MÀU KHÓI

Chủ nhật - 11/10/2020 23:55
Tản văn của Lê Đình Trung
 
Hoàng hôn tim tím ở phía đằng xa, mọi thứ đang chìm dần vào trong bóng đêm u tịch. Thành phố hôm nay khác lạ quá, chẳng có những ánh đèn xanh đỏ như thường ngày. Từ trên cao nhìn xuống chỉ còn lại những đốm sáng li ti đang vội vã chuyển động của xe cộ đi lại cùng tiếng bóp còi inh ỏi. Trạm biến áp thành phố bị nổ lúc chiều nay do quá tải. Mùa hè mà, nhà nào cũng dăm ba cái quạt thổi vù vù, rồi điều hòa, tủ lạnh đủ thứ. Cả thành phố bị mất điện, tạm thời rời xa những ánh đèn, những tiện nghi hằng ngày do điện mang lại. Mất điện chẳng thể nấu cơm, nồi cơm điện vẫn để nguyên trong bếp với cơm thừa từ hôm qua tôi chẳng buồn đổ đi. Tôi cứ thừ người ra, lặng nhìn thành phố ngày đặc biệt, ngắm mặt trời lặn dần sau những tòa cao ốc. Nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ bị giấu kín bởi những chật vật mưu sinh giữa thành phố xô bồ, hối hả nay lại kéo về như thác lũ cuồn cuộn. Hình ảnh mẹ tảo tần sớm hôm bên bếp lửa lại hiện lên trong tôi từ khoảng kí ức xa xôi.
Mỗi sáng mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất, mẹ rục rịch dưới bếp lo chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Mẹ băm bèo, thái chuối để nấu cám cho lợn, cho gà. Tôi nằm cạnh mẹ ở chiếc giường được kê trong buồng gần bếp. Khi mẹ nhóm lửa, khói xộc vào mắt, vào mũi cay xè, cùng tiếng ồn ào từ dưới bếp vọng lên khiến tôi chẳng thể ngủ. Bao nhiêu năm qua, tôi vẫn không quên được cái cảm giác ngột ngạt, khó thở, cái mùi ngai ngái, nồng nồng, hăng hắc của khói mỗi buổi sớm mai đó. Hồi ấy, tuổi nhỏ vô tâm tôi hay cáu gắt mẹ vì đã làm cho tôi mất ngủ, nước mắt giàn giụa vì khói lùa, đòi bắt đền mẹ. Mẹ cười âu yếm, dỗ dành tôi bằng những cái ôm. Mẹ bảo tôi lên ngủ với bà ở nhà trên, nhưng tôi không chịu nên biết bao lần bị thức giấc vì khói. Khói ám theo tôi vào cả những giấc mơ chờn vờn, mờ ảo. Tôi đâu biết rằng mắt mẹ cũng đỏ au, ướt đẫm nước tự bao giờ, chẳng biết do khói cay mắt mẹ hay do phận làm con chẳng hiểu nỗi lòng mẹ.
ldt
Buổi trưa đi học về, chỉ cần tới đầu ngõ là đã thấy khói bếp bảng lảng bay lên từ căn bếp. Chẳng cần vào nhà, tôi cũng biết mẹ đang chuẩn bị bữa trưa. Người mẹ ướt sũng như tắm vì cái nóng của buổi ban trưa, căn bếp lợp bờ rô hấp hơi khiến mặt mẹ đỏ bừng. Nhìn mẹ trong bếp tôi chẳng biết làm gì ngoài vứt cặp sách, lấy vội chiếc quạt nan quạt cho mẹ bớt đi những nắng nôi, nhọc nhằn. Tôi thủ thỉ “Sau này con lớn sẽ học thật giỏi, con xây cho mẹ một cái bếp thật to có lợp mái ngói cho mát mẹ nhé”. “Bố anh, được tôi chờ”, rồi hai mẹ con cười phá lên xóa tan đi cái nắng trưa hè. Mẹ nhìn theo khói bay lên từ bếp củi. Khói cứ lững thững bay rồi tan biến vào thinh không, mang theo những ước nguyện của mẹ gửi lên trời cao.
Buổi chiều anh em tôi rong ruổi trên những cánh đồng để chăn bò. Nói là đi chăn bò nhưng chủ yếu là anh tôi trông cho nó không ăn lúa nhà người ta. Còn tôi chỉ ham chơi với mấy trò chọi cỏ gà, tìm đòng đòng non để ăn, hay truy tìm bắt những con dế. Khi trời tắt dần nắng, chiều thổi những cơn gió mát, chúng tôi lại mang diều ra thả. Nhìn cánh diều trao liệng trong gió trên bầu trời xanh ngát, tiếng sáo vi vu, tiếng hò reo cổ vũ những màn đua diều làm chúng tôi mê mệt, cười tít. Có khi anh em tôi mải chơi quên cả giờ về, đến khi nhớ ra trời đã ló lem tối, hoàng hôn buông ráng mỡ gà. Khói từ căn bếp thân thương đã phả những màu trắng lên trời. Trong đêm tối dần buông xuống, nhìn khói bay thấy lòng bình yên đến lạ. Vì tôi biết dưới căn bếp nhỏ mà khói bay lên đó có mẹ tôi. Mẹ đang chờ chúng tôi về sau cả chiều rong chơi. Và mẹ vẫn sẽ luôn chờ chúng tôi trở về nhà sau những nhọc nhằn nắng mưa của cuộc đời. Sau những vất vả mưu sinh, chỉ thèm về bên mẹ, gọi tiếng mẹ ơi.
Ước mơ theo khói bếp mang về trời năm xưa, nay đã được đền đáp. Căn bếp nhà nay đã to rộng hơn, bếp củi thay bằng bếp điện, bếp gas. Mọi thứ tân tiến hơn, giúp mẹ vơi bớt những vất vả bếp núc. Mẹ thôi không phải chịu cái nóng nực, cái vị khói cay xè mắt nữa. Thế nhưng thói quen bên chiếc bếp củi mẹ chẳng thể bỏ. Lần nào về quê tôi cũng thấy mẹ lục đục bên chiếc kiềng ba chân nhóm củi nấu cơm cho tôi bằng chiếc nồi gang. Mẹ bảo nấu cơm bằng nồi gang sẽ ngon hơn vì không bị mất nhiệt. Khói bếp đã đi sâu vào tiềm thức, vào thói quen của mẹ chẳng thể nào bỏ được. Khói với tôi là kỉ niệm những ngày tháng cơ cực, khói với mẹ là những khoảng kí ức về chúng tôi, là những bữa cơm, là những ước mơ nên chẳng thể thay thế. Chiều nay tôi bỗng nhớ màu khói, nhớ vị cơm nấu trong nồi gang mẹ nấu.

L.Đ.T

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập9
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm8
  • Hôm nay762
  • Tháng hiện tại36,105
  • Tổng lượt truy cập2,676,863
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây