KHÓI BẾP QUÊ NHÀ

Thứ năm - 19/11/2020 01:51
Tản Văn của Trần Duy Thành 

Sài Gòn, chiều cuối tuần rong xe ra phố, tôi dừng đợi đèn đỏ ở ngã 3 đường, nơi có tấm bảng điện tử to đùng của trung tâm thương mại đang thi nhau chạy các quảng cáo mang hương sắc ấm cúng về mùa Tết của các nhãn hàng với những thông điệp ý nghĩa, mời gọi hấp dẫn, chắc họ sẽ kiếm được khối tiền đây.(Bệnh nghề nghiệp đã ăn vào máu tôi tự lúc nào vậy đó, tôi làm ở một acgency quảng cáo mà.) Xong tự nhiên, tôi lại thấy nhớ quê nhà- nơi cách tôi hàng ngàn cây số. Rồi chợt thở phào nhớ ra, may mà mình cũng đã kịp canh để đặt trước vé máy bay mùa lễ tết đâu vào đấy rồi.
Hôm bữa, tôi gọi điện thăm nhà, bố mẹ bảo đang tranh thủ tuốt lá đào. Tôi nhắn hứa, vậy đợi con về, có lẽ thì hoa kịp đơm bông để phục vụ Tết, con sẽ phụ bán nhé! Tôi cười cười, nghe giọng cha mẹ cũng lẫn trong niềm vui nào đó chăng? Mùa cuối năm rồi, mỗi người mỗi việc, mỗi bổn phận chỉ mong sao thật tròn vẹn, chu toàn hơn khi nào hết, vì cái Tết ấm cũng thật gần!
***
Đợt này đi làm, văn phòng cũng đang làm mấy campaign về Tết, hội anh chị em xa quê thủ thỉ với nhau trong giờ nghỉ trưa, Tết này định sắm gì cho nhà rồi, cùng tranh thủ mùa sale còn ới nhau? Mấy người quê tại miền Nam cũng tò mò hỏi, đón Tết ở miền Bắc có gì hay ho? Tôi nói thành thật, chắc thấy được hơn hẳn ở cái khoản có đợt không khí lạnh cuối năm, ngồi nhen lên những ngọn lửa trong căn bếp nhà mình thơm nức mùi khói lam. May mắn vì dẫu lớn bao nhiêu cũng không quên những ngày thơ bé, tôi vẫn đem lòng thương cái mùi khói mỏng manh trên những mái nhà tranh ở quê nhà mình.
unnamed (7)

May mắn nữa là tôi được đi nhiều nơi, đặt chân tới bao nhiêu vùng đất khác nhau, nhưng điều làm tôi nhớ nhất trong ký ức vẫn là những ngày khi tôi còn nhỏ sống ở vùng quê yên ả, khiêm nhường ấy! Nhớ con đường từ nhà tới trường, nhớ chiều chiều lại thổi lửa nấu nước, nấu cơm chờ cha mẹ về ăn tối, những bữa cơm muộn nhưng ấm cúng. Mẹ dặn cha ăn nhiều hơn để hôm sau còn đi làm tiếp, mẹ dặn tôi ăn nhiều lấy sức để học hành...
Làn khói bếp ôm lấy tôi bé nhỏ những lúc nhớ mẹ cha đi làm xa. Hồi ấy, quê nghèo, nhà cũng chẳng khá giả gì nên cha cứ phải đi làm công xa suốt, mẹ cũng dậy từ sớm để ra đồng, lên nương và chỉ trở về vào tối muộn mà thôi. Thế mà tôi vẫn được học ở trường điểm, được chăm lo đầy đủ sách vở, quần áo lành lặn, cả chút tiền ăn vặt hàng ngày nữa. Tình yêu lớn lao nhất tôi luôn chiêm nghiệm về đó chính là tình cảm mà cha mẹ dành cho con cái, đó là cả cuộc đời với vô vàn thương yêu, vô vàn hy sinh của đấng sinh thành.
***
Riêng góc bếp, ở đó, tôi vẫn thấy mẹ hằng ngày dậy sớm nhất để nhóm lửa trước tiên rồi mới làm những việc khác. Dù ngày nắng hay ngày mưa, đủ bốn mùa, mẹ đều làm điều ấy! Mẹ bảo, gian bếp là nơi gắn bó lâu nhất với một người phụ nữ, là linh hồn của cả căn nhà. Mẹ đã gắn bó với nó cả phần đời mình, thế nên mẹ sẽ luôn chăm sóc cho nó theo cách ổn nhất.
Mẹ khiến cho tôi hiểu ra nhiều điều, rằng những gì xuất phát từ trái tim chân thành thì nó có sức mạnh giúp con người làm được nhiều thứ. Như cách mẹ chăm lo cho gia đình một cuộc sống toàn vẹn hết mức có thể, giữa biết bao gian khó. Một người mà cả đời quẩn quanh gian bếp, hay chưa từng đi đâu xa khỏi lũy tre làng nhưng nhờ có người mẹ như thế, tôi mới có được nhiều hành trình rộng mở thế này.
Mẹ cũng hay bảo, mẹ quen rồi! Mẹ quen với mùi rơm rạ, mùi khói bếp, có đi xa cũng không nổi, thế nên bầu trời của con sau này, con hãy đi thật xa, đi thay cả phần của mẹ đi! Đôi lúc tôi ngẫm nghĩ lại về ý nghĩ bình dị của người mẹ ấy, chẳng có khói bếp thoảng bay đâu mà mắt tôi cứ nhòe đi.
Hạnh phúc nào bằng những hy sinh thầm lặng, chẳng quản lao nhọc của mẹ, hạnh phúc nào bằng nhìn thấy dáng người mẹ quen thuộc đang thổi lửa nấu những bữa cơm gia đình, hay nhìn thấy bóng hình người cha sau hành trình gom nhặt từng đồng công trở về mái nhà tranh giản dị mà ấm tình, mà thấy lòng rưng rưng cả mãi về sau.
unnamed (6)

***
Tôi bảo bạn, tôi vẫn hay thèm rưng rức những ngày xưa giản dị ấy, khi được bên cạnh những người thân yêu nhất của mình, được cùng họ san sẻ nhiều khó khăn, dù phía trước có thế nào thì vẫn là niềm vui đong đầy kiếm được, là hạnh phúc nâng niu mà có.
Vậy mà tôi vẫn cần mẫn ở Sài Gòn này đã được mấy năm trời tập gắn bó rồi. Xa làn khói bếp ngần ấy năm nhưng chưa khi nào tôi thôi nhớ về nó, thứ khói len lỏi sâu thẳm nhất vào trong trái tim, tiềm thức, để dù có đi xa tới mấy thì những bước chân vẫn dẫn tôi về một nơi có làn khói mỏng manh cuộn trên những mái nhà tranh- nơi quê nghèo khiêm nhường có tình thương yêu của tình thân chẳng bao giờ vơi bớt.
Tết năm nay cũng vậy, tôi sẽ xắn tay áo cắt đám lá dong, mẹ đãi gạo, đỗ để gói bánh chưng. Cha kịp trưng cất nồi rượu ngon, bó thanh giò chả… rồi cùng nhen nhóm lên ánh lửa bập bùng, những câu chuyện gia đình xoay tròn...
T.D.T

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây