GIƯỜNG LÚC RỘNG, LÚC CHẬT

Chủ nhật - 06/09/2020 20:50
Tản văn của Lê Ngọc

Tôi bảo mẹ bỏ cái giường đó đi, ọp ẹp quá rồi. Màu sơn cũ mài mòn bong tróc, đan xen những vệt xước ngoằn nghèo cáu bẩn. Thế mà nói hoài, bà đâu có chịu. Con cái khuyên nài mua chiếc mới cho sang nhà, sáng cửa nhưng mẹ toàn lắc đầu gạt phắt. Mắt nhuốm mây tối sầm mờ mịt, nắn bóp chân tay than thở chê chúng tôi vẽ chuyện, nó còn rắn chắc lắm. Ba chục năm đồng hành sớm khuya, sao nói bỏ là vứt ngay đi được. Phải tội chết!
Nhớ những năm thiếu thời, kinh tế rất khó khăn. Bố bươn chải chở thuyền đánh cá mò mẫm đêm hôm, xuôi ngược từ mặn sông ngòi Hào Phú tới vùng chiêm trũng Nho Quan, Gia Viễn. Người làng thường bắt gặp ông còng lưng lèo lái, nhễ nhại mồ hôi thấm tấm áo bung sờn, bạc phếch. Con xe đạp nam chòng chành, rung lắc. Vì hoạt động quá tải mà dăm ngày, hai bữa thủng săm chắp vá. Mẹ cần mẫn lo liệu trước sau, hết ruộng đồng, bò lợn ăn no lại sắm làn bày hàng ngồi chiều chợ. Vợ chồng son ở riêng lúc nào chẳng thiếu thốn, dẫu tiết kiệm chi tiêu, nhon nhặt từng nghìn bạc lẻ vẫn nghèo khó triền miên.
Nhà nhỏ bé, bốn người chui rúc. Phòng khách, phòng ngủ dàn hàng nối thông, khúc giữa chia đôi bằng ri đô tự chế, còn thừa làm kho chứa lúa gạo. Giường kê lọt thỏm vào góc bên cửa sổ. Những bữa trời mưa, gió tạt nước tràn sân lênh láng ướt át. Nó bất giác thành nơi níu giữ mọi người kề cận, sum vầy thảnh thơi trông ấm áp vô cùng. Tôi ngẩn ngơ nhìn ra ngoài vườn, lắng nghe tiếng róc rách dội trên mái ngói, giọt bi long lanh trượt rơi khỏi lá khoai xanh non mướt mát. Con chó buồn thiu không thèm ừ hử, lũ gà rầu rĩ quang quác kêu vang. Mẹ rang mẻ ngô, ngồi nhẩn nha nhấp nháp, em tôi nằm cạnh được bố cẩu đu đưa.
ln
Mùa hè làng quê, nóng hung tàn đáng sợ. Cây quạt MD dựng ngay đầu giường mải miết quay cả ngày đuổi chẳng vơi sóng nhiệt. Đêm nung lò hầm hập, bức bối. Bố mẹ bọc ngoài, hai đứa lọt nằm trong, chật chội chen chúc nhường nhau vài khoảng hở. Đã vậy, em ngủ hỗn vốn tật xấu sờ tai, còn tôi thì vung văng, quay tròn. Biết bao lần gác chân lên ngực bố hay giật mình đụng đầu khóc òa. Mẹ hay xoa xoa dỗ dành âu yếm, kể chuyện vu vơ theo quạt nan nhịp nhàng. Rồi cơn mơ buông xuống vồ vập, cuốn tôi trôi về miền mênh mang với mộng ước duy nhất là riêng mình một cõi, tha hồ lăn lộn vòng quanh.
Có lẽ, chỉ dạo thu sang điệu đà cùng trái thị vàng ương, hàng ổi chín thơm hương nồng phảng phất mới làm dịu nhẹ tiết trời oi ả. Giường không còn cảm giác ngột ngạt hơi người. Mẹ thôi phe phẩy thổi luồng gió mát lành, bố chẳng giặt khăn lau người cho bớt nóng. Tôi tần ngần ngắm thành giường nhô cao, chỗ đó bác thợ mộc gắn mấy tấm kính che chắn bức tranh ẩn hiện mặt biển chạy dài, cát trắng tinh khôi. Khi nắng chiếu lung linh mờ ảo, thế giới tưởng tượng mở ra trong tôi những hình dung lạ lẫm, khao khát cháy bỏng ngao du bốn bể đầy dần và biến mất.
Nhà đóng khung, tường vẽ chì loang lổ, ánh đèn dầu leo lắt khói ám đen. Nào có biển gầm, sóng cuộn mà mơ mộng xa xôi. Tháng Mười hư hao đón gió mùa Đông Bắc, giường chềnh ềnh chăn bông phủ nặng nề. Tôi khó nhọc, ngộp thở nên loi choi đạp chăn. Giá lạnh thẹn thùng bỗng dừng sau cánh cửa, ông Ù gật gù xô cành nhãn lao xao, bố mẹ ủ ôm thấy yên lòng say giấc, miệng mỉm cười treo suốt năm canh.
Thời gian chảy qua như dòng sông mùa lũ, ồn ào cắn nuốt tất cả, để bến bờ nham nhở phù sa, khiến ai quên một tuổi thơ khốn khó. Đứa trẻ ngày xưa nay trưởng thành rắn rỏi. Lưng dài, vai rộng, khí vũ, hiên ngang. Công tác đưa chân đến những nơi cao cấp, giường đệm gọn gàng, sạch sẽ thơm tho. Mỗi lần về, chướng mắt đồ cũ kỹ, động đâu cũng muốn thay, muốn đổi. Lải nhải hàng ngày, nhà mình giờ có điều kiện, dùng như thế xóm làng cười xấu hổ chúng con.
Bố mẹ cứ lặng im, mặc kệ anh em tôi cằn nhằn ra rả. Nhà mỗi thời, một khác. Vẻ ngoài đẹp khang trang hiện đại, bước qua thềm rưng rức nhớ thương. Bộ bàn ghế ngót nghét mười lăm năm, sau tủ gỗ ép, giường lim ngày cưới. Mọi thứ y nguyên in dáng hình kỷ niệm.
Và mùa hè lại rảo bước ghé chơi. Anh em tôi kéo nhau vào tụ họp trên chiếc giường luôn đòi mẹ bỏ đi nhằm hưởng ké điều hòa. Vẫn chật chội, chen chúc. Ấy là, chỉ hai đứa thôi. Bố trải chiếu dưới nền, xem đám tôi tranh giành chỗ trống mà càm ràm mắng vốn “Giường lúc rộng, lúc chật. Vứt rồi nằm đâu… vứt rồi nằm đâu…”.

L.N

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập3
  • Hôm nay1,456
  • Tháng hiện tại34,905
  • Tổng lượt truy cập2,639,427
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây