HẠNH PHÚC MUỘN - Tác giả: Lê Hà

Thứ hai - 17/02/2020 10:31

Thằng bé ọ ọe cựa mình làm anh thức giấc.
Cố bật người dậy để với tay vỗ về thằng nhỏ, đôi chân không theo ý anh, nó giật lên làm anh suýt ngã ngửa ra giường, vội vàng vịn tay vào cái bàn bên cạnh anh mới ngồi vững.
Anh nhẹ nhàng với bình sữa để pha, vợ anh đã cẩn thận để mọi thứ trên bàn, nếu có mệt ngủ quên, anh sẽ giúp vợ pha sữa cho con.

Thằng bé mới sinh, chưa quen với đồng hồ sinh học, nó cứ ngủ ngày, quấy đêm làm vợ anh mệt lử, cô ngủ say mà không hề biết con đã dậy. Anh pha xong sữa thì bế thằng nhỏ lên cho nó bú. Dưới ánh đèn ngủ không quá sáng, anh nhìn thằng bé trìu mến. Mắt nó vẫn nhắm nghiền nhưng miệng thì mút sữa tòm tọp. Cái mũi nó cao giống anh, khuôn mặt bầu bĩnh của mẹ với cặp mắt một mí nhưng không hề nhỏ.

Tay anh rung nhẹ, vỗ về con, hình bóng anh bế con hắt lên tường thành một bức tranh mà có lẽ nó đẹp nhất với anh từ nhỏ tới giờ. Trong đầu anh chợt nghĩ, nếu không có bố mẹ, không có cô ấy thì có lẽ… Anh không nghĩ nữa, anh mỉm cười ngắm con ngủ, mọi đau đớn khi trời trở gió với người chấn thương tủy sống dường như tan biến hết.
………….
Mười sáu năm trước, khi sắp thành một trưởng phòng kinh doanh của Ngân hàng thì cuộc đời anh sang một ngã rẽ khác, một ngã rẽ cụt chẳng có đường ra. Hai mươi tám tuổi với tình yêu cùng cô bạn học đã bốn năm, chỉ chờ ngày đẹp trời cuối năm là họ về chung một nhà. Vừa lúc chiều, bà trưởng phòng tổ chức thông báo, việc anh lên trưởng phòng kinh doanh đang được lấy tín nhiệm, chắc chỉ đầu tuần là có quyết định chính thức thôi. Anh mừng lắm, sự cố gắng trong công việc của anh sắp được đền đáp. Anh định bụng sẽ khoe với bạn gái đầu tiên khi tối nay hai người gặp nhau nhưng chợt nhớ chiều nay anh phải về quê đón bố lên, chẳng là ông cụ về quê giỗ họ, thôi để khi nào lên sẽ nói với nàng.

Anh xin phép về sớm để chuẩn bị đồ về quê, tranh thủ ngày nghỉ cuối tuần anh muốn thăm họ hàng luôn. Từ ngày cả nhà lên Hà Nội sống, anh ít có dịp về quê, phần vì bận công việc, lại thêm lớp học nâng cao buổi tối, rồi những cuộc hẹn hò cuối tuần khiến anh chẳng còn thời gian nào nữa.

Mâm cơm tối ở quê thật đầm ấm, cả nhà chú thím cùng bố con anh quây quần bên cái chiếu nhỏ trải ở hiên nhà. Trời mùa hè nóng nhưng hiên nhà chú anh mát rượi, ánh trăng thanh đã lấp ló sau ngọn tre bên ao nhà. Tiếng truyện trò rôm rả, tiếng thằng cháu nội của chú anh bi bô, nó ngồi trên lòng ông nội, thỉnh thoảng lại kéo má ông thơm một cái, chú anh lại trìu mến vỗ về thằng nhỏ. Anh cảm thấy thật hạnh phúc, bất chợt anh nghĩ, chỉ vài năm nữa thôi, bố anh cũng sẽ hạnh phúc bên con cháu như thế.

Cơm nước xong, truyện trò một lúc là mọi người đã bắt đầu giục nhau đi ngủ, ở quê ngủ sớm lắm, chín giờ tối đã nhiều nhà tối om, không như thành phố, tấp nập tới nửa đêm. Anh nằm cùng thằng em họ, hai anh em tâm sự to nhỏ về chuyện học hành, chuyện yêu đương rồi anh thiu thiu ngủ lúc nào không rõ.

Anh trở mình, bỗng thấy nhói một cái rất đau ở sống lưng, cơn đau khiến anh không trở mình được, đau tới tận xương tủy. Anh muốn ngồi dậy mà không thể, chân anh cứng đơ lại, không co lên được, cái nhói đau lan khắp sống lưng, tê dại. Anh vội vàng lay thằng em họ gọi nó dậy, rồi ú ớ gọi bố, anh đau tưởng như muốn ngất đi, mồ hôi vã ra như tắm.

Bố anh rồi chú anh, thằng em họ vội vàng bật dậy chạy lại xem anh gặp chuyện gì, anh nói trong hơi thở thều thào, con đau quá. Cả nhà cuống cuồng hỏi han đỡ anh ngồi dậy, vừa buông tay anh đã đổ sầm xuống giường, anh không thể ngồi vững, chân không thể theo sự điều khiển của anh, mặt anh tái dại đi và không nói được gì nữa.

Ở quê, lại đêm hôm khuya khoắt nên khó gọi xe, sau mấy cuộc điện thoại của chú anh mới gọi được ông lái xe cùng làng, mọi người vội vàng cho anh sang võng và khiêng ra xe, làm gì có cáng, ở quê chỉ khiêng bằng võng thôi.

Xe chạy thẳng một lèo lên bệnh viện Việt Đức, nghe nói qua tình hình và bác sĩ khám lâm sàng, anh đã chuẩn bị được đưa vào phòng mổ cấp cứu. Bác sĩ nói anh bị viêm tủy ngang, phải mổ ngay không là liệt vĩnh viễn. Anh vào phòng mổ, bên ngoài bố và chú anh sốt ruột đi đi lại lại, mẹ anh cũng vừa kịp tới sau khi nghe cuộc điện thoại của bố anh. Nước mắt ngắn dài, mẹ anh khóc, miệng mếu máo, sao con tôi khổ thế này.
Chẳng ai nói với ai câu gì, chỉ tiếng bước chân đi đi lại lại, mẹ anh ngồi thẫn thờ, mắt hơi nhắm, miệng cầu khẩn Nam mô a di đà phật, Nam mô a di đà phật.

Chín giờ sáng hôm sau anh mới lơ mơ tỉnh, hé mắt nhìn thấy dây rợ, máy móc quanh mình, anh cố rướn người định ngồi dậy mà không thể, người anh như đeo một tảng đá khổng lồ, bên cạnh là mẹ anh đang ngồi xoa tay anh, mắt bà ngân ngấn nước.
- Con tỉnh rồi à, đói không con?
- Con không đói – anh thều thào
- Sao có mình mẹ?
- Thì chỉ mình mẹ được vào thôi, mọi người phải ở dưới sân, ở đây quy định thế.

Bác sĩ tiến vào kiểm tra tình hình của anh, ông nói
- Người nhà có thể cho bệnh nhân uống sữa được rồi, nếu ăn thì cháo thôi nhé, mai khỏe hơn sẽ ăn cơm. Không lo đói đâu vì chúng tôi vẫn cắm truyền mà.
- Cảm ơn bác sĩ

Anh muốn nói, muốn hỏi nhiều lắm nhưng thuốc gây mê chưa hết, anh lại thiếp đi.

Mở mắt ra lần này thì Hạnh đang ở bên cạnh anh, nét mặt cô lo lắng nhưng vẫn an ủi anh
- Ca mổ thành công rồi anh à, anh cứ an tâm điều trị, khoảng một tháng là anh hồi phục thôi.

Anh chán nản, chỉ nhắm mắt, lặng buông tiếng thở dài

- Có bệnh nhân nào vệ sinh mà mùi quá – tiếng một người nhà bệnh nhân bên cạnh anh thốt lên

Anh cũng thấy mà không biết từ ai, mẹ anh lật đật mở tấm ga đang đắp cho anh ra xem xét, thì ra là anh đi vệ sinh. Bà vội lau dọn và xin lỗi những người xung quanh, tại cháu nó không có cảm giác, cháu nó không biết…

Anh chết lặng, sao lại như thế chứ, anh kéo tấm ga trắng lên trùm kín mặt, nước mắt ứa ra, anh cảm thấy xấu hổ, thấy nhục nhã, chỉ muốn chết quách đi cho rồi. Trưa đó anh bỏ bữa, tối cũng không muốn ăn cho dù mẹ anh năn nỉ hay Hạnh ngọt nhạt dỗ dành, anh cứ kéo ga trùm kín mặt.

Những ngày ở viện là những ngày nặng nề, anh lầm lì không nói, cả ngày cứ kéo chăn trùm kín mặt, thỉnh thoảng mẹ thấy vai anh rung lên, anh sụt sịt, mẹ anh chỉ biết quay mặt đi chấm nước mắt, có lúc bà không chịu được phải vào nhà vệ sinh của bệnh viện để khóc. Hạnh ngày đi làm, tối lại vào để thay phiên cho mẹ anh. Những lúc Hạnh lúi húi lau dọn vệ sinh cho anh, anh tưởng như tim mình bị ai bóp nghẹt, nước mắt nghẹn đắng, anh ước gì mình chết đi để không phải chịu đựng cái cảm giác nặng nề này.

Cũng kết thúc những ngày ở viện, anh trở về nhà trên chiếc cáng của bệnh viện, vẫn phải nằm cố định một thời gian nữa cho cột sống của anh ổn định sau ca phẫu thuật. Bác sĩ dặn dò về nhà ăn uống cho có sức khỏe rồi tập phục hồi chức năng, thời gian vàng của anh là sáu tháng.

Một tháng, hai tháng, rồi ba tháng, bạn bè, đồng nghiệp cũng thưa dần những cuộc thăm viếng, không ai tới thăm anh lại thấy bớt ngại, không còn phải nghe những lời động viên, những lời xuýt xoa hay những lời giới thiệu ông thầy lang này, ông thầy cúng kia. Anh cứ lặng im trong bốn bức tường, không nghe bất cứ cuộc điện thoại nào, không xem tivi hay nghe đài, cả ngày chỉ nghe thấy, vâng, dạ, có ạ, không đâu, những từ anh trả lời câu hỏi của bố mẹ anh. Ông bà gợi chuyện anh cũng không nói, Hạnh hàng ngày vẫn tới chăm sóc anh khi hết giờ làm việc, anh cũng chẳng nói môt lời với cô.

Anh tập phục hồi chức năng, tập ngồi rồi cố gắng tập đi mà đôi chân anh không thể điều khiển, nó cứ khuỵu xuống mỗi khi anh muốn đứng dậy, có lúc ngón chân bị kẹt vào bàn nẹp, tóe máu mà anh cũng chẳng biết gì. Những cái nẹp cứng ngắt cả lưng, cả chân mà không giúp gì được. Nhục nhất là khoản vệ sinh, lúc nào nó thích ra thì ra, chẳng giờ giấc, người đàn ông gần ba mươi tuổi mà phải đóng bỉm như một đứa trẻ. Anh chẳng dám ra khỏi phòng, ghét nhất là có người hỏi tình hình thế nào rồi, sắp đi làm được chưa?

Cái chân không theo sự điều khiển của anh, lúc nó duỗi thẳng băng, lúc lại co quắp, anh phải nhờ bố kéo mạnh mới duỗi ra. Những lúc nhìn mẹ già ngồi xoa bóp chân cho anh, tay mẹ mỏi, thỉnh thoảng phải dừng lại vẫy vẫy, anh thấy xót xa. Nhìn ánh mắt của bố mẹ lúc nào cũng buồn rầu, giấu tiếng thở dài, anh lại nghĩ tới cái chết.

- Hưng ơi, Hưng ơi, con sao thế này? Hưng ơi, ông ơi…– tiếng mẹ anh thảng thốt, bà gọi anh đến lạc giọng, bà gào lên gọi chồng, tiếng Hưng ơi không ngớt

Bố anh lật đật chạy vào phòng anh, mẹ anh thì lay người anh gọi, không một tiếng trả lời. Bố anh dường như đã hiểu ra chuyện gì, ông run run bấm điện thoại gọi cấp cứu.

Chiếc xe lao nhanh tới bệnh viện gần nhà, y tá, bác sĩ vội đưa anh vào phòng cấp cứu

- Đã súc rửa ruột cho cậu ấy, may mà lượng thuốc không quá nhiều nên tính mạng chưa bị đe dọa, chúng tôi đang truyền cho cậu ấy, cả nhà chú ý nhé.

Mẹ anh chỉ vâng dạ sau tiếng dặn dò của bác sĩ. Bà vào ngồi bên con, miệng vẫn không ngớt: sao con lại dại dột thế Hưng, dù thế nào vẫn còn bố mẹ, con có mệnh hệ nào mẹ biết phải làm sao? Nước mắt bà tuôn dài trên khuôn mặt đã hằn những nếp nhăn của thời gian.

Hạnh ngồi cạnh anh, im lặng nắm bàn tay anh, mắt cô cũng đỏ hoe vì khóc, cô tưởng đã mất anh thật rồi.

- Anh tỉnh rồi à? Sao anh lại định bỏ em, anh đừng thế nữa nhé, cố gắng khỏe đi anh rồi mình….rồi mình…tổ chức đám cưới anh nhé. Dù thế nào em cũng sẽ luôn bên anh.

Anh chỉ im lặng, khóe mắt anh giọt lệ lăn dài ướt gối. Anh đưa tay vuốt tóc Hạnh, anh cảm thấy mình bất lực, anh không muốn thế này, không muốn làm khổ Hạnh, không muốn làm khổ bố mẹ, anh muốn khóc thật to nhưng không thể bật lên thành tiếng, bờ vai anh rung lên, nước mắt cứ ứa ra dòng nối dòng.

Anh lại được ra viện, về nhà bố mẹ anh rồi Hạnh để mắt tới anh nhiều hơn, mỗi khi cho con uống thuốc, mẹ anh chỉ đưa đúng liều lượng, bà phải thấy anh uống hết thuốc cùng cốc nước to rồi mới ra ngoài, không thể để anh tích lượng lớn thuốc Paracetamol – thuốc giảm đau như vừa rồi.

Tâm trạng anh cũng khá lên chút, anh thẳng thắn chia sẻ với Hạnh, anh sẽ nghe bố mẹ và Hạnh, đi gặp một vài thầy lang mà mọi người giới thiệu để mong có chút hi vọng.

Anh nghĩ, có thể mình không đi lại được như trước nữa nhưng chức năng của người đàn ông phải khôi phục được anh mới nhận lời cưới Hạnh. Nhiều khi ngồi trong bóng tối anh ngán ngẩm nhìn cái túi nước tiểu đeo bên mình, cả ngày anh phải dùng ca pốt để giúp nước tiểu chảy vào ống, nó cứ tự do chảy, anh chẳng thể kiểm soát, cái chức năng đàn ông có động thế nào nó cũng không thể vươn lên. Lắm lúc anh bực quá dùng tay đập thật mạnh mà nó vẫn như con chim bị ướt nước mưa, cứ rũ ra, anh ngửa mặt lên trần nhà, thở dài buồn bã, nước mắt anh lại chảy. Nếu mình chết lần nữa thì bố mẹ mình sẽ sống ra sao? Với thời gian, Hạnh có thể nguôi ngoai mà tìm hạnh phúc mới, còn hai thân già kia thì… Anh không muốn nghĩ tiếp nữa.

Mọi cố gắng của anh, của Hạnh, của gia đình đều không được như mong muốn, sức khỏe anh khá lên nhưng qua thời gian vàng rồi anh vẫn thế. Hai chân vẫn chẳng biết gì, vệ sinh vẫn không tự chủ, cả cuộc đời anh sẽ phải gắn với chiếc xe lăn. Sẽ chẳng còn đi phượt cùng lũ bạn khi rảnh rỗi, sẽ chẳng thể nắm tay Hạnh trên bãi biển mà hai người vẫn thường hình dung cho tuần trăng mật, đơn giản nhất như thay bóng đèn, sửa điện trong nhà anh cũng không thể. Anh thấy mình vô dụng đâm trở nên cáu bẳn, ai nói gì anh cũng gắt gỏng, anh không muốn nghe ai nói về tương lai, về đám cưới và cả về Hạnh. Thậm chí anh còn đuổi Hạnh về mỗi lần cô tới, điện thoại không bao giờ sạc, anh nhốt mình trong căn phòng nhỏ, không mở cửa sổ, có lúc không cả bật đèn.

Bố mẹ anh sửa lại căn phòng nhỏ cho anh tiện sinh hoạt, ông bà khuyên nhủ thế nào anh cũng không nghe, tự nhốt mình trong cõi riêng của anh, tóc và râu dài ra anh cũng chẳng buồn cạo, hom hem và già nua, nhìn anh như gã trai hơn bốn mươi tuổi chứ không phải cậu thanh niên ba mươi tràn đầy sinh lực.
…………………
Cuộc sống quanh quẩn trong bốn bức tường cứ thế nhạt nhẽo trôi đi cũng được mười hai năm, ngoài kia có bao đổi thay nhưng với anh chỉ thấy già đi, khó tính hơn, bảo thủ hơn. Mẹ anh lưng đã bắt đầu còng xuống, còn bố anh mắt kém, nhiều khi đeo kính ông cũng không thấy rõ những đồ vật nhỏ, chỉ có tình yêu thương và chăm sóc của ông bà với cậu con trai duy nhất là vẫn vậy, tận tụy, nhẫn nại.

- Mày khỏe không? Mày có dùng internet không để tao gọi lắp đặt cho mày? – Thanh, người bạn học đại học của anh tới chơi và hỏi
- Internet gì, tao không cần
- Mày hâm vừa thôi, cầm tạm cái điện thoại này của tao dùng đi, tao mua cả sim cho mày rồi, có cả 3G rồi đấy, lúc nào thích lướt mạng đọc tin tức hay xem gì thì xem. Bực nhất là mỗi lần muốn gọi cho mày cứ phải để ông già lập cập mang điện thoại vào, khó chịu bỏ mẹ ra
- Tao thì cần gì điện thoại
- Thôi bố ạ, bố bảo thủ vừa thôi, chuyện gì qua cho qua đi, cũng hơn chục năm rồi, bố sống như cái thời ăn hang ở lỗ ý.

Anh im lặng, không phản đối cũng chẳng đồng tình, nếu như khi anh mới bị mà Thanh nói thế là anh khùng lên có khi chửi và đuổi Thanh về. Ngẫm lại, chỉ có Thanh chịu đựng được cái tính khí cộc cằn của anh.

Ngồi không chẳng có việc gì làm, anh mân mê điện thoại học cách vào mạng rồi lập cả facebook để chơi. Số phận nghiệt ngã là nick facebook của anh, chẳng hình đại diện, thông tin cá nhân thì ẩn hết, chẳng ai biết nick đó là ai. Anh lần tìm theo những gì Thanh chỉ dẫn, thấy bạn bè anh ai cũng gia đình đuề huề, Hạnh cũng đã hai con với gia đình ấm êm. Nhiều lần Hạnh ngỏ lời muốn đưa con tới thăm anh, thậm chí để con Hạnh nhận anh làm bố nuôi mà nhất định anh từ chối. Một phần vì xấu hổ, một phần anh không muốn Hạnh phải lo lắng gì cho anh. Muốn biết tình hình của anh, Hạnh phải gọi hỏi thăm qua bố mẹ anh, lâu dần cô cũng ngại, cuộc sống gia đình cuốn cô đi nên những cuộc điện thoại cũng thưa dần.

Anh lên mạng, tìm hiểu về căn bệnh của mình, anh bất ngờ biết rằng có nhiều người không may bị giống anh, cứ liên quan tới tủy sống là phải ngồi xe lăn, vệ sinh không tự chủ, có người thì do tai nạn, có người lại do bệnh, vui mừng trong sự cay đắng, hóa ra “đồng bọn” cũng nhiều. Anh mò vào các nhóm xem mọi người chia sẻ, thôi thì đủ thể loại, thậm chí không ị được cũng post lên. Người ngoài nhóm có lẽ sẽ thấy ngạc nhiên, thậm chí sốc, nhưng trong nhóm mọi người chia sẻ nhiệt tình lắm, người thì mua Ovalax đi – thuốc sổ ruột trước khi phẫu thuật, người thì uống Phan Tả Diệp đi, kẻ lại, phải tập và xoa bụng nhiều vào. Qua đó anh cũng rút kinh nghiệm cho bản thân được đôi điều. Internet cũng hay phết đấy chứ, cũng bổ ích đấy chứ, có người mới bị 4 tháng cũng lên nhóm hỏi, có người chia sẻ công việc tại nhà cho những người như anh có thu nhập, họ rất tự tin, chẳng ngại ngùng, vậy mà mười hai năm rồi anh mới biết tới nhóm. Anh biết, chỉ những người đồng cảnh mới hiểu rõ về nhau, người ngoài sẽ chẳng thể hiểu những cái oái oăm mà anh cùng các bạn đang phải đối mặt.

Anh thấy mình lạc hậu thật, phải thay đổi thôi, biết đâu nhờ internet anh sẽ làm ra tiền để bố mẹ anh bớt khổ, để mỗi lần đi viện ông bà không phải đôn đáo lo viện phí, cái căn bệnh của anh nhiều hệ lụy lắm, đi viện như cơm bữa nhiều khi bệnh viện là nhà.

Cũng đã sáu tháng kể từ ngày anh biết tới internet và facebook, ngày mai nhóm Chấn thương tủy sống có một buổi off tại Hà Nội, đắn đo mãi anh cũng mạnh dạn đăng kí. Mười ba năm rồi, đây là lần đầu tiên anh ra khỏi nhà mà không phải là đi viện. Hồi hộp như lần đầu hò hẹn, mấy hôm trước anh đã nhờ Thanh mua cho cái áo sơ mi mới, tóc thì tăng đơ cách đây nửa tháng nó đã dài lên xíu, anh soi gương thấy mình bớt dị hơn, tất nhiên anh phải cạo râu sạch sẽ rồi. Thanh sẽ đón anh và cùng anh tới buổi off đó, anh thấy bớt lo lắng.

Mọi việc diễn ra suôn sẻ nếu như không có sự cố, túi nước tiểu của anh đã được giấu kín trong ống quần mà tuột khóa, nó chảy lênh láng ra sàn mà anh không biết.

Tuyết, tình nguyện viên cho buổi off nhẹ nhàng đến bên anh thì thầm rồi kéo xe anh lại. Anh xấu hổ, chỉ muốn có cái lỗ nẻ nào để chui xuống. Tuyết nhanh chóng lau dọn rồi đến bên anh, cô mạnh dạn nắm tay anh, không sao đâu anh ạ, nhiều người không may bị thế mà, không ai nói gì đâu anh vì mọi người đều hiểu. Anh cứ đơ ra, cuộc đời anh mới chỉ nắm tay Hạnh, chưa bao giờ được một người con gái khác nắm tay, người anh nóng rần lên, anh bối rối, lí nhí cảm ơn Tuyết. Suốt buổi off Tuyết ngồi bên anh, hai người nói chuyện có vẻ tâm đầu ý hợp, cô là sinh viên của trường Cao đẳng Dược mới ra trường mà chưa xin được việc, rảnh rỗi cô hay làm tình nguyện các hoạt động xã hội như thế này.

Từ sau buổi off bố mẹ anh thấy anh thay đổi rõ rệt, anh vui vẻ hơn, thỉnh thoảng còn lau dọn nhà giúp mẹ khiến bà ngạc nhiên, anh cũng hay ra ngoài hơn, tối đến cứ rì rầm điện thoại, chẳng biết cho ai. Thôi thế cũng mừng, có lẽ nó đã khác, mẹ anh nghĩ thế.

Rồi Tuyết đến nhà thăm anh, bố mẹ anh mừng bởi anh có thêm người bạn mới, không gắt gỏng như xưa, những cuộc viếng thăm như thế thường xuyên hơn.
……………………….
- Con dậy à anh? Để em bế con cho, anh nằm xuống ngủ đi
- Không sao, để anh bế con, con ăn xong anh sẽ đặt con, em cứ ngủ thêm đi

Tuyết nằm sát vào anh, ôm chân anh rồi dụi dụi đầu, một tay anh bế con, một tay vuốt tóc Tuyết. Anh mỉm cười khi vợ và con anh lại ngà ngà ngủ

Anh thầm cảm ơn buổi off đầu tiên đó, nó đã cho anh gặp Tuyết. Tuyết thông cảm, thấu hiểu anh, cô chẳng ngại giúp anh bất cứ việc gì. Để đến được với nhau hai người cũng trải qua nhiều sóng gió, nhất là việc thuyết phục bố mẹ Tuyết đồng ý cho anh làm rể.

Mọi chuyện cũng đã qua, giờ anh là trụ cột gia đình, ngoài những lúc giúp vợ chăm con trong thời kì ở cữ, anh lăn lộn đủ công việc, một phần lo cho cuộc sống gia đình, một phần để trả nợ khi hai vợ chồng anh phải hai lần thụ tinh nhân tạo mới có kết quả.

Cuộc sống lúc này tuy có vất vả nhưng anh có niềm tin vào hạnh phúc muộn này.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Hôm nay1,451
  • Tháng hiện tại33,390
  • Tổng lượt truy cập2,637,912
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây