HỌA KHÓI - Tác giả: Lê Văn Thân

Thứ bảy - 25/04/2020 10:21

GIẢI NHÌ CUỘC THI TRUYỆN NGẮN DO QCV TỔ CHỨC

Khải chăm chú nhìn vào khuôn mặt bê bết máu của cô gái. Khuôn mặt cô khiến anh ám ảnh đến cùng cực. Ánh mắt cô nhìn anh như cầu xin một sự giúp đỡ trong tuyệt vọng. Trái tim muốn thoát ra khỏi lồng ngực chật hẹp, toàn thân anh bủn rủn ngỡ như bao nhiêu sinh lực bị hút cạn bởi không gian đặc quánh gam màu đỏ au kia. Quen mà lạ. Lạ mà quen. Anh sẽ bước đi thật nhanh như sự lên xuống thất thường của giá cổ phiếu, và anh cũng chẳng dừng lại tiêu tốn thời gian khi công việc được giao chưa hoàn thành. Thế nhưng, anh vẫn đứng đó. Trân trân. Bào mòn. Dẹp bỏ công việc sang một bên, bỏ vào túi vô định, phó mặc cho thời gian.
Khải tự nhận thấy mình là một người vô trách nhiệm. Có đôi lúc, anh tự cười khẩy vào khuôn mặt có vẻ khờ khạo của bản thân. Tạo hóa cũng muốn trêu ngươi, nặn ra vẻ bề ngoài chẳng ăn khớp với công việc anh đang làm. Anh sống với mẹ; bố mẹ ly hôn khi anh lên mười. Kể từ đó anh đã quá quen với nụ cười thỏa mãn của mẹ trong vòng tay những người đàn ông xa lạ. Mỗi đêm là một tông giọng. Mỗi đêm là một bản mặt. Mẹ anh làm kinh doanh, là chủ của một xí nghiệp bậc trung trong vùng. Và tất nhiên anh sẽ nối nghiệp mẹ như một quy luật tất yếu.
Thời đại công nghệ 4.0 sẽ đào thải những con người kém cỏi, thụ động. Đó là câu nói quen thuộc của mẹ anh mỗi lúc ngồi vào bàn ăn hay những lúc bà vắt chân trên ghế sofa phì phèo điếu xì-gà loại xịn. Anh là bản mẫu hoàn hảo nhất cho những ý tưởng trong đầu bà. Điều đó thật vô lí khi đối chiếu với khối lượng công việc anh đảm trách, nhưng lại thuyết phục bởi vẻ bề ngoài toát lên khí chất của một nghệ sỹ. Còn chính anh hiểu rõ bản thân mình hơn tất thảy ai trên đời. Con người ta sinh ra không ai phải mang sứ mệnh hiểu tỏ lòng người khác. Bởi thế anh chẳng có cái quyền gì để yêu cầu mẹ phải hiểu mình. Anh thay đổi mình một cách đầy khiên cưỡng, với một mục đích duy nhất là biến mẹ thành một con người vĩ đại, ít nhất là trong suy nghĩ của bà. Anh sẽ sống như một người con có hiếu. Bà là một người phụ nữ quyền lực, đó có thể là điều duy nhất mà sự độc tôn trịch thượng nơi bà có thể chia sẻ, mọi người đều công nhận. Còn tất cả những thứ khác, bà cho mình có khả năng điều khiển suy nghĩ đồng loại theo sự thông tuệ của bản thân. Bà tự công nhận cho mình năng lực đó. Bà sẽ vỗ ngực tự hào khoe với mấy mụ xồn trong tiệm nail rằng đường lối giáo dục con cái của bà là số một.
Anh không quan tâm hôm nay mình đã bỏ lỡ một cuộc đàm phán quan trọng. Và anh cũng chẳng cần biết biểu cảm của mẹ và đối tác phải kẹp hồ sơ ra về khi hợp đồng chưa được kí. Cuộc sống thực sự của anh không phải là những thuật ngữ kinh tế xa xôi mẹ dạy mà nó nằm trên những bức tranh vẽ dở, và trong cả những ý tưởng điền rồ. Anh có thói quen ghé vào phòng tranh vào một ngày đặc biệt trong năm. Thói quen đó đã hình thành từ sáu năm về trước. Chỉ hôm nay thôi anh sẽ sống vì cảm xúc của mình. Còn ba trăm sáu mươi tư ngày còn lại anh sẽ để hạnh phúc trôi qua một cách lãng xẹt và làm một đứa con biết vâng lời.
Cô gái trước mặt có vẻ đáng sợ nhưng lại tạo cho anh một cảm giác gần gũi và thân thuộc. Bởi cô sẽ không cằn nhằn về vẻ bề ngoài khờ khạo của anh, cũng không quan tâm hôm nay anh kiếm được bao nhiêu tiền. Điều đó khiến anh cảm thấy an tâm khi mình đã có một quyết định đúng. Còn đối với người khác thì anh chẳng khác nào một kẻ ngốc nghếch khi từ chối cả thương vụ bạc tỷ chỉ để ghé vào phòng triển lãm.
Mọi con mắt hiếu kì bắt đầu đổ dồn về phía cô gái. Cô gái tán ánh nhìn ra nhiều người xung quanh như cầu xin sự giúp đỡ trong vô vọng. Cô biết tạo cảm giác thương xót cho mỗi ai nhìn mình. Một họa sỹ già có mái tóc lòa xòa ngang vai, chậm rãi tiến lại gần cô gái tấm tắc: “Chà, một bức tranh thật tuyệt!”.
Ý định sẽ kết thúc ngày bằng một cuộc đàm phán đã thay đổi từ lúc Khải tình cờ nhìn thấy bức tranh cô gái trẻ. Mọi thứ chỉ là tình cờ, kể cả khi anh quyết định bỏ việc để bước chân vào đây thưởng lãm. Việc đầu tiên anh làm sau khi bước ra khỏi phòng triển lãm là đi tìm cô gái. Cô gái quá giống với Thúy An- người yêu của anh đã mất cách đây sáu năm trong một vụ tai nạn xe máy nơi vực đèo Vạc. Anh sẽ đi tìm cô gái như một giải pháp giúp lấp đầy những khoảng trống suốt bao năm. Và hi vọng một điều kì diệu có thẻ xảy ra. Manh mối để anh bám víu duy nhất là dòng chữ nghệ thuật “Khói - Thung Vu” được ngụy trang kín đáo ở góc phải bức tranh với muôn vàn màu sắc. Anh đoán đó là bút danh của họa sỹ và nơi ông ta sống. Điều đó đã được xác nhận bởi một tay quản lí ngay sau đó.
Anh rời đi khi đã vào độ trưa. Nắng bế bồng nhau phong tỏa mọi ngóc ngách như muốn thiêu đốt vạn vật không may lọt vào tầm kiểm soát.
Ứng dụng chỉ đường trên chiếc điện thoại thông minh cho anh biết Thung Vu cách nơi đây khoảng chừng 200 cây số. Khoảng cách khá xa nhưng điều đó chẳng làm anh bận tâm. Kể từ ngày ra đi đột ngột và đầy bí ẩn của Thúy An, chẳng lúc nào anh không thôi mong nhớ về cô. Anh ngờ ngợ cô gái trong bức tranh kia chính là Thúy An. Ngày nào chưa tìm thấy thi thể, ngày đó anh vẫn còn hi vọng.
***
Thung Vu trước kia là một vùng cao nguyên rộng lớn trải dài với những thảm thực vật đa dạng loài như một tuyệt tác của tạo hóa. Mấy năm trở lại đây, những xí nghiệp mọc lên rầm rộ. Các nhà máy hoạt động hết công suất đã thải ra môi trường một lượng rác không hề nhỏ. Động vật chăn thả trên các cao nguyên bắt đầu chết dần chết mòn bởi thiếu thức ăn và nước uống trầm trọng ... Những con cừu, con dê béo múp từng được xem như một sự cứu rỗi của các cánh nhà văn, các tay họa sỹ... giờ chỉ còn lại trong những tác phẩm nghệ thuật. Dạ dày của chúng được lấp đầy bởi vô số loại rác rến công nghiệp mà phải mất hàng triệu năm mới có thể phân hủy. Cuộc đời ta mà tạo ra được một tác phẩm có giá trị bẳng một phần mười khoảng thời gian đủ để phân hủy thứ hôi thối kia thì tốt biết mấy. Một tay họa sỹ đã từng thốt lên như thế khi tự tay mổ dạ dày của con cừu nhà mình. Rốt cuộc cái gọi là tác phẩm kia chẳng khác nào là rác, thậm chí có những khía cạnh nó chẳng thể so sánh với rác.
Khải đặt chân đến Thung Vu khi trời đã chuyển chiều. Mặc dù vậy cái nắng rộp da vẫn còn tham lam liếm láp cơ thể của bất cứ ai đi trên đường. Ngọn gió xoay tròn cuốn tung cát bụi như dặm thêm một lớp phấn trắng lém đém trên những khuôn mặt khắc khổ.
Sự hóa trang bất đắc dĩ đó rất có thể sẽ khiến con người ta không nhận ra nhau.
Khải tấp xe bên lề đường và quyết định dừng chân nghỉ ngơi ở một quán nước nhỏ. Sự vụng về và bất cẩn của cô gái bán nước khiến anh phì cười: “Bộ ở đây nhiều cướp lắm hay sao”. Cô gái bất giác làm rơi ly nước trên tay, những viên đá lạnh rơi xuống mặt đất và trong tíc tắc chảy ra thành nước. Mọi thứ lẫn lộn, chẳng ai có thể nhìn vào lớp nước mỏng sắp bóc hơi kia mà đoán được hình thù của viên đá. Anh nhanh chóng nhận ra sự bất thường ở cô. Cô gái ấy bị mù.
- Mắt cô không nhìn rõ mà cũng dám đi bán nước sao? Tôi có thể cầm trên tay bất kể thứ gì tôi muốn khi rời khỏi quán này- Anh tiếp tục nói đùa với cô sau khi đã dọn sạch các mảnh vỡ thủy tinh và thấy tâm trạng cô có vẻ tốt hơn.
Cô gái phớt lờ câu bông đùa của anh. Cô suy nghĩ hồi lâu như muốn hỏi ngược lại anh một điều gì đó.
- Anh hình như không phải là người ở đây? Giọng cô gái đầy nghiêm túc.
- Tôi là người Sa Vân.
- Vậy anh…- Cô gái nhanh chóng thay đổi câu hỏi sau một thoáng ngập ngừng - Anh đến Thung Vu có việc gì?
- Tôi cần tìm một người họa sỹ.
- Để làm gì? Ở đây có rất nhiều họa sỹ- Cô gái vừa nói vừa chỉ tay về phía nhà máy trước mặt mà cô đã định vị bằng trực giác của mình.
- Cô không đùa tôi chứ, đó là một nhà máy thì lấy đâu ra họa sỹ. Anh tỏ ra hoài nghi và nghĩ cô thật có khiếu hài hước.
- Họ làm công nhân trong các nhà máy. Nghề họa sỹ không nuôi sống họ. Tôi hiểu rõ điều đó hơn ai hết bởi cha tôi cũng là một họa sỹ.
Khải quan sát cô gái rất kĩ từ khi bước chân vào quán. Có lẽ cô ấy khá đặc biệt. Cô gái có khuôn mặt méo mó và chi chít những vết thẹo trông có vẻ như nạn nhân của một cuộc hỏa hoạn. Anh khua mấy viên đá cứng đầu còn sót lại trong cốc rồi tu một hơi giải quyết cơn khát tức thời. Giữa nghệ thuật và cơm áo gạo tiền, đâu mới là mối bận tâm. Những người vốn được xem là họa sỹ, tài năng có, kém cỏi có họ tìm đến các nhà máy để tồn tại cái thân xác cồng kềnh và duy trì thứ tinh thần bất ổn. Không gian sáng tạo và những ý tưởng của họ đã bị thu hẹp bởi các nhà máy, cột khói công nghiệp. Khải bỗng bật cười cho những suy nghĩ huyễn hoặc của mình. Anh liếc mắt nhìn vào màn hình điện thoại, bảy cuộc gọi nhỡ từ mẹ. Hiện thực đánh thức thứ ảo vọng xa vời. Anh tưởng tượng ra khuôn mặt xám xịt đầy giận dữ của bà chẳng khác nào đụn khói công nghiệp đang vất vưởng ngoài kia. Tất nhiên điều đó không làm anh quên đi mục đích của mình khi đến với Thung Vu. Cô gái bán nước đồng ý khi anh ngỏ lời muốn gặp cha cô và cần sự giúp đỡ. Cha cô ấy là họa sỹ ắt sẽ quen biết nhiều người trong nghề. Anh giúp cô thu dọn gian hàng, để lại xe và hai người đi bộ bởi nhà cô cách đây không xa.
***
Con đường dẫn vào nhà cô khá chật hẹp. Những đàn cừu, đàn dê thong dong đi về trên con đường đất ngập ngụa nắng chiều giờ thay bằng sự ra vào tấp nập của những con trâu sắt vô tri. Bãi cỏ xanh rì của một vùng cao nguyên rộng lớn không thắng nổi những cồn rác cao ngất ngưởng.
Khải tới nơi khi ông họa sỹ đang vẽ dở bức tranh về chú cừu trắng. Ông thốt lên khi thấy anh vừa bước chân vào.
- Ồ, anh đến chẳng đúng lúc tí nào. Tôi sẽ hoàn thành xong bãi cỏ dưới chân chú cừu kia nếu như anh đến trễ hơn một chút. Còn bây giờ anh xem nó ra cái gì đây này, chúng chả khác nào những mảnh sành sắc nhọn nằm ngổn ngang ngoài bãi rác.
Khải đưa tay gãi đầu tóc bù xù như ổ rơm ra vẻ bối rối:
- Thực sự xin lỗi vì đã làm phiền ông. Tôi có thể ngồi đây đợi ông hoàn thành xong bức tranh.
Ông họa sỹ gác cọ vẽ trên giá, lấy tay đỡ gọng kính nheo mắt nhìn chằm chằm vào anh dấm dẳng:
- Cái sự khách sáo của anh có thể khiến chú cừu trắng của tôi phải nằm vào sọt rác. Nó không có quyền tự quyết cho vận mệnh của mình.
- Tôi có thể tạm rời đi hoặc đền tiền cho bức tranh? - Anh đề nghị.
- Anh không cần đi đâu cả và tiền bạc không có giá trị trong trường hợp này. Tôi thấy anh có vẻ là một người đam mê hội họa, anh có thể chọn cho mình một bức tranh mà anh muốn.
Khải cảm nhận ông họa sỹ có vẻ đã chịu tiếp đón mình. Có phần đặc biệt là đằng khác. Tác phẩm nghệ thuật chỉ dành tặng cho những người thật sự quý đối với họ. Anh cảm thấy đôi chút tự mãn về lời đề nghị của ông. Anh đảo bước qua những bức tranh và thật sự choáng ngợp trước sự lung linh và huyền bí của chúng. Bước chân anh bỗng khựng lại trước bức họa có cô gái mặt máu đang ngủ bên một đống tro tàn. Cô gái có khuôn mặt giống hệt như cô gái hồi sáng anh thấy trong phòng triển lãm. Và có phần rất giống với Thúy An. Trùng hợp như một sự sắp đặt. Anh biết mình đã đến được nơi cần đến.
- Tôi thật sự rất thích bức tranh này- Khải vừa nhìn chằm chằm vào bức tranh vừa nói.
Ông họa sỹ hớp một ngụm trà mà cô con gái mù vừa pha.
- Anh có thể cầm lấy bức tranh và rời đi không tốn một xu.
- Tại sao ông không hỏi lý do tôi thích bức tranh?
- Nếu anh có thể nói cho tôi ngoài lý do về cảm quan nghệ thuật. Tôi sẵn sàng nghe câu chuyện của anh.
Trong tác phẩm của một nhà văn nào đó từng nói đại ý rằng, chẳng ai có thể kiên nhẫn nghe một câu chuyện từ đầu đến cuối mà trong đó không có hình bóng của thứ mình quan tâm. Với sự nhạy cảm của một người theo đuổi nghệ thuật, ông biết chắc chắn rằng chàng trai mê mải bức tranh không hẳn vì lý do đó. Anh ta muốn khai thác thông tin để tìm ra một bí mật nào chăng? Sự thận trọng của một con người ngoài tuổi ngũ tuần có thể sẽ là điều cản trở đối với anh. Ông họa sỹ ra hiệu cho anh ra phía góc vườn.
- Thực ra tôi muốn hỏi ông về cô gái trong bức tranh.
Ông họa sỹ chẳng tỏ ra vẻ ngạc nhiên. Bởi ông đã tờ mờ đoán được anh đến đây không đơn giản chỉ để mua hay thưởng lãm tranh.
- Anh là gì của cô gái?
- Tôi là người yêu của cô ấy. Cô ấy tên Thúy An; cô ấy mất tích bí ẩn trong một vụ tai nạn cách đây sáu năm về trước. Tôi đã đi tìm và hi vọng suốt sáu năm qua, tôi…
Ông họa sỹ dơ tay ra hiệu anh dừng câu chuyện như thể những điều anh vừa nói ông đã được biết. Những thông tin vừa cung cấp giúp ông củng cố lòng tin về anh. Nhưng đôi khi trong những câu chuyện sắp kể người ta nên giữ cho riêng mình một vài điều bí mật.
- Ông đã gặp cô ấy? – Khải nôn nóng toan rời ghế như sắp đổ nhào về phía ông.
- Đúng là tôi đã gặp cô ấy nhưng đó là câu chuyện của sáu năm về trước. Năm đó tôi đến Sa Vân tham gia một trại sáng tác; Khi các văn nghệ sỹ đã trở về đơn vị báo cáo thành quả của đoàn thì tôi xin trưởng trại ở lại một ngày bởi mãi chưa tìm được cảm hứng, tôi lang thang đến vực đèo Vạc và tình cờ gặp được cô gái ấy trong bộ dạng nhếch nhác, bê bết máu.
- Rồi sao nữa? – Giọng Khải lập cập, khuôn mặt lóe lên những tia hi vọng.
Ông họa sỹ liếc nhìn Khải trong tích tắc. Từ phía góc vườn có thể thấy rất rõ những đụn mấy là là ngoài kia. Khói đồng rơm gốc rạ, khói nhà máy công nghiệp rốt cuộc rồi cũng sẽ thành mây. Hỗn độn. Trộn lẫn. Mờ mờ. Tỏ tỏ. Như một sự toan tính, ông lái câu chuyện sang một hướng khác.
- Thời gian gấp rút, tôi đánh liều vẽ khuôn mặt đầy máu của cô gái và rời đi cho kịp gửi tác phẩm dự thi. Cô ấy đã mất hay được ai cứu sau đó tôi chẳng quan tâm, chỉ biết bức tranh cô gái ngập ngụa máu đã giúp tôi đạt giải B về văn học nghệ thuật cấp tỉnh năm ấy.
Mọi nỗ lực tìm kiếm của Khải dần trở nên vô nghĩa. Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ tuyệt vọng, cộng với việc mấy hôm nay bị cúm nhẹ trông anh chẳng khác nào những chú cừu hấp hối.
Sự thật về Thúy An chỉ ông và những người trong cuộc hiểu rõ. Thực ra năm đó ông đã vẽ bức tranh khi phát hiện cô bất tỉnh bên đống tro tàn của một chiếc xe. Khuôn mặt cô bầm dập, rách toác rất khó để nhận dạng. Bằng sự tưởng tượng trời phú của mình, ông đã lắp ghép những mảng thịt trên khuôn mặt cô gái và họa nên bức tranh. Tất nhiên ông đã có phần thể hiện khác đi theo chủ đích của mình. Vẽ xong bức tranh ông toan rời đi thì phát hiện cô gái còn thở. Ngay sau đó ông đã đưa cô đến bệnh viện điều trị. Lúc tỉnh dậy cô đã kể lại toàn bộ câu chuyện của mình cho ông nghe. Khi đi giao hàng cho khách ngang qua con dốc đèo Vạc thì một chiếc ô tô từ đâu lù lù đi tới, ép sát. Cô phanh gấp khiến chiếc xe nháo nhào rơi xuống vực sâu. Trước khi không còn nhận thức cô nghe tiếng cười độc địa đầy th ỏa mãn của một người đàn bà quen thuộc. Vụ tai nạn đã để lại những di chứng nặng nề, đôi mắt cô mất thị lực hoàn toàn, khuôn mặt cũng biến dạng, méo mó.
Sự ích kỉ của con người ta bỗng trỗi dậy; Ông không thể nói ra sự thật bởi rất có thể sẽ mãi mãi mất cô. Ông mê nghệ thuật nhưng không thể chịu nổi sự cô độc. Thúy An lớn lên trong trại trẻ mồ côi, và giờ cô là con gái duy nhất của ông. Kể từ khi mụ vợ già bỏ nhà theo trai vì chán ghét cái tính dị biệt của mình, ông vẫn sống cô đơn lầm lũi cho tới khi gặp cô. Ông coi cô là tác phẩm thành công nhất cuộc đời!
***
Mọi lời tạm biệt có thể sẽ là cuộc gặp gỡ cuối cùng.
Người đứng trước người mà chẳng thể nhận ra nhau.
Anh tạm biệt Thung Vu khi cái nắng bắt đầu dịu đi. Tiếng con chim Cuốc lẻ bạn kêu khản giọng bên vực sâu hun hút. Khói sẽ bay về trời và anh sẽ phải về nhà. Mẹ anh đang đợi ở đấy lên dây cót cho một cuộc thịnh nộ. Cô gái mù gói lại bức tranh mà cha cô đã tặng cho Khải rồi tiễn anh về lại con đường dẫn ra quán nước. Ông họa sỹ đã vẽ hai bức tranh về cô con gái của mình nhưng cô không hề hay biết. Một bức trong phòng triển lãm thành phố và bức còn lại nằm trong tay Khải. Mỗi bức tranh rồi sẽ có một số phận riêng.
Ông họa sỹ quan sát hai người rồi lẳng lặng theo sát phía sau; sẵn sàng cho một cuộc can thiệp kịp thời. Ông sẽ không cho họ có cơ hội hỏi tên nhau. Khải nói lời tạm biệt và bước lên xe ông mới thực sự yên tâm. Theo dõi anh đi được một quãng xa, ông và cô con gái trở lại vào nhà. Cô đi chuẩn bị bữa tối còn ông sẽ hoàn thành nốt bức tranh về chú cừu trắng. Ý định về một bức tranh độc cừu đã thay đổi. Ông không nỡ chia rẽ thêm cặp đôi nào trên đời nữa. Ông khóc rấm rứt rồi cầm cọ vẽ phác họa thêm chú cừu thứ hai.
Khải về đến Sa Vân đúng lúc trời sập tối.
Đêm nay anh đã uống rất nhiều. Anh đập cửa biệt thự trong tình trạng say mèm. Mẹ anh mang cái bản mặt đầy giận dữ ngồi bệ vệ nơi phòng khách. Vừa thấy Khải bước vào, không nói không rằng bà bật phắt dậy lao về phía anh, túm lấy bức tranh định xé ra trăm mảnh cho bõ tức. Nhưng rồi bà bỗng khuỵu xuống sàn nhà, hai tay run lẩy bẩy ra vẻ sợ hãi khi phát hiện cô gái trong bức tranh chính là Thúy An.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập15
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm14
  • Hôm nay2,401
  • Tháng hiện tại29,064
  • Tổng lượt truy cập2,708,984
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây