KIỆN (Nguyễn Công Đức)

Thứ tư - 01/07/2020 21:14

1. “Ối giời ôi, thằng giời đánh kia, mày học hành thế này hả? Lâu nay không sờ đến mày, không thấy cô giáo phản ánh gì tưởng mày tập trung học hành tử tế rồi, thế mà sách vở không có chữ nào thế này. Nuôi mày ăn học thế này cho tốn cơm, tốn gạo của tao à…Tao là tao đốt hết, xé hết, ở nhà, nghỉ, không học hành gì nữa!”
“Roạc…roạc…”, tiếng xé sách, xé vở, tiếng quát tháo ầm ĩ váng nhà của mẹ làm thằng Tuân mặt mày tái dại nem nép chui vào xó nhà. Như mọi lần nó biết rồi sẽ lại có một trần đòn roi rơi xuống người nó khi cơn thịnh nộ của mẹ nó lên đến đỉnh điểm. Nghĩ đến những trận đòn của mẹ là nó lại sợ rúm hết người lại, từng nhát vụt lên người kèm theo những lời cằn nhằn, quát tháo đến nỗi thằng anh nó cũng nhớn nhác sợ. Mỗi lần có bố ở nhà thì bố sẽ can mẹ và đỡ cho nó. Nhưng bữa nay bố nó lại vắng nhà.
Mẹ nó sùng sục đi tìm chiếc roi tre quen thuộc, rồi vừa vụt những nhát roi bôm bốp vào người nó vừa gầm gừ “Tao sẽ kiện cô giáo mày, loại giáo viên vô trách nhiệm, những lần trước còn thấy điện cho tao thông báo tình hình học hành của mày, thế mà gần đây thì không thấy gì cả, tao tưởng mày học hành tiến bộ rồi, thì ra vẫn thế, vẫn chứng nào tật nấy. Giáo viên gì suốt ngày bán hàng online, chém gió trên mạng, thời gian đâu quan tâm đến học sinh nữa, chuyến này tao sẽ kiện cho ra ngô ra khoai, có mỗi việc dạy học sinh thôi mà cũng không nên hồn…”.
Thằng Tuân vừa bo đầu vừa ấm ức khóc vừa luôn mồm van xin mẹ nó xin chừa lần sau không thế nữa. Nó biết không thể cãi nổi mẹ mỗi lúc mẹ nổi xung lên như thế này nên nó chỉ biết nuốt nỗi oan ức vào trong, oan ức cho cả nó và cô giáo của nó.
Đánh nó chán, mẹ nó bốc máy điện thoại gọi cho cô giáo nó, không biết mẹ và cô giáo nó nói chuyện gì nhưng mẹ nó luôn cao giọng nói cô giáo nó vô trách nhiệm và tiếp tục bảo sẽ đâm đơn kiện cô giáo nó lên Ban giám hiệu nhà trường. Nó len lén đi thu dọn đám sách vở mẹ nó xé tanh bành ở giữa nhà rồi gạt nước mắt cun cút tìm chỗ kin kín ngồi gặm nhấm nỗi đau của những chiếc roi mẹ nó đánh.
Tuân là một đứa trẻ hiếu động, ham chơi hơn ham học. Với nó việc vật lộn với những con chữ và con số ở trên lớp cũng như mỗi lần giở sách ra học ở nhà là một cực hình. Mỗi ngày lên lớp nghe cô giảng bài nó lơ là nghe loáng thoáng câu được câu chăng, rồi quay sang trêu đám bạn ngồi xung quanh, khi thì lấy cây thước, lúc lại giằng quyển vở rồi huých tay, đá chân, chán chê nó lại gục đầu xuống bàn vô tư ngủ, cho đến khi cô giáo gọi giật hoặc xuống tận nơi vỗ nó mới chịu dậy rồi lại ra cái vẻ chăm chú ghi chép, nghe giảng, nhưng chỉ được chừng vài phút lại đâu đóng đấy.
Về nhà mỗi lần mẹ nó giục đi học bài là nó lại mang sách vở bày ra bàn rồi cắm cúi vẽ vời linh tinh vào cuốn nháp ra chiều chăm chú lắm nhưng thực ra chẳng có chữ nào vào đầu nó cả, mấy cuốn vở nó bôi mỗi trang được dăm ba chữ ngoang ngoếch ra cho có. Mẹ nó đi buôn bán cả ngày, tối về lại túi bụi việc nhà chỉ biết hò anh em nó học, thi thoảng mới ngó xem anh em nó hành kiểu gì. Nhưng mỗi lẫn ngó đến sách vở của nó thì luôn kèm theo sau đó là những trận lôi đình, quát mắng, đòn roi và sách vở lại bay tan tác mỗi chỗ một thứ. Bố nó đi công trình xa thi thoảng mới về, mỗi lần về là bố mẹ nó lại xảy ra tranh luận, mâu thuẫn, cãi cọ nhau về cách dạy dỗ anh em nó, nhất là cách dạy bảo chúng học. Những sách vở mẹ xé, đốt lại được bố nó mua bù vào, mỗi buổi tối bố ở nhà là lại kèm cho nó học bài, kiên nhẫn hướng dẫn nó những chỗ khó, không hiểu, mà kiến thức của nó hổng lỗ chỗ như tổ ong, động đến chỗ nào bố nó cũng phải chỉ bảo nó từ đầu. Thế nhưng khi bố nó đi thì rồi đâu cũng lại vào đấy khi mà sự kiên nhẫn của mẹ nó có hạn, mỗi khi những bài rất dễ mà vẫn cứ ngơ ngơ thì cơn thịnh nộ lại bùng phát kèm theo những câu quát mắng “Sao mày ngu thế? Dễ thế này mà mãi cũng không biết cách làm…vv..vv…”. Và nó chỉ biết trơ ra chịu đòn…Rồi mẹ nó quay ra trách móc cả thầy cô dạy nó không quan tâm đến học sinh. Để rồi mỗi năm nó phải chuyển một lớp khác nhau vì mẹ bảo học cô này, thầy này không ổn, chuyển lớp khác cho nó tiến bộ…
Mỗi lần thi, kiểm tra ở lớp là nó lại cắn bút ngó quanh rồi tìm cách nhòm bài mấy đứa bạn bên cạnh, nếu chúng che bài thì kiểu gì nó cũng phải lôi tay chúng ra rồi chép được tí nào hay tí ấy, có những khi được ngồi cạnh đứa học tốt thì điểm của nó cũng không đến nỗi nào. Nhưng mỗi khi cô đổi chỗ mà ngồi cạnh những đứa như nó thì điểm của nó lại lẹt bẹt đội sổ cuối cùng của lớp. Chính vì thế mà đáng lẽ năm nay nó phải lên lớp 4 rồi chứ không phải ngồi lại lớp 3 thế này nữa.

2. Thứ Bảy cuối tuần.
Thằng Tuân thấy mẹ nó hôm nay ở nhà không đi chợ, lại còn dặn nó “Hôm nay mày ở nhà trông nhà đấy, tao ra trường tao kiện cô giáo mày cho ra ngô, ra khoai xem thế nào, chứ cô mà dạy dỗ thế này thì không được…”. Nó lẳng lặng vào bếp ăn bát mì tôm mà mắt len lén ngó mẹ nó ngoài sân.
Khi thấy mẹ lên xe đi nó cũng vội vàng lôi chiếc xe đạp hằng ngày nó đi học ra, khóa cửa rồi cũng vội vàng đạp đến trường. Nó nghe thấy mẹ nó hẹn với các thầy cô là 8 giờ sẽ đến trường làm việc.
Nhà nó cũng cách trường không bao xa, đạp xe một lúc là tới. Ngày nghỉ sân trường vắng hoe, chỉ có những cây bàng, cây phượng thả những chiếc lá buồn tênh xôn xao trong nắng và gió, những chiếc lá theo gió đuổi giỡn nhau khắp sân trường, nó thấy trước cửa ban giám hiệu đã có một vài chiếc xe máy, ô tô nhưng không thấy chiếc xe quen thuộc của mẹ nó đâu. Nó cất xe đạp vào chỗ khuất rồi chui vào một góc hành lang ngồi chờ, nó chờ mẹ nó đến, nó chỉ sợ mẹ nó phát hiện ra nó cũng theo đến trường.
Thằng Tuân ngồi trong góc hành lang chăm chú xem đám chim chóc đuổi nhau trên những tán cây chán chê mới thấy xe mẹ nó xịch xe đến, rồi thấy mẹ nó xách túi vào phòng họp của Ban giám hiệu nhà trường. Khi những cánh cửa phòng được khép lại nó mới rón rén nhẹ nhàng như một con mèo đi đến và ngồi thu lu bên cạnh cửa ra vào im lặng lắng nghe động tĩnh ở bên trong trong tiếng máy điều hòa chạy ro ro trên đầu.
Nó bó gối ngồi lắng nghe, nó nghe thấy tiếng thầy hiệu trưởng nói những gì đó về mục đích buổi họp hôm nay, về việc mẹ nó viết đơn kiện cô giáo nó và để lắng nghe rồi cùng mẹ nó giải quyết những vướng mắc, dự họp có cả các thầy cô và hội trưởng, hội phó phụ huynh và một số phụ huynh của lớp. Rồi nó nghe mẹ nó lớn tiếng kể lể về việc học của nó, việc nó không nắm được bài, rồi việc thầy cô không quan tâm đến việc học của học sinh, không hướng dẫn học sinh chỉ lo việc bán hàng online trên mạng để học sinh không nắm được bài, rồi việc lâu nay cô giáo không liên hệ với gia đình về tình hình học tập của nó làm mẹ nó không biết tình hình ra sao để dạy nó. Mẹ nó nói nhiều lắm, nó ngồi ngoài nghe mà cứ ong ong hết cả đầu lên, nó không biết sao mẹ nó có thể nói thế được…
Rồi nó nghe giọng cô giáo nó, cô phân trần về việc quan tâm đến học sinh trong lớp ra sao, nào là cô đã từng phải tận tay chỉ bảo cho các em trong lớp, nhất là những em học sinh hổng kiến thức như nó, nhưng cô không thể chỉ lúc nào cũng quan tâm riêng một mình cho nó được, vì còn bao nhiêu học sinh khác nữa (điều này nó thấy cô nói không sai, đến lớp giờ học buổi chiều cô cũng đã tập trung rèn cặp nó đến nỗi nó phát ngán cả ra), còn việc không thông báo cho gia đình không phải cô không thông báo mà vì đợt trước cô hay gọi cho mẹ nó thông báo tình hình học tập của nó, nhưng rồi bố nó gọi cho cô bảo từ sau có gì cô cứ thông báo cho bố nó để bố nó biết lối kèm cặp nó chứ gọi về cho mẹ nó thì mẹ nó chỉ biết đánh mắng nó mà thôi, cho nên gần đây cô giáo nó không gọi điện thông báo tình hình của nó cho mẹ nó nữa, việc này cô giáo cũng đã điện thoại nói rõ cho mẹ nó rồi (nó nghĩ thầm hẳn nào gần đây thấy bố nó mỗi lần gọi điện về đều nhẹ nhàng khuyên bảo nó học hành, mỗi lần bố về lại tập trung chỉ dạy nó nhiều hơn. Và nó cũng đỡ thấy “ghét” cô giáo hơn, vì nó thấy cứ mỗi lần cô gọi điện về cho mẹ nó là nó lại dính ăn đòn nên đến lớp nó tỏ thái độ như phản kháng lại đối với cô, vì nó nghĩ tại cô nên nó mới bị mẹ nó đánh mắng, lắm lúc nó tỏ vẻ “ghét” cô ra mặt, mỗi lẫn cô đến bên hướng dẫn chỉ bảo cho nó thì nó miễn cưỡng ra vẻ chăm chú chứ thực tình cũng chả có cái gì vào đầu)….
Hết lượt cô giáo nó thì nó thấy rất nhiều các giọng khác nhau đều trách mẹ nó, về việc mẹ nó hẹn nhà trường 8 giờ làm việc mà đến chậm gần 1 tiếng đồng hồ là thiếu tôn trọng mọi người, về việc ngày mai cô giáo nó cưới chồng mà hôm nay vẫn phải lên đây để ngồi nghe mẹ nó than vãn về những việc đáng ra chỉ là việc của nhà nó, về việc cách thức dạy con của nhà nó, việc quan tâm dạy dỗ con cái không phải cứ khoán trắng cho nhà trường là hết trách nhiệm của gia đình, mà gia đình cũng là một phần quan trọng góp phần dạy dỗ và hình thành nhân cách học sinh, nào là ở nhà có một, hai đứa con đã không quan tâm dạy bảo nổi thì cô thầy ở lớp mấy chục học sinh dù có ba đầu sáu tay không thể quan tâm hết được, kể cả việc cô giáo bán hàng online kiếm thêm thu nhập cũng chẳng có gì sai cả, không thể vơ vào đây để kết tội cô giáo thiếu quan tâm đến học sinh được…vv...vv…
Thằng Tuân ngồi ngoài nghe mà chợt thấy buồn buồn, ngày mai cô giáo nó cưới chồng rồi, thế mà nó quên mất, hẳn nào mấy hôm nay khi biết mẹ nó định kiện cô rồi hẹn hôm nay làm việc với nhà trường nó cứ thấy cô giáo nó buồn thiu, nó chợt thấy thương cô quá. Cho đến khi mẹ nó ở bên trong phòng họp lớn tiếng nói ở nhà vẫn dạy dỗ nó, chỉ có ở lớp cô không quan tâm đến nó nên mới ra nông nỗi này thì không biết có gì đó thôi thúc trong nó, bất chấp trong đó đang là cuộc họp của những người lớn, nó vùng dậy đẩy cửa chạy vào và gào lên “Mẹ không được nói cô giáo thế, ở nhà mẹ có dạy con bao giờ đâu, mẹ toàn đánh mắng với xé, đốt sách của con thôi, ở lớp cô giáo cũng có hướng dẫn, dạy bảo con mẹ có biết đâu mà mẹ bảo cô thế, mẹ đi về đi…”, rồi nó nức nở khóc trong nỗi ấm ức khó giãi bày.
Cả phòng họp lặng im vì sự xuất hiện của nó, mẹ nó tím bầm mặt lại rồi đi đến tát cho nó một cái rồi quát “Ai cho mày đến, mày về ngay, về rồi mày chết với tao…”. Cô giáo chạy đến ôm nó vào lòng vỗ về an ủi nó, hình như nó thấy có giọt nước âm ấm rơi trên đầu nó, không biết có phải cô cũng khóc hay không?
Thằng Tuân lủi thủi đạp xe ra về với gương mặt nhem nhuốc vì nước mắt nó quệt ra đầy mặt lẫn mồ hôi túa ra dưới cái nắng chói chang. Nó không biết kết quả cuộc họp ra ra sao, nhưng khi về nó không thấy mẹ nó “cho mày chết” như đã nói mà có vẻ trầm tư hơn. Nó thì vẫn len lén lo sợ sẽ có những cơn mưa roi lên người như những lần trước.

3. Đám cưới cô giáo thằng Tuân.
Khi xe đỗ xịch trước cổng, thằng Tuân cùng đám bạn đã thấy đông nghịt người, rạp cưới giăng đèn kết hoa rực rỡ, tiếng nhạc từ những cái loa công suất lớn cứ xập xình những bài hát chúc mừng hạnh phúc lứa đôi, chiếc ảnh cưới của cô giáo to tướng đặt ngay trước cổng, nhìn cô bên chú rể mỉm cười thật hạnh phúc.
Thấy cô giáo ra đón đoàn phụ huynh, học sinh của lớp tất cả đám học trò đều tranh nhau lên trước để ôm lấy cô, trông cô giáo nó hôm nay lộng lẫy và rất xinh đẹp trong bộ váy cô dâu trắng muốt, thấy đám học trò tíu tít xung quanh cô giáo nó mừng lắm, cô giang tay như muốn ôm trọn tất cả bọn chúng vào lòng. Mặc dù cô không mời nhưng hầu như tất cả phụ huynh học sinh của lớp đều đến chúc mừng hạnh phúc của cô giáo, mẹ nó định không đi nhưng bố nó về không biết nói gì với mẹ nó mà hôm nay mẹ cũng dắt nó đi cùng đoàn, nhưng nom mẹ nó có vẻ ngại ngùng.
Khi đám học trò tản ra, chợt nó thấy mẹ nó ngập ngừng đến bên cô giáo rồi khẽ khàng nói “Tôi xin lỗi cô giáo, qua buổi họp và khi biết chuyện, chồng tôi về phân tích tôi đã biết mình sai rồi, mong cô giáo đừng để bụng nhé…”.
Thằng Tuân chỉ thấy cô giáo nó bảo không sao, rồi cảm ơn mẹ và cười thật tươi. Nó bất chợt nghĩ rằng từ giờ trở đi nó phải chăm chú tập trung học hơn để cho cô giáo nó khỏi buồn lòng…

HẾT.
------
Tác giả: Nguyễn Công Đức

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm4
  • Khách viếng thăm7
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại36,236
  • Tổng lượt truy cập2,641,353
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây