LẠC NGÕ NẺO QUÊ

Thứ năm - 16/09/2021 06:10
Tản văn của Lê Hải Kỳ

Ngõ quê heo hút, ngõ quê rộn ràng, ngõ quê thênh thang, ngõ quê mùa màng! Có lẽ, tất cả những gì bình dị chân chất, mộc như hơi thở, màu mỡ hồn cốt ruộng vườn đã tích tụ, bồi đắp thành lớp trầm tích xao xuyến ngõ quê.

Đã nhiều lần vì nhớ thương mà tôi thả trôi ký ức, lạc ngõ nẻo quê, dầm dề kỷ niệm. Hương quê dịu dàng, đồng quê mỡ màng, đường quê võ vàng đợi chờ tôi hóa thân vào những cơn gió độc bước lang thang…

Quê có tự khi nào mà ngõ thủy chung như hình với bóng. Mối tình đậm sâu như thế, quấn quýt trải qua biết bao biến thiên dâu bể khiến trời đất chẳng dám tách rời. Ngõ quê gọi mời nhộn nhạo bước chân, quyến dụ ánh mắt khiến tôi không cưỡng được, lâng lâng trôi theo những xúc cảm tìm về miền xôn xao.

 
unnamed (5)

Nhắm mắt để thấy, ngõ quê hun hút trong tôi con đường đất nâu dịu màu suy nghĩ. Ngõ quê dung dị hiền lành với hàng chè tàu quanh năm tuổi trẻ. Hay phía mờ xa, hàng rào tre húng hắng gió lùa, đuổi mùa vùn vụt.

Một sớm đọng sương, hàng chè tàu xanh mướt thẳng tắp lim dim đôi mắt vẫn còn ngái ngủ nhìn tôi, một thằng người như lạ như quen. Tôi thì nhớ nó, dù cũng lâu lắm mới chạm mặt chè tàu nhưng những đôi mắt lá non tơ đã ăn sâu vào tâm trí. Tôi mang theo mắt lá miên di đến mọi miền quê, cho thoả thuê yên bình xanh mát.

Này đây vườn quê lên xanh, cây trái ngọt lành mơn man thiếu nữ. Những giọt sương mai long lanh cành lá, chúm chím môi cười trêu sợi nắng non.

Màu xanh đã nhiều lần dẫn dụ bước chân khiến tôi đi lạc. Tôi lạc vào quê, tôi lạc vào tôi của những tháng ngày hằn sâu kỷ niệm, những tháng ngày ngây ngô rót mật. Tôi trôi theo xanh. Tôi ngả vào xanh. Màu quê thiên thanh, vị quê ngọt lành khiến cho suy nghĩ lâng lâng bềnh bồng trong khoảng trời dịu mát ngập tràn sắc xanh.

 
1 Duong Lam 2

Một chiều mù nắng, một chiều yên ắng canh giấc cho chú chuồn ớt ngủ vùi trên hàng rào tre loe hoe ngả vàng, lang thang tiếng gió. Tôi chậm lại bước chân, thả trôi suy nghĩ để nghe tiếng vi vu của những rặng tre hể hả trưa hè. Nhà tôi ở đó, hồn tôi ở đó, giữa những luỹ tre bốn mùa đu đưa, mặc cho nắng mưa dông bão vẫn một lòng ôm ấp che chở xóm làng, bình an ru xanh vào tiếng à ơi mộc mạc lắng sâu. Để dù lớn khôn đi khắp phương trời mòn mỏi tháng năm, hình bóng cây tre vẫn rì rào trong tôi, để tôi không thấy lẻ loi vì thiếu vắng quê hương.

Quê hương trong tôi luôn có tre! Tre là một phần quê hương nên tre thiêng liêng, tre ngoan hiền, tre bung biêng thương nhớ…

Dãy dài hàng rào tre dội vào mắt tôi một hình bóng tảo tần dáng mẹ, thon gầy trinh nữ đồng quê, thẳng ngay như lòng dạ người quê và đê mê gọi mời hồn quê tìm về thủ thỉ. Em nghiêng nón lá bên hàng rào tre, gió lùa hương bưởi trong tóc khiến con đường đất ngất ngây men say thiếu nữ, đám cỏ hoang cũng dậy thì ngó nghiêng nhìn trộm.

Những khu vườn quê trong ký ức tôi lung linh quyến rũ khi được bao bọc bởi hàng chè tàu hoặc hàng rào tre thô mộc, gụi gần. Những bờ rào như vậy vừa đóng vừa mở. Đóng lại để phân biệt địa phận đất đai, cây trái của hai chóp nhà liền kề. Mở ra vì nó không ngăn cách bít bùng như tường bê tông, đứng ở bên này vẫn luồn tay sang bên kia để trao nhận quả ổi, chùm me đặm đầy tình nghĩa.

Lạc ngõ nẻo quê! Con đường đất nâu chôn dấu lớp lớp trầm tích mùi vị yêu thương để người đi xa luôn vấn vương khắc khoải.

 
37720fce8b4b4d6d51aa9ba281a2a298

Những khoảnh sân quê, dưới chân là nền đất nện chặt phẳng phiu, trên đầu là giàn bầu lúc lỉu quả non chơi trốn tìm với lá, rộn rã một màu xanh ngút ngát khiến cái nắng cũng e dè, không dám gắt gỏng những đứa trẻ xúm xít nô đùa. Dưới giàn bầu là một trời kỷ niệm các trò chơi dân dã: nào ô ăn quan rải đều tiếc nuối, nào những hòn bi ve sặc sỡ chạy thẳng cười reo, rồi cái trò đi chợ về chợ mà chẳng bán mua, và còn đẫm mồ hôi với trò nhảy dây mãi không qua được năm tháng thẫn thờ…

Bây giờ ngồi nhớ khoảng sân lại nghe ngai ngái mùi đất bùn bón cho dây bầu dây bí, đâu đó thoảng thơm mùi rơm rạ sau mỗi vụ mùa, văng vẳng bên tai là tiếng thằng Tèo con Tý cãi nhau nhặng xị trò oẳn tù tì.

Ký ức cứ miên man nồng nàn nhưng quỹ thời gian dành cho góc nhỏ trong tim sắp cạn, nó giục tôi quay về thực tại. Trước mắt, chiều lểnh lảng thả mình trên dòng sông nhạt nắng. Đáy sông chảy trôi cả bầu trời gập ghềnh mây trắng mây xanh. Gió thiu thiu lăn tăn mặt nước, gợn những đường cong mềm mại lả lướt miên mải sóng êm.

Ánh tà dương đang lịm dần, sắp khuất hẳn sau bóng núi. Tôi hụt hẫng, tôi vụng về gói ghém những bồi hồi thương nhớ ngõ quê!
L.H.K

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay1,441
  • Tháng hiện tại36,015
  • Tổng lượt truy cập3,444,875
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây