LÀNG TRỒNG HÀNH - Tác giả: Nguyễn Duy Phong

Thứ hai - 30/03/2020 04:31

Ngày mai là giỗ đầu chồng bà.

Dắt hai đứa cháu nội ra nhổ cỏ và thắp hương trên mộ ông, thằng bé chỉ vào bức di ảnh trên tấm bia hỏi: "Bà ơi, ông nhìn chúng cháu hay nhìn bà thế?". Bà im lặng, nhìn vào đôi mắt trên di ảnh. Bao ký ức một thời lại dồn dập ùa về khiến sống mũi bà chợt cay cay.
....
Mùa thu năm 1980, Nhị tròn 19 tuổi. Nuôi dưỡng ước mơ làm cô giáo, nhưng vì nhà quá nghèo để có thể theo học trường sư phạm 10+2, cô đành nhận trông nhóm trẻ của thôn, vừa để phần nào thỏa mãn khát khao được trông dạy bọn trẻ, vừa được công điểm để phụ đỡ gia đình. Nhị tham gia các phong trào hoạt động Đoàn sôi nổi. Sức trẻ, cộng với sự thông mimh, hoạt bát của mình nên cô được nhiều trai làng để mắt, cũng có nhà ướm hỏi.

Năm ấy, xã đón 5 thương binh vừa trở về từ biên giới phía bắc. Trong 5 người họ, 2 người bị mảnh pháo găm hỏng một bên mắt, 2 người bị cụt mất tay và người còn lại, cụt một chân, phải tháo khớp háng.

Chính quyền xã cùng các đoàn thể họp bàn kế sách làm sao có thể giúp đỡ những thương binh ấy để họ hoà đồng với cuọc sống mà không mặc cảm. Bí thư Đoàn cũng đề xuất, mong muốn các nữ thanh niên trong xã tình nguyện lấy thương binh để chăm sóc và sẻ chia những mất mát và khó khăn cùng với họ. Ý tưởng này, tất nhiên không được ủng hộ, bởi làm gì có một cô gái lành lặn , đang tuổi thanh xuân ấy, lại muốn gắn kết đời mình với một người đàn ông tàn tật đâu. Ấy vậy mà, Nhị lại tiên phong đồng ý. Cô bằng lòng làm vợ Tâm- người thương binh cụt chân. Không hiểu sao, khi tiếp xúc với anh lần đầu, cô lại cảm nhận thấy có cái gì đó khắc khoải trong đôi mắt biết nói của anh. Trong số họ, Tâm là người có gia cảnh khó khăn nhất. Thêm vào đó, anh ko thể đi lại, người thì gầy yếu, nên Nhị muốn được cùng anh xây dựng tổ ấm. Mẹ cô dãy nảy, kịch liệt phản đối suy nghĩ hồ đồ của cô. Nhưng sau khi nghe cán bộ Đoàn hết lần này tới lần khác đến nhà phân tích, động viên,và nhận thấy quyết tâm của con gái thi bà cũng đành chấp nhận.
Rồi chính quyền và chi đoàn đứng ra tổ chức đám cưới cho họ ngay tại ủy ban xã, thật giản đơn mà ấm cúng. Cũng đầy đủ chè thuốc bánh kẹo. Lễ rước dâu, Nhị diện chiếc quần lụa đen với cái áo trắng mới may, đầu đội nón có cái quai màu tím của chị em chi đoàn mua tặng. Thay vì được rước dâu về nhà chồng, cô mỉm cười, cùng bạn bè đẩy chiếc xe lăn có chú rể ngồi trên hơn 2 cây số, chuyện trò vui vẻ từ trụ sở ủy ban về tới nhà anh.

Tuổi 19, ăn chưa no, lo chưa tới, Nhị về nhà Tâm làm dâu đầy vụng về và dè dặt. Nhà chồng cô đông người lắm, có bố mẹ và 5 đứa em đang tuổi lớn. Vợ chồng cô được dành riêng một gian chái ngay sát bếp, mái lợp bằng rơm, vách là những miếng cót. Giường cưới chỉ là cái chõng tre cũ kê ghép thêm tấm ván gỗ cho đủ nằm. Nó cứ kêu cót két mỗi lần trở mình, khiến cô nằm cũng phải gượng nhẹ.

Ngày ngày, ngoài việc trông trẻ để tính công điểm, cô còn tất bật, cặm cụi cùng bố mẹ chồng trên cánh đồng. Thôn nhà chồng cô là đất trồng mầu, chẳng biết nghề chồng hành có từ bao giờ nhưng hành, mùi nơi đây khiến bà con quần quật với ruộng đồng.

2 năm làm vợ Tâm, 2 năm chăm sóc chồng tận tụy, rồi anh cũng khoẻ mạnh hơn. Anh đã tự chống nạng ra đồng giúp vợ và gia đình.
Nhị thấy người khang khác bèn nói với mẹ chồng, mẹ cô bảo hình như con có thai đấy . Niềm vui chưa kịp tới thì những lời bàn ra tán vào của bà con làng xóm như xé nát tâm can của Nhị. Ngay cả những người họ hàng thân thiết của 2 bên nội ngoại cũng thấy hồ nghi về cái thai trong bụng cô. Bởi họ cho rằng, người cụt chân thậm chí vẹt mất cả một bên mông như anh thì làm sao có khả năng làm bố. Bình thường anh cũng thương cô lắm. Nhưng ở cái làng quê nghèo này sự luẩn quẩn trong xì xào đàm tiếu đôi lúc cũng làm anh không tự tin ở mình, những lần anh thở dài mách bảo Nhị như thế.
Không chỉ Nhị, mà ngay cả anh cũng trông mong từng ngày đứa bé chào đời. Cái thai lớn dần, những đêm thức trắng của cô lại dày thêm. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi hằng đêm trong oan ức tủi hờn.

Rồi đến ngày vượt cạn, Nhị hồi hộp biết bao. Cô hết khóc lại cười khi chị hộ sinh bảo thằng bé giống đặc bố từ cái miệng, cái mũi đến khuôn mặt. Nước mắt cứ trào ra ướt cả gối.

Hôm đón hai mẹ con cô từ trạm xá về, gần như cả họ đến coi thằng bé xem nó ra làm sao. Ai cũng tò mò, những hoài nghi bấy lâu ngay sau khi trông thấy thằng bé cũng được cởi bỏ.
Tâm vui lắm, niềm vui như cũng tiếp thêm thể lực cho anh. Anh tự tay mình giặt giũ cơm cháo chăm sóc vợ con. Vì muốn kiếm thêm tiền để giúp vợ trang trải khi gia đình có thêm nhân khẩu mới, anh quyết tâm chế tạo chiếc xe thồ cho riêng mình. Cái xe rất độc đáo, anh tháo bỏ một bên pê đan, bên kia anh gắn cố định một chiếc dép cao su vào bàn đạp còn khung xe là cái móc để treo đôi nạng, ghi đông thì gắn đế đặt cái đèn bão. Cả làng khen anh chịu thương chịu khó. Anh cặm cụi ngoài đồng từ 2h chiều, xới đất nhổ cỏ tưới cây, rồi nhổ hành rũ đất, bó đến 11h đêm mới về với vợ con. Cứ 3h sáng lại lọ mọ chất lên xe thồ để chở lên Hà Nội bán. Ngày nào anh cũng đạp xe gần 60 cây số cả đi cả về.

3 năm sau đứa con gái thứ 2 ra đời. Con bé còn giống bố hơn cả anh trai nó. Cả hai đứa đều giống anh nhất ở nụ cười và đôi mắt. Cuộc sống đầu những năm đổi mới xoá bỏ bao cấp khó khăn thiếu thốn trăm bề nhưng Nhị vẫn cảm thấy rất hạnh phúc bên người chồng tàn tật nhưng thương vợ con hết mực. Rồi họ cũng tích cóp xây được căn nhà 3 gian. Thằng lớn học xong cấp 3, nó muốn đi bộ đội. Hôm tiễn nó lên đường nhập ngũ, Tâm nở nụ cười mãn nguyện, còn Nhị thì nuốt nước mắt vì thương con.
Sau cái lần về phép nó bảo: "con được kết nạp Đảng, được giữ lại chuyên nghiệp, phục vụ quân đội lâu dài”. Một cán bộ đơn vị nó về điều tra lí lịch cũng thông báo luôn với gia đình là đơn vị chuyển vào Tây Nguyên.

********

Bẵng đi gần 3 năm sau nó dẫn về 1 cô gái người miền nam, xin cưới làm vợ. Ông bà cũng đồng ý cho nó lấy nhau, gia đình thuê xe vào Lâm Đồng để ăn hỏi rồi cưới xin cho nó.

Rồi chưa được nửa năm sau đám cưới, nó điện về thông báo là nó xin phục viên ra quân!

1 năm sau giải ngũ, nó đưa vợ con về với ông bà nội. Vì nó là bộ đội phục viên, lại vào Đảng và là con thương binh nên xã mời nó tham gia công tác xã đội. Nó đc làm chân xã đội phó, còn vợ nó thì xin làm công nhân trong khu công nghiệp gần nhà.

Con gái lấy chồng xa, 2 ông bà đến tuổi già chăm nhau và chăm cháu nội cho vợ chồng nó đi làm. Những tưởng cuộc sống sẽ bình dị mà trôi đi, nhưng khi nhà nước mở con đường 5b chạy qua xã thì mọi thứ đảo lộn hết cả. Trong quá trình đo ruộng đất đền bù cho dân, một vài cán bộ trong chính quyền xã gian lận số liệu để hưởng lợi chia nhau, trong đó có thằng con trai của Nhị. Sự việc vỡ lở, nó bị kỷ luật buộc thôi việc. Từ đó, nó sa đà rượu chè cờ bạc bê tha. Ông Tâm thì đến tuổi già, vết thương cũ tái phát nên ông suốt ngày cau có khó chịu, chửi mắng tại bà mà con nó hư.

Không biết nghe ai dụ dỗ thế nào, một ngày nó về đòi nằng nặc ông bà lo tiền cho nó đi Nhật lao động. Nhà có tài sản gì lớn, ngoài cái tý đất vườn giáp con đường vào xã. Nhị đành phải giao bán lấy tiền cho con đi. Ngày nó xuất ngoại cũng là ngày vợ nó đẻ đứa thứ 2.

Thằng con trai đi cũng đã được 2 năm, mà chút tiền nó gửi về cũng chỉ đủ mua sắm thêm ít vật dụng gia đình. Nó cứ biên biệt như thế, không một lời hỏi han vợ con ở nhà thế nào. Nhị nghe phong thanh đứa con dâu cặp bồ. Sự việc đến tai ông Tâm. Ông chửi vợ ngu không dạy nổi con, bắt bà ngay lâp tức gọi điện cho con trai bảo nó về vì bố ốm nặng.
Nó về, có tí vốn vợ chồng nó mở cái cửa hàng làm rèm cửa. Ở cái vùng nông thôn nghèo nàn lạc hậu này, đã mấy ai có tiền mà sắm rèm cửa đâu cơ chứ. Không có khách, cửa hàng phá sản. Nó lại lần thứ 2 lao vào rượu chè lô đề, khi vợ nó tiếp tục cho ra đời đứa con thứ 3.

Chồng thì bệnh tật, con lại lông bông, 3 đứa cháu nhỏ đổ hết lên đầu Nhị. Có những lúc bà cảm tưởng như mình muốn quỵ ngã. Thằng bé con được 6 tháng thì ông bệnh nặng rồi qua đời. Bà gắng gượng chăm cháu, bảo ban vợ chồng con trai để chúng nó tu trí làm ăn.

Một ngày nó báo với bà nó nợ hơn 1 tỷ đồng, bà chết lặng, ôm cháu rồi òa khóc. Nó ép bà vay mượn tiền cho nó để nó trốn đi Châu Âu. Chỉ có sang bên đó mới làm ăn trả nợ được. Nhị ngậm ngùi mang sổ đỏ lên ngân hàng vay cho nó 500 triệu. Nó đi nước ngoài theo con đường bất hợp pháp...

Tháng trước con dâu Nhị ôm theo đứa út bỏ về quê ngoại, do không chịu được khi cách ngày bọn đòi nợ lại tới "hỏi thăm" gia đình bà. Chẳng biết nên làm.gì, bà gọi cho con trai. Bà sững người khi nghe thằng con nói mới gửi cho vợ 5000$ để đưa mẹ trả bớt nợ . Vậy là con bé nó bỏ đi rồi. Nó mang theo đứa cháu bé bỏng của bà, mang theo số tiền con trai bà ki cóp, và bỏ lại cho bà 2 đứa cháu cùng khoản nợ cứ ngày một lớn dần lên.

Hơn 60 tuổi Nhị lại một mình quay về với ruộng hành, cái giống hành nó có trong mọi bữa ăn bữa cỗ nhưng ít người làm hành mà không cay mắt. Nhị lại phải cố thôi vì còn 2 đứa cháu ăn học.

- Về thôi bà ơi. Trời sắp mưa rồi..
Tiếng thằng cu lớn khiến bà giật mình quay trở về thực tại.
Ừ thì về thôi. Đằng nào thì cũng phải sống, có buồn có khổ thì số kiếp mình nó vậy rồi. Giờ chỉ còn mình là chỗ dựa cho chúng, nên còn sống ngày nào, thì còn phải ráng mà sống cho ý nghĩa ngày đó.

Cô thanh niên tràn đầy nhiệt huyết năm nào lặng lẽ dắt tay hai đứa cháu về nhà.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập12
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm9
  • Hôm nay2,401
  • Tháng hiện tại28,997
  • Tổng lượt truy cập2,708,917
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây