HOÀNG HÔN ĐỎ ÚA

Thứ năm - 06/05/2021 03:37

Truyện ngắn của Tịnh Bảo.

Gã về. Đứng trước cánh cửa nhà chị. Đứng trước hoàng hôn vàng sậm đang chuyển dần sang màu cam đỏ. Chị xuất hiện sau cánh cửa, ngạc nhiên nhìn khuôn mặt đen sạm của gã. Cả hai không nói gì, gã lặng lẽ theo sau chị vào nhà.

Căn nhà mát rượi trái ngược với không khí nóng rát bên ngoài, tiếng nước chảy róc rách từ non bộ bên hông phòng khách, tiếng nhạc không lời nho nhỏ bay bổng, mùi tinh dầu sả chanh chị thường dùng để khử khuẩn và giảm căng thẳng phảng phất trong không trung. Mỗi thứ một ít, nhẹ nhàng lẩn khuất nhưng quá đủ để trườn vào đầu óc gã, bốc gã lên ném nhanh về phía chị.
Chẳng mấy chốc, bàn tay chai sần thô ráp của gã đã bóp chặt ngực chị từ phía sau.

Gã ngồi bệt dưới sàn nhà, tay kẹp thuốc đưa lên môi rít những hơi dài, ánh mắt ném ra xa nhưng va phải bức tường sát vách nên lại như bị chặt gãy, rơi rụng và vỡ vụn giữa chừng. Chị tiến đến ngồi cạnh gã, ngả lưng vào vách gỗ được thiết kế dạng kéo theo phong cách Nhật. Gã đưa điếu thuốc cho chị, chị cầm lấy, chẳng buồn nhìn sang gã.

Gã đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Những tệp vải lụa, khung thêu treo đầy khắp nơi. Những chiếc áo với những hoa văn thêu tay truyền thống, những chiếc khăn, váy dài được treo nghiêm ngắn ở những vị trí mà chị cho là bắt mắt nhất. Một không gian đầy tính nghệ thuật, nhã nhặn. Đến với chị, gã thấy mình cao giá thêm một chút.

Bên ngoài trời đã tối đen. Bóng đèn cao áp từ sân sau hắt vào khiến khuôn mặt cả hai nhuốm màu vàng vọt. Chị vẫn chưa hết ngạc nhiên về những gì mình vừa trải qua với gã. Đúng hơn là chị ngỡ ngàng khi mình làm được điều đó. Điếu thuốc trên tay đã cháy hết, chị buông rơi nó xuống gạt tàn rồi buột miệng hỏi gã, như một thói quen.
_ Khi nào đi?

 
***

Gã là tên thanh niên bị mọi người đẩy xuống đáy xã hội. Chị là một phụ nữ đơn chiếc sống khép mình trong căn nhà quanh năm khóa kín. Lần đó, gã xỉn nên đột nhập vào nhà chị. Gã tính giở trò, nhưng nhìn ánh mắt vô hồn của chị sau khi chống cự không lại, gã đùng đùng nổi giận, mắng chửi tất cả phụ nữ trên đời rồi òa khóc như mưa.

Sáng ra, gã giật mình lo lắng khi thấy mình nằm giữa phòng khách. Chị mang vào bữa sáng, nói gã ăn rồi để gã rời đi. Chị không có con. Chồng chị đi theo người phụ nữ khác. Chị một mình chỉ biết quanh quẩn với thú vui thêu thùa. Vừa để giết thời gian vừa làm kế sinh nhai. Chị sống có phần kỳ quái và bí ẩn như một tu sĩ. Nhưng với gã, chị lại như một mệnh phụ hoang dại và bất kham.

Sau cái đêm gã say xỉn rồi ngủ ở nhà chị. Chị tránh né gã mọi nơi mọi lúc. Nhưng gã thì lại như kẻ trúng bùa mê cứ tìm mọi cách đột nhập vào nhà chị thêm lần nữa. Cái tin chị dọn nhà đi nơi khác khiến gã như hóa điên. Gã chạy theo xe vận chuyển một đoạn dài gào thét cho đến khi vấp ngã, lăn dài xuống vệ đường. Và chị vẫn không mảy may dừng lại.

 
4f13577079d39de5c376c802bcc9adc5

Chị khóc. Một mình đối mặt với khoảng trống mênh mông giữa căn nhà mới khiến chị khóc một cách bứt rứt. Gã còn trẻ. Gã sẽ còn cơ hội thay đổi số phận. Chị thì chẳng còn lại gì. Tim chị chằng chịt những vết sẹo từ cuộc hôn nhân để lại khiến chị không còn cảm giác gì nữa. Vậy là chị khóc. Vì chị không biết cách làm sao để có thể yêu gã. Chị muốn tiếp nhận gã, nhưng tim và óc chị lại dửng dưng.

Ai nói tình yêu chỉ bị chi phối bởi cảm xúc và lý trí thôi chứ? Với chị, nó là cuộc chiến ba bên bởi sự xuất hiện của cả thể xác nữa.

Gã gặp lại chị vào một chiều mưa nhẹ. Con đường thưa thớt những bóng người vội vã tìm nơi trú ẩn và những dòng lá vàng mịt mờ giăng mắc kín tầm nhìn. Tròn năm năm chị rời xa nơi mình từng sinh sống và coi như bến đỗ cuối. Mọi thứ tưởng chừng như là một vệt mưa quét ngang qua con phố rồi mất dấu. Với chị thì lại không, chị bị gã bắt được khi đang gồng mình cố đẩy chiếc xe chết máy trong mưa. Gã tưởng chị chỉ là ai đó cần giúp đỡ trên đường. Khi chị ngước khuôn mặt ướt sũng lên cảm ơn thì cũng là lúc chị đánh rơi những câu nói dang dở của mình.

Gã lần nữa có mặt trong phòng khách nhà chị, ở một nơi khác. Chị mời hắn ly trà, rồi cùng nhau châm thuốc và nhìn màn mưa bên ngoài chờ tạnh. Và gã bắt đầu kể. Về cuộc đời gã, về những gì mà xã hội đắp lên một thằng đàn ông xấu xa như gã. Vợ gã, đã bắt gã phải tận mắt chứng kiến cảnh ả và một tên đàn ông giàu có ở chung với nhau trong một căn phòng sang trọng. Ả lên giọng thách thức, và trong giây phút nóng giận, gã không thể nhớ mình đã làm gì. Gã chỉ biết chấp nhận cái giá hai năm đối mặt với bức tường đá khi không đủ khả năng bồi thường cho thương tật của ả. Hôn nhân của gã gãy đổ chóng vánh. Cứ vậy, ngày trở lại hắn chỉ còn biết vùi mình vào những cơn say.

Cho tới cái đêm định mệnh gã đột nhập vào nhà chị. Gã tưởng rằng cuộc đời đã chấm hết. Gã vô dụng không biết đứng lên. Gã đã nghĩ sau trận say đó, gã sẽ về nhà đóng kín cửa rồi tự vẫn. Nhưng chị đã nói với gã rằng: chúng ta đều bị cho là vô giá trị, nhưng đối diện với nhau, chúng ta lại vô giá theo một cách khác, không gì có thể định giá. Và đó là lý do gã òa khóc.

Chị ngồi thêu bên khung, nhạc không lời du dương. Chị bắt đầu thay đổi một chút vẻ ngoài, theo ý gã. Chị mặc áo lụa dài, thêu một hoạ tiết nhỏ nơi ngực trái, tóc chị uốn xù, uống rượu vang. Chị cũng không ngăn cản gã vào bếp làm cho chị món gì đó ăn nhẹ.
Chị và gã thường ngồi bên nhau trong im lặng. Cùng nhau hút thuốc và nhấm nháp một vài ly rượu. Chị cần gã để thấy mình còn sống. Gã cần chị để thấy mình không rẻ mạt. Họ cần nhau. Nhưng lại không thể chạm vào nhau.

Chị nói chị không thích đàn ông nhỏ tuổi chạm vào người mình. Còn đàn ông lớn tuổi thì lại không thích chạm vào người chị. Và đôi khi, chính chị cũng thấy không yêu thích bản thân mình. Chị thú nhận với gã, chị là một cỗ máy không thể vận hành.
Gã lặng đi. Cơn đau trong lòng bóp nghẹt cả cảm xúc ra tận bên ngoài. Gã rời đi.
Chị biết tin, cười mỉa mai, chính mình.

 
***
 
70 status cau noi hay ve hoang hon khoang thoi g 6

Gã lang bạt sang tận xứ sở khác nằm đâu đó theo hướng mặt trời lặn. Thỉnh thoảng gã nhắn cho chị một vài dòng tin cộc lốc. Gã kể về công việc, về những người lạ mà gã mới quen, về một vài cô gái có gì đó lạ lạ xung quanh nơi gã ở. Gã chỉ nhắn, gã không đòi hỏi chị trả lời lại. Gã cũng không cần chị kể về mình. Vì gã biết chị có đời nào thay đổi.

Chị nhắm chặt mắt mỗi khi thấy những dòng tin nhắn hiếm hoi của gã. Chị đọc, rồi im lặng. Chị xâu chuỗi và mường tượng ra cuộc sống của gã ở một đất nước nhỏ bé nào đó. Ở đó, gã chắc đã tìm thấy giá trị của mình. Và hơn hết, chắc gã cũng đã tìm thấy được một người thừa nhận giá trị của gã.

Chị ốm. Cơn sốt hành hạ suốt hai ngày khiến chân tay chị mềm nhũn. Đã hơn nửa năm, chị không nhận được tin của gã. Gã đột ngột im lặng như chưa từng có mối liên hệ gì với chị. Cái thói quen cứ hai tháng nhắn cho chị vài dòng đã trở thành một phần trong cuộc sống mà chị vô thức trở nên trông đợi suốt sáu năm qua. Tin nhắn cuối cùng mà gã nhắn về cách đây tám tháng chỉ vỏn vẹn mấy chữ: Chắc tháng sau cưới vợ.

Đọc tin đó, khoé miệng chị có cảm giác hình như mình vừa nhếch miệng cười. Còn cười vì cái gì, cho ai thì chị không biết. Chị mặc định rằng, đó là tin nhắn cuối cùng mà gã nhắn. Gã cưới vợ, sẽ phải tập trung mọi thứ cho gia đình. Gã sẽ không bao giờ có ý định quay lại nữa, nơi mà gã từng nói khiến gã không thấy mình rẻ mạt. Nghĩ vậy, chị dọn dẹp mọi thứ. Mang tất cả những gì về gã cất sâu vào một góc khuất, kể cả suy nghĩ của chị về gã, cũng mang cất bỏ.

Chị tỉnh lại sau trận ốm nhờ thuốc và cháo nấu sẵn để trong tủ lạnh. Chị pha một ấm trà sen rồi ngồi trầm ngâm trước bàn thêu đang mắc đầy những sợi chỉ đủ màu sắc. Chị tự huyễn hoặc, liệu có khi nào gã đột ngột xuất hiện không? Rồi chị lại vội vàng xóa đi suy nghĩ đó. Gã giờ này, không bao giờ quay lại nữa.

Tiếng ngón tay gõ vào cửa khiến chị giật mình. Những âm thanh với nhịp điệu quen thuộc. Chị bật cười, lắc đầu, chắc do cơn sốt. Tiếng gõ cửa vẫn vọng từ ngoài vào tận chỗ chị ngồi, khiến chị bắt đầu nghi hoặc. Chị đứng lên, đi ra phía cửa.

Đó là lần đầu, sau mười năm quen biết, họ lao vào nhau.

 
***

Chị buột miệng hỏi gã như một thói quen.
_ Khi nào đi?
Gã im lặng một lúc rồi đưa mắt nhìn chị.
_ Không đi nữa.
_ Tại sao?

Gã nhìn vào mắt chị, chị vội lảng tránh ánh nhìn của gã.

Chị trước nay vẫn luôn nghĩ mình là một người có nhiều trải nghiệm, luôn ở thế cao hơn gã. Chị vẫn nghĩ chị mới là người có thể chỉ bảo và lo lắng cho gã. Nhưng gã lúc này khác quá. Gã khiến chị lo lắng nhiều hơn là thờ ơ. Khiến chị không hiểu cả chính mình.

Gã cười nửa miệng. Hơn mười năm qua, lần đầu chị thấy gã cười. Gã nhìn chị, dụi đầu lọc thuốc vào gạt tàn rồi chậm chạp nhả ra từng chữ.
_ Ở lại đây.
_ Về với vợ con đi.
Giọng chị có vẻ nghèn nghẹn. Gã nhận ra, gã không nhìn chị nữa, gã nhìn bóng đèn cao áp giữa sân.
_ Làm gì có vợ con nào. Thử coi thấy sao đó. Trị bịnh cho rồi còn đuổi đi là sao? Thương thì cứ nói là thương. Mắc gì đày đọa mình, đày đọa người khác vậy chứ?

Chị vụt mở tròn mắt, lần đầu hắn nói với chị một câu dài như vậy. Chị bỗng thấy ngực trái mình có gì đó rưng rức nhói đau.
T.B

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập104
  • Máy chủ tìm kiếm4
  • Khách viếng thăm100
  • Hôm nay15,929
  • Tháng hiện tại76,756
  • Tổng lượt truy cập3,230,366
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây