HƠI THỞ CỦA ĐỜI (Tùng Nguyễn)

Thứ hai - 30/09/2019 06:37
Truyện ngắn:

Phố núi ngày mưa, trời trở rét, hơi lạnh phả ra hòa trong gió lùng xục từng ngóc ngách vùng biên viễn, cái lạnh ghê người thẩm thấu qua từng lớp áo thấm vào da thịt… buốt cả tâm can. Bất giác hắn nhớ lại ngày này dăm năm về trước khi còn làm thợ sửa xe ô tô, cái nghề vất vả phong bạc khiến con người ta sắt lại, khô quắt.
Tuổi thanh niên gia cảnh nghèo khó, hắn dứt lòng li hương cũng chẳng hy vọng đổi đời vì nhà đói quá, mà ở quê đây cũng chẳng có nổi thước đất cắm dùi cấy hái, hắn là trẻ mồ côi. Rồi theo bước chân lưu lạc tứ xứ, mùa hè vác hàng trên cửa khẩu Hữu Nghị, Hang Dơi, Móng Cái, thu sang làm chân phụ xe từ nam chí Bắc, xuân lại đông qua, tuổi đời tính bằng những nốt chai sần trên vai, tay. Chắc do hắn tuổi ngựa nên nơi nào cũng hằn in dấu vết chân… lang thang, lang thang.
Chẳng biết thế nào, cơ duyên run rủi hắn vào làm ở một xưởng ô tô mạn Bình Dương. Hắn có sức khỏe, cày bừa, vác hàng, khuân gỗ, phu đá… đối với hắn là chuyện nhỏ, nhưng nghề cơ khí này không phải đơn thuần có sức khỏe là được mà còn phải dùng đến cái đầu và kinh nghiệm. Lão chủ tuổi ngoài 40, cần cù lanh lẹ và lành nghề. Xe tai nạn, xe bãi vào tay lão tuốt lại ngon lành như mới, may ra cánh thợ thuyền, hoa tiêu với dân bảo hiểm mới nhìn ra được chỗ lỗi.
Hồi mới học việc, hắn chỉ được giao những việc đơn giản như kích lốp, thay dầu máy, sạc acquy, vệ sinh dọn xe, nhứ tuyệt nhiên ko được sớ rớ vào phần máy móc, lơ mơ chập điện cháy máy đền ốm. Trăm hay không bằng tay quen, ngày ngày lão chui gầm bắt bệnh, sửa xe thay đồ thì cho hắn bên cạnh phụ, sai vặt lấy phụ tùng, linh kiện:
- Tròng T8 đâu, T12 đâu? tròng lắc đâu, kìm chết đâu?
(hắn loay hoay chạy lại tủ đồ 1 lúc rồi hý hửng mang ra)
- ĐM thằng Ngu! Mày mù à, đây là tròng T10
hắn lui cui chạy lại tìm tìm nhặt nhặt.
Cứ thế, cứ thế… ngày qua tháng lại, hắn như phụ mổ trong một kíp mổ. Chủ hắn là bác sỹ bắt bệnh và chữa xe, hắn ở bên lấy đồ cần thiết như phụ tá, chủ nhìn cái hoặc đưa tay ra là biết phải đưa đồ nghề gì.
Có đêm 2 thầy trò dỡ tung cả xe ra mà chưa bắt được bệnh, chữa mãi mà chưa xong trong khi sáng sớm mai là đến hẹn giao xe cho khách. Mệt bã người, bực mình, căng thẳng nhưng dân Nam trọng chữ tín hoặc do tính chủ hắn vậy, nhất là bét phải xong.
Hôm đó là cuối tháng thợ thuyền được nghỉ nên về hết, hắn quê nhà chẳng còn ai nên ở lại. Hai thầy trò quyết sửa bằng được con xe này, nửa đêm những mối hàn kêu loẹt xoẹt, mùi nhựa cháy khét mù với mùi dầu mỡ hăng hắc tạo nên nét riêng của cái nghề. Không phụ lòng người chiếc xe rồi cũng nổ máy ngon lành, lão quệt mồ hôi nháy mắt hắn cười “Có thế chớ!”, có tiếng chuông gọi cửa, hé cửa xếp lên thấy khách đã đến lấy xe như đã hẹn. Khách mừng húm vì hôm nay có chuyến hàng quan trọng, xe mà ko chạy là coi như bể miếng. Khách cảm ơn lão chủ rối rít, giúi thêm cho chút tiền và hẹn:
- Cám ơn anh Năm nhiều nghen, vụ này mà không có anh chữa xe coi như đi tong mối hàng lớn, tết này sắp nhỏ hết nồi bánh tét
Lão đút tiền vào túi cười rạng rỡ:
- Lâu lắm mới gặp ca khó đẻ zầy nha…
- Dạ!... Em cũng đi mấy thợ rồi mà chịu thua đó, may gặp được anh Năm. Hổm rày giao hàng xong mấy anh em mình nhậu ha.
Tưởng tay chủ hàng nói chơi, ai dè bẵng đi sau 1 tuần. Lão xuất hiện với can rượu đế to tổ chảng.
- Rượu mừng đây anh Năm, em giao hàng dưới Bình Định thửa được can Bàu Đá xịn về tạ ơn anh giai đây.
vậy là hôm đó Gara đc nghỉ, lão chủ gọi bà Tư béo ngả một mâm thịt chó 7 món, man mát trời nhậu tơi bời đã quá ta ơi.
Cánh lái xe, dân thợ thuyền thì khoản rượu cứ gọi là thuồng luồng. Can rượu 20 lít mở nắp ra thơm sực nức xưởng, át hết cả mùi khét, mùi hăng của dầu.
- Rượu xịn à nghen, mà rượu này phải uống bằng chén mới đã… con Út đâu, mang chén ra đây coi.
Hắn ở đây đã lâu, nhậu nhẹt cũng thành thần mà bữa nay gặp rượu nặng vầy cũng liêu xiêu, vị rượu hăng nồng uống đến đâu biết đến đó rừng rực, rừng rực, nó ko đắng nghét mà dịu ngọt thơm nồng… Khà!
Tiếng cười nói ha hả, những tiếng dô dô át đi cái mệt nhọc lam lũ của nghề.

 
tung nguyen

Trời đã về khuya, cánh thợ xưởng đã gục gần hết, có thằng chuồn vô phản nằm, thằng tót đi chơi, thằng thì gục luôn tại chiếu rượu, có hề gì đời được mấy tí cứ vui đi. Lão khách cũng xin phép về vì mai còn lo việc hàng họ, chỉ còn lại lão chủ và hắn, hai cái bóng lầm lì in trên vách tường lù lù như 2 con gấu, hắn chêm rượu thêm cho gã, chẳng còn chủ tớ thầy trò chỉ có hai gã đàn ông lặng lẽ uống với nhau.
Gã kiệm lời, hắn cũng là thằng ít nói, khi ở lâu với nhau thì người ta đã quá hiểu nhau lão coi hắn như người nhà anh em, hắn cũng vậy, chỉ cần nhìn cử chỉ động tác, nét mặt ánh mắt là hắn biết gã muốn nói điều gì, ngoài công việc ra thì những lời nói khác cũng thành thừa thãi.
Lúc nóng giận gã cũng “Đù Mẹ!!!” vui cũng “Đù má!” chỉ ít khi thấy gã buồn, nhưng bữa nay hắn thấy gã suy tư lạ, gã ko uống ừng ực từng bát mà chắt rượu ra ly nhấp từng nhíp nhỏ, bất giác lão quay sang hắn hỏi bâng quơ:
- Khải nầy! Mầy ở đây được mấy năm rồi hầy?
Hắn ngơ ra rồi như lẩm nhẩm 2 năm… 3 năm… hắn cũng chẳng biết nữa, công việc lu bù cuốn người ta đi. Giữa những tiếng gò hàn, quai búa loang choang, giữa nhưng kích lốp thay dầu, sơn bả hắn chẳng còn thời gian mà nghĩ đến ngày tháng. Thời gian đong bằng những cái tết, hắn lẩm nhẩm rồi bảo:
- 4 năm rồi thầy!
(hắn gọi gã là thầy, từ lúc học việc đến giờ vẫn vậy)
Vậy là 4 năm rồi, vậy mầy năm nay cũng hăm ba, hăm tư rồi còn gì hả Khải
- Dạ, tầm đấy. Mà tuổi tác có chi quan trọng hầy, còn mần ăn ngon lắm nha (hắn nhại giọng miền Nam của gã)
Thế mầy có người yêu chưa?
- Con ở bên thầy chui gầm, rúc xe cả ngày lẫn đêm mà thầy hỏi con câu nghe giỡn chơi.
Lão như nhớ ra rồi cười ha hả
- Vậy mày còn tân hả Khải?
hắn chẳng biết tân là gì nhưng hiểu lang máng là mới, như xe mới mua mà chưa đâm đụng va quệt gì thì gọi là còn tem.
- Mầy chưa biết mùi gái thật hả?
Trên khuôn mặt sạm đen, nhọ nhem dầu mỡ của hắn bỗng như ửng đỏ, hắn thấy ngại ngại, xấu hổ hay tủi thân.
- Dạ…
- Ờ! Mầy chừng nầy tuổi đầu mà chưa biết mùi gái gú ra răng thì kể cũng tội, mà mần ăn suốt ngày lấy đâu ra thời gian nè. Tướng tá nom cũng ngon lành đó chứ, tau mà có con gái tau gả cho mầy liền.
Lão ngửa cổ, nốc cạn ly rượu, cười sằng sặc rồi bất giác nghiêm mặt lại
- Đi! Khải… đi với tau!
- Đi đâu thầy?
- Hỏi gì lắm
- Nhưng 1 giờ đêm rồi còn đi đâu nữa, sáng mai còn làm!
- Không nói nhiều! Mai nghỉ 1 bữa có chết đói đâu mà lo, đi theo tao
Lão nhổm người dậy, vắt cái áo lên vai khật khưỡng đi
Hắn cũng bật dậy theo như một thói quen, vẫn chưa hết tò mò:
- Nhưng mà… đi đâu! - Lão cười khẩy, lừ mắt.
- Đi đá phò!
Lão và hắn khật khưỡng ra đầu ngõ. Đêm đã khuya, những nếp nhà im lìm nép mình dựa vào nhau mệt mỏi sau một ngày ồn ã. Chỉ có ánh đèn đường vàng võ heo hắt chập choạng nhuếnh nhoáng thiêu thân.
Lão gõ cửa kính một chiếc taxi bên đường, tay tài xế đang chợp mắt ngả người gác chân vào vô lăng, thấy khách vội bật dậy hạ kính dụi mắt giọng ngái ngủ:
- Đi đâu anh giai???
- Cho lên gốc nhãn đường tròn Tân Minh
- À! Lên chợ bườm giải trí hử anh? Mời 2 sếp lên xe… hé hé!
Lão chủ và hắn ngồi yên vị, mùi rượu thở ra ngan ngát thơm nồng cả xe khiến tài cũng phải bật cười thán phục:
- Các bác vừa uống rượu đâu thơm quá. Lâu lắm em mới được ngửi mùi hồng xiêm này
(đúng là cánh đàn ông, họ đều có những điểm chung và sự gắn kết rất đỗi bình thường không kém phần sa đọa)
Xe lăn bánh rời xa trung tâm thành phố ngoắt nghéo lên con đường nhỏ heo hút, hai bên đường lưa thưa nhà tối om om… Đến trung tâm thị trấn, có đèn điện bảng hiệu nhấp nháy. Xe lăn chầm chậm.
- Vào Tùng Lâm hay Nga Mi anh?
- Tùng Lâm nhé!
- Anh giai chơi sành đấy, bọn em tháng lĩnh lương cũng hay vào đây giải trí, các anh cứ vào chơi nhé, lấy số em, lúc nào xong thì gọi. Em đợi ngoài này.
Suốt dọc đường hắn mê mải nhìn ngắm những cảnh vật bên đường, thợ xe thường chỉ quẩn quanh trong xưởng với đi lấy đồ nên ít lui tới những nơi lạ lẫm như này. Mà hắn vẫn chưa hình dung ra lão chủ đưa hắn đi đâu, chắc đi ăn đêm hay đi hát, mà vừa nhậu xong, hát hò gì mà phải tốn công đi xa lơ xa lắc vậy chời… thôi kệ, hắn tặc lưỡi lui cui bước theo.
Đập vào mắt hắn là một ngôi nhà 3 tầng, bên ngoài chẳng chịt hoa giấy với dây leo, phía trong tỏa ra thứ ánh sáng hồng đỏ mờ ảo như sương khói, bên ngoài cửa phủ những tua rua dải nhựa xanh trắng đan xen. Bước vào trong thấy những hàng xe máy xếp ngay ngắn, hắn chưa từng đặt chân đến chốn này.
Ra đón là một phụ nữ trung niên phốp pháp ăn mặc diêm dúa, dù trang điểm đậm nhưng vẫn không che dấu được vết nhăn nheo trên mặt và sự tàn tạ trên da.
- Lâu lắm mới thấy anh Năm ghé chơi nha, dạo này phát tài quên các em hết rồi.
- Khà Khà… em Thắm còn làm đây ko, hay là về quê chăn vịt ?
- Á À… Anh Năm hôm nay chơi sang gọi đào ruột nhà em ha. Thắm đâu, có anh Năm kêu kìa.
Nghe tiếng gọi, một cô gái thập thững từ trên lầu bước xuống dáng dấp thanh mảnh pha chút mỏi mệt. Trên gương mặt trang điểm nhẹ. Cô nở nụ cười tươi rói dành cho gã và hắn. Ông chủ hắn kéo cô gái lại, thì thầm gì đó vào tai rồi chi chỉ tay về phía hắn ,cô đánh mắt nhìn cười ré lên rồi đấm vào lưng gã thùm thụp.
Lão bảo với bả chủ quán:
- Bữa nay có khách Víp, bảo em Thắm chăm sóc cho cẩn thận. Gọi em Huyền mập cho tui là được rồi.
- Dạ! Ai chứ chỗ anh Năm khách ruột nhà em mà, anh cứ yên tâm, mời 2 anh lên lầu.
Mụ bốc điện thoại gọi: “mở phòng Vip 5 với Vip 8 đón khách nhé!”
- Lên đây anh! Cô nàng tên Thắm nắm lấy tay hắn định kéo lên lầu, hắn giật mình rụt tay lại lắp bắp…
- Để... để tôi tự đi!
Giờ này thì hắn đã tin là lão chủ hắn không nói đùa, lão đưa hắn đi chơi gái thật. Hắn tính quay bước ra xe ngồi đợi, nhưng lão Năm cười khẩy:
- Mầy đéo phải thằng đàn ông!
rồi lững thững lên lầu
Như bị chạm lòng tự ái hơi rượu phừng phừng trỗi dậy, hắn lên lầu. Ừ thì đi, thử một lần cho biết…
Vào đến phòng, căn phòng tràn ngập mùi hương xịt phòng rẻ tiền có một chiếc giường m2 dải ga trắng đã ngả màu, góc đệm còn lấm chấm thủng tàn thuốc, lem nhem vết ố.
Hắn thấy không quen và càng thấy ngại hơn khi cô nàng đã nhanh nhẹn trút bỏ bộ đồ trên người, từ chiếc áo hai dây, rồi đến chiếc váy ngắn cún cỡn cũng dần dần rơi xuống, lộ ra chiếc đùi thon trong ánh đèn mờ chập choạng.
Hắn trân mắt nhìn cô, đây là lần đầu tiên trong đời hắn thấy cơ thể một người phụ nữ, một người phụ nữ khỏa thân.
- Anh tên gì nè? Một giọng miền Tây dịu ngọt như mía lùi vang lên khiến đẩu óc u mê của hắn như sực tỉnh.
- Khải…
- Anh Khải vô tắm qua cái cho mát, em tắm sau.
Hắn ngoan ngoãn nghe lời hơi rượu đã vơi đi phần nào, hắn không thấy phừng phừng như lúc nãy nữa mà thấy ngài ngại. Bước vào phòng tắm, nước vỡ òa tan chảy lăn trên cơ thể cũng làm hắn dịu lại và tỉnh táo lại đôi chút.
Bước ra khỏi phòng tắm với chiếc khăn quấn ngang lưng. Hắn nằm khểnh trên giường đợi đến lượt cô gái tắm. Trong đầu nghĩ mung lung, từ bé đến giờ hắn cũng có thinh thích 1 cô bạn học cùng lớp hồi cấp 3, nhưng chỉ dám nhìn ngắm từ xa và chạm tay thôi cũng đã ngại ngùng, vậy mà giờ đây hắn chuẩn bị mần tình, là lần đầu, đầy bất ngờ và bỡ ngỡ nhưng dẫu sao đối với hắn cũng đây là 1 việc thiêng liêng, hệ trọng.
Hắn đang lơ mơ nghĩ sẽ phải làm như thế nào, làm thế nào trước, hắn cố nhớ những cảnh nóng trong phim Sex mà cánh thợ hay châu đầu vào xem trên màn hình di động những khi rảnh việc và cười hô hố với nhau.
Cánh cửa phòng tắm bật mở, cô quấn hờ khăn tắm bước vào ngồi hờ bên mép giường, quay lưng nhẹ nhàng gỡ khăn và ngả người vào lòng hắn, như bản năng bất giác hắn đưa tay ôm cô vào lòng. Cô mỉm cười thật nhẹ và nhìn hắn với đôi mắt đầy thương hại pha chút ngạc nhiên, bời những vị khách hàng ngày của cô chỉ chờ cửa phòng sập lại là xồ đến vồ vập, cắn xé như loài thú hoang, còn thanh niền này thì nằm đơ như khúc gỗ. Một vị khách lạ!
Hắn ôm cô trong vòng tay, cô đưa tay vuốt nhẹ từ khuôn ngực vạm vỡ rồi luồn xuống bụng hắn gỡ khăn, hắn thấy nhột nhạt khó tả khẽ đưa tay với lấy chiếc chăn mỏng, hắn không quen lõa lồ trước người lạ, nhất là đây lại là một người đàn bà.
- Anh là dân làm xe ha?
- Sao cô… à sao em biết???
Cô nàng cấu vào sườn hắn cười ranh mãnh:
- Mùi dầu máy đặc trưng của cánh thợ xe các anh thì dù có tắm chục bánh xà bông cũng không hết nhé.
À ra vậy, sống lâu trong xưởng, trong nghề, những vết dầu mỡ hăng hắc quyện với mùi mồ hôi ngày ngày thấm vào cơ thể đã tạo nên một mùi riêng khó lẫn của nghề. Chắc chỉ người khác mới nhận ra còn hắn thì chẳng thấy gì cả, chỉ thấy thoang thoảng mùi nước hoa rẻ tiền.
- Anh Năm bao trọn đêm nay rồi, không phải tàu nhanh nên em sẽ chăm sóc anh thật kỹ
- Mà anh Khải năm nay nhiêu tuổi rồi hà?
- Hai tư
- Hơn em 4 tuổi lận, hôm nay trốn vợ đi chơi nha
- Mình… Chưa vợ
- Cô cười ré lên, ai vô đây cũng nói vậy hết trơn á, đừng nói với em là anh con Tân nha?
Hắn im lặng, thấy sượng sùng và cay mũi làm sao.
Có tiếng sột soạt, cô gái với tay lên lầu giường móc ra một hộp bao cao su màu cam, bóc ra có mùi hăng hăng chắc cũng là loại rẻ tiền nốt, hắn nghĩ vậy.
Để em đeo bao cho anh, thì ra cánh làng chơi họ còn lo bảo vệ sức khỏe của mình hơn khách, cô nói rằng bọn em cũng có quy tắc riêng, nếu khách nào mà không chịu đeo bao là bọn em không tiếp, đừng nghĩ bọn em quan hệ hàng ngày mà lây bệnh cho các anh, chính các anh lăng ba nhăng ko chịu đi ủng nên mới dễ bệnh tật.
Hắn ập ừ đồng tình, vì nãy giờ hắn cũng thấy sờ sợ, nhỡ ra rước bệnh vào thân thì khổ đời.
Cô nàng tỉ mẩn đeo bao cho hắn, bàn tay cô gái mềm mại ấm nóng như có luồng điện sờ tới đâu làm hắn rạo rực, đê mê đến đấy, sự gần gũi xác thịt làm cho phần bản năng trong hắn trỗi dậy.
Hắn vật ngửa cô ra, đôi bàn tay thô sần chai sạn loay hoay sờ soạng trên cơ thể cô gái vụng về trông đến tội, cô lim dim mắt đón đợi nhưng thấy anh cu chàng lóng ngóng cũng tội nên chủ động vuốt ve, mơn trớn từ tai, cổ đến sau lưng gáy. Hắn vô thức đặt vào môi cô một cái hôn, bất giác mắt cô gái trợn trừng nghiêng đầu sang tránh cái hôn của gã.
- Đừng… anh!!!
Hắn thấy bực bội, hụt hẫng pha lẫn ngạc nhiên, chẳng phải trên phim họ vẫn thường hôn nhau rồi mới làm tình hay sao? mà đến việc bán thân cô ấy còn chẳng tiếc, nữa là 1 cái hôn… lạ thật. Cay mũi, hắn vạch đùi cô ra lầm lỳ nhét cái của nợ vào.
Nhưng cái việc đụ đẽo này không đơn giản như hắn nghĩ, hắn loay hoay, loay hoay nhét vào lại bật ra, có lúc vào được một chút rồi mà bặm môi thế nào cũng không vô, hắn đưa tay quệt mồ hôi trong khi nàng bụm miệng cười rinh rích.
- Hóa ra đây là lần đầu tiên của anh thật ạ… để em.
Miệng nói tay làm, cô nàng đưa tay khều nhẹ cổ hắn, họ đổi tư thế cho nhau. Hăn nằm im, kệ cho cô muốn làm gì thì làm. Vẫn đôi bàn tay ấy dịu dàng ve vuốt cơ thể hắn, cái của nợ sau một hồi đánh vật đã nhũn nhẹo nghẹo đầu sang một bên trông đến là thảm hại, vậy mà qua bàn tay cô một lúc lại vươn lên đầy ngạo nghễ.
Cô nhẹ nhàng ngồi xổm lên bụng hắn, đưa cầm dương vật hắn lên, cô nhẹ nhàng… nhẹ nhàng ngồi xuống, cái của nợ ấy mất hút vào khe hở mông lung.
Hắn nhắm mắt thụ cảm, một cảm giác ấm nóng mơn man từ đầu khấc lan ra toàn cơ thể. Cơn hoan lạc tỏa ra những cái nhấp nhẹ nhàng rồi dồn dập… nhanh dần… nhanh dần hòa vào tiếng thở gấp gáp.
Khi đã quen, hắn ôm lấy cổ cô và đè nghiến ra giã như giã giò, trong cơn đê mê hắn làm việc ấy đầy bản năng.
Chẳng biết hai người đã quấn lấy nhau bao lâu, chiếc giường rung lên nhịp nhàng kẽo kẹt, chiếc chăn rơi xuống đất từ lúc nào, ga nệm xộc xệch.
Hắn ra trong một cơn cực khoái, gục đầu trên cơ thể cô đầy mãn nguyện. Hắn chính thức mất tân.
Cô vòng tay ôm hắn vào lòng như người mẹ ôm con, khẽ thơm nhẹ vào tai và má hắn đầy dịu dàng.
Hắn cứ nằm gục trên cơ thể cô như vậy không biết bao lâu nữa, thời gian như nhưng lại, đặc quánh và mông lung.
Cô với tay thu dọn chiến lợi phẩm là chiếc BCS đặc sệt, thắt nút cẩn thận rồi vứt vào thùng rác.
Hắn với tay ôm cô dựa vào vai, khều tay lấy chiếc chăn đắp, hắn thấy ấp áp và hạnh phúc đến lạ. Từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ trải qua cảm giác này, dù là khi được khen ngợi, thưởng lương hay trong cơn say hắn cũng không thấy thích đến vậy, một cảm giác thật lạ. Hắn buột mồm hỏi:
- Thắm quê ở đâu?
- Dạ em quê An Giang.
- Em lên đây lâu chưa?
- Em cũng mới dạt lên đây đc 2 năm, trước em mần ăn ở Hà Nội!
- Sao em lại… làm cái nghề này?
- Haizz… dạ nhà em khó quá, ba em nát diệu má em thì ốm đau luôn, lại còn sắp nhỏ nữa.
Hắn đã từng nghe ai đó nói rằng “đừng nghe Cave kể chuyện, đừng nghe nghiện trình bày” nhưng hắn tin những điều cô nói là thật, có ai muốn làm cái nghề mạt hạng, bẩn thịu bị người đời khinh bỉ này đâu.
- Thôi ngủ đi anh, cô nép mình khẽ rúc vào người hắn.
Hắn thấy mình như được chở che, cô gái như con mèo nhỏ nằm ngoan ngoãn bên cạnh, đêm trôi qua thật chậm. Hắn thấy mình như trở thành một người đàn ông cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Mắt hắn trân trân nhìn vào khoảng không vô định, hắn chẳng nghĩ được điều gì, những gì hắn đã trải qua, bao khổ đau và vất vả có thấm gì so với cô gái điếm đang nằm cạnh? bất giác hắn thở dài, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi ra từ nơi hốc mắt,hắn chẳng biết tại sao.
Đêm lặng lẽ trôi qua, hắn đã trở thành một gã đàn ông như vậy đấy, chút bình yên như hơi thở của đời.
 

Tùng Nguyễn



 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • tadalafil cialis
    Proscar Finasteride oxycle [url=https://artsocialist.com/]cialis for sale online[/url] ThyclE Prix Viagra Europe Brebrony Cialis preext Viagra Legal Kaufen Schweiz
      tadalafil cialis   unloasp@aomail.xyz   19/08/2020 16:59
  • п»їcialis
    Hydrochlorothiazide 25mg Direct DouttySnuddy [url=https://acialisd.com/#]Cialis[/url] ParDuela Generic Priligy Dapoxetine 60mg envenusand Cialis zesassurry Cialis Comprar Venta
      п»їcialis   Axioponee@belan.website   13/07/2020 18:13

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay1,451
  • Tháng hiện tại33,478
  • Tổng lượt truy cập2,638,000
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây