MÃI YÊU (Trần Giáp)

Thứ sáu - 23/08/2019 06:00
 
tran giap


Đang tìm số điện thoại của thằng bạn để rủ đi ăn trưa, chợt Hoàng nghe có tiếng tút tút rồi một khuôn mặt xinh xắn hiện trên màn hình điện thoại với dòng chữ: “Bạn đang gọi cho Quỳnh Vy”. Hoàng giật mình “Khỉ thật, lại bấm nhầm vào cuộc gọi video của ai rồi”. Luống cuống, Gã tắt vội cuộc gọi.
Một lúc sau, có tín hiệu báo tin nhắn đến, gã liền mở ra xem:
“Anh gọi nhầm ạ?”
“Ừ! Anh bấm nhầm, xin lỗi nhé!”
“Dạ! Anh ở đâu ạ?”
“Anh ở Bắc Ninh.”
“Vậy ạ, em ở Vĩnh Phúc nhưng em đang học ở Hà nội. Em có làm phiền anh không?”
“Không sao. Anh cũng vừa làm xong.”
“Anh làm nghề gì ạ?”
“Anh làm bên văn hóa.”
“Em vừa ngó qua trang cá nhân của anh. Hi! Đừng trách em tò mò nhé, thấy anh viết cả truyện ngắn nữa.”
“À! Buồn nên anh viết cho khuây khỏa thôi. Em học trường nào?”
“Em học trường báo chí.”
“Tạm biệt cô bé, hẹn gặp lại nhé! Rất vui được kết bạn với em.”
“Em cũng vậy, rất vui được nói chuyện với một người từng trải như anh. Đáng ra phải gọi anh bằng chú. Hi!”
“Ừm! Tùy cô bé, thế nào cũng được. Anh đi ăn trưa đã nhé.”
“Bye Anh!”
“Bye! Hẹn gặp lại!”
Hoàng ngó qua trang cá nhân của cô bé: Sơ sài, hơn trăm người bạn. Nick mới lập được khoảng hơn tuần. Trang đầu tiên ghi: “Vy mất nick rùi, mọi người kết bạn lại với Vy nhé”. Ảnh đại diện của cô bé thật xinh xắn, trẻ con và hồn nhiên.
Một linh cảm lạ thoáng qua trong đầu gã. Bất giác, Gã thở dài.
Trưa hôm sau.
“Anh ơi! Anh có bận không? Em muốn hỏi riêng một xíu được không ạ?”
“Hỏi đi cô bé.”
“Anh nghĩ thế nào về ảnh nghệ thuật ạ? Là con gái bọn em chụp ảnh nghệ thuật ý. Em muốn anh xem trước và nhận xét.
- Nếu cô bé tin tưởng.
- Em tin. Xem xong anh xóa luôn nhé. Hí!
- Đồng ý. Em gửi đi!
Tin nhắn tới liên tục. Những tấm ảnh cô mặc trang phục theo kiểu phim chưởng Hồng Kông, cảnh trên thác nước, tay ôm đàn tỳ bà và những dáng đứng rât có nghề của tay thợ nhiếp ảnh.
Rồi những tấm ảnh bối cảnh trong rừng, trang phục theo kiểu Tarzan, Mảnh vải khoác hờ hững trên bộ ngực thiếu nữ căng đầy chực chờ bật tung, khuôn mặt nhỏ xinh, trắng trẻo, đôi mắt trong veo thánh thiện, lấp lánh ánh cười hồn nhiên, những dáng đứng thách thức thiên nhiên bên cửa hang, dòng suối.
Hoàng lặng ngắm những tấm ảnh cô gửi đến.
- Lúc em chụp ý, cũng xấu hổ lắm, chưa bao giờ em mặc như vậy đâu. Có đẹp không ạ?
- Rất đẹp và nghệ thuật.
- Nếu anh thấy đẹp, em muốn tặng riêng anh.
- Cảm ơn cô bé, anh sẽ giữ và trân trọng nó.
- Dạ! Cảm ơn anh vì đã giúp em tự tin. Tạm biệt và Chúc anh vui vẻ ạ.
- Tạm biệt cô bé, hẹn gặp lại.
Hoàng bần thần, một chút vương vấn len lỏi trong lòng gã trai độc thân.
Những ngày sau đó họ trao đổi với nhau bằng tin nhắn. Có vài lần gã ấn vào nút gọi trên message khi thấy đèn tín hiệu của Vy đang hoạt động nhưng không thấy hồi âm? Từ đó Gã không bao giờ gọi nữa, và cô cũng vậy, chỉ là những tin nhắn với mật độ tin tưởng yêu thương ngày càng dày lên.
10 giờ tối. Gã chuẩn bị đi ngủ thì tin nhắn đến:
- Anh đang làm gì? Em vừa đi học về này. Hà Nội mưa to quá, em ướt hết rồi. Chỗ anh có mưa không?
- Đang mưa nhỏ em à. Thay quần áo, lau khô người đi kẻo cảm lạnh nhé.
Hoàng vô tư nhắc như vẫn thường nhắc cô con gái của Gã.
- Vâng! Em đang thay đồ ở trong… Hi! Anh chờ em xíu.
...
- Em xong rồi. Hihi!
- Có đói không, cô bé?
- Không đói. Em ăn bún rồi. Anh có bận không? Em muốn hỏi chuyện này.
- Em hỏi đi.
- Mà thôi, chuyện này… Hic! Ngại quá! Anh có hiểu nhiều về tâm lý con gái không?
- Em nói đi.
- Em nói anh đừng mắng em nhé?
- …
- Là chuyện hai tuần nay ý, em cứ thấy bứt rứt, ngồi học mất tập trung, em chỉ muốn về nhà thôi.
- Tại sao em lại muốn về nhà?
- Hic! Về nhà để tắm. Mà em tắm lâu hơn trước, lúc tắm thì em thấy thoải mái, nhưng chỉ được một lúc thì lại thấy bứt rứt. Mà thôi không nói nữa, xấu hổ lắm, ai lại nói chuyện này với nam giới.
- (?)
- Từ hồi dậy thì đến giờ, em chưa bị như thế bao giờ. Em sợ!
- Em không bị sao cả, hoàn toàn bình thường, có thể do bức xúc về nhu cầu sinh lý không đươc giải tỏa nên tích tụ lại thôi.
- Vâng! Nhưng bây giờ đây này, em cũng đang khó chịu, ở chỗ… Huu! Em thấy mình xấu xa.
-Thời gian gần đây em có hay xem video hoặc tranh ảnh gợi cảm không?
- Em không hư, còn chưa ai chạm vào người em nữa.
- Em nói tiếp đi!
- Ngay bây giờ đây này, em thấy khó chịu lắm, người nóng rực như bị sốt. Em ướt…
- Em bị ngấm nước mưa rồi!
- Hic! Không phải! Là "chỗ đó" của em ướt... Người em làm sao ấy! Khó chịu lắm. Em phải làm sao bây giờ? Em chết mất! Hic!
- Bình tĩnh nào cô bé. Em đã bao giờ nghe về việc các cô gái tự giải quyết bức xúc của mình chưa?
- Em có nghe, nhưng em không nghĩ là bây giờ mình cũng như vậy. Huu! Em thấy nhục nhã và xấu hổ lắm. Anh đang khinh thường em có phải không?
- Không! Em đã bao giờ làm như thế chưa?
- Em chưa, em không biết làm thế. Với lại, em sợ bị mất...
- Vậy sao khi tắm, em lại tắm lâu?
- Vì… Thôi! Em không nói, xấu hổ lắm. Mà sao lúc kỳ cọ, em cũng thấy thích, nhưng tắm xong một tí, lại thấy bứt rứt hơn?
- Đó là vì em không giải tỏa được triệt để bức xúc. Nên cảm giác tích tụ ngày càng tăng.
- Là sao ạ?
- Là đầy thì phải tràn, phải xả ra cho hết áp lực.
- Em đang run hết người lên rồi! Em phải làm sao? Nếu người thân em mà biết em như thế này thì em nhục lắm.
- Không có gì là xấu hổ, nhục nhã trong chuyện này cả, cô bé!
- Em thấy như có Lửa! Lửa đốt trong người em! Lửa đốt phía dưới em! Em thấy sắp nổ tung... Em không chịu được nữa rồi!
Gã biết! Ngọn lửa này không thể dập và không nên dập. Nếu miễn cưỡng dập, nó sẽ âm ỉ nung cháy dần mòn cô bé trong những ngày tới.
Chỉ còn cách đốt cạn nguồn năng lượng, ngọn lửa sẽ tự tàn.
***
- Anh ơi!
- Cô bé sao rồi?
- Dạ! Vy đang nằm. Vy thấy rã rời. Nhẹ bẫng như trên mây. Người Vy bây giờ giống như quả bóng bay căng tròn vừa nổ tung, không còn áp lực. Vy thấy yêu Anh!
- Vy nhắm mắt vào và ngủ đi.
- Anh có khinh Vy không? Vy hư lắm phải không?
- Vy không hư. Cơ thể ai cũng vậy, đó là bản năng sinh lý
- Vâng! Mẹ Vy mất sớm, Vy ở với Bà. “Xấu xa, trơ trẽn và đáng khinh". Là những lời Bà dạy Vy khi nói về chuyện đó.
- Đó là điều mà tự nhiên ban cho mọi sinh vật trên trái đất này để duy trì sự sống
- Vâng!
- Vy ngủ đi! Nhắm mắt vào và đón một giấc mơ thật đẹp.
***
Sau đêm hoang đàng hư ảo đó, Hoàng quay trở về với lý trí của mình. Có phải giấc mơ không? Đêm qua đó vẫn đang còn hiển hiện. Điện thoại còn lưu tin nhắn yêu thương, những bức hình gợi khao khát vấn vương, rạo rực cháy cảm xúc còn sống động!
Em là ai? Vy là ai? Một món quà dâng tặng? Hay ảo ảnh hoang đàng?
Gã tự hỏi và lần về thực tại, mở trang cá nhân của Vy xem kỹ từng bài. Vẫn không xuất hiện thêm bất cứ một comment, thậm chí một like nào trong Nick Quỳnh Vi? Chuyện gì vậy? Có phải Nick giả không?
Dấu hỏi trong đầu gã lớn dần. Nghi ngờ trong gã tăng lên ngay cả khi những dòng tin Vy gửi đến đang rực trào cảm xúc:
"Em đã thuộc về anh! Vy là của anh rồi! Vòm trời này bao rộng, măt đất này bao xa, giờ đâu còn ý nghĩa gì ngoài việc hai ta và tình yêu tồn tại."
Gã bị giằng xé khi chắp nối những sự kiện đã qua, từ lúc gã ấn nhầm vào tin nhắn của Vy. Phải chăng yêu thương bất ngờ ập xuống quá nhanh, khiến gã không tin mình xứng đáng được món quà Vy dâng hiến?
Vy nhắn tiếp: "Anh đang nghĩ gì? Tâm hồn này, cơ thể này, Vy đã dành trọn vẹn cho anh. Anh có như Vy? Ngợp thở ngắm nhìn, khám phá vùng cấm hoang sơ, căng đầy mướt mát trên cơ thể trinh nguyên của em?".
Những tin nhắn, này gã không thấy giống của một cô bé 19 tuổi?
"Hà Nội sáng nay mưa rả rích! Vy ước ao quá đỗi, giá như anh bên Vy lúc này. Một ly Cacao nóng, ngả đầu vào vai anh rồi thả hồn theo nhạc Trịnh.
Và Vy khát khao với anh như đêm qua, nhưng bằng da bằng thịt. Một lần duy nhất trong cuộc đời này, một lần thôi Vy trọn vẹn trao anh, để Vy là của anh mãi mãi".
"Dạn dày quá!" Thằng người đa nghi trong gã lên tiếng.
Gã gọi điện cho thằng bạn thân đi uống cafe. Một mình gã rối bời tâm trí không thể phân tích nổi.
"Chuẩn bị vào bẫy rồi. Ông đấy!". Thằng bạn cất cao giọng sặc mùi thám tử sau khi xem và nghe hết những gì gã nói. "Có biết từ Úp sọt không? Đây là một cái Nik giả được lập ra để lừa những thằng sống ảo như ông. Toàn bộ tin nhắn của nó sau khi tôi tổng hợp và phân tích, rất bài bản, rất giống một kịch bản lừa tiền. Bắt đầu từ việc làm quen, tặng ảnh nghệ thuật. Tiếp đến là câu chuyện sinh lý ngây thơ của cô bé sinh viên, và sẽ hạ màn bằng một cuộc hẹn gặp?
Ông đã sai lầm khi gửi ảnh cơ thể có cả mặt ông cho nó. Nó sẽ tống tiền ông bằng những bức ảnh, hoặc dụ ông gặp nó tại nhà nghỉ rồi úp sọt.
Nào! Ông nghĩ đi, ông đã có gì ngoài những dòng tin nhắn? Vài bức ảnh con Ba ba đầy rẫy trên mạng? Một cái nick chết?
Hoàng thẫn thờ nhớ lại đêm qua, lúc gã hỏi Vy có nghe được điện thoại hoặc video không, Vy trả lời: Bạn em đang ở cạnh, Anh nhắn tin đi!
Đúng! Gã còn chưa một lần được nghe giọng nói của Vy. Những bức ảnh của Vy đêm qua cũng chỉ chụp vùng cấm địa, không bức ảnh nào có mặt Vy để gã so sánh với ảnh trong Nik Quỳnh Vi. (?)
Và còn những tin nhắn quá già dặn so với tuổi Vy?
 “Bây giờ sao?” Gã hỏi thằng bạn. “Hẹn gặp nhau và giải quyết thôi.” Gã ngập ngừng: “Nhưng mới chỉ là nghi ngờ?” “Ờ! Vậy theo dõi diễn biến tiếp đi, rồi đến chủ nhật này ông tìm cách hẹn gặp nó. Tôi sẽ đi cùng ông giải quyết?”.
Ngày hôm sau, Hoàng nhắn cho Vy: "Vy có nhớ anh không? Chủ nhật này anh muốn gặp Vy?"
Vy chưa trả lời ngay, một lúc sau Vy nhắn: "Anh yêu Vy lắm phải không? Anh thật sự muốn gặp Vy chưa?".
"Anh muốn! Anh không thể chờ đợi được nữa rồi".
"Vậy chủ nhật này Vy sẽ gặp anh. Từ nay đến hôm đó, Vy có một số việc cần giải quyết, Vy muốn anh và Vy dừng nhắn tin, đúng sáng chủ nhật, Vy sẽ nói địa điểm chúng ta gặp nhau. Anh đồng ý với Vy thế nhé?"
"Anh sẽ làm theo ý Vy. Khoảng thời gian từ nay đến chủ nhật sẽ dài bất tận với anh, anh sẽ nhớ Vy rất nhiều!"
"Vy biết! Anh cố gắng nhé, ngày gặp nhau Vy sẽ bù đắp lại cho Anh."
"Vy à!". Hoàng nói tiếp nhưng đầu bên kia Vy đã tắt tín hiệu.
Sáng chủ nhật, Hoàng nhận được tin nhắn của Vy: "Hoàng đã chuẩn bị gặp Vy chưa? Đúng 5 giờ chiều nay, Hoàng có mặt ở hồ Đại Lải nhé. Nhớ đi bằng xe máy. Vy chờ anh, Yêu anh nhiều!"
Hoàng chưa kịp nhắn trả lời, Vy đã tắt tín hiệu.
Cảm giác trong người Hoàng lúc này thật là hỗn loạn. Hồi hộp, lo lắng, yêu thương và nghi ngờ. Gã gọi điện cho thằng bạn lên kế hoạch cho chuyến đi chiều nay.
5 giờ chiều.
"Anh đã đến chưa?" Vy nhắn đúng lúc Hoàng và thằng bạn vừa dừng xe.
"Anh đến Hồ Đại Lải rồi".
"Vy muốn anh lên xe đi tiếp đến thị trấn Xuân Hòa, khoảng 5km là tới."
Hoàng quay sang thằng bạn "Thám tử" tay đang mân mê đôi côn thép sáng loáng, mắt hắn cũng sáng rực gật đầu ra lệnh cho Hoàng lên xe đi tiếp.
"Anh đến Xuân Hòa rồi Vy à, em đâu rồi?"
"Vy nhìn thấy anh rồi, Anh nhìn sang bên trái sẽ thấy một cô bé mặc áo màu trắng, đi xe LEAD màu đỏ. Anh đi theo cô bé đó nhé".
"Vy à!"
"Anh đi theo cô bé đó đi kẻo không kịp".
Phía trước Hoàng, chiếc xe LEAD màu đỏ đi tà tà khoảng gần một cây số, thì rẽ trái vào sâu phía trong làng, hướng tới một gò đất cao.
Từ lúc bắt đầu rẽ vào đường làng, đầu óc Hoàng hoàn toàn mụ mị, giọng nói của Vy cứ thì thầm yêu thương trong đầu gã, dẫn lối gã đi. Chỉ đến khi cô gái dừng xe trước một bãi tha ma, dẫn anh đến một ngôi mộ đất thì Hoàng mới bừng tỉnh.
Cô gái bỏ mũ xe máy đứng trước mặt hai người, Hoàng lặng người nhìn cô. Trước mắt anh là Vy bằng xương bằng thịt. Vy đây rồi, nhưng sao ánh mắt của Vy buồn thăm thẳm và xa lạ vô cùng.
- Vy đây rồi Anh!
Cô gái nói nghẹn ngào và ngồi xuống cạnh tấm bia mộ thì thầm: Vy ơi! Hoàng của em đến rồi đây!
Đất hẫng dưới chân Hoàng, anh ngồi sụp xuống nhìn tấm bia ghi dòng chữ: Hoàng Thị Quỳnh Vy...
"Em là chị gái của Vy. Vy mê văn thơ và học giỏi, Vy học giữa năm thứ hai đại học thì phải nghỉ vì bệnh hiểm nghèo. Những ngày cuối cùng của Vy, Vy đã tình cờ gặp anh trên mạng, Vy đọc truyện của anh, Vy say mê tâm hồn anh. Vy nói với em tất cả những điều đó.
Tất cả những gì anh và Vy trải qua vừa rồi là thật. Tình yêu trong sáng Vy dành cho anh là thật, Vy ngây thơ chưa biết yêu bao giờ.
Vy nói với em những ngày này Vy vô cùng hạnh phúc, vô cùng mãn nguyện với những gì đã có với anh, nhưng Vy cũng xin anh tha thứ cho Vy vì đã đưa anh vào một mối tình tuyệt vọng.
Vy đi rồi anh à, đi sau ngày nhắn tin hẹn gặp anh. Vy nhờ em gửi cho anh đoạn video này thay lời vĩnh biệt. Cô đưa điện thoại cho Hoàng.
Tay anh run run mở video. Vy đây rồi, Vy xanh xao, yếu ớt quá! Anh sai rồi Vy ơi! Anh sai rồi! Hoàng muốn gào lên, lồng ngực anh vỡ vụn theo từng lời nói của Vy:
"Vy của anh đây, Hoàng ơi!
Cảm ơn cuộc đời đã tặng anh cho Vy. Vy đang ngập tràn hạnh phúc!
Vy đang mãn nguyện, nhẹ nhàng trên đôi cánh anh chắp cho Vy bay về cõi vĩnh hằng...
Anh nhìn vào mắt Vy đi! Tình yêu vĩnh cửu là có thật. ít ra là với riêng em. Hãy tha thứ cho em! Bảo trọng nhé Hoàng.
Vy đi đây!".
Màn hình tối đen, điện thoại tuột khỏi tay Hoàng rơi xuống ngôi mộ đất.
Một vùng nghĩa địa nhập nhoà, chập choạng trong chiều hoàng hôn.
Hoàng gục xuống ôm tấm bia đá in hình Vy thổn thức. Ngôi mộ đất phủ vầng cỏ xanh như rung lên khe khẽ, như thì thầm vỗ về Hoàng bằng những lời yêu thương từ cõi vĩnh hằng xa xăm vọng lại.

Thái Nguyên 20-7-2018

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm5
  • Hôm nay1,456
  • Tháng hiện tại34,863
  • Tổng lượt truy cập2,639,385
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây