HÀ NỘI HEO MAY (Hoài Hương)

Thứ năm - 17/10/2019 09:45

Tản văn

Gom chút nắng thu gói lại mùa
Giấu mảnh lá vàng cất trong xưa
Mơ hoang xanh trời lồng lộng gió
Tỉnh mộng sương giăng giọt giọt mưa...

Dường như mùa thu đã đi qua cho những mảnh lá vàng dần buông trong chiều tím xám hoài niệm. Ngọn gió hoàng hôn mát ngọt như kem đọng trên môi vấn vương ký ức.
Sương giống tấm sa mỏng nhẹ bãng lãng hư ảo quấn quíu từng bước chân trên hè phố…

Những gam màu phố Hà Nội biến đổi từ khói nhạt đến tím sẫm và khi đèn bật lên, cảm giác đang chiêm ngưỡng một vẻ đẹp lộng lẫy đầy màu sắc như mở một hộp châu báu…
Chớm đông đã chạm vào phố, thức dậy một miền nhớ, những nỗi nhớ dịu êm mà cồn cào đến thao thiết nhân gian.

Không hiểu sao, khoảnh khắc giao mùa phố Hà Nội giã từ mùa thu cho đông về lại chọn khi màn đêm đang rải sắc đen bí ẩn nhuộm vạn vật trong hư ảo, để từng cơn gió trầm mang hơi lạnh len lỏi phố, thầm thì những lời huyền hoặc xôn xao.
Và một người phương Nam như tôi đang từ miền nắng bỗng như vấp vào hoài cảm xa xưa, trái tim lỗi nhịp thoáng xao động, chân như bị làn gió níu bước, nén một hơi thở, nuốt vào ngực giọt bâng khuâng.

hoai huong 2 1

Mà sao lạ, đêm phố Hà Nội trong hanh heo lạnh có chút thưa người, những tiếng ồn như ở đâu đó xa xa vọng lại, bóng người trên phố lướt qua như những vệt sáng chồng mờ nửa thực nửa hư trong sắc đèn màu.
Ánh trăng non mỏng như chiếc lá chỉ tăng thêm chút liêu trai trong đêm chớm đông mộng mị.

Làm sao diễn tả được cảm giác, trong thẫm đen của đêm đầy huyền bí, trong tiếng gió như hơi thở nhẹ phả cái lạnh lướt bên má, bỗng nghe tiếng đàn piano từ căn gác nhỏ phố cổ Hà Nội, từng nốt nhạc rơi xuống phố vắng.
Vô thức xòe bàn tay hứng lấy âm thanh kia… Hình như cả một dòng hồi ức những khúc nhạc mùa đông Hà Nội ùa về, giống dòng chảy êm đềm mà diệu vợi đến nhẹ bỗng bước chân.

Cây bàng mồ côi mùa đông bên căn nhà đổ, hoa sữa thôi rơi cho bên nhau một chiều tan lớp, đêm đông liêu xiêu bước chân giang hồ tha phương, rồi lời hát ru mùa đông đến nao lòng, chiếc khăn ấm vòng tay tình nhân nồng nàn, đêm mùa đông Hà Nội bồi hồi quạnh hiu phố cũ, những mùa đông dấu yêu nối nhau những khuôn mặt phố, cô bé mùa đông hồn nhiên đáng yêu, giấc mơ mùa đông bên khung cửa sổ nhớ nhung…

hoai huong

Nương theo tiếng đàn làm khuấy động cả đêm. Một chút gì thoảng ngang qua như ai đó đang trở về trong hồi ức mong manh.

Chợt ngỡ ngàng nhận ra trong ảo ảnh mơ hồ ký ức, thấp thoáng tiếng cười trong veo của ngày xưa. Man mác hoài niệm như đang tan vào cái lạnh dịu dàng của đêm, nỗi nhớ tìm về khoảng thời gian với thương yêu ngỡ đang ở bên thật gần, để khắc khoải thầm những câu hỏi vu vơ xa xôi.

Còn kỷ niệm nào quẩn quanh da diết?
Còn day dứt nào trong lời tự sự thổn thức tâm can?

Tiếng đàn từng giọt rơi vào đêm, đọng lại trong một chút hoài cảm, một chút vấn vương, quyện vào đêm, ngẫu hứng như một dạ khúc đầu đông Hà Nội phố bềnh bồng sương khói siêu thực.
Khách phương Nam là tôi giống kẻ lãng du như mộng như say...

Hoài Hương

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm8
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại36,236
  • Tổng lượt truy cập2,641,254
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây