HOA CẢI VÀNG GIÓ CUỐN (Mai Duy Quý)

Thứ năm - 22/08/2019 06:37
Truyện ngắn:

Nơi xứ đảo, biết bao đứa trẻ không ham thích đến trường. Có đứa được đi học thì ráng đến lớp 8, lớp 9 rồi cũng suốt ngày tìm thú vui trên biển hơn là đến lớp. Từ lúc biết đi chập chững chúng đã chơi đùa trên bãi biển. Chơi từ sáng sớm khi mặt trời đỏ lựng, to như chiếc mâm đồng nhô lên khỏi mặt nước biển đến lúc tấm màn màu nhung tím thẫm từ từ buông xuống nền trời biêng biếc xanh của buổi chiều tàn mà không biết chán.
Riêng Nhựt, nó từ chối mọi cuộc chơi với bạn bè trên cát. Nó rất ghét xây lâu đài cát để sóng ùa vào là lâu đài sụp đổ. Càng không thích đuổi bắt còng gió vì có lúc nó vụng về bị còng kẹp đau điếng, đau đến xuýt xoa, chảy nước mắt. Đêm đêm, nó thường mơ những giấc mơ không đầu không cuối. Từng con sóng nối tiếp nhau ùa vào mộng mị. Sóng lôi nó ra tận khơi xa. Mặc nó vẫy vùng, quẫy đạp. Sóng cuộn nó, nhận chìm nghỉm vào lòng đại dương sâu thăm thẳm. Giấc mơ làm nó sợ hãi, sợ đến toát mồ hôi. Sáng ra, tỉnh giấc còn sợ khiếp vía. Từ đó nó lo cần cù chăm học, không dám nghĩ đến những thú vui trên cát biển. Nó đứng nhìn sóng biển reo dù như gọi mời, lời mời ngọt ngào tha thiết vẫn không dám ào xuống biển để tắm.
Từ nhỏ, Nhựt không được cha cho theo ra biển như mọi đứa trẻ khác bao giờ. Những ngày biển động, cha dặn dò mẹ, lời dặn thống thiết tận ruột gan: “Em không được để con nghỉ học. Đầu con phải chứa nhiều chữ, mai sau lái tàu viễn dương hoặc tàu to, máy lớn vươn ra biển Đông. Phải con hơn cha mới là nhà có phúc”.
Nhựt là con ngoan, trò giỏi, chăm chỉ học hành. Ngày đêm nó cặm cụi cày từng con chữ như người nông dân một nắng hai sương miệt mài cày cho xong thửa ruộng. Thi tốt nghiệp 12 nó đỗ loại giỏi. Cả nhà ai cũng vui mừng. Niềm vui chảy tràn trên từng khuôn mặt. Thời gian vội vã trôi để kiếp con người thấy thật ngắn ngủi. Ngày nó thi đại học, cha dậy từ sớm tinh mơ, lúc chim chóc còn ngủ mê chưa cất tiếng hót. Ông pha bình trà, ngồi nhâm nhi một mình chờ sáng. Thú vui uống trà ông không hề có bao giờ. Ông soi mặt mình vào ly trà, hằn lên khuôn mặt ngời ngời hạnh phúc. Con ông làm bài tốt, cả ngày ông nói cười hoài. Cười đến giọng khản đặc, lạc mất hút trong tiếng gió reo mà vẫn nghe tiếng cười vang vọng khàn khàn.
Những ngày trên biển, tiếng cười của người cha sạm thêm bởi khắc khổ hằn lên khuôn mặt. Tiếng cười như còn đọng trên mặt biển, phảng phất chưa tan thì nỗi đau ùa tràn. Ông bị tai nạn lao động. Chiếc máy tời cuốn dây đã quấn luôn tay ông như chiếc máy ép nghiền cây mía không còn giọt nước. Thân xác đau nhừ tả tơi. Ngủng ngoẳng một mớ da bầy nhầy thịt. May mà chỉ nát một cánh tay.
Nó đỗ đại học. Cả nhà mừng vui nhưng nhìn người cha mất đi một cánh tay, ai cũng ruột đau như giần. Hằn lên từng ánh mắt khắc khoải, day dứt.
Gia đình nó đã khổ lại càng khổ hơn. Gió chồng chất lên từng ngọn sóng. Sóng trắng bạc đầu như nó cũng có một thứ gì đó chồng chất, đầy dần. Nó định bỏ học ở nhà giúp mẹ. Mới thoáng nghe thế, chỉ một đêm thôi, đôi mắt người cha đã trũng sâu, thâm quầng. Ánh mắt miên man trôi rồi bị hút vào hố sâu thăm thẳm. Hố sâu ấy đã làm người cha khựng khờ đến ngây dại như kẻ mất hồn. Nó đành vào trường mà lòng rối bời, lửa đốt. Ngọn lửa khổng lồ liếm qua, đốt cháy lòng nó xèo xèo, bỏng rát.

 
mai duy quy

Mẹ nhọc nhằn oằn lưng, lưng mẹ như đổ sụm bất cứ lúc nào dù chỉ cần một ngọn gió nhẹ nhàng lướt qua. Mẹ một nắng hai sương vẫn không đủ tiền học phí cho nó. Chị Nguyệt đành xin hoãn đám cưới. Chị lấy chồng lúc này khác nào chị đẩy mẹ cha và em xuống tận cùng chín tầng địa ngục thẳm sâu. Nơi sâu thẳm ấy ngàn năm cũng không hề có ánh sáng le lói.
Chị ngày ngày cần cù lo giúp mẹ. Đêm từng đêm luôn săn sóc cha. Sáng sáng, chị lên đồng chăm sóc cây trồng hành, tỏi. Có bàn tay chị, tỏi hành xanh mướt. Xanh lắm, xanh óng ánh, xanh non tơ. Chiều chiều, chị ra bến cá, lựa mua những con cá còn giãy đành đạch, tươi roi rói mua đi bán lại kiếm lời. Nghĩ về chị, lòng nó nhói buốt đau. Chênh chao hương tỏi thơm nồng quen thuộc. Mùi tanh tanh của cá quyện sợi khói chiều lửng lơ lưng chừng trời, lưng chừng nắng. Gắng sức học hành, Nhựt được học bổng.
Tâm trí nó luôn hiện hữu làng quê nhỏ bé, quanh co uốn cong theo bãi cát. Cát rợp mát bóng dừa xanh. Dừa xào xạc trong gió như tiếng gươm khua. Nỗi nhớ chảy tràn lai láng. Nó về thăm quê, chân bước đi trên cát mát rượi mà lòng rạo rực, xao xuyến. Vừa bước vô nhà nó ào vào lòng mẹ như thời còn tấm bé. Nắm lấy bàn tay gầy gầy xương xương, da sần sùi của mẹ như chiếc gai đâm vào da thịt nó. Không đau mà nước mắt nóng hổi cứ tuôn dài. Tuôn mãi đến lúc cả nhà sum họp vui vầy.
Biển đêm trăng sáng. Sáng rỡ ràng. Biển đẹp lộng lẫy như chiếc gương phản chiếu lấp lánh ánh vàng. Nó đi về phía biển, đi hoài, đi thất thểu những bước chân vô định. Ngoài khơi xa, từng con sóng triền miên rì rào như buông lời an ủi. Ngồi bệt trên cát để cát chui vào ống quần làm nhột nhạt da thịt. Đêm đã khuya, nó quay về. Chắc giờ này cha mẹ và chị thắc thỏm ngóng trông nó qua ô cửa sổ. Ô cửa bị gió nghịch đùa toang hoác.
Từ ô trống đó ánh đèn điện loang ra sân một vùng vàng vọt, loang lổ. Nó khựng lại, từng bước chân rón rén, đạp lên lá vàng khô mà vẫn im ắng. Đêm thanh vắng lời mẹ thủ thỉ với chị sao mà da diết:
- Gần ba mươi tuổi rồi, con gái mười hai bến nước. Lấy chồng đi con à!
Chị vùi đầu vào ngực mẹ, thổn thức: “Từ từ mà mẹ. Mẹ làm như con gái mẹ ế lắm…”
Nó vào buồng thả lưng xuống chiếu cái thịch. Tiếng thịch trêu chọc nó bởi có mấy thanh giường như muốn gãy. Cố vỗ về giấc ngủ nhưng cứ trằn trọc hoài không sao ngủ được. Câu ca mà mẹ thường hát ru cũng là nhắc nhở chị nó: “Trai 30 tuổi đang xoan / Gái 30 tuổi đã toan về già”. Lời ca ấy lại vọng về văng vẳng bên tai. Đêm nay như từng nhát dao đâm vào lòng nó. Nghĩ đến đó nó nói vọng qua: “Chị không lấy chồng em bỏ học nè!”.
Chị mắng yêu: “Đừng có nói bậy!”. Chị mắng mà lòng rưng rức, nước mắt cứ chực trào ra.
Sáng ra, nó lên bến tàu để trở lại trường. Bước đi trên cát khi màu đỏ ửng từ từ rỡ ràng hắt lên nền trời biêng biếc xanh. Gió lùa vào mái tóc bồng bềnh, vào từng chiếc lược dừa đong đưa theo vũ khúc quen thuộc của bình minh xứ biển. Nó lê từng bước chân nặng trịch nỗi đau. Đêm nó học bài, đôi mắt ngân ngấn lệ hướng về ánh đèn màu của thành phố. Ánh đèn lung linh nhảy múa như gọi mời nó. Nó thở phào nhẹ nhõm. Sao mình không tìm việc làm thêm để giúp gia đình nhỉ! Không phải chu cấp cho mình may ra chị yên tâm lên xe hoa cất bước theo chồng!
Tranh thủ ăn cơm tối thật nhanh, nó chảy cùng dòng người, hòa vào ánh đèn màu thành phố. Nó làm đủ việc. Bưng bê ở quán cà phê, nó đi mà như chạy. Nó không dám nhìn ai dù có lúc gặp bạn quen mời mọc. Lời mời chân thành mà tim nó nhói đau. Đêm về tận khuya nó tranh thủ học bài. Nó nhét vào đầu những thứ cần nhét, vứt bỏ những thứ linh tinh mà tâm hồn không cần chứa đựng.
Sân trường, lá phượng xanh mướt ngon lành như lá me non. Từng búp hoa phượng lớn dần. Bỗng một hôm, từng chùm phượng đỏ chói chang, lung linh trong nắng. Hè đến! Nó về thăm quê.
Chị vẫn vậy…Vẫn sáng sáng lên đồng chăm sóc cây trồng hành tỏi. Chiều chiều, ra bến cá. Thuyền chưa về, chị ngồi nơi bến đợi, dõi mắt về phía biển xa xăm... Chẳng ai biết chị nghĩ ngợi điều gì!
Hè năm sau nó về, chị vẫn vậy. Mái tóc suông óng, đen mượt giờ đã pha sương. Bàn tay nổi từng đám gân xanh chằng chịt. Lòng nó tái tê.
Tối nằm nghe mẹ thở dài… Chị an ủi:
- Con chờ em ra trường. Lúc ấy lấy chồng chưa muộn.
Nó xót xa. Trái tim cháy bỏng tình thương chị!
Trước khi đi, nó nắm tay chị, nhìn khuôn mặt hằn lên khắc khổ. Tự dưng nước mắt chảy dài. Hình ảnh ấy nó giữ mãi đến tận bây giờ!
Nó làm thêm, kiếm được một số tiền kha khá. Gửi về cha mẹ thuốc men. Phần nó dành dụm để mừng chị lên xe hoa và nó mua một xấp vải màu tím để chị may áo cưới. Màu tím chị ước ao và hằng mong đợi!
Ngày nhận bằng tốt nghiệp, nó mong có mẹ và chị đến chia vui. Nó đợi hoài mà chẳng thấy bóng dáng mẹ và chị đâu. Đầu nó lửng lơ bao câu hỏi như vầng trăng khuyết neo giữa trời cao. Chắc bệnh cha tái phát nên chẳng ai đến. Hay tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống đã chui tọt hết cửa sau chẳng biết lấy gì để đi. Vừa nhận xong tấm bằng loại giỏi nó hân hoan niềm vui không gì diễn tả hết.
Lòng nó nóng như lửa đốt. Gọi điện thoại về nhà. Giọng mẹ yếu ớt, đứt quãng... nó nghe không rõ. Trời, cha đã bỏ nó ra đi sao? Sao cha không đợi ngày nó công thành danh toại mà nỡ bỏ về theo ông bà...
Cha.. ơi!...nó gào thét trong tiếng nấc. Nước mắt nó giọt nối giọt rơi bỏng rát gót chân. Nó đi mà như chạy. Không, nó chạy đó chứ. Chạy mà cứ khuỵu ngã hoài. Ra đến bến xe, không biết nó đã khuỵu ngã bao nhiêu lần.
“Còn cha gót đỏ như son / Một mai cha chết gót đen hơn chì”. Dù cha nó không làm được gì nhưng một ngày cha còn sống là thần tượng của nó còn tỏa sáng.
Nó đón xe về đến nhà. Sững sờ. Chết điếng... Không phải là cha mà là chị.
Chị đã bỏ nó ra đi về cõi vĩnh hằng...những đồng tiền nó dành dụm để đem về tặng chị, bàn tay run run rơi lả tả như lá vàng rơi rụng chiều thu...Chị ra đi mà mắt không hề nhắm. Như đợi nó về. Nó khuỵu xuống bên chị, vuốt lên đôi mắt tròn xoe nhìn nó. Đôi mắt vẫn dịu dàng không hề oán trách như ngày nào. Xấp vải may áo cưới màu tím được đắp lên mình chị. Nó nghẹn ngào nức nở, Chị ơi, áo cưới màu hoa tím nè chị... ơi!...
Buổi ấy, nắng đứng, gió ngừng. Xung quanh nó chỉ toàn nước mắt! Nó thét lên trong cơn đau quặn thắt ruột gan. Tiếng thét xé màn tối đen đặc quánh bao lấy nó. Hai tiếng “Chị ơi”! xuyên mái lá, vọng vào vách núi, dội ngược tận trời cao, hòa cùng tiếng gió thở than không dứt... ./.

 
Mai Duy Quý

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay1,456
  • Tháng hiện tại34,944
  • Tổng lượt truy cập2,639,466
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây