​​​​​​​LĂNG KÍNH YÊU THƯƠNG - Tác giả Diệu Thanh

Thứ tư - 28/10/2020 03:32
Truyện ngắn của Diệu Thanh: 
LĂNG KÍNH YÊU THƯƠNG


Anh trai của Nhật Quỳnh làm cho cô bé một cái kính vạn hoa từ giấy bìa và chiếc CD cũ, Nhật Quỳnh thích lắm liền đem nó đi khoe với nhóm bạn.
- Cho tớ xem với nào.
- Ôi đẹp quá, anh Quỳnh giỏi thật.
- Chà, các bạn nhìn bông hoa chuyển động này, thú vị quá...
Cái kính vạn hoa nhỏ mà thật hay, các hoa văn hết sức bình thường được nhìn qua nó đều trở nên lung linh làm sao, di chuyển kính nhẹ nhàng thì các đường nét cũng cứ thế mà uyển chuyển uốn lượn theo như một cơn sóng sắc màu mềm mại.
- Các cậu xê ra cho tớ xem một chút đi! – Lê Minh xô đẩy các bạn ra và chen lấn khiến mọi người đều khó chịu.
- Minh phải chờ đến lượt chứ, chúng tớ cũng phải chờ đợi mà. - Một bạn lên tiếng.
- Đúng đấy, mà cậu nhè nhẹ thôi kẻo cái tay cậu vụng về lại làm hỏng mất kính của tớ bây giờ! - Nhật Quỳnh nhăn mặt.
- Mọi người khen cái kính vạn hoa chứ có khen cậu đâu mà ra vẻ ta đây thế, tớ không xem nữa. – Lê Minh tự ái bỏ đi nhanh như lúc cậu từ bên ngoài chạy vào giữa nhóm bạn đang vây quanh Nhật Quỳnh vậy.
Các bạn tản dần ra chỗ khác, ừ thì Lê Minh nói cũng đúng, cái kính vạn hoa tuy gây tò mò khiến ai nấy đều thích mê nhưng vì thế mà Nhật Quỳnh tỏ thái độ kiêu căng với mọi người. Cái không khí náo nhiệt và háo hức khi nãy đã tan biến và thay vào đó là những ánh mắt nhìn vừa ngưỡng mộ vừa thương hại đổ dồn vào Nhật Quỳnh. Tan học, trên đường về vừa đi Nhật Quỳnh vừa ấm ức nghĩ đến khi các bạn xúm quanh trầm trồ cái kính khiến cô bé tự hào bao nhiêu thì câu nói của Lê Minh lại như một gáo nước lạnh dội vào làm tắt ngấm niềm kiêu hãnh, chẳng còn sự xuýt xoa và khen ngợi nào nữa. Càng nghĩ lại càng bực!
- Oái! Đau quá... – Không chú ý nhìn đường, Nhật Quỳnh vấp phải một hòn đá khiến cô bé ngã đau điếng. Nỗi bực tức trào dâng, Nhật Quỳnh trút giận lên một quả bóng nhỏ ai đó làm rơi bên đường, quả bóng bay qua hàng rào cây cúc tần và rơi vào sân nhà bà Bảy. Cô bé đứng sững nhìn theo quả bóng và sợ hãi chờ đợi tiếng quát tháo đứa trẻ nào đã nghịch ngợm, nhưng không, Nhật Quỳnh nghe thấy tiếng vỗ tay reo vui của bà Bảy và cô cháu gái 6 tuổi trong sân:
- Ôi bà ơi, quả bóng quay lại thật này, thế cô tiên mang quả bóng về cho con có vào theo không hả bà? – Cô bé con hào hứng, hai bàn tay nhỏ xíu vẫn đang vỗ vào nhau đầy phấn khích. Nhật Quỳnh biết cái Bông nhà bà Bảy bị mù bẩm sinh, cô bé đi vòng về phía cổng và cứ đứng bên ngoài nhìn vào trong sân vì cũng muốn nghe tiếp câu chuyện về quả bóng và nàng tiên mà bà Bảy kể cho cái Bông.
- À... à thì... Cô tiên bay về trời rồi con à. Cô tiên sau khi giúp đỡ những đứa trẻ ngoan thì sẽ bay đi chứ không lộ diện đâu. – Bà Bảy ấp úng bởi bà cũng đâu biết vì sao quả bóng không nhớ lăn đi đâu mất nay lại bay vào trong sân, rơi ngay dưới chân ghế hai bà cháu đang ngồi – Bông ngoan ngoãn nên cô tiên giúp con tìm lại quả bóng đấy.
- Giá mà cô tiên có thể giúp con nhìn thấy mọi thứ thì tốt quả bà nhỉ? - Giọng cái Bông trùng xuống – Bà đã nhìn thấy cô tiên bao giờ chưa ạ?
- Bà thấy rồi Bông nhé, cô tiên xinh đẹp từ trên trời xuống nên có khuôn mặt tròn giống như mặt trăng đêm rằm vậy đó con.
Nhật Quỳnh đứng ngoài biết bà Bảy nói dối để đỗ dành cái Bông nhưng cô bé cũng bị thu hút vào câu chuyện càng lúc càng gây tò mò của bà chẳng kém gì Bông cả.
- Trăng đêm rằm thì trông như thế nào hả bà?
- Nó tròn trịa và sáng trong. – Bà Bảy kiên nhẫn trả lời, tay bà khẽ vuốt mái tóc tơ của Bông.
“Tròn thì như quả bóng kìa, còn sáng thì...”, Nhật Quỳnh khẽ lẩm nhẩm theo lúc nào không hay.
- Tròn là hình của quả bóng này, thế còn sáng trong thì như thế nào nhỉ? – Cái Bông thắc mắc.
- À, cái này... Sáng trong thì như... – Bà Bảy chưa biết giải thích như thế nào cho Bông hiểu được.
- Tròn như khuôn mặt của bà Bảy, trong như tiếng cười của Bông đó. - Nhật Quỳnh chợt thốt lên rồi nó ngỡ ngàng đưa tay bụm miệng lại khi thấy cả cái Bông và bà Bảy ngạc nhiên quay về phía nó. “Thôi chết, bị lộ rồi!”. Nhật Quỳnh bối rối chạy một mạch về nhà, quên cả cái đầu gối còn đau sau cú vấp ngã khi nãy.
- Bà ơi bà, cô tiên xuất hiện phải không bà? – Cái Bông rối rít.
- Không, là chị Quỳnh ở cuối làng đó con.


 
Không có mô tả ảnh.
Ảnh internet


Ngày nào Nhật Quỳnh đi học về cũng nán lại trước cổng nhà bà Bảy để nghe hai bà cháu họ nói chuyện, nhưng hôm nay cô bé không thấy bà Bảy đâu mà chỉ có cái Bông đang dò dẫm từng bước để tìm cái gì đó. Cô bé nhìn thấy phía trước Bông là cái phích nước chắc bà Bảy quên chưa cất, nó vội vàng lao đến ngăn Bông bước tiếp.
- Cẩn thận kìa Bông!
May quá, chỉ chậm một bước chân thôi thì... Nhật Quỳnh thở phào, cái Bông nắm chặt cánh tay Nhật Quỳnh và mỉm cười:
- Em cảm ơn chị, chị Nhật Quỳnh.
- Không có gì đâu, mình lại chỗ ghế đằng kia nào.
- Chị Nhật Quỳnh, cô tiên có khuôn mặt tròn giống như bà nội em thật hả chị? – cái Bông ngây ngô hỏi.
- Ừ. - Nhật Quỳnh hơi e ngại vì chưa bao giờ nói chuyện với Bông cả.
- Có khi nào bà nội em là bà tiên không chị Quỳnh nhỉ, em bị mù như vậy mà bà chẳng bao giờ thấy phiền khi chăm sóc em cả?
- Ừ. Có lẽ thế thật ấy.
- Thế còn “sáng trong” thì như thế nào hả chị Quỳnh?
Nhật Quỳnh giả làm tiếng mèo kêu “meo meo” khiến cái Bông bật cười khúc khích.
- Đó kìa... Em đưa tay lên mặt em lúc này mà xem, nó sáng ngời và tiếng cười thì trong trẻo, tiếng cười không có màu nhưng làm người khác thấy vui. Ừ... Là như vậy đó. - Nhật Quỳnh cởi mở dần – Bà em là bà tiên, còn em là cô tiên nhỏ.
Biết Nhật Quỳnh nói đùa nhưng cái Bông vẫn vui lắm, nó cười và vỗ tay liên hồi. Bà Bảy nãy giờ đứng trong bếp nhìn ra và mỉm cười, khóe mắt đỏ hoe vì chưa khi nào bà thấy cô cháu gái vui như hôm nay cả.
- Hôm trước có một cô tiên đã giúp em tìm thấy quả bóng bị mất đó chị Quỳnh ạ, cô ấy thả quả bóng từ trên kia xuống, rơi đúng cạnh chỗ em và bà nội đang ngồi cơ. – Cái Bông chỉ tay lên trời và hào hứng kể lại.
- Thật thế á? Rồi cô tiên có đến gặp em không? - Nhật Quỳnh vờ ngạc nhiên hỏi.
- Không, nhưng bà em bảo cô tiên nhất định sẽ giúp đỡ những đứa bé bất hạnh tìm thấy niềm vui nên nếu một ngày nào đó cô tiên quay trở lại, em sẽ xin cho đôi mắt em có thể nhìn thấy mọi thứ, dù chỉ một lúc thôi cũng được. Chắc bên ngoài đẹp lắm chị Quỳnh nhỉ?
- Ừ, đẹp như nhìn qua kính vạn hoa vậy. - Nhật Quỳnh buột miệng.
- Kính vạn hoa là gì hả chị?
- À, là một món đồ chơi ấy mà. Em có muốn ăn kẹo không?- Nhật Quỳnh mở cặp sách lấy ra thỏi kẹo cam, bóc cho Bông một viên và một viên cho mình.
Buổi tối ấy Nhật Quỳnh trằn trọc mãi không ngủ, cô bé vừa muốn cho Bông cái kính vạn hoa vừa muốn giữ nó lại cho riêng mình. Dù gì món đồ chơi của nó chưa ai có được cũng vẫn còn khiến nó hãnh diện lắm. Nhưng cũng có thể Lê Minh đúng phần nào, trước giờ nó nhờ những món đồ lạ mắt anh trai làm cho, những bài tập khó anh trai hướng dẫn làm mà tự cho mình là nhất vì không ai có, không ai làm được. Cái tính muốn mình hơn tất cả và chê bai người khác khiến nó chẳng có bạn chơi, giờ thì nó biết mình đã sai rồi. Nhật Quỳnh chìm vào giấc ngủ, trong mơ cô bé thấy mình và cái Bông được cô tiên dắt tay đưa lên mây xanh, bước tới cung trăng cùng chơi đùa với biết bao nhiêu bạn nhỏ khác. Một bạn trong đám đông ấy tặng cho Bông một viên ngọc sáng trong lấp lánh, chỉ cần mang theo nó bên mình là Bông có thể nhìn thấy mọi thứ ở nhân gian. Tiếng cái Bông khúc khích cười, tiếng xôn xao vui nhộn của các bạn cùng vui đùa trong mơ khiến môi Nhật Quỳnh cũng tủm tỉm cười theo.
Sáng dậy, Nhật Quỳnh tiếc ngẩn ngơ một giấc mơ đẹp, mới vui chơi được một lát đã phải thức giấc rồi. Hôm nay là ngày nghỉ cuối tuần nên không cần vội đi học, Nhật Quỳnh cầm theo chiếc kính vạn hoa đến nhà Bông từ sớm.
- A, chị Nhật Quỳnh! – Nghe tiếng bà Bảy nói Nhật Quỳnh đến chơi, cái Bông mừng rỡ reo lên.
- Đêm qua có một nàng tiên xinh đẹp bảo chị đến chơi với Bông đấy, đây này, nàng tiên nhờ chị gửi cho em cái kính vạn hoa này. - Nhật Quỳnh đặt cái kính vào tay Bông, nắm lấy bàn tay gầy nhỏ của nó.
- Chị Nhật Quỳnh, cái này dùng như thế nào ạ?
- Em cầm lấy nó và đi cùng với chị nào. - Nhật Quỳnh nắm tay cái Bông và dắt nó đi dạo.
- Ôi, tay chị ấm quá, ấm như... như lúc em ngồi dưới nắng buổi sáng ấy.
- Còn tia nắng thì có màu vàng nhạt giống như... À, giống màu lông tơ của chú gà con trong vườn nhà em ấy - Nhật Quỳnh cố gắng tìm cách miêu tả lại – Chú gà con thì cũng giống như một chú chim nhỏ, nó như thế này này...
Nhật Quỳnh giúp Bông xòe bàn tay, hai ngón cái bắt chéo lên nhau và vẫy vẫy để làm một chú chim đang bay. Cái Bông thích thú bật cười.
- Vui quá, đẹp quá chị Nhật Quỳnh ạ.
- Tiếp này, con chim bay trên hàng rào cây cúc tần, trên lá vẫn còn đọng sương đêm. Giọt sương cũng long lanh giống như mắt Bông ấy, lá cây thì có màu xanh mát, ờ... mát như... gió thổi ấy.
- Mát như gió ở tay bà nội vẫn quạt cho em nữa.
- Đúng rồi, bé Bông giỏi lắm...
Nhật Quỳnh và cái Bông cứ thế ríu rít cả buổi. Cái Bông tấm tắc khen nhờ có kính vạn hoa mà dù không nhìn được nhưng nó vẫn thấy mọi thứ đều rực rỡ sắc màu và ngập tràn niềm vui. Sau buổi đi dạo ấy, Nhật Quỳnh nhận ra mình vừa được Bông cho một cái kính vạn hoa khác, đó là con mắt thương yêu để nhìn thấy mọi thứ trên đời đều thật là đẹp, hôm sau Nhật Quỳnh nhất định sẽ rủ các bạn cùng đến đây chơi với cái Bông nữa. À, mà thương yêu thì có màu gì nhỉ, cô bé nghĩ mãi vẫn chưa ra...?

-HẾT-

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây