HƯƠNG SEN QUÊ NGOẠI (Lâm Hùng)

Thứ sáu - 06/09/2019 06:58
Truyện ngắn:

Sáng nay Hùng thức thật sớm,phải như ở thành phố là giờ này anh nướng tới trưa có khi bỏ ăn sáng.Lâu lâu được dịp cuối tuần về quê mấy hôm cho thư thả.
Sáng nay trời hơi se lạnh.Cái lạnh của miền châu thổ không làm anh khó chịu mà trái lại nó làm anh khoan khoái.
Đưa mắt nhìn ra hàng bần cập mé sông trước nhà, nhìn những cây bần đu đưa theo ngọn gió chướng làm Hùng nhớ lại chuyện xưa.Hồi đó,mấy anh em với mấy đứa  bạn trong xóm mỗi lần tắm sông là cứ leo lên nữa cây bần rồi nhảy ùm xuống nước,chơi đánh trận chán chê đợi má xách roi mây đi vòng vòng trên bờ mới chịu leo lên bờ.
Nhanh thật mới đó mà đã hơn 30 năm,những đứa trẻ ngày ấy giờ con cái đùm đề,có đứa ly hương xa xứ mấy chục năm rồi không gặp.Giờ muốn được trở lại như hồi xưa cũng đâu có được.
- Ê,làm gì đứng như ông thần thừ vậy mậy,vô uống nước trà nè!
Tiếng anh hai từ trong nhà vọng ra làm Hùng quay về với hiện tại.
- Sao tối ngủ có ngon hôn mậy?
- Trời ngủ ngơi gì được anh,gì mà một lát đập cái bốp,lát đập cái bốp muỗi quá trời quá đất.Đã vậy nhà gì mà lát cái tắc kè nó kêu rân ắc ..è ..ắc è ngủ gì được.
- Thằng! Thanh niên trai tráng gì dỡ ẹc,tao thì cứ tối sương sương vài ly là nằm cái ịch ngủ tới sáng.
- Mấy con tắc kè chị hai mày hăm đập quài mà tao tiếc tính để lớn lớn ngâm ruợu,số dách nhe mậy!
- Rồi mấy năm nay anh chị sống sao?
- Ôi thì trời đẻ trời nuôi,còn sức thì cứ mần.Đâu mùa rồi tao với bả chèo ghe lên tới miệt Tháp Mười cắt lúa mướn,bỏ mấy nhỏ ở nhà,mới về nữa tháng nay.Nghe tin mày về ta nói bả với mấy nhỏ mừng lắm.Cái thằng đây lên Sài Gòn có bao xa vậy mà đi biền biệt cả năm mới về một lần,mấy nhỏ nói tưởng chú Út đi tới Chắc Cà Đao rồi chứ!
- Có vợ chồng anh ba coi bộ khá à anh Hai.
- Ờ,vợ chồng nó mới trúng đất cất cái nhà to tổ nái.Rồi rước tía má về bển ở,mới đầu tao với chị hai bây đâu có chịu nhưng mà thấy đi suốt bỏ ông bà già với mấy nhỏ ở nhà hoài thấy cũng tội.Vậy là tía má về bển ở cũng hơn tháng rồi!
Đang nói huyên thuyên,chợt có tiếng ai ngoài sân:
- Anh hai ơi,trưa lắm rồi nghe.Có đi cắt lúa dằn công cho dì năm hôn ?
- Ờ,bây đi trước đi tao uống cho xong bình trà rồi tao qua!
- Vậy em đi trước anh qua sau nghe anh!
-Ừ ...
Người đàn bà đi qua rồi,Hùng mới hỏi:
- Ủa,anh Hai cái chị hồi nãy ăn trầu bô bô,mặc áo vải the là ai vậy?
- Trời,mầy hổng nhớ ai hết hả,thằng này coi bộ vậy mà già dữ bây.Con Hương,con của cậu Sáu Mùi hồi trước ở kế nhà mình đó.
Hùng thản thốt:
- Anh nói sao,Hương con cậu sáu đó hả?
- Chứ ai?
- Sao giờ nhìn lạ quá,còn ăn trầu nữa!
Hai mấy năm rồi không gặp,giờ Hương sống sao anh Hai?
-Trời ơi,ta nói hồng nhan bạc phận.Mày đi được vài năm thì nó cũng lấy chồng về miệt Cái Nước,sống với nhau được bốn mặt con.Cái thằng chồng nhậu xỉn té sông chết,con nọ mới đùm túm về đây sống với ông già ruột.Mà ổng thì giờ già cóp bình thiếc rồi,có làm lụng gì nổi,vậy là giờ nó gồng lưng mần mướn nuôi mấy đứa nhỏ với ổng,tụi nghiệp con nhỏ ai kêu gì cũng làm mà không đủ ăn.Đó,mới rồi bà con lối xóm gom lại người một ít cất cho nó cái nhà lá ở tạm.
Anh hai nhấp ngụm nước trà,rịch hơi thuốc rồi thở dài ...
Hùng cảm thấy xót xa,thời gian làm cho con người thay đổi nhanh quá.Hùng nhớ ngày xưa,Hương đẹp nhất xứ Rạch Miểu này.Mới mười bảy tuổi mà ra dáng con gái,da trắng tóc dài,má ửng hồng như cánh sen quê ngoại.Hương đẹp người,lại đẹp nết nên làm đắm say bao trái tim trai làng trong đó có Hùng.Hùng biết lúc đó Hương cũng có cảm tình với mình,bao nhiêu người đến dạm hỏi nhưng Hương đều lắc đầu nói có người thương rồi,ông sáu gạn hỏi nhưng Hương lắc đầu không nói.Chỉ biết Hương hay qua nhà phụ má hết cái này tới cái kia.
Hồi đó má cũng muốn cưới Hương cho anh nhưng anh tỏ vẻ bất cần.
Má biết Hùng làm mặt lơ vậy thôi chứ thật lòng Hùng cũng muốn điều đó.
Hương vừa đẹp người,đẹp nết ai mà không muốn cưới Hương làm vợ chứ.Nhưng nhà còn hai anh chưa ai thành gia lập thất không lẽ mình là em út qua mặt hai anh thì coi sao được.
Rồi Hùng đi,trước khi đi anh đã hứa là làm nên sự nghiệp anh sẽ về cưới Hương.Đêm cuối hai người hẹn nhau bên đồng sen dưới ánh trăng tháng mười cũng là lúc Hùng thổ lộ lòng mình với Hương.Thấy Hương không nói gì,ngại ngùng e ấp tay cứ miết tà áo bà ba.
Lâu sau ,Hương e ấp hỏi:
- Anh đi bao giờ anh về,lên đó lạ nước lạ cái nhớ giữ gìn sức khoẻ nhe!
- Uhm,anh biết rồi mà! Em ở nhà cũng vậy nghe!
- Nhớ viết thư về cho em nghe,em chờ.Đừng thấy cô nào đẹp mà quên em nghe,em buồn lắm đó!
- Nói gì đâu không à,anh mần có tiền anh sẽ về nói má qua nhà xin cưới em,em sẽ là cô dâu đẹp nhất xứ này,chịu hôn?
- Anh này nói gì đâu không hà!
Hùng đang tay ôm Hương vào lòng,ngửi mãi mái tóc ngát mùi hương bông bưởi mà lòng xao xuyến đến lạ.
Vậy rồi, Hùng đi biền biệt mấy năm không về,lúc đầu cũng đều  đặn  gửi thư  về cho Hương sau thì bặt tăm.
Những lúc nhớ Hùng, Hương hay qua nhà phụ má,hỏi thăm Hùng có viết thư về cho gia đình không.
Má biết Hương vẫn còn chờ đợi Hùng,vì vậy mà nhiều mối đến hỏi Hương đều lắc đầu.Má trách Hùng sao đi biền biệt,hai năm rồi cũng không viết thư về thăm nhà.
Thế rồi, một năm, hai năm nữa trôi qua Hùng vẫn biệt tăm.Cả nhà lo lắng mới lặn lội đi tìm đến nơi Hùng từng thuê trọ thì người ta nói Hùng đi lâu rồi,nghe nói đi qua bên Cam làm rừng gì bên đó. Thời gian trôi qua,mọi người cứ tưởng Hùng đã chết,má khóc nhiều lắm. Hương cũng khóc, Hương đinh ninh là Hùng còn sống nhưng tại sao không một lá thư gửi về,hay là Hùng đã có vợ,đã quên Hương rồi cũng nên.
Vậy rồi, Hương đi lấy chồng theo lời mai mối của người dì bên mẹ nhà chồng Hương ở Cà Mau cũng thuộc hàng khá giả. Hương đi lấy chồng để trả hiếu cho cha mẹ,chứ thật lòng Hương vẫn còn thương Hùng nhiều lắm.

 
lam hung 1
 
Hương theo chồng cũng độ mùa sen, từng cánh sen hồng đu đưa trong gió tiễn người con gái theo chồng. Cánh sen hồng như màu áo cô dâu,nhưng lòng Hương thì sầu dịu vợi...
Một năm sau..
Dì Năm đang nấu cơm sau bếp thì nghe tiếng gọi:
- Má ơi má con về rồi nè má ơi!
Giọng ai quen quen hình như là ...thằng Hùng,thằng Hùng...về ông ơi!
- Dì Năm chạy vội ra cửa,môi run run không nói nên lời.
- Hùng...
- Má,má...
-Trời ơi,con ơi!
Đi đâu biền biệt mấy năm trời không về,cả nhà lặn lội đi tìm mày mà không gặp,má tưởng đâu...!
Hùng ôm chầm lấy má mà nước mắt chảy ròng như đứa con nít,dì năm cũng khóc.
- Vô nhà đi má,đó rồi con kể má nghe!

Thì ra sau khi đi Cam được mấy tháng thì Hùng bị tai nạn rơi xuống vực bất tỉnh,mai có người đi rừng thấy Hùng nên đưa về nhà.Hùng mê man hơn nữa tháng mới tỉnh lại nhưng anh không còn nhớ gì,ai hỏi gì cũng ngơ ngơ ngẩn ngẩn.Vợ chồng già cứu Hùng không có con nên coi Hùng như con trai,chăm sóc anh từng ly từng tí.
Mãi đến một tháng trước do bất cẩn té đập đầu xuống đất,Hùng mới nhớ lại tất cả.
Hùng xin phép ông bà cho Hùng về quê thăm gia đình.Ông bà bịn rịn,nhưng cũng phải đồng ý,còn dặn dò là phải thường về thăm ông bà cho đỡ nhớ.
- Trời ơi,vậy mà má tưởng bây ...lặn lội đi tìm mà biệt tăm biệt tích.
- Má,còn Hương bây giờ sao rồi?
- Hương,...nó đi lấy chồng về Cà Mau hai năm rồi con!
- Má nói sao? Hương có chồng rồi?
- Chứ bây đi biền biệt mấy năm không nghe tin tức gì hết trọi,má tưởng đâu bây chết nơi xứ người rồi!
- Tụi nghiệp con nhỏ,cứ qua đây khóc riết.Má mới nói ''Thôi bây đi lấy chồng đi,nó đi biền biệt biết còn sống hay không,má không trách bây đâu,chắc tại hai đứa có duyên không nợ,ba bây thì bệnh lên bệnh xuống hoài.Người ta con nhà khá giả còn hứa trị bịnh cho ảnh bây ưng thằng đó đâu cũng coi như trả hiếu cho cha mẹ vậy''.
- Rồi Hương có về đây lần nào không má?
Mới về đâu hai tháng trước,giờ nhìn nó đen thui à,chắc làm dâu cực lắm!
-À,thôi! bây nằm nghỉ đi,để má chạy ù ra ruộng cho tía với hai anh bây hay.Nghe bây về chắc ổng khóc hết nước mắt.
- Thôi,má đi từ từ thôi!
- Ừ...
Má đi rồi,Hùng bước ra sau nhà nhìn ra cánh đồng xa tít ngoài kia.Lúc này cũng đang độ mùa sen,hương sen hoà hương lúa bay tới tận trong nhà làm Hùng quên đi cái mệt mõi vì gió bụi đường xa.
Hùng thấy nhớ Hương,không biết bây giờ Hương sống ra sao.
Anh lại lu nước múc gáo nước mưa uống,ngụm nước quê hương uống vào mát ruột vậy mà năm năm rồi anh mới được uống lại.
Hùng lại võng nằm thiếp đi lúc nào không hay,trong giấc ngủ chập chờn,anh thấy Hương mặc áo bà ba má ửng hồng như cánh sen đứng đó,tay mân mê tà áo:
- Anh Hùng,anh đi nhớ viết thư về cho em nhe,em chờ...

- Hùng à!
- Gì đó anh?
- Ra chỉ này coi!
Tiếng anh ba từ sau vườn vọng vào.Anh ba đang nhóm lửa nướng cá một tay cầm mớ rơm,một tay cầm cái quạt quạt liên hồi.
- Mèn ơi, cá lóc nướng hả,bén nhe!
- Thì lâu lâu dân Sài Gòn về chơi mà,giờ ông chủ nhà hàng vô sau bếp làm chén mắm me,lát kêu anh Hai qua ba anh em mình lai rai.
Mồi được dọn lên,anh ba lấy chai rượu trong tủ ra:
- Rượu anh ngâm đinh lăng cả năm nay uống êm lắm nghe mậy!
- Ờ quên chị ba mầy đang trộn gỏi đu đủ ba khía để anh kêu bả bưng lên.
- Thôi vô cái cho ngọt coi!
Hùng trầm ngâm:
- À,anh thấy vợ chồng anh Hai lớn tuổi rồi mà cực quá!
- Ổng hả? Tánh ổng nào giờ vẫn vậy. Có nhiêu ăn nhiêu.Anh với chị ba mày gợi ý cho mượn số vốn làm ăn mà ổng đâu có chịu nhận.
- Ủa sao vậy?
- Thì mày biết tánh ổng rồi có chịu nhờ vả ai đâu,tự thân vận động. Ổng nói làm cho quá chết có mang theo được đâu,bữa chị ba mày mua cho mấy đứa nhỏ mấy bộ đồ mới đem qua nhà.Ổng nằng nặc không nhận,kêu đem dìa.Anh với chị năng nỉ thiếu điều gãy lưỡi ổng mới chịu nhận. Tính ổng khảng khái nào giờ,nhưng được cái thương anh em.Mấy đứa nhỏ thấy quần áo mới mừng lắm,tội nghiệp.
Ủa,anh hai sao lâu quá chưa thấy qua?
- Kìa mới nhắc ổng qua tới kìa,linh thiệt!
Thì ổng tên Linh mà,hà hà.
Anh Hai mới bước vô nhà,nhìn bàn nhậu đầy đủ mồi bèn lên tiếng:
- Chà,đãi khách Sài Gòn toàn mồi bén không bây,mỗi bữa tao với anh ba mày nướng vài con khô cá sặt,trái xoài sống là hai thằng cưa văng một lít.Nay chắc quắc cần câu nữa quá!
- Làm một ly cho nóng máy đi anh!
Anh hai nốc hết ly rượu xong vỗ đùi cái đét,khà một cái rõ to.
Uống được vài ly chợt anh hai quay sang hỏi:
- Chú út mày coi đám nào ưng tao với anh ba mày đứng ra lo cho,chứ không lẽ gà trống nuôi con hoài sao được mậy.
- Đang nhậu ngon tự nhiên nhắc chuyện vợ con vô đây anh.
Anh ba xen vô:
- Thì anh thấy con Lan mất cũng lâu rồi,mày cũng nên đi bước nữa để có người lo cho thằng Phước nữa chứ,dù sao nó mới 10 tuổi cũng cần tình thương của mẹ.
Hùng không nói gì lặng lẽ nốc cạn ly rượu.
Mọi chuyện như mới hôm qua.
Hùng nhớ lại mười mấy năm trước...
Sau khi từ Campuchia về nhà vài hôm,Hùng lại bỏ đi chỉ để lại lá thư cho ba má.
Lên Sài Gòn Hùng xin vào làm xưởng gỗ ở một quận ngoại thành. Cô chủ của xưởng gỗ này là Lan.Cha mẹ nàng di dân qua Pháp từ lâu nhưng Lan không đi theo mà ở lại Sài Gòn.
Lan ngoài hai mươi,nhỏ hơn Hùng gần 10 tuổi.
Lan có nước da trắng,dong dõng cao.Tóc dài ngang lưng,khi cười để lộ cái răng khểnh dễ thương.
Lúc đầu Hùng chỉ xem Lan như cô chủ và luôn giữ khoảng cách. Nhưng lâu dần Hùng cảm thấy mến Lan. Mặc dù là chủ nhưng Lan rất điềm đạm,ít khi la rầy người làm và cũng hay giúp đỡ mỗi khi họ gặp khó khăn.Hùng biết Lan có cảm tình với mình nhưng anh sợ tiếng đời dị nghị,cảm thấy gia cảnh không xứng với Lan.
Vậy mà tình yêu tự nó đến lúc nào không hay.
Nhớ lần đưa Lan về quê ra mắt,bơi xuồng ba lá đưa nàng đi đốn dừa nước,hái bần.Bà con lối xóm thấy ai cũng trầm trồ: ''Con nhỏ con cái nhà ai mà đẹp dữ vậy,mà nghĩ cũng ngộ sao nó giống con Hương con ông Sáu như chị em vậy không biết''.
Chính Hùng cũng thấy lạ,anh cũng không biết yêu Lan vì trong Lan thấp thoáng bóng dáng của Hương ngày trước hay vì lẽ gì.Chỉ biết rằng tình yêu anh dành cho nàng là thật lòng và Lan cũng cảm nhận được điều đó.
Đám cưới của Hùng và Lan diễn ra đơn giản,nhưng đầy ắp tiếng cười.Cha mẹ Lan cũng từ Pháp về mừng hạnh phúc của con gái.Ai cũng cầu chúc cho đôi trẻ.Cha mẹ Hùng thấy ông bà thông gia về thì mừng lắm giữ lại chơi cả tuần.Tối tối hai sui gia uống trà,kể chuyện đời xưa.Một tuần lễ trôi qua,cha mẹ Lan phải trở về Pháp.Còn hai vợ chồng Hùng phải trở lại Sài Gòn.
Qua năm sau,cha mẹ Lan muốn con gái qua Pháp để đoàn tụ vì ông bà tuổi cũng đã cao.Vậy là Lan phải đi,thêm một lần nữa Hùng phải rời bỏ quê hương để đến nơi xứ người.Dì năm lại một lần nữa rơi nước mắt tiễn con đi.
Sang Pháp được hai năm thì Lan sanh cho Hùng một đứa con.Thắng nhỏ giống anh như đúc.
Vợ chồng Hùng mở một nhà hàng nhỏ chuyên bán món ăn Việt.Thời gian thắm thoát trôi qua.Tưởng chừng như mọi thứ tốt đẹp với Hùng.
Cho đến một buổi chiều đang ở cửa hàng,Hùng nhận được điện thoại từ bệnh viện báo tin Lan bị tai nạn giao thông.
Hùng tức tốc vào viện nhưng chỉ kịp nhìn Lan lần cuối.Lan ra đi mà không kịp nói một lời từ giã.
Đau đớn đến tột cùng,Hùng suy sụp hẳn.Mọi công việc ở nhà hàng giao lại cho em trai Lan coi sóc.
Thời gian sau,Hùng nhượng lại nhà hàng cho em trai của vợ rồi quyết định đưa con về nước.
Ông bà ngoại không muốn xa cháu nhưng ý Hùng đã quyết.Ông bà cũng biết càng ở lại thì Hùng càng nhớ Lan,lại sa vào rượu chè,có thể đây là cách duy nhất giúp Hùng nguôi ngoai.
Dắt con về ở với ông bà nội được một thời gian,Hùng lại trở lên Sài Gòn mở một tiệm ăn.
Thắm thoát mà đã 8 năm trôi qua.
- Ê,làm gì thừ người ra vậy?
Tiếng anh ba gọi làm Hùng quay về với thực tại.
- Lại nhớ con Lan à?
Hùng im lặng không nói.
- Tội nghiệp con nhỏ,đẹp người đẹp nết mà vắn số quá...
Tiếng anh Hai thở dài.
Hùng không nói gì đưa mắt nhìn ra con sông trước nhà...

- Hùng à,em thấy con Hương sao?
- Gì vậy anh Hai,tự nhiên sao nhắc Hương chi vậy?
- Thì ý anh muốn hỏi mày còn thương nó không để tao biết mà liệu.
- Chuyện qua lâu rồi mà anh nhắc lại làm gì.
- Thì tao thấy có gì đâu,một đứa chết chồng,một thằng chết vợ.Sáp lại coi bộ được à,dù gì thì hồi đó tụi bây cũng từng thề non hẹn biển với nhau mà,hồi đó bây mà không bị tai nạn thì biết đâu chừng Hương nó giờ là em dâu tao rồi.
- Thôi chuyện của em để tự em tính!
Nói rồi Hùng bỏ đi ra ngoài sân.
Tiếng anh ba vọng theo:
- Coi cái thằng kìa,lo vợ con cho nó mà nó bỏ đi một nước vậy cà,thây kệ nó vô cái nữa đi anh Hai!

Hùng đi như vô định,trời xui đất khiến kiểu gì mà lại đưa anh ra cánh đồng sen.Hùng ngồi trên bờ đưa mắt nhìn ra cánh đồng sen đang mùa trổ hoa,lòng thấy lâng lâng.Nhớ như mới hôm nào đây còn bơi xuồng chở Hương đi hái sen,đám bạn cùng trang lứa thấy vậy bèn hát hò chọc ghẹo,Hương thẹn thùng đỏ cả mặt. Vậy mà chớp mắt một cái đã hai mươi mấy năm,cả hai đứa cùng lấy chồng lấy vợ rồi cả hai giữa đường gãy gánh.Đúng là ông trời khéo tạo cảnh lá lai.
Đang suy nghĩ mông lung chợt Hùng thấy đang ai đang lom khom hái sen.Nhìn kỹ ra đó là Hương,Hùng lên tiếng gọi:
- Hương,lên đây anh nói cái này nè!
Nghe tiếng gọi,Hương ngẩng đầu lên chợt thấy Hùng,cô hơi bối rối:
- Anh...anh Hùng anh...đi đâu đây giờ này!
- Ở nhà ngột ngạt quá anh ra đây đổi gió ,may sao lại gặp em.
Hương ngồi xuống bên bờ đê,mắt nhìn lơ chổ khác.
- Hương,sao mấy lần anh qua nhà tìm em đều cố lánh mặt anh vậy Hương?
Hương rơm rớm nước mắt:
- Tại vì em nghèo quá anh à,con cái thì nheo nhóc.Làm quần quật quanh năm mà không đủ ăn đủ mặc.Còn anh thì giàu sang sung sướng quần là áo lụa,nên em...
- Nên em mặc cảm sang hèn chứ gì. Hương,em đừng tự mình tạo khoảng cách,trong mắt anh em vẫn là Hương của ngày nào không có gì thay đổi.
- Anh...
- Hương à,anh có nghe má kể hết cảnh khổ của mẹ con em rồi.Anh tính vầy,con Phương nó cũng lớn rồi,anh tính đưa nó lên Sài Gòn để phụ anh coi quán,em thấy sao?
- Dạ,em để anh quyết định vậy anh thương thì mẹ con em nhờ.
- Vậy là vui rồi heng,đâu cười cái coi!
- Thôi,tự dưng bắt người ta cười mắc cỡ gần chết.
Hương nhoẽn miệng cười để lộ hàm răng trắng đều như bắp,Hùng thấy lạ:
- Ủa bỏ ăn trầu rồi hả?
- Dạ,bỏ cả tháng nay rồi,tại má kêu!
- Ủa má nào ta?
- Thì má...
Hùng cố ý chọc Hương,chứ trong lòng Hùng đã biết từ trước.Nào giờ Hương vẫn gọi má Hùng là má,mà lạ một điều là Hương nghe lời má dữ lắm.Má nói gì cũng nghe,có lẽ Hương thiếu tình thương của mẹ từ nhỏ nên coi dì Năm như mẹ ruột của mình.
-Thôi em rữa tay rữa chân rồi về đi,cũng trễ rồi!Anh về để chuẩn bị sáng mai còn về Sài Gòn lo công việc.
- Ủa mai anh về Sài Gòn hả?
- Ừa,anh về trển,chuyến sau anh xuống rước con Phương lên trển luôn.Thôi anh về nhe!
- Dạ,...
Hùng đi rồi Hương còn đứng đó nhìn theo cho tới khi bóng Hùng khuất sau lũy tre đầu xóm.
Mới tờ mờ sáng,đang soạn quần áo cho vào vali Hùng đã nghe tiếng Hương ngoài cửa:
- Anh Hùng ơi!
- Hương hả vô nhà đi em!
- Anh,em nghe nói anh bị mất ngủ nên em đem qua cho anh bịch tim sen phơi khô nè!
- Mèn ơi,qua tiễn anh là được rồi bày vẽ làm chi hổng biết.
Dì năm xen vào:
- Cái thằng,nó đã có lòng đem qua thì nhận đi cho nó vui,bày đặt.
- Má,thì con nói vậy thôi mà.
- Anh lên trển nhớ giữ gìn sức khỏe,không được thức khuya hút thuốc nhiều nhe!
- Cha lo lắng dữ bây,thằng này rẳm vậy mà tốt phước.
- Thôi bây đừng chọc em nó mắc cỡ rồi kìa!
- Thì con biết tánh nó hay mắc cỡ con mới chọc đó má.
Anh ba vừa nói vừa cười.
- Dạ,thôi con qua chút tiễn anh Hùng rồi còn về sắc thuốc cho tía con ở nhà.Dạ,thưa má con về,thưa anh ba em về!
- Em về nhe anh!
Trước khi ra khỏi cửa Hương còn đưa mắt nhìn Hùng:
- Lên tới trển nhớ gọi điện dìa cho ...má biết nhe anh,thôi em về!
Hương đi rồi,má mới nói:
- Tụi nghiệp con nhỏ,mấy mươi năm rồi vẫn vậy không thay đổi chút nào.
Mấy tháng sau...
Mới 5 giờ sáng dượng năm đã thức dậy lui cui châm bình trà nóng,thấy bịch thuốc rê ra vấn một điếu châm mồi lửa rít một hơi dài,chợt nghe tiếng Hùng cựa mình,dượng năm lên tiếng:
- Dậy chưa con,ra uống nước trà với tía nè!
- Còn tối mà tía thức sớm vậy?
- Ôi,già cả rồi khó ngủ đó mà.
- Hùng à,chuyện con với con Hương sao rồi?
- Dạ,cũng bình thường à tía.
- Hôm bữa má bây có qua gặp nó. Nói ba điều bốn chuyện xong cái bả gợi ý chuyện tính gả nó cho con.
- Trời,con gái nhà người ta chớ phải con mình đâu mà gã!
- Cái thằng,khoái gần chết còn làm bộ làm tịch.
Chứ nó nào giờ vẫn gọi má bây là má đó.Còn tía với anh Sáu nào giờ vẫn gọi nhau ''anh sui''.
Giờ tụi bây như gà trống gà mái nuôi con thôi sáp lại đi,tía má vui mà anh Sáu ở bển cũng đẹp lòng.
Hùng đưa tay gãy gãy đầu:
- Để thư thả đã tía!
- Thư thả gì nữa,sắp 50 rồi con già rồi nghe mậy!
- Nhưng mà...ý Hương sao tía?
- Nó hả,nghe má bây nói nó chỉ lí nhí dạ dạ...nó nghe lời má bây một cây.
Tía nói xong nhấp ngụm nước trà cười khề khà.
- Thôi không nhưng nhị gì hết,để coi hôm nào đẹp ngày làm cái lễ nho nhỏ ra mắt bà con rồi rước nó về.
- Dạ...
Đêm ấy Hùng hẹn Hương giữa đồng sen,đêm nay cũng là đêm rằm.Ánh trăng tỏa xuống đồng sáng và rộng đến mênh mông,sen đang mùa nở hoa hương sen hòa theo hương lúa làm Hùng cảm thấy dễ chịu.
- Hương à,má có nói cho em nghe chuyện đó chưa?
- Dạ rồi!
Ý em sao nè?
- Dạ,thì...
- Anh biết rồi mà!
Hương ngại ngùng tay mân mê tà áo bà ba.
- Nhưng anh muốn nghe chính miệng em nói kìa!
Hương mắc cỡ không nói gì , đầu tựa vào vai Hùng.
- Em à bữa đó em thích mặc áo màu gì?
- Màu gì anh chọn đi!
- Vậy màu hồng cánh sen nhe,anh thích màu này nó tượng trưng cho tình yêu hai đứa mình.Ngày xưa mình gặp nhau cũng ở nơi này,giờ tái ngộ cũng ở nơi này chắc đó là do duyên trời sắp đặt em à.
Hương choàng tay ôm lấy Hùng, Hùng ôm Hương vào lòng mân mê mái tóc dài ngát hương bông bưởi,nghe hạnh phúc đang tràn đến trong lòng...

 
Lâm Hùng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập9
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm8
  • Hôm nay392
  • Tháng hiện tại35,438
  • Tổng lượt truy cập2,676,196
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây