LỀU VỊT

Thứ bảy - 03/07/2021 15:27
Truyện ngắn của Trác Diễm

​Thằng bé mang một chiếc quần đùi ngắn củn, loăng quăng chạy trước. Chị thủng thẳng bước theo sau, mắt nhìn hút theo bờ cỏ kim xanh mướt mát chạy ngoằn ngoèo bên hông những ruộng lúa đang vào thì con gái. Hương lúa thơm nồng nàn. Bờ cỏ kim sương phủ trắng xóa như một lớp đường kính trắng. Chị bước đi trên đó với đôi chân trần, móng được tô vẽ kĩ càng. Một cảm giác êm ái đê mê như khi Tịnh cọ hàm râu nham nhám vào ngực và cổ chị. Ai bảo tình yêu chiếm đoạt là không đem đến hạnh phúc chứ ? Chị khẽ mỉm cười thầm nhủ vậy khi nghĩ về khoảng thời gian hơn 20 năm chung sống.
​- H ùm ùm ...!
​- Ối...iii Gì thế kia? Những thước phim đi từ quá khứ hạnh phúc đến hiện tại khổ đau bị đứt phéng. Chị hoảng hồn nhảy thụt lùi mấy bước và ngán ngẩm nhìn chiếc túi xách hàng hiệu lún xuống bùn. Nếu là con cái hay em út gì của chị, thì nó sẽ được lĩnh ngay một cái tát là ăn chắc.
​Thằng bé cười sằng sặc, túm lấy đuôi con rắn quay tít mù mù trước mặt chị và bảo:
​- Loại rắn nước này hiền lắm cô ạ. Đoạn nó lẳng con rắn ra xa giữa đám ruộng bỏ hoang. Con rắn quằn quại một lúc rồi trườn vào một hố nhỏ nằm ngay sát bờ ruộng.
​- Nhìn kinh chết đi được! Chị khẽ rùng mình, cúi xuống nhặt chiếc túi xách và lấy khăn ướt ra lau rồi xỏ chân vào đôi giày cao gót dù đường bờ ruộng dẻo quẹo đầy những bùn đất bết dính - Phải cảnh giác với lũ rắn vẫn là hơn hết.

​Khẽ so vai, chị tiếp tục đặt những bước chân e dè lên bờ cỏ.
​Những tưởng rằng hạnh phúc mà chị có được đã hoàn toàn thuộc về chị. Anh hoàn toàn là của riêng chị. Trọn vẹn từ đầu đến chân. Nhưng chị đã sai lầm. Trái tim anh không thuộc về chị, mà thuộc về một người đàn bà khác. Và hôm nay cũng chỉ vì những chuyện liên quan đến anh mà chị phải lặn lội tìm đến đây. Giữa đồng quê lầy lội này. Chị phải bắt anh cúi đầu thừa nhận về bằng chứng ngoại tình của mình. Cho dù có phải lội bộ hết cả cánh đồng bất tận này đi chăng nữa, thì chị cũng cứ đi. Sẽ bới móc cho ra đầu đuôi ngọn ngành mọi chuyện. Nỗi ấm ức cứ trào ngược lên ngực.
***
​Chị có một thói quen là cứ khoảng hai ba hôm lại dọn dẹp phòng làm việc của chồng một lần. Là giám đốc của một sở nông nghiệp và phát triển nông thôn. Chị biết anh bận rộn với nhiều công việc, lúc thì họp hành, lúc thì tiếp khách, khi thì đi kiểm tra tình hình thực tế ở các địa phương, nên anh không có thời gian để sắp xếp mọi thứ cho gọn gàng sạch sẽ. Nhiều lúc anh cũng chẳng có thời gian để dành cho gia đình. Chị vừa sắp xếp lại đống giấy tờ trên bàn vừa cất giọng hát nghêu ngao. Có lẽ tinh thần chị lúc nào cũng thoải mái vui vẻ như thế cho nên sắp đến U50 rồi mà trông chị vẫn cứ son trẻ như mới ngoài 30.

​Một bộ hồ sơ xin việc nằm tách bạch ra khỏi những bộ hồ sơ khác đặt ở trên bàn làm việc của anh, đã khiến chị tò mò. Và càng tò mò hơn khi nhìn thấy một tờ giấy màu vàng đính kèm lên trên đó. “Hồ sơ ưu tiên”. Là ai mà anh lại quan tâm đặc biệt đến thế? Chị do dự không biết có nên mở chiếc phong bì này ra không? Chị cầm lên rồi lại đặt xuống mấy lần, cuối cùng chị quyết định sẽ thõa mãn trí tò mò của mình. Dán vào mắt chị đầu tiên là tấm ảnh thẻ 4 x 6 của thằng bé. Ôi, sao nó giống đúc con trai chị thế này? Từ lông mày con mắt cho đến đường nét cái mũi cái miệng...

​Tim chị bỗng trở nên loạn nhịp. Chị run run lật tìm mục ghi họ tên cha. Một khoảng trống trắng toát như sứ phơi trước mắt, y hệt như gương mặt trắng bạch của chị lúc này. Và chị đã gục ngã hoàn toàn khi liếc xuống một cái tên quen thuộc nằm ngay ở bên dưới. Hai tay bấu chặt vào thành ghế, cả người như rũ ra. Mãi đến một lúc sau chị mới lảo đảo về được phòng mình. Chị nằm vật xuống giường, hai mắt mở to trân trối nhìn những con nhện giăng lưới và lắng nghe lũ mọt đục gỗ ọt ẹt trên trần nhà. Những âm thanh đục gỗ âm thầm đến rỗng ruột bên trong mà bấy lâu nay chị không hề để ý. Bất giác chị cảm thấy cái trần nhà chạm trổ cầu kì bóng loáng kia thật giống hệt anh. Bên ngoài vẫn tỏ ra là một người đàn ông đường hoàng, đạo mạo, yêu vợ thương con, nhưng hóa ra trong lòng đã phản bội chị từ lâu. Hừ.!Anh đã có con riêng. Thằng bé đó đích thị là con anh. Không thể khác!

​Ngà cắn chặt môi, chị nhấc từng bước chân đau nhức, khập khểnh bước trên bờ ruộng. Giày hết đeo rồi lại tháo. Những mảnh thủy tinh vỡ ra từ các lọ thuốc sâu phun lúa không may cứa vào bàn chân chị tứa máu. Người ta có thể quên được những nỗi đau khác, riêng nỗi đau bị phản bội sẽ mãi mãi không bao giờ quên được. Nó sẽ ám ảnh chị trong từng bữa ăn giấc ngủ. Bây giờ nếu anh có quan tâm lo lắng cho chị dù có thật lòng đi chăng nữa, thì chị lại cứ nghĩ rằng đó là sự giả tạo để anh che lấp đi những tội lỗi của mình. Và ngược lại nếu anh thờ ơ lạnh lùng với chị và thường xuyên vắng nhà, dù anh bận việc thật thì chị lại nghĩ là anh đang ở bên người đàn bà ấy. Tập hồ sơ kia đã xé toạc đi niềm hạnh phúc của chị. Và cũng chính nó đã giúp cho chị nhận ra một điều rằng: Khi hạnh phúc của mình bị ai đó chiếm đoạt, thì sẽ đau khổ biết nhường nào.

​Vậy mà, chị đã bằng đủ mọi cách, kể cả phải dùng những thủ đoạn, để đánh bật người đàn bà đó ra khỏi anh. Một người đàn ông tuyệt vời trong mọi khía cạnh, mà chị đã ao ước có được từ khi còn là một cô sinh viên năm hai của trường đại học ngoại thương. Thông minh, xinh đẹp và có một ông bố làm to, chị có đầy đủ tất cả những tiêu chuẩn mà bao chàng trai khác đều phải mơ ước, sẵn sàng xếp hàng mong được chị để mắt tới. Thế nhưng chị lại để ý đến Tịnh. Một anh chàng sinh viên đẹp trai nhà nghèo, nhưng thông minh học giỏi. Chị gặp anh lần đầu tiên ở thư viện trường. Và khi biết anh thường xuyên tới đó vào mỗi dịp cuối tuần. Chị cũng mang sách vở tới đó, dù chẳng phải đến để học. Mục đích là để được nhìn ngắm anh. Chị thích ngắm cái gương mặt lúc nào cũng có vẻ lạnh lùng, nhưng lại vô cùng quyến rũ và hấp dẫn chị. Từ hai vệt râu quai nón xanh mờ rất nam tính, đến mái tóc dày và xơ cứng như rễ tre. Trông anh giống với một sinh viên theo học trường nghệ thuật hơn là một sinh viên khoa Nông - Lâm - Thủy sản. Chị mỉm cười, nhất định chị sẽ có được anh! Nhất định...
***

- Kia là nhà của cô Dịu. Nếu vào đó không thấy ai, thì chắc cô Dịu đang ở ngoài ruộng cá, cô ạ. Ruộng cá nằm ở phía tay phải, đi dọc theo mương nước khoảng chừng trăm mét là tới.
​- Ừ cảm ơn cháu. Ngà mở túi xách, rút cho thằng bé tờ bạc giấy hai mươi nghìn, nhưng nó không để ý, vì đang bận dán mắt vào chiếc túi ni lông, mà trong đó chị đựng mấy quả quýt đường mang theo để chống say xe. Ngà hiểu ý. Thằng bé nhoẻn miệng cười đón lấy túi hoa quả chị đưa, rồi nhảy chân sáo về lại chỗ chăn bò lúc nãy.
​Căn nhà được cất trên một đám ruộng hoang khô cứng nứt nẻ như những vết chân chim. So với những đám ruộng khác, thì đám ruộng này nó nằm nổi cao hơn hẳn. Vì thiếu nước tưới nên người ta bỏ hoang. Chị Dịu đã làm đơn xin hợp tác xã đổi ruộng của mình cho người khác. Sau đó chị thuê người múc đất đổ cao thêm, rồi dựng nhà ở luôn ngoài này để thuận tiện cho việc chăm sóc mấy ruộng cá, lúa và hơn một nghìn con vịt thả đồng. Tất cả vốn liếng bấy lâu nay tích cóp được, chị đã dồn cả vào đó. Chị quyết tâm làm giàu bằng chính đôi tay của mình, để lo cho thằng Thắng - đứa con trai duy nhất của chị được ăn học đến nơi đến chốn. Vốn tính chịu thương chịu khó nên cả xóm Cồn ai cũng đều quý mến và đùm bọc hai mẹ con chị.

 
doc dao nhung ngoi nha trinh tuong cua nguoi ha nhi 4

​Ngà dừng lại trước tấm phên cót phai bạc nắng mưa, được đóng thành cánh cửa. Qua các kẽ liếp, Ngà liếc mắt nhìn vào bên trong. Ánh sáng lờ nhờ chị không nhìn thấy rõ gì cả, chỉ nghe râm ran những âm thanh như mắc cổ thoát ra từ phía sau chái bếp, nơi mấy con gà mái đang toóc trống để đẻ trứng. Một luồng gió ngược từ đồng lồng lộng thổi thốc vào, mang theo cả một mùi hôi thối tanh tưởi xông vào cánh mũi. Chị đi vòng ra phía sau. Quả thật, ở đấy trắng lóa một vùng, bởi hàng trăm con vịt đang tao tác bơi lội ở dưới đầm. Chúng sục sạo ở dưới bùn tìm giun tìm cá, lông rũ ra bay lả tả. Trên bờ, trứng vịt nằm la liệt chưa được chủ nhân nhặt xếp vào rổ. Ngà lia mắt nhìn khắp khu vực rộng đến mấy hecta được quây lại bởi những hàng rào mắt cáo. Mùa này lúa trổ, lũ vịt cần được chăn giữ cẩn thận, chủ yếu là cho ăn bằng thức ăn ngũ cốc. Nhìn cơ ngơi ấy, Ngà lấy làm cảm phục bởi sức mạnh phi thường của người đàn bà ấy. Thế nhưng, cô ta lại hơn một lần bại ngay dưới tay chị. Ngà không biết nên coi đó là niềm vui của sự đắc thắng, hay là một sự dè bỉu của chính bản thân. Và đây là cái giá mà chị phải trả chăng?
***
​Một lần gia đình có tiệc rượu, Ngà mời thêm bố chồng cho vui. Chị đã lựa chuyện với vẻ như thể quan tâm, cốt để thăm dò Tịnh.
​- Tình hình dịch cúm gia cầm ở địa phương sao rồi hả anh ? Nghe nói ở xóm Cồn dịch cúm đã bùng phát trở lại. Dạo này thấy anh vất vả nhiều.
​- Ừ. Cũng chỉ mới xử lí sơ qua được một vài vùng thôi. Riêng xóm Cồn cần phải đi kiểm tra lại nhiều lần nữa. Tịnh vừa ăn cơm vừa trả lời chị tỉnh bơ, như ở vùng đó chẳng có chuyện gì dính líu đến mình cả.
​- Thế anh định khi nào về đó?
​- Chắc vài ba hôm nữa. Công việc đang bận. Mà em hỏi để làm gì ? Anh có vẻ thắc mắc.
​-À...ừ. ! Ngà nuốt cơn uất giận, mỉm cười giả bộ vui vẻ - Anh không thấy nghe nói đến dịch cúm gia cầm, là ba không dám đụng đũa vào đĩa thịt gà đó nữa ư?
​Ông Lợi chợt xây xẩm mặt mày, mồ hôi vả ra trên trán. Dạo gần đây huyết áp của ông cứ tăng giảm liên tục.
​- Ba yên tâm ăn đi. Thịt gà này con mua trong siêu thị đã được kiểm dịch rồi, không phải gà nhập từ xóm Cồn đâu mà sợ. Con thấy ba càng già lại càng sợ chết đấy. Ngà mỉm cười gắp một chiếc đùi gà định bỏ vào bát cho bố chồng, nhưng ông Lợi vội xua tay rồi buông đũa đứng dậy.
​- Thôi ba hơi mệt, không muốn ăn nữa. Các con ăn đi, ba uống chén nước, rồi về nhà nghỉ chút đây. Ông Lợi nói và đi đến bên bàn trà.

​Thực ra, mỗi lần con cái nói đến dịch gia cầm, lòng ông Lợi như có lửa đốt. Ông lo sốt vó cho cái cơ nghiệp của cô ấy. Một nghìn con vịt đang kỳ đẻ trứng, là cái máy in tiền hàng ngày cho cô ấy. Dù không nhiều, nhưng cũng đủ đắp đổi nuôi thằng con trai ăn học. Chúng mà lăn đùng ra chết cả lũ, là cô ấy trắng tay. Lại mất công thuê người đào hố chôn lấp, mất công vệ sinh khử trùng ao hồ, để làm lại từ đầu lứa vịt khác. Đã bao lần như vậy rồi, hai mẹ con như sống dở chết dở. Ôi chao, nghe mà rát cả ruột gan.

​Ông Lợi uống vội tách trà, rồi xin phép ra về. Bóng ông đẩy chiếc xe đạp cũng già nua lụ khụ bước đi ra ngõ. Vợ chồng Ngà nhìn theo lắc đầu ái ngại. Từ ngày bà mẹ mất, vợ chồng chị muốn đưa ông về sống cùng, để tiện bề chăm sóc. Nhưng ông kiên quyết lắc đầu từ chối. Ông nói thích ở một mình, muốn ăn muốn ngủ lúc nào tùy thích. Thôi thì ông cụ còn khỏe, còn tự mình chăm sóc được, cứ để ông tự do. Khi nào ông cụ yếu, thì vợ chồng chị đưa ông về chăm. Không ai hay biết rằng, ông Lợi ở đấy, là để giữ cái nhà cho thằng bé ấy mai sau, khi mọi sự được công khai. Nếu ông dời đi bây giờ, rất có thể vợ chồng Ngà sẽ bán mất ngôi nhà. Vậy thì, ông lo được gì cho mẹ con cô ấy như đã hứa?
***

​- Ai đang vô nhà tôi đó?
​Ngà quay lại. Một phụ nữ có dáng người vâm vấp, hai ống quần xắn cao lên ngang đầu gối. Chị đi chân đất, tới dựng chiếc cuốc ở bên vách, rồi nhìn Ngà với ánh mắt tò mò
​- Chị tìm ai ?
​Ngà chợt thấy lúng túng. Chưa biết phải nói gì, bởi chị đang phân vân đấy có phải là người đàn bà mà chị đang muốn tìm gặp không? Sao lại già thế kia. Nhìn chị và người phụ nữ đó, ai tin được là hai người đàn bà này cùng tuổi. Khẽ liếc nhìn chiếc khăn mùi xoa cũ kỉ chụp trên đầu và đôi bàn tay bàn chân nứt nẻ lấm láp ấy, Ngà không thể tin được đó là Dịu, cô sinh viên văn khoa nổi tiếng xinh đẹp một thời ở trường đại học. Hình dáng, gương mặt có thể thay đổi đến không nhận ra, nhưng cái nốt ruồi nằm ở cuối đuôi mắt, thì không thể chạy đi đâu được.
​- Đây có phải... nhà của cháu Thắng không? Chị hỏi khi đoán chắc rằng Dịu đã không còn nhận ra mình. Cũng đúng thôi, hơn hai mươi năm rồi còn gì. Giữa một người chuyên ngồi bàn giấy, ăn trắng mặc trơn, phấn son gìn giữ, tiền không cần đếm, với một người quanh năm dải nắng dầm mưa, bòn từng cắc bạc ngoài đồng, sao có thể có nhan sắc như nhau được
​- Ồ.. thì ra chị đến đây để tìm cháu Thắng. Mời chị vào nhà chơi. Dịu mở cánh cửa liếp, mời khách vào nhà, rồi xăng xái chạy đi lấy nước. Chị hơi áy náy trước người đàn bà sang trọng và đài các - Nhà toành toàng, chị thông cảm cho. Dịu kéo chiếc ghế sang mời khách ngồi.
​Ngà liếc mắt quan sát khắp ngôi nhà một lượt, ngôi nhà trông xa như một cái lều vịt, nhưng vào trong khá tươm tất và sạch sẽ. Bỗng mặt chị biến sắc khi bắt gặp một đôi giày của đàn ông để ở góc buồng. Không hiểu sao chị lại quá nhạy cảm với những thứ đó. Có thể đó là của con trai bà ấy. Ý nghĩ đó đã giúp chị lấy lại được bình tĩnh đôi chút .Ngà mỉm cười.
​- Tôi làm việc ở sở Nông nghiệp, bên bộ phận công tác tổ chức cán bộ. Tôi có xem qua hồ sơ của cháu Thắng. Cũng hiểu được sơ sơ một phần nào đó về hoàn cảnh của cháu... Nên tôi...
​Dịu xúc động không nói nên lời, chị nắm lấy bàn tay Ngà:
​- Ôi! Tôi thật sự không biết phải nói sao đây nữa. Tôi...tôi cảm ơn chị đã thương cháu Thắng nhà tôi ...Mắt Dịu rưng rưng như chực khóc òa.
​Thở dài, Ngà cũng miễn cưỡng xiết chặt lấy bàn tay khô ráp của Dịu, nói:
​- Quả thực chẳng giấu gì chị, Ở chỗ tôi, các sinh viên nộp hồ sơ xin việc đa số toàn là bằng giỏi, lại là cử nhân trình độ đại học nữa. Riêng cháu Thắng nhà mình tuy cũng bằng đỏ, nhưng trình độ lại trung cấp, nếu so với người khác thì không lợi thế bằng. Nhưng...
​- Tôi hiểu. Chị thương hoàn cảnh của cháu, nên mới tìm về đây. Thật quý hóa. Trước, cháu nó cũng thi đậu vào trường đại học Nông Lâm ở một tỉnh xa, nhưng vì điều kiện hoàn cảnh gia đình tôi lúc bấy giờ, nên cháu nó gửi nguyện vọng về học trung cấp tại trường tỉnh cho gần nhà. Tội nghiệp, nó ra trường gần được một năm rồi, mà vẫn chưa xin được việc làm.
​- Thế còn bố cháu? Ông ấy không giúp đỡ gì mẹ con chị sao? Lòng ghen của phụ nữ lại nổi lên, khiến Ngà buột miệng hỏi..
Dịu cúi gằm mặt xuống đất, nước mắt rơi lã chã...
***

- Anh Tịnh... Em đã quyết định rồi, ngày mai em sẽ về quê.
- Em vì anh, mà chấp nhận bỏ học sao? Anh không đồng ý đâu. Chúng ta sẽ kiếm việc gì đó làm thêm để trang trải học hành được không em?
​Tịnh nắm chặt lấy đôi bàn tay mảnh dẻ của Dịu và rưng rưng nước mắt. Dịu tuy lòng rất buồn khi phải từ bỏ ước mơ trở thành cô giáo dạy văn, nhưng cô vẫn tỏ ra lạc quan trước mặt người yêu.
​- Em đâu có bỏ học. Em chỉ bảo lưu kết quả thôi, khi nào kiếm đủ tiền em lại tiếp tục học, cũng đâu có sao. Anh .còn mẹ già và các em nhỏ, sau này còn trông cậy nhiều vào anh, nên hãy ráng học thành tài. Dịu khẽ hôn lên vầng trán thông minh của Tịnh. Dẫu anh có nói gì cũng đều vô ích, Dịu đã quyết định rồi. Đêm đó, Tịnh khóc và Dịu cũng khóc. Cũng đêm đó, Dịu đã trở thành người đàn bà của Tịnh.

​Dịu về quê. Bao nhiêu ruộng bỏ hoang cô đều vỡ ra làm hết. Một ngày người ta dặm được vài ba thước lúa, thì cô lại dặm đến vài ba sào. Dịu ăn cơm trưa ngay ngoài ruộng, cô chăm chỉ cật lực làm việc không biết ngơi nghỉ. Hết mùa gặt, nhìn đồng không mong quạnh, lúa tái sinh mọc lên nhiều. Dịu tiếc. Ban đầu không có vốn, Dịu chỉ mua được vài chục con vịt giống thả đồng. Rồi đào mương thả cá. Chắt chắt bóp bóp hằng tháng, Dịu cũng gửi đủ cho Tịnh học hành. Có năm mưa lụt, mùa màng thất bát, Dịu tiết kiệm không dám tiêu pha mua sắm. Đau ốm cũng không dám bỏ tiền ra mua thuốc. Dù ít dù nhiều gì, hằng tháng Dịu cũng đều đặn gửi tiền cho Tịnh. “Hãy đợi anh nhé ”, Dịu như quên hết mệt mỏi cực nhọc khi nghĩ tới những lời hứa hẹn vàng đá.
​4 năm theo học đại học ở thành phố. Đếm đi đếm lại Tịnh về quê chỉ vỏn vẹn có 3 lần. Lần về gần nhất là cái ngày mà mẹ Tịnh mất. 3 ngày mở cửa mả xong là Tịnh lại vào trường ngay.

​Mấy lần Dịu đến bưu điện gọi cho Tịnh, bảo em đã gửi tiền vào tài khoản của anh rồi. Nhưng liền bị anh gắt gỏng, lần sau em đừng có gửi tiền cho anh nữa. Anh không muốn như thế. Dịu nghĩ, chắc anh sợ cô làm lụng vất vả, nên mới nói như vậy. Càng nghĩ, Dịu lại càng cảm thấy thương Tịnh vô cùng.

​Mẹ Tịnh mất. Mất trúng giữa mùa ôn thi tốt nghiệp, chắc tinh thần của anh ấy lúc này rầu rĩ lắm. Dịu tạm gác công việc ngập đầu, khăn gói bắt xe vào thành phố thăm anh. Nào gạo, nào lạc, nào cá khô... Chất đầy trong một cái bị lác. Quãng đường đi bộ hơn một cây số từ bãi đỗ xe về tới phòng trọ của Tịnh, mà Dịu toát cả mồ hôi hột. Xốc bì gạo bên hông, Dịu tưởng tượng đến gương mặt hốc hác của Tịnh mà ngân ngấn nước mắt. Bóng Dịu liêu xiêu dưới ngọn đèn vàng đổ vách trên bức tường dãy trọ đã bị bong tróc từng mảng. Cô chưa kịp gõ cửa thì đành phải đứng chôn chân một chỗ. “Ba nói khi nào ra trường, ba sẽ sắp xếp cho anh một công việc ở cơ quan ba.” Một giọng nói thì thào thoát ra từ bên trong căn phòng trọ. Dịu áp sát tai nghe: Anh với cô ấy thế nào rồi? Em với cô ấy, anh yêu ai nhiều hơn? "Hỏi ngu thế? Làm sao mà bì với em được chứ. Đến cái gót chân của em, cô ta cũng chẳng bằng nữa là. Cô ta thật ngu ngốc, nhưng cứ bám riết anh dai dẳng đến phát chán. Bởi vậy, anh chẳng muốn về quê nữa". "Hi..hì ..Nhưng nhờ cô ta ngốc nghếch, nghe theo lời em về quê làm ruộng, mà em mới có được anh... "Em vừa thông minh xinh đẹp thế, ai mà chả mê. Tiếng cô gái cười rúc rích, rồi nói những lời hết sức ngọt ngào, như làn gió xuân ve vãn bên tai. “Ôi anh yêu, em hạnh phúc quá! Thưởng cho cưng nè. Moa! Moa!" Từ từ thôi Ngà, em làm anh ngạt thở đấy này...

​ Dịu rùng mình, nghĩ đến cái cảnh Tịnh trườn người phủ lên tấm thân trắng nõn nà của người con gái ấy. Dịu muốn gào lên. Các người đã lừa dối tôi. Chị thả rơi bịch gạo xuống đất, ngực nhói lên từng đợt như thể có bàn tay ai đó đang túm lấy tim cô siết chặt.
​- Chị làm sao thế ? Ngà hỏi, khi trong thấy Dịu đưa tay chấm nước mắt.
​Dịu thở dài, lắc đầu, không sao! Tât cả đã là quá khứ. Chị không muốn nhắc lại những chuyện đau lòng đó nữa. Vì bây giờ, chị đã có thằng con trai rường cột trong nhà.

​Cái lắc đầu trong nước mắt chan chứa của Dịu, đã cho Ngà hiểu rằng, Thắng là con không có cha. Máu trong người Ngà chợt sôi lên. Hừ! Ngà kìm cơn rít lên trong họng. Rốt cuộc, cái lão Tịnh lăng nhăng đã không bỏ được tình cũ. Lại khéo đặt tên ghê gớm nhỉ? Hai thằng con trai, một đứa là Toàn, đứa kia là Thắng. Ha ha!.. Toàn Thắng! Anh ghê gớm thật đấy. Ghê gớm hơn tôi tưởng. Đúng là anh đang toàn thắng! Nhờ cái uy của cha tôi, anh được ngồi lên ghế giám đốc sở. Vợ đẹp con khôn, thế mà còn lén lút với tình cũ khi nào. Cái đồ đĩ trai, cá rô cũng tiếc, cá diếc cũng ham! Ngà nén cơn cười gằn mỉa mai người chồng nhăng nhít.

​Ngà vô tình nhìn cái bàn học của Thắng đặt cạnh cửa sổ. Trên vách, tấm ảnh phóng to bằng trang vở học trò của thằng bé treo ngay ngắn. Trông nó trẻ hơn so với thằng Toàn con chị. Lập tức, cơn ghen tuông đàn bà trào dâng lên tận cổ Ngà.

​Trời lại đổ thêm dầu vào ngọn lửa. Hay trời cố tình sắp xếp cho một cuộc đụng độ không mong muốn này? Một chiếc xe con đậu lại ngoài đường cái. Và từ đó giám đốc Tịnh cùng vài chuyên viên bước ra. Ai nấy đều áo trắng blouse và khẩu trang trùm nửa mặt. Họ đi thẳng vào ngôi nhà của Dịu, chủ hộ có nhiều gà vịt nhất làng. Tịnh trông thấy vợ thì ngạc nhiên.
​- Ủa, sao em lại ở đây? Tịnh ngạc nhiên, hất hàm hỏi Ngà. Ngà cũng mất mấy giây mới nhận ra được chông, chị nói móc máy:
​- Phải được sự cho phép của anh, tôi mới có thể đến đây sao? Cơn ghen tức bùng lên. Nàng cười khẩy, giọng mỉa mai - Chà, hôm nay anh lại xuống đây để kiểm tra tình hình dịch cúm đó à. Ô hô vất vả quá nhỉ?
​Rồi không chịu nổi máu ghen trào lên, Ngà kéo tay chồng ra góc sân, rít lên trong cổ họng, cốt không cho ai nghe thấy.
​- Ổ dịch này cần phải được “dập tắt” đấy. Hiểu chưa? Hiểu chưa? Đồ tham lam trơ trẽn! Làm quan chức ở thành phố chưa thỏa mãn hay sao, mà vẫn còn lén lút về đây làm một lão nông dân vui thú ruộng vườn? Vẫn còn vương vấn cái con đàn bà sặc mùi phân vịt này phải không? Vậy thì hãy cút ngay luôn đi. Tôi không cần cái loại người phản bội như anh. Cút đi! Xéo ngay đi!

​Tịnh sửng người, không hiểu mô tê chi. Anh đứng trơ, mặc sức cho vợ tha hồ cào cấu, cầm bộ hồ sơ của ai đó đập bôm bốp vào mặt vào ngực mình. Anh là loại đàn ông mà con đường công danh đều do bên vợ lo lót. Ngay cả đám cưới nổi tiếng sang trọng của mình, cũng do bố vợ sắp đặt. Lúc đó còn đang trong thời gian chịu tang mẹ, nên bên gia đình anh chỉ cho đăng ký là xong. Nhưng trên thành phố, bố vợ anh tổ chức mời mọc lình đình. Có đến cả ngàn quan khách lớn nhỏ đến dự. Tất nhiên tiền mừng đều do một tay vợ anh giữ. Rồi đất đai, xe cộ nhà cửa cũng do vợ sắp đặt. Nên từ lâu, anh vô tình giàu tính nhẫn nhịn trước vợ. Nhưng hôm nay vì sao vợ anh đến đây, lại nổi cơn tam bành ghen tuông đàn bà? Anh đưa mắt nhìn quanh, muốn cắt nghĩa cơn thịnh nộ của vợ. Và anh bắt gặp gương mặt thiểu não đang ngơ ngác nhìn ra của Dịu. Trời ơi, mối tình đầu bị anh ruồng rẫy đây ư? Em tàn tạ và đói khó đến thế này sao? Đang giận vợ, nhưng lòng anh chợt chùng xuống. Hai mươi năm từ ngày ra trường, anh nào đã bước chân đên vùng này. Giờ đây, nghe cấp dưới báo cáo tình hình dịch cúm gia cầm bùng phát, anh mới đi kiểm tra. Cơ chi mình đến đây vài ba năm, giúp đỡ cô ấy, chuộc những tội lỗi mà anh và Ngà đã gây cho nàng...

​Nhưng Ngà đã không cho anh giây khắc hối lỗi, cô lôi anh vào nhà, bước đến chiếc bàn học nơi cửa sổ. Ngà chỉ vào bức ảnh của Thắng trên vách, rít lên khe khẽ:
​- Tác phẩm của anh đây, anh còn chối nữa sao?
​Tịnh giật thột mình. Thằng bé mà bố anh nhờ bố trí công tác là đây sao? Nó giống thằng Toàn của anh như đúc một khuôn. Anh không sao lý giải được. Khi cầm bộ hồ sơ của Thắng, anh ghi ngay mấy chữ, đã kịp xem xét gì đâu. Thì ra, vợ anh đến đây, với bộ mặt chứa chất nỗi ghen tuông tột độ, hẳn là vì chuyện này. Nhưng chẳng lẽ, Dịu đã dính bầu ngay trong một lần duy nhất đó ư? Tịnh vò đầu dứt tai không nói được câu nào. Lát sau, anh nghiêng đầu vào tai vợ, nói rất nhỏ, nhưng quyết đoán:
​- Có gì về nhà hẵng nói. Ở đây đang giờ làm việc công!

​Ngà đành im lặng, nhưng mặt hằm hằm. Dịu ngơ ngác và lo lắng. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Việc tiếp nhận con trai chị vào cơ quan nông nghiệp tỉnh có ảnh hưởng gì không? Chị nhìn sâu vào mặt mọi người. Sợ mình đã gây ra chuyện gì không phải. May thay, cái áo blouse và chiếc khẩu trang bịt nửa mặt, Dịu chẳng thể nhận ra Tịnh. Chị xoa hai bàn tay khô héo màu nước phèn đồng chua, khẽ khàng nói:
​- Thưa... Các anh các chị đây là..?
​Một cấp dưới của Tịnh nhanh nhảu thưa:
​- Dạ, báo cáo chị, chúng tôi trong đoàn đi kiểm tra phòng dịch cúm gia cầm...

​Nghe đến phòng dịch cúm gia cầm, từ buồng trong, ông Lợi bật dậy. Thực tình, ông đã tỉnh ngủ từ lâu, nhưng không tiện ra mặt. Bởi ông đi lại với Dịu đã mười tám năm nay, vẫn trong vòng bí mật. Nhất là với con cái trong nhà, ông không muốn hình tượng người cha mẫu mực trong gia đình bị sụp đổ khi chúng biết chuyện này. Thực ra, vợ ông mất cũng đã lâu. Và hoàn cảnh của Dịu rất đáng thương. Số phận của ông và Dịu như trời xui đất đẩy. Trời đã cho ông cứu được cô ấy thoát chết hai lần. Một lần chạy như điên như dại, bị ô tô va phải. Nghe nói, đó là ngày cô biết người yêu đi cưới vợ từ tháng trước. Người ta hỏi cô về người thanh niên phụ bạc ấy, nhưng cô lắc đầu không nói.

Và lần thứ hai, lúc cô ấy cầm lọ thuốc sâu dốc vào mồm, định kết thúc cuộc đời bạc bẽo của mình, khi chứng kiến hàng nghìn con vịt của mình bị vùi lấp xuống hố trong một đợt dịch cúm. Và cả hai lần ấy, ông đã cõng Dịu đến bệnh viện. Khi biết mình chắc chắn vượt qua cái chết, Dịu đã nói, chính ông đã khai sinh lại cuộc đời cô ấy. Rồi như một sự đương nhiên, từ lúc nào không biết, cô đã đem lòng thương quý ông. Và điều tất yếu đã đến với hai người cô đơn thương nhau, khi cái nghĩa cái tình cứ quyện chặt làm một.

Lúc đó, ông mới ngoài năm mươi, còn khá cường tráng. Nhưng hai người không thể đi đến công khai. Ông mặc cảm tuổi già, con cái trưởng thành. Dịu mặc cảm vì mình còn là gái tơ. Nhưng hai người không thể rời được nhau. Và thằng Thắng là kết quả của mối tình không hôn thú ấy. Nó là thằng bé ngoan, yêu thích ruộng đồng. Nó nhất quyết phải trở thành kỹ sư nông nghiệp giỏi. Nhưng nhà nghèo, nó mới học đến trung cấp. Ông đã nhờ con trai giúp, tuyển vào làm việc, rồi tạo điều kiện học liên thông đại học sau. Điều này không được cho người thứ ba biết, kể cả Dịu. Mối bận tâm mất ăn mất ngủ ngày đêm của ông trong giai đoạn này, là cơn bùng phát dịch cúm gia cầm. Ông phải giúp Dịu giữ cho đàn gà đàn vịt ngàn con của cô ấy yên lành. Bởi đó là sản nghiệp của cả hai mẹ con cô ấy, không thể để mất trắng. Cho nên, nghe nói có đoàn kiểm tra phòng dịch đến, ông nhất quyết phải ra. Phải mua bằng được thuốc tiêm phòng ngay. Ông vuốt lại bộ pizama, rồi vừa xỏ chân vào đôi giày vừa hắng giọng. Cái hắng giọng của người chủ trong nhà:
​- E hèm! Đã có thuốc phòng dịch rồi đấy à? May quá!..

​Tịnh và Ngà đứng chết trân. Cả hai ngỡ ngàng, không tin vào mắt mình. Là bố ở đây sao? Thì ra, thằng Thắng là em ruột của Tịnh. Thảo nào nó giống thằng Toàn như đúc. Ngà chợt thấy mình nông nổi và hàm hồ. Tịnh thấy mình không đáng mặt đàn ông trên nhiều lẽ. Ông Lợi cũng chết trân. Ông không ngờ mình xáp mặt với con trai con dâu ở chính cái cái nơi ông bấy lâu giấu giếm. Cả ba không ai nói nên lời. Lặng lẽ và sượng sùng. Chỉ có Dịu không hay biết gì, chị sốt sắng bước nhanh đến cầm tay ông, nói như người có lỗi:
​- Kìa mình! Mình dậy rồi đấy à? Em xin lỗi. Chắc có chút ồn ào, làm mình thức giấc? Có văcxin phòng dịch rồi mình ạ. Thằng Thắng đang về trung tâm phòng dịch của huyện nhận thuốc. Nội trong chiều nay nhà mình có tiêm rồi...

​Biết không nên kéo dài giây phút khó xử này, Tịnh khẽ bấm vào tay vợ, và nháy mắt cho đoàn tùy tùng, tất cả lặng lẽ xin phép rút lui...
T.D

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay1,372
  • Tháng hiện tại16,812
  • Tổng lượt truy cập3,771,014
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây