MẸ CHỒNG - Tác giả: Lê Minh

Thứ năm - 12/03/2020 04:19

Anh Khánh lấy hết sức mình ném rất mạnh chiếc đồng hồ đeo tay của chị Thanh xuống nền đá hoa ở trong phòng khách.

Vừa ném anh Khánh vừa quát um lên. Thế cái này là cái gì?! Cái này là cái gì...Hả...Hả?...Hả?!
Giọng anh rất tức giận khi hướng về phía chị Thanh mà quát.
Bà Chu vội đi nhanh ra phòng khách, vẻ mặt bà hốt hoảng khi nhìn thấy Khánh vứt cái đồng hồ của chị Thanh đi.
Tiếng kêu của chiếc đồng hồ khi bị đập xuống nền nhà
nghe thấy tiếng chát một cái, khô khốc.

Cái nắp đằng sau của chiếc đồng hồ bay ra xa, văng thẳng tới gầm của một chiếc ghế đẩu kêu lanh canh giây lát rồi mới chịu nằm yên ở đó. Còn chiếc đồng hồ thì nẩy lên cao dưới sức mạnh của lực đập, khẽ nẩy lên thêm một hai lần nữa rồi mới nằm yên. Anh Khánh tiến mấy bước tới chiếc đồng hồ rồi giẫm chân lên như thể không muốn nhìn thấy nó thêm lần nào nữa. Vừa giẫm anh vừa nói, từ ngày có bà lên đây chơi, cứ lúc lại thấy hỏi, cái này cái kia ở đâu? Em phải tìm cho kỹ chứ, em để đồ ở đâu thì phải nhớ, sao cứ tuỳ tiện kêu mất rồi kêu không thấy, không lẽ trong nhà này có người lấy cắp của em sao?
Con chó bécgie lúc đấy đang nằm ở dưới ghế thò đầu ra nhìn. Thấy nắp sau của chiếc đồng hồ văng về phía nó, nó vội kêu ắng lên một tiếng rồi cụp đuôi sợ sệt bỏ chạy ngay ra khỏi chỗ đó. Cách một đoạn, dường như là đã an toàn, nó bèn quay đầu lại nhìn, không hiểu là chuyện gì đang xảy ra với chủ của nó?

Bà Chu mẹ của anh Khánh há hốc miệng khi nhìn thấy con trai của mình mặt đang hằm hằm rất bực tức. Bà chưa bao giờ chứng kiến, hay nhìn thấy anh Khánh giận dữ đập bỏ đồ đi như vậy.
Chị Thanh nhìn thấy anh Khánh vứt chiếc đồng hồ của mình thì im lặng không nói lời nào cả, những giọt nước mắt khẽ rỉ ra từ hai khoé mắt của chị, cứ thế lăn... Không một tiếng khóc. Chị trân trân chứng kiến chồng của mình, thấy Khánh đập cái đồng hồ mà hằng ngày chị vẫn đeo nó khi đi làm. Chị không thể tin nổi, bình thường anh Khánh rất nhẹ nhàng và yêu chị.
Rõ ràng lúc nãy chỉ cách có 5 phút thôi chị đã tìm khắp trên mặt tủ phòng khách mà không hề thấy chiếc đồng hồ. Chị nhớ là chị tháo nó ra và để đấy khi vừa đi làm buổi trưa về nghỉ ngơi rồi cùng ăn cơm trưa với gia đình.
Cho đến khi chuẩn bị đi làm chiều, tìm tới chiếc đồng hồ, chị tìm khắp nhà mà không thấy nó đâu nữa.

Đi vào phòng tắm, lau nước mắt, rửa lại mặt cho tỉnh táo, nén giận rồi chị lẳng lặng bước đi làm.
Lúc quay ra phía mẹ chồng, chị khẽ nói, con đi làm đây mẹ! Ừm...Bà Chu ậm ừ gật đầu.
Chỉ còn lại bà Chu là vẫn đứng yên ở trong phòng khách.
bà chưa dời bước đi đâu cả.
Sau khi lớn tiếng với mọi người trong nhà, anh Khánh bỏ ra ngoài mà không nói thêm một câu nào.
Không gian thật vắng lặng, chỉ có tiếng đồng hồ gõ nhịp trên tường và chiếc quạt trần là vẫn đang phần phật chạy trên đầu của bà...

Từ ngày bà mẹ chồng lên đây chơi với vợ chồng và các con của chị, chị Thanh thấy cuộc sống của mình bị đảo lộn. Từ những vật dụng mà thường ngày chị vẫn dùng, có những thứ không có giá trị gì nhiều nhưng cứ như không cánh mà bay. Chị vốn là người ngăn nắp, mọi thứ trong nhà đều được chị sắp xếp đâu vào đấy.
Chị ít khi phải đi tìm chúng đến lúc cần, vậy mà bây giờ mọi thứ cứ như rối tung cả lên bắt đầu từ hai tuần nay khi mẹ chồng lên đây thăm.

Sau Tết chỉ độ mấy ngày thôi mà trời thật nóng, dễ có đến 30 độ, thời tiết chẳng khác gì mùa hè.
Ngay từ lúc buổi sáng trời không ửng đỏ sắc vàng như những ngày hè thường thấy mà thay vào đấy là trời đất cứ âm âm u u oi bức.
Mấy ngày Tết cũng vậy, không lạnh như mọi năm, cành đào cắm trong nhà đã nở hoa hết cỡ trước mấy ngày Tết, cảm giác như Xuân về rất vội...

Dường như nhớ ra điều gì bà Chu vội bước nhanh lên cầu thang, lên đến trên gác, vào phòng ngủ mà vợ chồng anh Khánh mới bố trí để bà ngủ ở đây cho yên tĩnh, khi lần đầu tiên bà lên thành phố thăm vợ chồng con trai cả của bà, mặc dù vợ chồng anh Khánh đã mời bà rất nhiều lần.

Bà ngồi phịch xuống giường thở hổn hển khi leo cầu thang vội. Mới lên trên chỗ chúng nó được hai tuần mà mình đã gây ra chuyện rồi sao, trong khi chúng nó sống ở đây có tiếng là hoà thuận. Bà nghĩ.
Nén tiếng thở dài...Phải, tất cả là do mình gây ra!
Nói đoạn bà lại đứng dậy, vội tiến tới góc phòng nơi có những cái túi ni lông to nhỏ nhiều màu sắc được buộc túm lại với nhau. Bà lập cập, đôi tay run run như không muốn nghe sự điều khiển của bà vậy, bà khẽ cởi miệng túi ra.
Bà bỏ đôi dép đã lâu không ai đi khi mà mọi người đều có dép đầy đủ ở trong nhà vợ chồng Khánh.

Kia là cái mũ cũng vậy, bà chép miệng, trên này chúng nó chẳng thiếu thứ gì. Trong khi mấy đứa cháu ở dưới quê, có đứa thì dép đứt quai, hàn chồng chéo lên nhau, hàn đi hàn lại. Có đứa thì mùa đông vẫn còn phải đi chân đất. Mũ thì hình như cháu bà ở dưới quê chẳng đứa nào có thì phải. Vừa nghĩ bà vừa bỏ những thứ mà bà đã “nhặt nhạnh” trong nhà của vợ chồng anh Khánh ra khỏi những cái túi dứa ở góc phòng mà bà đã gói ghém chúng lại.
Đây là những bộ bài còn thiếu quân mà bà thấy những đứa con của Khánh vứt chỏng chơ trong góc ngăn kéo bụi bặm và màng nhện dính đầy. Đây là những cái vòng dây chun, vứt đi thì phí, có thể vẫn dùng để buộc cho chặt một cái gì đó. Đây là một xấp giấy báo cũ mà các con, các cháu của bà ở dưới quê có thể bán lại, hay dùng giấy báo này để đi vệ sinh cũng tốt.
Cứ thế từng thứ, từng thứ bà muốn bỏ hết chúng ra khi chứng kiến con bà đập chiếc đồng hồ của vợ nó.

Chỉ trong ít phút thiếu suy nghĩ bà đã lấy chiếc đồng hồ ở trên nóc tủ mà đứa con dâu của bà để đó khi về nhà nghỉ trưa. Cho đến khi sắp đến giờ làm chị Thanh đi tìm, vừa tìm vừa đánh tiếng hỏi, không hiểu cái đồng đâu nhỉ, vừa nãy còn ở trên nóc tủ cơ mà?
Đến lúc đấy bà Chu như chợt nhận ra lỗi của mình là nghiêm trọng nên mới khẩn trương mang cái đồng hồ của chị Thanh để lại trên nóc tủ.
Anh Khánh đang ở trong phòng ngủ của mình chạy ngay ra ngoài phòng khách khi nghe chị Thanh nói không thấy đồng hồ đâu. Ý thức được điều khó nghĩ nên anh Khánh cũng chạy bổ đi tìm. Khi thấy chiếc đồng hồ vẫn nằm nguyên trên nóc tủ ở phòng khách thì anh Khánh không kìm được cơn tức giận của mình. Nghe thấy vợ kêu chiếc đồng hồ mất mà mẹ mình thì mới ở dưới quê lên chơi, mà lại là lần đầu.

Ta sai rồi, sao ta lại trở thành một bà mẹ chồng ăn cắp thế này, có phải đúng ta làm như vậy là ta đang ăn cắp không? Ta chỉ muốn lấy mang về cho con dâu út dưới quê của ta, mà ta chưa bao giờ tặng được món quà tử tế từ ngày nó về làm dâu ở trong cái nhà này. Bà lẩm nhẩm nghĩ. Những giọt nước mắt của bà, chúng cứ thế ứa ra từ hai bên khoé mắt, không rơi thẳng xuống, mà cứ chảy vòng quanh trên khuôn mặt rất nhăn nheo của bà mãi rồi mới chịu rớt xuống.
Bà nhớ... Bà rất thương các cháu của bà...Càng những đứa con, những đứa cháu nghèo khổ thì bà lại càng thương chúng. Bà như muốn lấy của đứa con có hơn để bù đắp cho những đứa thiếu hụt, những đứa không có.

Bà thấy mắt của mình mờ đi vì nước mắt cứ thế rơi ...Đến tầm tuổi này mà bà phải khóc, khóc vì sự sai trái, khóc vì sự nghèo của bà, một người mẹ rất thương những đứa con của mình.
Đột nhiên trong tiếng nấc nghẹn bà lại nhớ tới đứa con dâu út đang ở dưới quê của bà. Bà quý nó như là đứa con gái ruột của mình, khi nó chăm sóc cho bà từng li từng tí những lúc bà đau yếu. Con trai út của bà cũng đã mất cách đây 3 năm, ở tuổi 39 từ ngày anh Quân mất đi, sức khỏe của bà Chu yếu đi trông thấy, có lẽ phần nữa là vì tuổi già của bà.
Con dâu út của bà cứ ở vậy mà không đi bước nữa, ở tuổi 37 mà trông chị cứ như người đàn bà ở tuổi 50.
Khi chăm sóc hai đứa con của mình và thêm bà mẹ chồng là bà, chị Huệ càng ngày càng gầy, ngày một héo hắt hơn khi cái gì cũng phải đến tay chị. Lúc chồng mất thì hai đứa con của chị Huệ vẫn còn nhỏ, đứa con trai thì 7 tuổi, đứa con gái thì mới được 5 tuổi thôi.
Nhà có mấy xào lúa, ruộng vườn cái gì cũng đến tay chị.
Thấy gia cảnh như vậy các anh chị hai bên nội ngoại cũng lao vào giúp mỗi người một chân một tay nhất là những vụ mùa cấy cầy hay thu hoạch.

Tự nhiên bà thấy mình gọi Huệ ơi..!
Tên con dâu út của bà. Nhà mẹ đẻ của chị Huệ ngay đầu làng, chỉ cách nhà bà có 500 mét thôi mà bảo nó nhiều lần về thăm mẹ đẻ mà nó vẫn nói, “khi mẹ khoẻ thì con mới về thăm mẹ đẻ con cũng được không sao cả mẹ ạ!”
Bà biết là bà đang có phúc mới có được đứa con dâu ngoan như thế.

Ở tuổi 79 này của bà, bà không thể làm được gì cho chúng nữa. Bà biết là bà cũng không thể sống được lâu, không có sức khoẻ để mà giúp con cháu ở dưới quê của mình nữa. Nghĩ đến đây bà ước là bà không lấy chiếc đồng hồ của con Thanh, bà ước là bà sẽ không phải chứng kiến cảnh thằng Khánh đập vỡ chiếc đồng hồ của vợ nó.
Những suy nghĩ về sự hối hận của bà cứ thế đến và nối tiếp nhau không ngừng khiến bà Chu không muốn bước ra khỏi căn phòng mà bà cứ ngồi thừ người ra nghĩ ngợi.

Bà Chu có 5 người con tất cả, 3 trai và hai gái.
Tất cả các con của bà đều lấy người trong làng và ở xã bên. Duy chỉ có anh Khánh là lấy vợ ở xa. Chị Thanh người ở Đông Anh, là con út trong một gia đình đông con, bố làm nghề buôn bán vải lụa. Từ lúc chị thoát ly đi học cho đến khi đi làm là chị sống ở ngay tại Hà Nội cũng là lúc chị quen anh Khánh. Được bạn bè cũng như mọi người giới thiệu sau khi anh Khánh nhập ngũ được một thời gian.

Chồng của bà Chu qua đời đã rất lâu, ông Mịch chồng bà bị chết vì bệnh ung thư phổi. Ông mất khi lúc đó mới 66 tuổi. Để lại cho bà có những thứ khi vẫn còn dở dang.
Những công việc tiếp theo còn lại bà phải lo hết, từ việc lớn đến việc nhỏ trong gia đình.
Đứa con trai cả của bà là anh Khánh, anh Khánh đi bộ đội vào Nam và đóng quân tận Cam Ranh Phú Khánh. Bây giờ Khi về hưu thì anh Khánh cùng vợ và các con của mình sống ở trên Hà Nội.
Hằng tháng, hằng năm vợ chồng anh vẫn gửi tiền đều về cho mẹ của mình ở dưới quê, tuy rằng cuộc sống của anh chị cũng bình thường như bao gia đình viên chức sống ở trên đây.

Cơ quan của chị Thanh làm việc chỉ cách nhà có mấy bước chân, nên buổi trưa chị thường về ăn cơm cùng chồng chị và các con. Trong lúc xảy ra chuyện, ba đứa con của chị cũng không có ở nhà nên hoàn toàn chúng không biết là có chuyện tày trời đã xảy ra với bố mẹ chúng, gia đình chúng.

Chiều tối, sau khi đi làm về, thay quần áo xong chị Thanh sang gõ cửa phòng mẹ chồng. Mẹ à, con Thanh đây mẹ! Vừa cầm chiếc đồng hồ mới mua, chị vừa gõ cửa vừa khẽ lên tiếng. Bà Chu đang ngồi ở trên giường, mùi dầu con hổ phảng phất khắp căn phòng, bà vẫn chưa thể nguôi chuyện trưa nay xảy ra, dù rằng bà biết tất cả là do lỗi của bà gây ra, bà thấy bà hối hận. Người bà mệt, cảm giác như người mới ốm dậy, miệng bà đắng ngắt, không muốn ăn.

Nghe tiếng gõ cửa, thấy tiếng chị Thanh bên ngoài, bà Chu từ từ đứng dậy mở cửa, tự nhiên bà có cảm giác ngại khi gặp chị. Khi cánh cửa mở ra chị Thanh khẽ lên tiếng. Mẹ à, vừa nói chị vừa cầm tay bà rồi đặt cái đồng hồ vào tay của bà. Hai tay chị cầm chặt tay bà, cứ thế chị giữ chặt tay bà cùng chiếc đồng hồ trong hai tay của mình. Con xin lỗi mẹ!
Là con sai khi con đã không quan tâm tới mẹ..! Mẹ cho con xin lỗi! Chị Thanh vừa nói đến đây thì bà Chu bật khóc.
Không..! Là lỗi của mẹ...Mẹ xin lỗi con Thanh ơi..!
Chị Thanh thấy bà mẹ chồng khóc thì không kìm lòng được, chị cũng khóc theo... Tự nhiên chị thấy mình ôm mẹ chồng trong vô thức, cái cảm giác gần gũi mẹ con chưa bao giờ chị có. Ngược lại bà Chu cũng vậy, bà có cảm giác Thanh như là cái Huệ con dâu út của bà ở dưới quê, khi hai người không còn có khoảng cách như ngày đầu bà đến thăm nữa. Bà khẽ ôm nhẹ Thanh vào lòng, cho mẹ xin lỗi, là lỗi của mẹ! Bà Chu nói trong nước mắt...

Con Thanh..! Không phải mẹ lấy đồng hồ của con để mẹ dùng đâu, ngần tuổi này mẹ chỉ còn muốn tất cả các con của mẹ đứa nào cũng vui vẻ, đứa nào cũng đầy đủ và hạnh phúc. Còn mẹ, mẹ không cần gì hơn nữa.
Mẹ muốn tặng cái Huệ, em dâu út của con, nhưng dù thế nào đi nữa mẹ cũng sai rồi, mẹ xin lỗi con! Bà Chu nói tiếp.
Đồng hồ này con tặng mẹ, mẹ xin phép con tặng lại cho cái Huệ nhé! Giọng bà vẫn chưa hết nghẹn ngào khi nói với chị Thanh.
Bà thấy thật hối hận khi đã làm vậy với chị Thanh để rồi khiến anh Khánh tức giận đã đập bỏ đi chiếc đồng hồ của chị. Càng nghĩ bà càng thấy mình sai và cảm thấy rất có lỗi với con dâu của mình.
Chị Thanh như hiểu được ý bà, chị dìu bà ngồi xuống giường cho đỡ mệt.
Khẽ đáp vâng rồi chị nói, mẹ đừng suy nghĩ gì nhiều nữa, rất có hại cho sức khoẻ. Mẹ cứ đưa cho em ấy, mong là em ấy thích chiếc đồng hồ này mẹ ạ.
Nói đoạn đến đây chị tiến tới cửa sổ khẽ mở hé cửa ra cho bớt mùa dầu con hổ mà mẹ chồng sức từ lúc trưa.
Không khí trong căn phòng thoáng hơn, dường như là đã đỡ mùi dầu con hổ hơn khi chị Thanh đứng lên mở cửa rồi mời mẹ chồng của mình ra ăn cơm tối.

Đến lúc này chị Thanh mới hiểu chuyện tại sao mẹ chồng chị lấy đồng hồ của mình. Chị lại càng hiểu hơn có những lúc bà mẹ chồng của chị thỉnh thoảng lại xột xoạt cất cái gì vào trong những cái túi ni lông để ở góc phòng.
Chị không còn giận, không còn trách mẹ chồng của chị như lúc đầu nữa, ngược lại chị rất thương khi bà làm như vậy. Chị thấy vợ chồng chị cũng có lỗi, giá như chị hay nói chuyện, hay quan tâm tới mẹ chồng của mình nhiều hơn, biết đâu mẹ chồng chị sẽ nói ra cái mong muốn của mình. Bởi người già thường là vậy. Họ chỉ tự ý hành động khi không thể và không biết nhờ vả vào ai, nhất là những người già lại rất thương con của mình ngay khi bản thân của họ không có điều kiện nữa.

Những ngày tiếp theo ở cùng vợ chồng anh Khánh, bà Chu hay nói chuyện với chị Thanh hơn.
Có lúc anh Khánh nhìn thấy mẹ mình cười rất vui vẻ với vợ khi hai người cùng nấu cơm chung với nhau.
Con thích ăn rau cần muối dưa hay rau cần xào tỏi cũng ngon, mà đưa cơm lắm mẹ ạ!
Nhất là lại vừa ra Tết ăn thịt nhiều rồi. Tiếng chị Thanh vui vẻ nói với bà Chu. Thế à, ở nhà mẹ dưới quê ấy
cũng có trồng một ruộng rau cần, tốt lắm! Nao thằng Khánh đưa mẹ về quê tao sẽ bảo cái Huệ nó cắt cho mà mang lên đây ăn dần.
Bà Chu giọng phấn chấn khi nói với chị Thanh. Bà vừa cười vừa nói, tay bà chỉnh lại cái khăn ở trên đầu, gớm! Tưởng gì chứ, sơn hào hải vị ở dưới quê thì mẹ không có, chứ rau dưa ở vườn trồng thì khỏi lo!

Rít điếu thuốc lào xong anh Khánh trầm tư nhả khói, thứ thuốc lào Vĩnh Bảo mà mẹ anh mang từ quê lên anh vẫn rất nhớ, không thể lẫn, nó như là một phần trong cuộc sống mà có đôi khi anh nghĩ không thể thiếu, vì chính anh đã sinh ra và lớn lên ở mảnh đất ấy.
Cầm chén nước chè lên uống một ngụm sau khi hút xong thuốc. Anh Khánh nghĩ, giá như mình không đập cái đồng hồ của vợ xuống nền nhà thì chiếc đồng hồ ấy vợ anh sẽ vẫn đang đeo. Vì chính chiếc đồng hồ cũ kỹ ấy vợ anh đã giữ gìn bao năm khi anh mua tặng cho chị. Nó còn là một kỷ vật của vợ chồng anh.

Thời gian trôi đi có những thứ trở thành kỷ niệm đẹp, kỷ vật ở trong những điều đẹp đẽ đó nay đã mất. Chính anh đã tự vứt bỏ nó cho dù vợ anh đã gìn giữ bao nhiêu năm trôi qua.
Anh đã nói lời xin lỗi sau đấy với chị Thanh nhưng đổi lại vẫn là sự im lặng của chị.

Ngày bà Chu về quê cũng đã đến, sau hai tháng thăm con cháu bà ở đây. Buổi sáng hôm đấy thời tiết mát mẻ rất dễ chịu. Mặc dù vợ chồng anh Khánh muốn giữ bà ở lại lâu với vợ chồng anh, thậm chí ở luôn trên này, lâu lâu mới về quê thăm thôi nhưng bà Chu một mực từ chối vì nếp sống ở đây bà vẫn không thể quen và thích bằng ở dưới quê, ở đó ngày nào bà cũng đi ra ngoài, thăm thú bà con lối xóm.

Chị Thanh dậy sớm nấu ăn, chị nấu cả cơm nếp và làm thêm chút muối vừng để mẹ chồng cùng chồng mang theo ăn khi đi đường vì mẹ chồng chị đi xe hay bị say nên chị cũng chẳng chuẩn bị gì nhiều.

Nhìn bà mẹ chồng chị Thanh khẽ nói, mẹ à, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe mẹ nhé! Bất cứ lúc nào chúng con cũng muốn mời mẹ lên đây chơi với chúng con, nếu mẹ muốn,
anh Khánh về quê sẽ đón mẹ lên, mẹ ở với chúng con bao lâu cũng được.
Được rồi, mẹ nhớ rồi, bà Chu nhìn con dâu trả lời giọng bà đầy vui vẻ. Chị Thanh vừa nói vừa ôm nhẹ bà mẹ chồng một cái. Quay ra anh Khánh chị nói, anh đưa bà về cẩn thận, về quê nhớ uống ít rượu thôi, vui cũng không được uống nhiều, uống nhiều hại sức khoẻ lắm, nhớ em dặn đấy!
Ừm...Được rồi mà, anh nhớ rồi.
Anh Khánh vui khi chị Thanh đã nói chuyện với mình.
Bà Chu và anh Khánh khẽ mỉm cười khi nghe chị Thanh dặn dò.

Sau khi đã ngồi ngay ngắn trên xe buýt rồi bà Chu mới quay đầu sang bảo anh Khánh, giọng bà từ tốn. Khánh à, con đã xin lỗi cái Thanh vợ con chưa đấy? Mẹ vui vì có đứa con dâu tốt. Bà Chu nói tiếp giọng trầm hẳn xuống, chính mẹ hôm nọ đã lấy chiếc đồng hồ của nó ở trên nóc tủ đấy! Mẹ xin lỗi hai con. Thanh nó không những tha thứ cho mẹ ngay mà còn mua tặng cho cái Huệ cái đồng hồ mới đấy. Con phải yêu thương nó nhiều con nhé!
Nói đoạn bà khẽ lim dim mắt lại khi chưa chờ Khánh trả lời. Bà khẽ ngả người ra đằng sau ghế cho dễ chịu hơn.
Bà lại bắt đầu thấy hơi chóng mặt khi đi xa bằng ô tô.
Anh Khánh thấy mẹ nhắm mắt lại thì không nói gì thêm, chỉ đáp tiếng dạ rất khẽ.

Phải đến đầu giờ chiều thì bà Chu và anh Khánh mới về đến quê.

Xã Dũng Tiến là một xã thuộc huyện Vĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng. Nằm ngay cạnh con sông Luộc, tiếp đến là sông Hoá, sông Thái Bình.
Mấy con sông này đều đóng vai trò giao thông rất quan trọng của huyện Vĩnh Bảo. Ở đây có lẽ chỉ có sự khác biệt là người dân trồng thuốc lào và trồng thêm ớt để canh tác. Mới có câu, thuốc lào Vĩnh Bảo.

“ Nhớ ai như nhớ thuốc lào
Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên”.

Bước những bước trên con đường làng quê quen thuộc gần về đến nhà, bà Chu lại nhớ những ngày tháng xưa khi ông nhà vẫn còn, thời đó làng quê nơi đây thật trù phú, vào độ tháng 5 sắp mùa thu hoạch thuốc lào.

Những cái nắng, những cơn gió từ cánh đồng trồng bạt ngàn cây thuốc lào phả ra khiến bất kỳ ai đi qua nơi đây trên con đường làng đều không khỏi ngây ngất vì hương lá thuốc lào. Bà nhớ những đêm trăng sáng cùng ông nhà và mọi người trong làng hối hả, vui vẻ thức đêm thái thuốc lào cho kịp thời vụ.
Chép miệng khẽ thở dài bà nghĩ...
Bây giờ làng quê của bà chỉ còn lại người già và trẻ con, phần nhiều thanh niên trong làng họ đã bỏ đi làm ăn xa cuối tuần thì họ mới về, có người thì chuyển hẳn lên thị trấn hoặc thành phố lập nghiệp và sinh sống ở đó.
làng quê của bà giờ đây trở nên vắng vẻ và yên tĩnh hơn.
Bà lại nhớ đến những ngày ở nhà vợ chồng Khánh, những đứa cháu của bà, bà chỉ gặp ba đứa chúng nó lúc ăn cơm, lúc buổi sáng chúng đi học, còn không thì chúng lại chúi đầu vào điện thoại hay xem vô tuyến.

Bà nghĩ tới sự sai trái của bà mà chị Thanh con dâu bà không giận, ngược lại nó đã giúp bà mua một món quà tặng cho Huệ con dâu út của bà, món quà bà rất thích, mà bà biết bà không bao giờ mua được cho Huệ.

Phải chăng sự sai trái, sự đúng sai mà ở mỗi một con người trong cuộc đời có đôi khi vì một lẽ gì đấy mà vẫn bị mắc phải, nhưng dù sao đi nữa thì vẫn là không nên,
bà nghĩ thế.
Bà thầm cảm ơn con dâu cả của bà, để cho bà thêm hiểu, đôi khi trong chuyện gia đình, bên những người thân của mình, chuyện đúng sai có lúc không quan trọng, khi bình yên, khi hạnh phúc mới là lẽ sống mà ta có thể dễ dàng tha thứ, hay quên nó đi. Bởi biết đâu đấy chính sự tha thứ ấy có thể mở ra những điều tốt đẹp hơn trong cuộc sống của những con người ở trong đó.
Bà Chu không thể ngờ rằng đây lại là lần cuối cùng anh Khánh con trai cả của bà đưa bà về quê khi chỉ hai năm sau thôi anh mất ở tuổi 58 cũng vì bệnh ung thư phổi...

Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 3 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm8
  • Hôm nay391
  • Tháng hiện tại35,437
  • Tổng lượt truy cập2,676,195
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây