LỘC ÂM (Phạm Thị Huê)

Thứ sáu - 27/09/2019 09:27
Truyện ngắn:

                                                          
    Cô bé dập đầu khóc nấc bên cỗ quan tài của bà nội. Tiếng khóc không thể bật thành tiếng mà dồn ứ nơi cổ họng như một người đang bị nghẹn hơi. Những giọt nước mắt lã chã trên mặt nó chảy xuống làm ướt đẫm chiếc khăn tang nó đang quàng trên cổ. Mái tóc dài óng mượt buông thõng xuống lưng nó khiến cái dáng gầy càng gầy guộc hơn!
       - Bà ơi, tất cả là tại con! Nếu con không đưa bà đi tiêm thì bà đâu có chết như thế này... bà ơi!
Ngôi nhà của ông bà nội vốn đã chật giờ còn chật hẹp hơn. Quan tài bà nó nằm giữa nhà, khói hương nghi ngút, người ra vào hỏi thăm phúng viếng rất đông. Bầu không khí trong nhà u ám, những làn khói hương bay lên quẩn quanh khắp nhà giống như một làn sương dầy đặc. Mùi rượu nồng nặc từ những người đàn ông quyện với mùi mồ hôi của những người đàn bà ngồi vây xung quanh khiến nó cảm thấy ngột ngạt và khó thở.
Quay lại nó thấy ông nội đang ngồi trên giường với khuôn mặt hóp má nhăn nheo khó ưa lại ngửa cổ đập đập đầu khe khẽ vào tường lẩm bẩm những câu gì đó…
     Rồi nó ngồi yên lặng bên cạnh quan tài bà, đôi mắt đờ đẫn vì kiệt sức và sợ hãi. Từ bé đến giờ nó chỉ có bà chăm sóc. Bây giờ bà không còn nữa. Cứ nghĩ đến cảnh mỗi lần đi học về không còn được nhìn thấy bà, không còn bà để dỗ dành mỗi khi ông rượu say rồi mắng mỏ, nước mắt nó lại chảy đầm đìa…
       Nó thở dài đứng dậy lau nước mắt rồi thắp cho bà nén hương.
        Hai ngày trước…
       Vừa đi học về, vào đến cửa nhà nó đã thấy bà nội ôm bụng kêu đau. Ông nội thì vẫn bình thản rít một hơi thuốc lào rồi ngửa cổ nhả ra một làn khói trắng đùng đục, đoạn bảo:
      - Mày cất cặp sách rồi xem chở bà mày ra thằng bác sĩ ở đầu cầu nó bán cho mấy liều thuốc. Chắc ăn uống không giữ mồm đây mà?
      - Sao không đưa bà đi bệnh viện khám cho yên trí hả ông. Nó vội vàng dựng chiếc xe đạp điện xuống rồi phi ngay chiếc cặp sách trên tay vào góc giường chạy ra đỡ lấy bà mình mà lấy làm tấm tức với cách đối xử của ông nội với bà nội mình.
      - Mày thì biết cái gì? Cứ chở bà ra đấy khám, một liều là khỏi ngay! Ông nội gắt lên!
     Nó miễn cưỡng vâng lời. Ông nội luôn như vậy mà. Cổ hủ, gia trưởng và keo kiệt. Bà thì hiền lành, chịu đựng nên không dám ý kiến gì. Ông nói gì bà cũng phải nghe kể cả khi biết ông sai. Có nhiều lần bà nói lại ông thì bị ông riếc móc chửi bới ầm xóm ầm làng. Sợ hàng xóm biết thì xấu hổ nên bà cứ ngậm đắng nuốt cay chịu đựng. Bà cứ chịu đựng mãi rồi cũng thành quen!   
      -Bác ơi xem khám bệnh cho bà cháu với! Nó vừa đến cửa nhà bác sĩ đã vội vàng gọi. Thương bà nội ôm bụng kêu đau mà nó cuống quýt!
       - Bị làm sao?- Ông bác sĩ không ngoảnh mặt lại hỏi bằng giọng trịch thượng.
       - Tôi đau bụng quá… bác sĩ ạ! Ruột gan nó quặn lên… đau đến… không thở được! Bà nội thều thào. Chắc do bà đau quá. Nó vội vàng đỡ bà vào trong nhà.
    Vẫn không ngoảnh lại, ông bác sĩ xé cái bao đựng bơm tiêm và lấy  ra vài ống thuốc, ông ta búng búng vào đầu ống thuốc và ra lệnh:
       - Nằm xuống giường đi!
    Khi thấy ông ta lại gần vén tay áo bà lên định tiêm thì nó giật mình hỏi:
 -Ơ! Bác sĩ không khám cho bà cháu mà đã tiêm à?
       Người này ngừng tay quay phắt người lại rồi trợn tròn mắt lên nhìn cô bé. Nó hoảng hồn vì ánh mắt ấy. Ông ta gắt:
      - Trứng đòi khôn hơn rận! Tao làm nghề bao năm mà con nít phải dạy khôn à. Hay lên làm bác sĩ thay tao đi.
       Bà nội nó xua xua tay ra ý bảo nó không được cãi rồi nhìn bác sĩ khẩn khoản: Cháu nó còn nhỏ không biết bác bỏ qua cho! Thôi bác tiêm cho tôi đi chứ tôi đau quá!
       Tiêm xong một lúc, hai bà cháu chào bác sĩ ra về mà mặt ông ta vẫn đỏ lên tức tối không thèm ngoái lại trả lời! Tiền ông ta vơ vội cất ngay vào tủ...
       Vừa đi được quá nửa chặng đường về nhà. Nó nghe thấy bà nội mình tự dưng ngáp ngáp mấy tiếng rồi gục đầu vào vai nó. Nó lúc đầu thấy vậy thì mỉm cười nghĩ chắc do bà nội làm mệt quá nên mệt đây mà. Nhưng đi được thêm chút nữa cảm giác ớn lạnh toàn thân. Nó gọi bà ơi mấy câu không thấy bà trả lời, nó động động vào người bà thì thấy người bà lạnh cứng đang nghiêng về một bên như sắp ngã. Nó hoảng hồn, một tay luồn về phía sau lưng để đỡ bà, một tay kia cố gắng gượng cầm lái để cố về lái xe về nhà, mặt cắt không còn một giọt máu. Nó vừa đi chầm chầm vừa kêu la thất thanh gọi người giúp. Như không thể đi được thêm nữa, nó dừng xe lại rồi loay hoay mãi mà không gạt được chân chống xe xuống, toàn thân nó run bần bật, nó cứ thế chống đôi chân gầy yếu ớt lẩy bẩy xuống đường, hai tay lúc này cố ôm lấy bà mình rồi gọi người đến giúp, giọng nó lạc cả vào trong tiếng gió và nước mắt!
       -Cứu bà cháu với! Có ai không, có ai không?
       Mọi người ở gần đó nghe thấy tiếng kêu của nó thì vội vàng lao đến đỡ bà nó xuống. Nó chết lặng khi thấy bà mình, người mà mình yêu thương nhất nằm yên bất động. Môi bà tím tái, mặt bà trắng bệch. Nó xuống ôm lấy bà mà lay gọi nhưng người bà lạnh ngắt và cứng đơ. Người nó nhũn ra! Một lúc sau, nó như chợt nhận ra điều gì đó bất thường, nó gào lên:
     - Cứu bà cháu đi, làm ơn cứu bà cháu đi! Làm ơn…, làm ơn…, làm ơn…gọi người nhà cháu...hức hức!
      Nó cứ thế ôm lấy bà nội mình gào khóc thảm thiết. Đám người ở xung quanh đó xúm đến ngày càng đông. Người thì giúp nó xem bà nó bị làm sao, người thì đỡ lấy nó, có nhiều người thì đứng yên đó bàn tán này nọ...
       Một lúc sau thì đã thấy ông nội, chú út và một vài người trong họ chạy đến. Họ vội vàng lấy cáng đưa bà nó ra xe cấp cứu. Ò e…ò e… Xe vút đi trong tiếng còi lạnh và sắc như tiếng gọi hồn... Cô bé nhìn theo bóng chiếc xe đã khuất từ bao giờ mà chết lặng. Đám đông tản dần ra, một vài người vừa đi vừa nói: Chắc không qua khỏi? Người lạnh ngắt rồi còn gì? Nó bàng hoàng lo sợ rồi ngất lúc nào không biết
      Tỉnh lại nó thấy mình nằm trên giường, không phải chiếc giường mà thường ngày hai bà cháu hay ngồi nhỏ to tâm sự. Những lúc ấy nó thường nhổ tóc sâu cho bà và kể hết chuyện này chuyện nọ cho bà nghe. Sao giờ không phải là giường ấy? Đây là nhà hàng xóm. Bà đâu, bà sao rồi?
     Nó lảo đảo vịn tường nhà hàng xóm để về nhà tìm bà. Cảnh tượng trước mắt khiến nó không còn tin vào mắt mình nữa. Bà đã bị người ta dùng vải xô cuốn chặt không để hở chút nào. Bà nằm trên giường thẳng đơ không động đậy. Chân tay bà bị buộc chặt...
      Bàn ghế bày la liệt...
      Người đến chật nhà...
      Bố và chú nó đang khóc quanh giường bà...
      Vậy là đã mất bà thật rồi ư?
      Nó lao ngay đến bên giường:
      - Không bà ơi! Bà đừng bỏ con. Bà ơi, bà chết oan uổng quá!
      Tiếng kêu gào thảm thiết của nó khiến bao người xung quanh giật mình nhìn nhau không hiểu. Có lẽ người ta không để ý lắm đến tiếng gào khóc của nó vì đám ma nào mà chả có người thân khóc người thân. Nhưng điều mà họ chú ý chính là tiếng kêu chết oan. Tại sao lại là chết oan? Hàng trăm, đến vài trăm ánh mắt đổ dồn về phía nó...
      Không để nó kịp lao về phía bà thì bố và chú đã chặn đường nó rồi lôi sang nhà bên. Bố còn bịt lấy mồm nó không cho nó kêu khóc...
      - Ông ơi, bố ơi, chú ơi! Bà chết oan uổng quá- Vừa được bố bỏ tay ra khỏi miệng khi đã sang nhà bên và nhốt vào căn phòng kín, nó tiếp tục gào. Bàn tay to khỏe của bố lại vội vàng bịt chặt lấy miệng nó. Chú nó vội vàng đi ngược trở ra đóng sầm cửa lại!

      - Ông cấm mày không được nói như vậy! Bà mày đã đi rồi, giờ mày có để yên cho ông và mọi người trong nhà này lo việc cho bà không?- Ông nội cũng đã sang chỉ thẳng tay vào mặt nó .
       Con bé lấy hết sức gạt tay bố:
       - Rõ ràng là bà nội chết oan!- Nó mở to mắt nhìn ông nội để khẳng định. Người nó lúc này nóng hầm hập. Chốc chốc lại run lên. Nó thấy mình không còn sức sống!
     -Tại sao… sau này mày sẽ hiểu. Giờ còn con nít thì biết cái gì mà bàn! Thôi! Để nó nằm đây, mấy người về bên nhà còn lo cho mẹ mày! Ông nội nói rồi quay phắt người bước đi. Chú cũng vội đi theo. Chỉ có bố nó còn nấn ná chút nữa. Trước khi bỏ đi bố nó lặp lại câu nói của ông nội :
       - Con còn là con nít! Sau này con sẽ hiểu!
Nó đã học lớp chín rồi, đâu phải còn là con nít nữa để mà không hiểu chuyện. Hơn nữa, chuyện đã rõ ràng ràng như vậy thì cần gì phải đợi sau này nữa chứ!
       Mắt nó vằn những tia căm phẫn, nó vớ lấy chiếc gối xé tung… bông goòng bay lả tả trong phòng bám trắng mái đầu, bám trắng quần áo... Nó thấy mọi thứ xung quanh như đang sụp đổ.
...
    Mẹ mất sớm, bố đi làm xa nên nó ở với ông bà nội từ nhỏ. Nhà ông bà nội cũng chẳng có con cái nhiều nhặn gì, chỉ có bố nó và một chú nữa, chú ham chơi lêu lổng, cờ bạc rồi bia rượu, kết giao toàn với đầu trộm đuôi cướp nên đến giờ cũng chưa lấy được vợ, thành thử nhà ông bà nội chỉ có mỗi mình nó là đứa cháu duy nhất mà thôi. Ông bà nội nghèo lắm. Ông là bộ đội xuất ngũ không lương. Nguyên nhân là hồi ông đi bộ đội, nhưng trong một lần được về thăm nhà ông bị tai nạn gẫy chân, nên người ta cho ông ra quân mà không có trợ cấp vì nói rằng ông không có cống hiến gì. Ông ra quân với cái chân thương tật, mỗi khi trái gió trở trời ông bị cơn đau hành hạ đến nỗi nhiều lần ông chỉ muốn cầm dao chặt phéng đi cho rảnh nợ. Đau, không làm được gì, cộng thêm ông buồn vì chuyện không dạy bảo được chú út nên ông cảm thấy mình vô dụng, ông thường xuyên uống rượu và cáu gắt với bà. Những lúc như vậy, nó thấy bà lẳng lặng quay mặt đi ngậm ngùi lau nước mắt.

 
pham thi hue

         Nghĩ đến bà nội mà xót xa. Nó thương bà nội lắm! Bà hiền lành và cần mẫn, bà luôn cắn răng cam chịu không dám nói lại ông dù chỉ nửa lời. Mỗi lần ông đau đớn, bà chạy ngược chạy xuôi thuốc thang phục vụ, nhìn ông bị cơn đau hoành hành, bà thương ông mà nước mắt cứ chảy dài trên khuôn mặt hao gầy, nhưng mỗi lần như thế, ông càng trở nên cáu gắt hơn. Vất vả nhặt nhạnh từng đồng từ những mớ rau nhưng ngày nào cũng vậy, bà không quên mua cái bánh mì nhỏ hoặc cốc thạch để buổi trưa đi học về nó còn có cái lót dạ cho đỡ đói, và cũng không quên mua cho ông cút rượu để ông nhâm nhi với mấy củ lạc rang. Rượu vào, ông hay bắt bẻ rồi chửi đổng, nhưng không rượu ông lại không ăn được cơm, nên ngày nào bà vẫn phải mua rượu cho ông và vẫn phải nghe ông chửi. Nó nhiều khi chẳng biết ông chửi gì, chửi bà, chửi các con hay chửi chính mình.
     Nghĩ đến đây nó quay lại nhìn về phía ông nội xót xa. Bà như vậy mà ông không hề biết trân trọng. Ông chỉ luôn coi bà như kẻ đầy tớ trong nhà. Bà luôn luôn phải giấu đi giọt nước mắt tủi phận để con cái yên ổn làm ăn. Có lần bà còn dặn khéo nó là tính ông vậy nhưng tốt tính, con đừng để bụng và cũng đừng kể lại cho bố và chú nghe kẻo mọi người hiểu lầm ông.
Giận đấy, nhưng nhìn thấy ông mình đang rơi những giọt nước mắt tiếc thương bà thì cơn giận của nó lại hoàn toàn biến mất. Rồi đây không còn bà nữa, ông sống có thanh thản không?
Bây giờ thì nó lặng lẽ thu mình co ro bên cạnh quan tài của bà. Nhưng nước mắt không ngừng rơi trên khuôn mặt gầy xanh xao của nó. Vừa sợ hãi, vừa đau buồn, rồi đói và mệt…Nó thiếp đi lúc nào không biết!
   
        Tiếng lợn kêu eng éc làm nó giật mình choàng dậy. Thì ra người ta mổ lợn làm cỗ đám ma bà. Nó lại tứa nước mắt. Nó cảm thấy nơi lồng ngực quặn thắt lại, bà chết nằm đấy mà mọi người lại mổ lợn mở cỗ làm Nó thấy bực bội. Tiếng lợn kêu mỗi lúc một gần và to, Nó ngoái ra nhìn. Sao ngày thường thịt lợn với nó quý đến vậy, hôm nay Nó lại cảm thấy ghét kinh khủng, Nó sợ cả tiếng lợn kêu mà ngày thường khi nghe thấy thì Nó vui mừng biết mấy.
       Nhớ lại những lần ốm bà nấu cho bát cháo băm một ít thịt nạc mà Nó hạnh phúc chừng nào. Những lúc ấy Nó vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngon, nhiều lần Nó còn ước mình ốm để còn được ăn cháo thịt lợn bằm. Vì nhà nghèo, bố làm được đồng nào thì lo đóng học cho Nó, ông mất sức lao động, bà chỉ trông cậy vào mảnh vườn để nuôi sống cả nhà nên bữa cơm có thịt để ăn là rất hiếm. Mỗi lần nhìn Nó nhắm mắt hít hà mùi thơm của bát cháo rồi húp lấy húp để một lèo thì hết, bà âu yếm Cố gắng mà ăn cho khoẻ rồi còn lấy sức học hành. Nhà mình nghèo, miếng ăn cũng không đủ nhưng mọi người vẫn muốn con được học hành tử tế, sau này mới đổi đời được con à. Đừng phụ công ông bà với bố mày nhé! Nó nghẹn ngào không nói thành tiếng, cúi đầu lặng lẽ khóc.
       Nó cũng nhớ lại cả những ngày có đám ma. Những ngày ấy bà đi đâu từ rất sớm, Nó dậy đi học đã không thấy bà ở nhà. Nhưng trưa về trên mâm cơm khi ấy lại có một đĩa thịt luộc thơm ngấy. Ngày hôm ấy, rượu của ông cũng nhiều hơn ngày thường. Bà ngồi gắp thịt bỏ bát cho hai ông cháu, bà chỉ ăn một vài miếng để nhường cho ông cháu Nó. Nó vui lắm vì được bà gắp cho nhiều thịt, còn ông thì hả hê vì bữa ấy có nhiều rượu hơn mọi ngày…
Tiếng kèn bầu thê lương hoà cùng tiếng khóc! Mùi khói hương nghì ngụt lẫn cả mùi hơi thở của nhiều người làm cho không khí giống như một thứ hỗn độn đặc quánh đến ngột ngạt. Người ta bắt đầu làm nghi lễ để đưa bà nó về nơi an nghỉ cuối cùng!
      - Nghìn thu vĩnh biệt kể từ đây!
      Lời phát biểu của cán bộ thôn vang lên làm ai ai cũng phải rơi nước mắt. Dân làng rồi hàng xóm đến đưa bà ra đồng đông lắm. Con bé nhìn quanh thấy chật kín người. Nó thầm nghĩ cũng do bà nó ăn ở tốt tâm nên khi mất đi rồi mọi người cũng vì thế mà thương tiếc tiễn đưa...
 …..
      - Này! Rõ ràng bà ấy chết ở dọc đường khi mà đi tiêm về! Sao người nhà lại bảo là đứa cháu đèo đi không may té ngã đập đầu xuống đường tụ máu mà chết? Một người trong đám người đi đưa bà nó lên tiếng hỏi những người đi bên cạnh !
       Là ai, là ai lại nó như vậy? Ai mà ác vậy? Sao lại đổ tội cho nó làm ngã bà mình. Như vậy bà chết là do nó ư? Con bé giận run người, hai hàm răng cắn chặt. Bây giờ người ta lại coi nó như một tội đồ. Quá sức chịu đựng của nó! Một trái tim còn non nớt đã phải chịu cực hình cay nghiệt bởi miệng lưỡi thế gian!
      - Gọi nó là bác sĩ chứ nó có bằng cấp gì đâu? Nó làm chết oan khối người rồi đấy! Mà nó vẫn nhơn nhơn mới lạ chứ?- Bà bên cạnh chép miệng: Chắc nhà nó có cơ, hơn nữa chờ được vạ thì má đã sưng! Kiện nó không biết có kiện được không nhưng người nhà mình lại bị pháp y lôi ra mổ xẻ thì đau lòng lắm. Cho nên trót dại đưa người nhà đến tiêm rồi chết đành chịu thôi các ông bà ạ!
      - Vậy chắc nhà ông này cũng không muốn pháp y về mổ nên thằng khốn đó lại ung dung nhỉ. Hơn nữa nó có người nhà làm to lắm. Rồi người ta lại cười cho có bệnh viện thì không đi lại đi tiêm vớ tiêm vẩn mà rước họa vào thân nhỉ? Một người trong đám đông lên tiếng.
       Con bé khẽ hừ lên một tiếng ! Nó cảm thấy tim mình như bị ai đó moi ra rồi đâm vào đó trăm ngàn nhát dao! Giờ nó mới hiểu câu sau này mày lớn lên mày sẽ hiểu! Hiểu cái gì cơ chứ? Hiểu một điều rằng muốn giữ danh tiếng của một vài người mà lại sẵn sàng đổ vạ lây cho một đứa mà người ta vẫn hay gọi là trẻ con sao? Hàng vạn câu hỏi tại sao cứ luẩn quẩn trong đầu khiến nó mà nó chẳng thể trả lời!
      -Ôi đời mà, đồng tiền nó dễ làm người ta mờ mắt thậm chí còn đổi trắng thay đen! Một người trong số họ lên tiếng: Đấy, ngay cả chuyện nhà ông này cũng vậy! Tôi nghe nói thằng bác sĩ kia nó mang đến cả trăm triệu và thoả thuận là coi không có chuyện gì
    - Làm gì có chuyện ấy. Người nhà tay bác sĩ làm to lắm…
       -Bà đã không biết thì thôi. Thằng con trai nhà tôi chơi thân với thằng út nhà bà này. Nó bảo nếu thằng bác sĩ mà không biết điều đến nói năng với nhà ông này thì mấy thằng nó đến đập cho tan mặt, tan nhà.
       -Hoá ra là vậy! Rõ ràng cậy có người nhà làm to vẫn thua thằng cùn bà nhỉ. Tôi thấy nhiều người kể là nhìn thấy con bé mặt cắt không giọt máu đứng đỡ bà nó trên xe mà kêu người đến cứu. Vậy mà hôm qua đến hỏi thăm thì thằng chú nó lại bảo con bé đèo bà đi tiêm làm bà bị ngã!
      Đầu óc con bé quay cuồng, bước chân nó lảo đảo! Thảo nào! Vì tiền mà người nhà nó lại trắng trợn đổ lỗi cho nó và chấp nhận để bà nó chết một cách oan uổng. Vậy thì vì tiền, nó sẽ nhận chính mình đã làm ngã bà nó, bà chết cũng là vì nó! Nhưng thực lòng, nó cũng không muốn người ta lôi bà nó ra để mổ sẻ. Nó tặc lưỡi cười khẩy, thôi thì đằng nào bà nó cũng đã chết rồi, cứ coi như nó chịu tiếng oan mà ông nó có đến cả trăm triệu để lo ma chay cho bà nó hay để ông dưỡng già thì nó cũng chấp nhận!
      Giả dối! Tất cả chỉ là giả dối!
 Đoàn người vẫn chầm chậm đưa bà cô ra cánh đồng vắng, không khí càng lúc càng chùng xuống ảm đạm. Không ai nói với ai mà chăm chú vào đọc kinh dẫn đường cho người chết ra mộ. Tiếng khóc thút thít, tiếng kèn cả tiếng kinh cầu vang lên cùng lúc khiến nhiều người phải rơi nước mắt!
Mùi giấy cháy khét let xộc vào mũi. Con bé nhìn sang mé đường. Một bà lão lưng còng đang đốt giấy tiền để đưa bà về nơi an nghỉ cuối cùng. Để xin các vị thần linh cho bà về miền chết… Ôi chao thần thánh mà cũng phải đút lót,cũng phải tiền cơ mà…
Bà lão ngẩng lên dụi mắt… có lẽ vì khói. Nó nhận ra đó là bà Rãi ở cuối làng. Nó biết bà là bà bà Rãi vì nhà bà có một chú gần bằng tuổi chú nó suốt ngày nằm trợn mắt rớt rãi, ngày ngày giấc trưa đi học về thấy bà bón cơm cho chú. Có hôm thấy bà tắm cho chú… người như hộ pháp mà bị mẹ dội nước lên đầu chú ngồi im như người ta dội vào tượng đá mắt vô hồn nhìn ra đường, rãi rớt hoà với nước lã… kinh kinh là.
Vậy mà hôm nay bà ấy lại đi đốt giấy tiền cho bà  nó. Tự dưng nó thấy quý….

 
      Rồi khi thấy người ta đã đưa quan tài bà xuống hố rồi vùi lấp lên bằng những hòn đất to đen nhão nhoẹt, lúc này nó nhận ra mình không bao giờ còn thấy bà nữa, nó gào lên khóc nức nở lao về phía người ta đang chôn lấp bà!
      - Trả lại bà cho tôi! Trả lại bà cho tôi!
      Mọi người chung quanh đều khóc khi thấy nó khóc tức tưởi đòi bà! Bà nó giờ chỉ còn trong kí ức mà thôi!
      Giằng co rồi mệt lả!
      Nó ngồi bệt xuống cạnh mộ bà, đầu cúi gục xuống, nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt tiều tuỵ của nó!
    Người ta chuyền tay bốc từng hòn đất bùn nhão nhoẹt đen xì vùi lên bà Nó. Nó đứng đó lầm lũi và chai sạn. Nó biết giờ vĩnh viễn mất bà rồi Nó không được quyền yếu đuối nữa, Nó sẽ cố gắng vui vẻ để bà được ngậm cười nơi chín suối…
      Bà nó đã vĩnh viễn không thể về, mộ bà nằm bên cạnh đường lác đác vài vòng hoa, người ta cắm vội lên đó vài que hương cháy dở. Chú út đang quỳ dưới mộ mẹ dập đầu ăn năn sám hối. Chắc có lẽ chú nó đã nhận ra rằng khi còn mẹ, mẹ đã vì chú quá ham vui mà buồn tủi. Ông nội tính gia trưởng luôn quan niệm rằng con hư tại mẹ nên mỗi lần chú sai bà luôn bị ông đay nghiến. Giờ bà đã ra đi rồi chú có dập đầu quỳ gối kêu than bà cũng không về được nữa. Con bé nghĩ tới đây nước mắt lại càng tuôn rơi. Nó  thở dài: kiếp người thua kiếp cỏ cây...
      Mọi người lần lượt ra về...
      Mộ bà nằm im lìm trơ trọi...
      Nó vẫn cố ngồi ôm lấy nấm mồ của bà. Nó muốn ở lại với bà thêm chút nữa. Nơi đồng hoang  vắng này Nó chưa bao giờ dám bước chân ra chứ đừng nói Nó dám ở lại một mình. Trong mắt Nó từ trước tới giờ tha ma nghĩa địa là nơi đáng sợ và u ám, chỉ có mùi của khói hương và giấy tiền đốt vừa nóng vừa ngột ngạt, cộng với mùi bùn đất tanh tao và khó chịu khiến con người ta buồn nôn. Nhưng sao giờ ngồi một mình bên mộ bà, mùi khói hương quyện vào người khiến Nó thấy ấm lòng. Nó cứ ngỡ mùi khói hương như mùi khói bếp mỗi lần Nó dụi đầu vào bầu ngực của bà mà hít hà. Còn mùi bùn thấy giống mùi tiền mỗi khi bà đưa cho Nó đi mua rượu cho ông nhỉ? Lạ thật! Cứ như thể mùi cơ thể bà vì lưu luyến mà quẩn quanh với Nó. Nghĩ vậy, Nó đưa tay bốc từng hòn đất nhỏ xung quanh để đắp thêm lên mộ bà, Nó thầm khấn cầu: Bà yên nghỉ bà nhé!
       Đang mải miết bốc đất, Nó hoảng hồn khi thấy tay một người vươn qua trước mặt Nó để cắm lên mộ bà mấy cây hương. Bình tĩnh lại, Nó quay qua nhìn thì thấy là một người đàn bà, và không ai xa lạ chính là bà Rãi mẹ của chú Rãi tật nguyền. Nó băn khoăn định lên tiếng hỏi thì thấy bà lão đốt thêm một đám giấy tiền rồi chắp tay trước mộ bà Nó mà lầm rầm khấn: -Xin bà cho em xin ít lộc của bà ạ! Nói rồi bà lão vỗ vào vai Nó nói: -Về thôi cháu! Người chết thì cũng đã chết rồi còn người sống vẫn phải sống sao cho hiếu thảo cháu ạ! Có như vậy bà cháu mới mỉm cười nơi chín suối!
      Người đàn bà cầm cành tre cong vút tới nơi bờ mương, Nó cũng đứng dậy cắm trên mộ bà mấy cây hương rồi chẳng hiểu sao cũng tò mò theo sau bà lão. Nó thấy bà lão nhoài người ra cố vớt lấy nhứng đồng tiền lẻ mà khi người nhà Nó đưa bà Nó đi chôn mỗi lần qua một chiếc cầu đã thả xuống. Nó lặng lẽ nhìn và chợt nhớ ra bà Nó mỗi lần nghe thấy có đám ma thì bà đi từ rất sớm và khi về trên tay bà cũng cầm một chiếc cần tre cong vút. Bà nhẹ nhàng lấy từ trong áo ra những đồng tiền ướt sũng rồi bỏ ra phơi. Hoá ra những đồng tiền ấy lại những đồng tiền bà đã phải còng lưng vớt về để mua thịt rồi mua rượu cho hai ông cháu Nó ăn. Mà mỗi lần Nó hỏi, bà đều nói là tiền lộc mà thôi.
       Nó oà khóc nức nở rồi nhảy ùm xuống mương vớt hết những đồng tiền đang trôi dật dờ lại trước con mắt ngỡ ngàng của bà lão. Khi đã vớt xong Nó đưa hết cho bà lão. Thấy bà lão với vẻ mặt vô cùng xúc động nhận tiền từ tay Nó rồi loay hoay cố áp những đồng tiền ướt vào chiếc áo trên người cho nhanh khô Nó thấy thương vô cùng. Nó kể cho bà lão nghe bà nội Nó đã phơi những đồng tiền ướt như thế nào để bà lão về làm theo. Bà lão ngước đôi mắt ngân ngấn lệ lên nhìn Nó rồi đưa bàn tay ra nắm lấy tay Nó thật lâu như thầm nói lời cảm ơn. Bàn tay ấy sao mà ấm giống tay bà nội Nó quá, đôi mắt ngấn lệ kia lại càng giống vô cùng. Bất giác Nó thốt lên: Bà ơi!
       Chú Nó từ xa phóng xe lên đã gọi Nó ầm ầm. Nó ngồi xe chú nhưng vẫn ngoái lại nhìn…
      Bóng bà lão khuất dần. Hình ảnh bà lão và hình ảnh bà nội hiện về trong giấc mơ cửa Nó hôm trước lẫn vào nhau như một dấu hỏi buổi ban trưa với cần tre phất phơ!


 
Phạm Thị Huê

Tổng số điểm của bài viết là: 11 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 3.7 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập18
  • Máy chủ tìm kiếm10
  • Khách viếng thăm8
  • Hôm nay1,246
  • Tháng hiện tại33,030
  • Tổng lượt truy cập2,637,552
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây