Lời Hứa

Thứ ba - 24/11/2020 06:18

Truyện ngắn của Lê Minh

Thành chưa kịp ngồi thoải mái trên ghế sô fa, anh đã giật mình lên bởi tiếng quát rất to từ phía ông Dũng. Vừa quát, mắt ông vừa trợn lên, mặt đỏ bừng rất tức giận.
Này... cái con kia! Sao mày lại ngồi lên đùi chú thế! Đi ra chỗ khác... nhanh! Xư nhà mày, con gái con đứa, lớn rồi phải giữ ý giữ tứ chứ !
Đúng lúc Thành vừa ngồi xuống ghế thì con bé mười hai tuổi đang đứng ở gần đấy, nó ngồi vội lên đùi anh. Ngượng ngùng, Thành chỉ còn kịp dịch người ra phía sau, khẽ đẩy con bé về phía trước. Cùng lúc ông Dũng đang pha nước chè, nhìn thấy con gái mình ngồi lên đùi Thành. Ông không khỏi ngạc nhiên. Bình thường con Nhung nhà ông ngoan, nó học rất giỏi. Chuyện xảy ra vừa rồi khiến ông rất bực, lo nữa là con bé đang ở tuổi dậy thì. Nhìn nó phổng phao, trắng trẻo, khuôn mặt xinh xắn. Tuy mới 12 tuổi nhưng con bé đã rất cao, ra dáng một cô gái mới lớn. Ai nhìn cũng không nghĩ nó 12 tuổi. Căn phòng tự nhiên im bặt sau tiếng quát của ông Dũng. Chỉ có âm thanh chiếc đồng hồ treo tường là vẫn ung dung kêu từng tiếng tích tắc nhè nhẹ vốn có.
Anh Thành được ông Dũng mời lên nhà chơi vào buổi chiều nay. Nhân tiện ông muốn hỏi Thành về việc kinh doanh mở quán ăn. Bởi anh cũng đang trong nghề nên ít nhiều cũng có kinh nghiệm. Ông Dũng lên tiếng, uống nước chè đi em! Nói đoạn ông cầm chén nước của mình nhấp môi một ngụm, khà nhẹ một cái, hơi nóng của chén nước vẫn bốc lên nghi ngút.
Thành cầm chén nước chè trong tay, anh vẫn chưa uống. Cái nóng của chén nước lại làm anh dễ chịu. Dường như giảm bớt đi sự mất tự nhiên. Mặt vẫn còn đỏ, phần vì quá bất ngờ khi con bé làm vậy với anh. Thật ngại, anh nghĩ, nếu anh ở địa vị ông Dũng có lẽ anh sẽ không bao giờ dám mời khách đến nhà nữa. Câu chuyện giữa anh và ông Dũng kém phần tự nhiên, anh vẫn chưa thể quên chuyện vừa rồi. Người nói, người trả lời vừa đủ, câu chuyện giữa hai người không mấy đưa đẩy. Nói chuyện thêm một lúc Thành xin phép về, mặc dù ông Dũng đã mời anh ở lại ăn cơm với gia đình ông.
Bà Thuỷ lúc đấy cũng vừa đi chợ về. Bỏ vội túi đồ ăn lên trên bàn trong bếp. Bà đon đả nói với Thành. Gớm, chú Thành lâu lắm mới đến nhà anh chị chơi, ở lại ăn cơm với gia đình chị chứ! Đồ ăn chị mua rồi, chị chỉ nấu một chút thôi là xong. Con gà chị đang luộc, rán thêm nem và nhặt chút rau sống nữa thôi. Chị làm nhanh lắm. Chú ở lại chứ, ai lại mời đến nhà ăn cơm, chưa ăn đã đòi về vậy chú? Bà Thuỷ cứ nài nỉ bằng được Thành ở lại. Ông Dũng nói xen vào, ở lại ăn cơm đã em, vẫn còn sớm mà, về làm gì vội, anh chị đã chuẩn bị đón tiếp chú rồi, chú lại về! Bà Thủy lúc này vẫn chưa biết chuyện con gái bà ngồi trên đùi Thành. Nếu bà biết, không hiểu chuyện sẽ như thế nào.
Nghĩ đến con bé lúc ngồi lên đùi mình, tâm trí Thành không muốn ở lại đây lâu hơn nữa. Thành cương quyết đứng dậy ra về. Anh lấy lý do là phải về sớm vì chút nữa có khách đến nhà chơi. Con bé Nhung thấy Thành về, từ phòng học nó chạy vội ra cửa, chú ở lại ăn cơm với bố mẹ cháu đi chú! Vừa nói nó vừa thảng thốt, biết chắc là tại nó mà Thành vội về. Nó nhìn sâu vào mắt Thành, khiến mặt anh lại đỏ lên. Con bé mới 12 tuổi có lúc nhìn đúng là một đứa trẻ, lúc lại có ánh mắt của người lớn. Thành nhìn nó rồi vội quay mặt ra ngoài cửa, xin phép vợ chồng ông Dũng anh về. Đi qua hành lang, qua cửa bếp, mùi thịt gà luộc bốc lên. Mùi nem rán thơm ngào ngạt từ hành, từ thịt cua cùng với các gia vị khác, mùi đồ ăn thơm phức toả ra từ căn bếp khiến anh càng cảm thấy bụng mình nhanh đói hơn. Kìm cơn đói, anh bước xuống cầu thang. Quay lại nhìn Thành vẫn thấy con bé đứng ở cửa trông theo anh.
Ngày lo xong ba bữa cơm cho cả nhà là bà Thuỷ lại lao vào chơi bài cùng với những người bạn hàng xóm, hay vợ những người bạn của chồng, đều là người làm ăn với nhau. Ông Dũng chỉ cần có nhiều tiền là đủ, suy nghĩ của ông, mọi thứ đều có thể giải quyết được bằng tiền, kể cả tình cảm vợ chồng, cha con. Chả thế mà hiếm khi ngồi nói chuyện với con gái, với vợ. Ngoài việc quát mắng, đánh đập, đưa tiền cho vợ con. Bà Thuỷ có lần cũng suýt mất mạng vì người chồng chỉ biết đánh đập của bà. Ấy là lần bà chót nói xấu chồng mình với vợ bạn của chồng, chuyện đến tai ông Dũng. Ông chờ sẵn bà ở trên cầu thang trước cửa nhà, đợi đúng lúc bà lên ông vừa tát, vừa đạp vào bụng bà khiến bà ngã lộn mấy vòng. May là cầu thang gỗ nên chỉ bị thương trầy xát ngoài da, không nguy hiểm đến tính mạng. Lần đấy cũng là lúc con bé nhìn thấy bố nó đánh mẹ khi nó mới được mười tuổi.
Ngôi nhà của ông Dũng bà Thuỷ rất rộng. Có 5 phòng tất cả. Phòng khách rất lớn, ngoài tủ kính chỉ để những chai rượu quý, đắt tiền, bộ bàn ghế Sô Fa kiểu cách bằng da màu kem như làm toát lên sự sang trọng của căn phòng với những cây kiểng bon sai đắt tiền được đặt ở những góc phòng và một cây rất to ngay chính giữa phòng khách. Tiếp theo là bếp và ba phòng ngủ còn lại. Các căn phòng được bao quanh bởi hành lang chạy dài nằm chính giữa. Nơi đây là chỗ thường xuyên ăn uống của vợ chồng ông, nơi tiếp khách, bàn bạc của dân làm ăn với nhau mỗi khi tụ tập. Hai vợ chồng ông chỉ có đứa con gái duy nhất là con bé Nhung.
Thành năm nay 30 tuổi, công việc kinh doanh quán ăn cũng khá thuận lợi. Chỉ có đường tình duyên của anh là chưa đâu vào đâu cả.Tầm tuổi này, bạn bè anh hầu như ai cũng đã lập gia đình và có con có cái hết cả rồi. Trước đây anh cũng có yêu một cô gái được hơn hai năm. Sau đấy cô ấy đi du học bên Mỹ, ở lại, rồi lấy chồng ở bên đấy không về Việt Nam nữa. Thành vẫn còn trẻ, tương lai ở phía trước vẫn đang chờ anh.
Bước ra đường, cơn gió se lạnh cuối thu khẽ lùa sâu vào trong người, bất giác khiến Thành so vai lại. Anh kéo khoá cổ áo khoác lên thêm một chút nữa cho bớt lạnh. Vài chiếc lá vàng khẽ xô nghiêng trên đường, bị cuốn theo bởi những chiếc xe hơi, xe máy chạy vút qua. Vầng trăng thật sáng cũng đang bắt đầu nhô lên, bỏ lại một vài đám mây mỏng mảnh đang muốn che mờ đi vầng trăng đêm rằm. Anh rảo bước, vừa đi vừa nghĩ, sao con bé lại làm thế với mình. Vẫn biết là nó rất quý mình, hay chào mỗi khi nhìn thấy. Thường thì mẹ nó và con bé hay qua quán anh ăn. Nó chỉ ngồi nghe mẹ nó nói chuyện với Thành nhiều lần nên chắc nó coi Thành như người thân của nó. Thành muốn bỏ suy nghĩ của mình trong đầu về chuyện con bé ngồi lên đùi anh lúc nãy, anh không muốn nghĩ đến nữa. Nhưng sự cảm nhận của anh về nó giống một cô gái hơn là một đứa trẻ. Sự động chạm cơ thể của con bé khiến anh không muốn nghĩ cũng phải nghĩ. Thành thừa nhận, con bé rất xinh đẹp và ngoan. Mười hai tuổi, nhìn chẳng khác cô gái 18 tuổi. Thật vớ vẩn, sao mình lại nghĩ đến chuyện này, anh tự rủa bản thân.
Ông Dũng bố con bé chỉ hơn anh mười tuổi. Anh em quen biết cũng khá lâu, nhưng không thân. Mối quan hệ giữa Thành và ông Dũng không hẳn gọi là bạn bè nên anh cũng rất ít khi đến nhà ông. Chỉ có việc gì nhờ vả ông gọi cho Thành thì anh mới đến. Quan hệ của gia đình ông Dũng cũng khá phức tạp. Là dân anh chị nên ông Dũng có nhiều đàn em bên cạnh mình. Thành không biết rõ ông làm gì, nhưng anh lờ mờ đoán, chuyện mở quán ăn chỉ là cách ông rửa tiền.Thành nghĩ đến con bé, vợ chồng ông Dũng rất ít khi quan tâm đến nó. Con bé thích mua bất cứ thứ gì đều được đáp ứng. Nhưng thời gian dành cho nó thì lại không có. Thành dễ hiểu tại sao con bé thích nói chuyện với anh, kể với anh đủ thứ chuyện. Chuyện học hành của nó, kể cả chuyện nó lớn, thay đổi trong cơ thể của nó lúc dậy thì. Con bé cũng mang ra kể với Thành. Nó lo lắng, nó sợ hay bị làm sao đều kể hết cho anh.
hoa huong duong nghe an vao thang may mau hoa vang uom dep mat 2 1527238529
Lần sinh nhật con gái tròn mười tuổi. Vợ chồng ông Dũng mời anh em bạn bè đến nhà. Trong bữa tiệc hôm ấy người cần phải kể đến chính là Giáp. Hắn xấp xỉ bằng tuổi ông Dũng, bạn làm ăn thân thiết nên được mời đến.Giáp là một tay anh chị ở đất Hà Thành. Tuy chỉ có mấy đàn em thôi nhưng Giáp luôn tỏ ra mình là một đại ca. Ngồi bên cạnh Giáp là hai đàn em, đi đâu hắn cũng mang theo. Thấy một cậu thanh niên trẻ vừa đến sau, một đàn em mới của ông Dũng. Chưa kịp ngồi xuống Giáp đã xẵng giọng lên tiếng. Tên gì, đã chào tao chưa? Em chào anh, em là Hùng ạ! Cậu ta đáp. Ngồi xuống đây, miệng nhồm nhoàm vừa ăn Giáp vừa hô đàn em rót rượu ra chén cho Hùng. Thanh niên trẻ nhỉ, đi theo anh Dũng lâu chưa? Vâng. Hùng chỉ đáp khẽ rồi ngồi im không nói thêm. Hùng cầm chén rượu được mời, mân mê trong tay một lúc rồi đặt xuống bàn không uống. Cả đám người ngồi vừa ăn, vừa nói cười ha hả, chén chú chén anh ầm ĩ. Giáp liếc về phía Hùng nói, sao không uống, chú chê rượu anh mời à? Không phải, em không uống được rượu. Lúc này giọng nói của Giáp gằn lại. Mắt ti hí của hắn như nhỏ đi khi lên cơn tức giận. Trán có vẻ như dô hơn, mặt to bạnh, bè ra, nhất là phần nơi quai hàm khiến ai nhìn vào mặt hắn cũng phải ái ngại. Hắn tự tin nghênh ngang với đàn em khi có học karate một thời gian. Phải nói hắn rất khoẻ, với chiều cao 1m80, sở hữu những cú đấm rất mạnh. Người bình thường chỉ cần trúng một cú đấm của hắn thôi là sẽ không dậy được. Mỗi lần uống rượu với đàn em, hắn thường ra oai bằng cách cầm chén lên uống một hơi rồi trổ tài búng một cái gẫy tai chén. Lần này ở nhà ông Dũng cũng vậy. Hắn cầm ngay chén lên búng gãy tai chén trước mặt Hùng. Uống đi! Không tao bẻ gãy chân mày như cái tai chén này đấy!
Ông Dũng từ nãy chứng kiến cứ nghĩ Giáp chỉ mời mọc vài câu rồi thôi, ai dè thấy Giáp càng uống nhiều càng không coi ai ra gì. Đến lúc này Hùng vẫn thản nhiên, mặt lạnh, nhìn Giáp nói rất nhẹ đủ để hắn nghe thấy. Ông đừng nói nữa, ăn đi! Mày nói ai đấy, xuống dưới nhà tao bảo! Giáp trợn mắt gằn giọng nói. Chẳng để Giáp đợi lâu, Hùng đứng phắt dậy, nhìn vào mắt ông Dũng vài giây rồi mở cửa bước xuống dưới nhà. Giáp bật dậy lao theo Hùng, hắn đi nhanh xuống cầu thang cố bám sát Hùng. Vừa đúng ra đến đường, Hùng quay người lại rút nhanh chiếc lê lá lúa mà lúc nào Hùng cũng găm trong người ra đâm một nhát vào bụng Giáp. Quá bất ngờ không nghĩ một cậu thanh niên lại ra đòn ngay với gã. Vết đâm xuyên qua qua ruột, xốc ngược từ dưới lên xiên cả lên gan, chí mạng, khiến Giáp chỉ ú ớ kêu lên một tiếng không rõ rồi đổ gục trước thềm cửa. Nằm xoài ở đấy thoi thóp thở, mọi thứ tối xầm lại từ từ lướt nhanh qua mắt hắn...
Thấy hai người đi xuống nhà. Dường như đoán được sự chẳng lành hai đàn em của hắn cũng bám theo. Nhưng chỉ kịp nhận ra đại ca ôm bụng đổ sụp người xuống, thấy bóng dáng của Hùng đang khuất dần sau cuối con phố. Tiếng la, tiếng kêu thất thanh, tiếng bước chân chạy rầm rầm trên bậc cầu thang khi tất cả mọi người trong đêm sinh nhật con gái ông Dũng đổ xô xuống nhà xem. Con bé Nhung thét lên một tiếng, ôm mặt sợ hãi khóc nức nở chạy vào phòng ngủ đóng kín cửa lại. Bóng tối kinh hoàng bủa vây ngay trong đêm sinh nhật của nó. Bà Thuỷ mẹ con bé đứng trân chết lặng đi trong giây lát. Chỉ có ông Dũng là người bình thản nhất, không biết ông đang nghĩ gì. Giáp được mọi người trong nhà ông Dũng đưa đi cấp cứu ngay sau đó nhưng vết đâm quá hiểm đã cướp đi sinh mạng của hắn lúc hai giờ sáng, chỉ hai tiếng ngay sau đấy. Trên đường đưa đến bệnh viện, đàn em của hắn nghe thấy Giáp rên rỉ kêu lạnh lắm, bởi bị mất máu quá nhiều.Ngay trong đêm đó Hùng đã đến đồn công an Hà Nội trình báo đã đâm chết người, nhận hoàn toàn tội lỗi. Hùng khai thêm là bị ông Giáp ra tay trước, bằng cách tước vũ khí của ông để tự vệ. Sau một thời gian điều tra và quy án, Hùng bị tù trung thân, còn ông Dũng chỉ bị một năm án treo.
Con bé Nhung sống những ngày tháng sợ hãi trong gia đình. Căm ghét người cha khi nó nhìn thấy ông Dũng đánh mẹ nó ngay trước mặt. Người mà nó chỉ muốn nói chuyện và chia sẻ đó là Thành.
Thành nhớ cách đây ít lâu. Vừa qua buổi trưa được một lúc, anh đang chuyện trò với một số khách trong quán ăn. Con bé đến, nó thập thò ngoài cửa, vẻ mặt đầy lo lắng. Cặp sách vẫn đeo trên lưng, lần này nó không vào quán ăn như mọi khi. Mồ hôi nhễ nhại, cảm giác như đi học về là nó đã chạy vội đến đây. Thấy thế Thành đi ra, anh mỉm cười hỏi. Cháu đi học về rồi à, sao không vào trong quán mà lại đứng ở đây? Con bé ấp úng... chú ơi... cháu... cháu bị ung thư..! Nói đến đây nó oà khóc thành tiếng. Thành chột dạ khi nghe con bé vừa khóc, vừa nói như vậy. Cháu vào đây đã, tiến tới chiếc bàn gần cửa anh kéo chiếc ghế chỉ con bé ngồi xuống. Ai bảo cháu như vậy, cháu đi khám bệnh, bác sỹ nói với bố mẹ cháu như vậy à? Con bé Nhung lắc đầu. Không, bố mẹ cháu chưa biết. Nhưng cháu thấy đau ở đây, ở đây và ở đây nữa. Con bé đưa tay lên ngực kêu đau. Cháu bị sưng ở đây, đau đau tức tức, rất khó chịu. Rồi chỉ cả xuống dưới nó nói, cháu bị chảy máu nhiều lắm, bị hai hôm nay rồi, đau và bị chóng mặt lắm chú ạ. Được rồi, được rồi, cháu không bị làm sao cả. Thành trấn an nó bằng cách lấy cho nó ly nước cam vắt giục nó uống. Cháu lớn rồi, là người lớn rồi đây mà, cháu không bị sao cả, yên tâm cháu nhé! Tối nay chú sẽ nói chuyện với mẹ cháu. Nghe lời chú, bây giờ cháu đi về nhà nghỉ ngơi sẽ đỡ mệt. À, chú lấy đồ ăn cho cháu ăn về đỡ phải ăn nhé! Thành đứng dậy định đi lấy đồ ăn cho nó thì con bé đã nói. Không, cháu về đây chú ạ! Bụng cháu vẫn đau lắm, cháu không muốn ăn đâu. Nói xong con bé lễ phép chào Thành rồi đi vội ra cửa. Khẽ quệt dòng nước mắt ngang má, vừa đi nó vừa để tay vào bụng. Thành nhìn theo khẽ lắc đầu. Con bé như vậy mà mẹ nó cũng không biết. Khẽ chẹp miệng anh nghĩ.
Tối muộn, xong việc ở quán anh đã gọi điện đến nhà nói chuyện với bà Thuỷ mẹ con bé. Anh muốn vợ chồng bà quan tâm tới con bé nhiều hơn nữa. Tuổi dậy thì lại càng rất cần sự bảo ban, hướng dẫn, khuyên nhủ của người mẹ.
luong thin 3
Hôm sinh nhật anh, không hiểu sao con bé lại biết được. Nó hì hụi chuẩn bị món quà muốn gây bất ngờ lớn cho anh. Đúng buổi trưa anh đang làm việc trong quán. Nó tươi cười đi vào thẳng nơi anh đang làm việc. Lúc đấy Thành đang quay lưng ra cửa, anh không hề biết sự hiện diện của con bé. Lúc này con bé đã 13 tuổi, nhìn nó xinh đẹp, đúng là một cô gái thực sự với vóc dáng cân đối. Nó lấy một tay che lấy mắt của Thành, tay kia vẫn cầm một hộp cát tông nó mang đến. Oà...chú! Thành giật mình quay lại mỉm cười. Gì đấy cháu? Anh hỏi. Chú Thành! Chúc mừng chú sinh nhật! Miệng con bé cười rất tươi rồi trao hộp quà được bọc trong hộp cát tông rất cẩn thận. Chiếc hộp được buộc một chiếc nơ nhỏ màu tím, chắc là nó tự làm anh nghĩ thế. Chú không nhận đâu, cháu không phải làm như vậy mà. Anh đáp. Không ạ! Cháu muốn tặng cho chú một món quà, chắc chắn chú sẽ luôn nhớ tới cháu! Nó nhìn vào mắt Thành và khẳng định câu nói của nó. Thành hừm lên một tiếng. Sao lại bắt chú như thế nhỉ? Không, chú không nhớ nhiếc gì sất, trẻ con, vớ vẩn! Anh quát nhẹ con bé. Con bé biết là Thành rất quý nó, đôi lúc nó rất thích được Thành mắng nó hơn là bố mẹ nó. Bởi nó biết, bên Thành nó cảm thấy vui vẻ và yên tâm hơn rất nhiều khi phải sống trong một gia đình mà bố mẹ nó ít khi nào quan tâm tới nó.
Tối muộn, đóng cửa quán ra về Thành không nhớ món quà con bé tặng anh buổi trưa. Chỉ đến lúc đi ngủ Thành mới sực nhớ tới. Ồ, mình quên không mang về món quà con bé đã tặng ở quán. Nghĩ như vậy rồi Thành khẽ chìm dần vào giấc ngủ của mình. Sáng hôm sau anh đến quán, mở món quà con bé tặng. Anh không khỏi ngạc nhiên. Trong chiếc hộp của nó gói rất cẩn thận. Lúc mở ra anh bỗng phá lên cười khi nhìn thấy hơn chục con dế con cứ bò đi bò lại trong một cái hộp con con cùng với ít cỏ khô, chút rau, chút đồ ăn dành cho dế. Thế này mà bảo chú sẽ nhớ cháu mãi, anh cười và nhủ thầm. Chuyện về món quà với những con dế của con bé anh quên ngay sau đấy khi công việc của một ngày trong quán ăn rất tất bật. Chỉ đến tối muộn anh mới cầm món quà ấy về.Thật ngạc nhiên khi tờ mờ sáng hôm sau mấy con dế bắt đầu đồng loạt kêu khiến anh không tài nào ngủ tiếp. Tính chất công việc bán hàng ăn thức muộn, ngủ dậy muộn đã thành một thói quen trong anh. Loay hoay một hồi anh mới nghĩ ra cách làm sao cho những con dế khỏi kêu. Hoá ra cứ trùm một tấm vải lên trên hộp, chúng thấy tối không kêu nữa. Chỉ khi dậy cho dế ăn Thành mới bỏ tấm vải ra. Buổi sáng nào cũng vậy, Những chú dế đều đồng thanh tấu lên điệp khúc dai dẳng của chúng. Đến lúc này Thành mới tin lời con bé đã nói với anh “ Chú sẽ nhớ đến cháu cho mà xem”
Anh bật cười lên thành tiếng với món quà của nó, khiến anh nghĩ đến, nhớ đến con bé, nhất là lúc bắt đầu một ngày mới, những con dế lại thi nhau ca vang...
Thời gian trôi đi thật mau, thấm thoát con bé đã mười tám tuổi. Suốt cả quãng thời gian nó được sống trong vui vẻ, học tập khi quen biết với Thành. Đối với nó, anh là người thân nhất của nó, con bé có thể hết mọi chuyện và rồi lại nhận được từ anh lời khuyên bảo như người cha, người chú. Thứ mà nó không nhận được từ bố mẹ ruột của mình. Con bé thật sự vui vẻ khi mỗi chiều đi học về, rảnh là nó chạy ào ra thăm Thành một lúc rồi mới về nhà.
Ngày con bé chia tay Thành để sang Mỹ du học vào một sớm tinh mơ đầu mùa hạ, Những tia nắng vẫn còn non nớt, đang le lói gắng mình chiếu xiên qua làn mây mỏng. Bầu trời cứ thế xanh và trong dần hơn khi mặt trời nhô hẳn lên cao. Trước mắt Thành bây giờ con bé Nhung đã là một cô gái xinh xắn, nước mắt cô cứ ứa ra dù cô không muốn mình khóc. Cô quyết tâm sang Mỹ du học chính là nhờ sự động viên của anh. Cháu có thể ôm chú được không? Cô bạo dạn hỏi Thành, nhìn sâu vào mắt anh, khiến Thành lại nhớ tới ánh mắt con bé đã từng nhìn anh như thế, lúc nó mới mười hai tuổi. Ánh nhìn sâu thẳm như gửi gắm cả niềm tin và sự say mê khi nhìn. Thành không đáp mà chỉ khẽ gật đầu. Trong thâm tâm anh nghĩ, có một điều là không thể.Thành khẽ đưa hai cánh tay của mình lên người cô định ôm rồi lại thả xuống. Cô ôm chặt anh, áp mặt mình vào ngực anh, kìm nén tiếng nấc đang chực rung lên trong lòng. Cháu...yêu... chú! Cô thốt ra một câu rất nhẹ, nhẹ như một hơi thở. Cô khẽ nhắm mắt lại như chờ nụ hôn ngọt ngào của anh, nụ hôn đầu đời mà cô rất muốn mình nhận được từ anh. Dù rằng đây là câu nói lần đầu tiên cô nói ra với anh, nhưng lại rất quen thuộc gần gũi với cô. Bởi tình yêu cô dành cho Thành cứ thế âm ỉ trôi qua từng ngày, từng tháng, từng năm, từ lúc cô mới mười hai tuổi, đến độ nó đã thân thương giống như một hơi thở. Thành vòng tay ôm ngang người cô một cái thật nhẹ rồi lại thả ra. Giữ nhẹ hai cánh tay, Thành nhìn vào mắt cô. Nghe chú nói này Nhung, Thành ôn tồn, cháu sang bên đấy còn biết bao điều phải làm cho mình. Học hành thật giỏi, chú tin là cháu sẽ làm được. Hứa với chú được không? Nhưng cháu yêu chú thật lòng, cháu muốn học xong rồi trở về... bên chú...Cô nói trong nghẹn ngào. Thành tin là cô bé yêu anh nhưng anh không thể. Hạnh phúc viên mãn và thực sự trọn vẹn hơn sẽ là những đôi lứa không chênh lệch tuổi tác quá nhiều. Anh hơn cô gần hai mươi tuổi, anh nghĩ cho cô, có thể phải thêm một thời gian lâu nữa, đến lúc đấy cô sẽ hiểu tình yêu chân thành là thế nào. Là mong người mình yêu trọn vẹn được hạnh phúc, bởi tình yêu không hoàn toàn là chiếm hữu, anh nghĩ thế. Đôi khi cho đi mà không cần nghĩ đến nhận lại. Và anh tin có một lúc nào đấy cô ấy sẽ nói lời cảm ơn anh, dù là muộn, nhưng chắc chắn sẽ rất ngọt ngào. Anh chờ sẽ có ngày đó.
Hai mươi năm sau. Vào một buổi chiều thu nắng thật vàng, trời như đang gom hết nắng vào mình để thả xuống hồn thu, cảnh vật, không gian mềm mại trong sắc thu chín tràn. Thành đang cùng vợ con dạo chơi trong công viên, anh nhận được cuộc điện thoại của một phụ nữ. Phải vài phút Thành mới nhận ra khi cô gái đó nói “ Cháu là Nhung đây, là con bé tặng những con dế cho chú, là người mà chú mua va li cho cháu đi du học”Giọng cô bên kia đầu dây run run xúc động, cháu đã đi tìm chú, cháu hỏi những người thân quen bây giờ mới gặp được chú. Chú ơi...! Chú vẫn khỏe chứ? Cô hỏi dồn, cảm giác như cô muốn được nhìn thấy Thành ngay lúc này, muốn biết anh thế nào. Dường như chẳng kịp để Thành trả lời cô nói tiếp. Giọng vẫn nghẹn ngào, cháu rất muốn nói với chú một lời cảm ơn...cháu nợ chú một lời cảm ơn. Bây giờ đây cháu rất hạnh phúc. Cháu đã hiểu những gì chú đã dành cho cháu.... Chú mãi là người cháu yêu quý và kính trọng! Thành rất vui khi có ngày anh nghe được lời cảm ơn từ cô bé anh rất yêu quý. Được biết Nhung bây giờ đã là một bác sỹ, cô sống cùng chồng và có một con trai hai tuổi ở Singapore. Chồng cũng là bác sỹ, bằng tuổi Nhung,hai người đã có thời gian quen nhau khi cùng du học ở bên Mỹ. Ông Dũng, bà Thủy mẹ Nhung bây giờ đã không còn sống ở Hà Nội. Từ khi mở quán ăn đến ba lần đều không thành công. Mua bán đất đai cũng vậy, đến bờ vực bị phá sản. Bố mẹ cô ly thân rồi lại tái hợp, hiện tại sống trong Nam. Ở một ngôi nhà nhỏ vừa đủ tiện nghi sinh hoạt trong những ngày còn lại của tuổi già khi hàng tháng vẫn nhận sự trợ giúp từ con gái mình.
Lúc Thành đi đến bên hồ nơi công viên, mặt nước mùa thu trong vắt, thật yên bình, soi rõ cả nền trời xanh êm ả. Anh đến gần mặt hồ hơn, hai đứa con chạy theo, tiếng chúng cười đùa trong trẻo vang lên. Nhìn thấy rõ cả khuôn mặt chúng và của anh lấp lánh trên mặt hồ. Bất giác anh nghĩ, tiếng cười của những đứa trẻ trong trẻo thật, tình yêu mà chúng dành cho người chúng yêu quý cũng vậy, rất trong trẻo. Và anh đã có được điều đấy ở cô bé con năm nào khi anh nhớ tới lời cảm ơn vừa rồi của Nhung thật ngọt ngào cùng với lời hứa năm xưa...
L.M
24/11/2020

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm10
  • Hôm nay1,249
  • Tháng hiện tại22,449
  • Tổng lượt truy cập2,917,320
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây