hạnh bảo Đao:
“Lát nữa ra suối tắm cùng cô nhé!”
Đao gật đầu tắp lự. Được đi tắm cùng cô Hạnh thì thích quá. Vậy là cô không còn ghét mình nữa rồi.
Hạnh cùng bé Đao ra suối. Đao thấy vui nên líu lo hát bài cô giáo dạy trên lớp. Đàn suối vọng hòa theo. Hạnh cũng vui lây. Con bé quả thật rất đáng yêu!
Hai cô cháu cùng tắm khoả thân. Nước suối sạch và mát vỗ về lên làn da trần. Hạnh nhẹ nhàng kỳ lưng cho bé Đao. Các đốt xương sống nổi gồ lên nom tựa những gióng trúc cằn. Tội nghiệp nó quá! Hạnh trào nước mắt. Những giọt nước âm ấm rơi xuống lưng bé Đao.
Bé xoay người lại nhìn cô Hạnh và rụt rè cất tiếng:
“Cô ơi! Từ nay cho cháu gọi cô là mẹ nhé!”
Hạnh ôm chặt lấy bé Đao. Ừ! Bé Đao dựa đầu vào ngực Hạnh. Thật là êm ái. Từ nay bé có mẹ rồi! Bé ngước nhìn lên trời. Những vì tinh tú từ trên cao kia đang soi lung linh xuống bãi ngàn sao. Bé ước sau này mình sẽ được làm cô giáo.
Biết đâu ước mơ ấy rồi sẽ thành sự thực. Sẽ có ngày Đao làm cô giáo dạy học trò trên bãi ngàn sao...
[1] Đuổng khem: sâu chít.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay1,023
  • Tháng hiện tại35,714
  • Tổng lượt truy cập2,640,236
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây