MẸ KHÔNG HỢP VỚI BÁC ẤY ĐÂU (Trịnh Định Nghi)

Thứ năm - 12/09/2019 06:18
Truyện ngắn:

Bố me chia tay nhau từ khi nó mới hoài thai, nên từ bé nó chỉ biết có mẹ. Lớn lên biết suy nghĩ nó chỉ muốn mẹ lấy chồng hoặc không lấy chồng thì sinh em bé cho nó cũng được. Nhưng rồi mãi cũng chỉ thấy những người đàn ông đến với mẹ bằng cách bóp còi xe ngoài đầu ngõ rồi mẹ nó ra lên xe và đi.
Cứ như thế con bé trở nên nhạy cảm khác người, nó biết phân biệt những tiếng còi xe gọi mẹ nó, vậy nên nó cũng biết mẹ không chỉ yêu một người và chỉ nghe những tín hiệu ấy nó biết tính cách những người đàn ông của mẹ. Nó bảo: tiếng còi xe mà kêu to kêu hai ba lần là người ấy cục cằn nóng tính nó không thích, tiếng còi xe chỉ bấm lên một vài tiếng rồi lặng im là người có văn hoá nhưng kiên nhẫn nhu nhược, nó cũng không thích. Có một điều là tất cả những người bấm còi xe gọi mẹ nó nơi đầu ngõ kia chưa bao giờ nó nhìn thấy mặt và cũng chưa bao giờ nó nghe được tiếng nói của họ dù chỉ là một tiếng chào.
Nó kết luận: tất cả những người như thế không hợp với mẹ đâu.
Từ lâu nó đã quen với cảnh sống một mình, nhà ở gần bà ngoại nên khi còn nhỏ nó chủ yếu ở với bà, khi đã lớn thì nó thích được độc lập, dù đã quen với việc mẹ hay vắng nhà nhưng nó vẫn rất sợ mỗi khi nghe mẹ gọi về dặn nó chốt cửa và ngủ sớm. Nó ý thức được mẹ đang còn trẻ và như mọi người vẫn khen mẹ đẹp và lãng mạn. Vì thế nó rất muốn mẹ lấy chồng vì hơn ai hết nó hiểu mẹ, hiểu nỗi lòng mẹ mỗi buổi tối không có tiếng còi xe hay những khi mẹ cúp điện thoại sau khi đã nói cười thoải mái với một người nào đó, hiểu những đêm mưa gió mẹ trằn trọc không ngủ với những tiếng thở dài.
Mẹ lấy chồng từ khi vừa học hết phổ thông trung học, nhưng cuộc hôn nhân “không hơp nhau” như mẹ vẫn kể, hai người chỉ sống với nhau vỏn vẹn hai tuần rồi chia tay nhau. Tù đó mẹ ở vậy nuôi nó, ngoài những tiếng còi xe như nó đã biết thì mẹ vẫn chưa nhận lời chung sống cùng ai. Mẹ chỉ là một viên chức nhà nước bình thường ở thành phố nhưng cuộc sống của hai mẹ con rất đầy đủ, nó biết mẹ cũng có rất nhiều tiền, mẹ mua được nhà và hình như mẹ nghiện tiếng còi ô tô nên mẹ cũng mua được cả ô tô để đi làm và hàng ngày chở nó đi ăn tiệm, nó chẳng khi nào thấy mẹ nấu ăn vậy nên không chỉ nấu ăn mà ngay cả những việc nhà mẹ cũng chẳng mấy khi làm và cũng không biết làm để rồi chỉ bảo cho nó.

 
trinh dinh nghi 1

Những khi mẹ đi làm hay khi đi chơi với những tiếng còi xe thì mẹ luôn được người ta lon ton cung phụng và chiều chuộng, cái sự được chiều chuộng lâu dần đã hình thành nên tính cách thích được người khác chiều chuộng của mẹ. Mẹ bảo mẹ thích ăn ngon nhưng mẹ không biết nấu ăn, mẹ thích diện đồ dùng, quần áo và mỹ phẩm hàng hiệu nhưng mẹ ngại đi mua một mình.
Những tiếng còi xe rồi cũng thưa dần, nó lại có được một khoảng thời gian ôm mẹ mà ngủ những đêm trọn vẹn. Rồi một ngày nó thấy cả ngày mẹ cứ thường xuyện vào mạng facebook cứ xem cứ đọc và cứ tủm tỉm cười một mình có những khi mẹ nói chuyện điện thoại với ai đó rất lâu trong câu chuyện mẹ cười nhiều hơn nói và sau mỗi lần như thế mẹ vui và dễ dãi khác thường. Vậy là nó đã biết, bây giờ mẹ đã quen với tín hiệu của facebook thay vì tiếng còi xe ô tô tí toe ngoài đầu ngõ. Mẹ cũng kể về cái người hay bật đèn facebook và hay nói chuyện với mẹ lúc nửa đêm, nó không ngờ bao năm nay mẹ chả mấy khi vào mạng intenet mà chỉ quen nghe tiếng còi xe là trang điểm, thay đồ, dặn nó khoá cửa ngủ sớm rồi khoan thai đi theo hướng cái còi ô tô. Vậy mà bây giờ mẹ lúc nào rảnh là ôm cái ipad cũng chat chit cũng tự mình chụp ảnh rồi loay hoay chỉnh sửa đưa lên mạng…
Thế rồi người đàn ông trên mạng của mẹ cũng nói chuyện với nó, một giọng nói nhẹ nhàng ấm áp làm cho nó chú ý hơn tất cả những tiếng còi xe nhấm nhẳn mà bao năm nó vẫn nghe. Nhưng ngược lại với những gì mẹ chờ đợi, nó vẫn kết luận: “mẹ không hợp với bác ấy đâu”. Hiểu rõ mẹ là người thế nào, vì thế ngày mẹ quen “bác ấy” trên facebook, nó đã hỏi mẹ bác ấy làm gì ? Mẹ bảo bác ấy làm cán bộ to lắm và nhất là khi nghe cái giọng nghiêm chỉnh điềm tĩnh và nhẹ nhàng của bác ấy trò chuyện với nó, trong đầu nó đã xuất hiện cái ý nghĩ “mẹ không hợp với bác ấy đâu”.
Những ngày thường xuyên lên mạng, những ngày chát chit, chụp ảnh gửi đi, những cuộc điện thoại đêm khuya vẫn gạt đi những kết luận của nó. Mới chỉ quen biết bác ấy trên facebook được vài tuần nhưng mẹ đã quyết định đi thăm bác ấy. Ừ thì đi, trong thâm tâm nó thích được đi chơi hơn là đi thăm người không hợp với mẹ, vậy nên nó cũng hào hứng và hoan hô mẹ. Suốt chặng đường đi nó không hề tỏ ra hồi hộp và căng thẳng như mẹ, bởi nó vẫn luôn nuôi trong đầu một ý nghĩ mẹ không hợp với bác ấy.
Cho đến khi xuống sân bay có một người đàn ông mỉm cười ôm nó vào lòng và hôn nhẹ lên trán nó, một cảm giác thân thiện và gần gũi mà chưa bao giờ nó gặp, cảm giác ấy làm nó nóng ran cả người và mụ mị đến nỗi không thể cất tiếng chào. Dù vậy khi đã định thần và nhất là khi trên đường về ngồi trong xe bác ấy nói chuyện rất vui, rất tự nhiên và cởi mở với cả mẹ và nó thì cái suy nghĩ “mẹ không hợp với bác ấy” lại cưa quậy trọng đầu nó.
Lần đầu mẹ và nó gặp bác ấy, mẹ tỏ ra bình thường ngay cả khi bác ấy ôm nó vào lòng và hôn lên trán nó. Bữa cơm đầu tiên bác ấy mời tại nhà hàng, khi phải lựa chọn món ăn và đồ uống nó hồn nhiên chủ động nói: “Mẹ cháu thích ăn ngon mẹ cháu thích uống bia rượu”. Nhìn qua nét mặt nó thoáng ngạc nhiên khi thấy bác ấy mắt tròn mắt dẹt và lặng lẽ gọi cho mình một lon nước ngọt kèm theo một câu đùa tưng tửng: gặp cướp ! Những ngày ở chơi nhà bác ấy nó đã để ý cả hai người từng ly từng tý, nó không thấy mẹ thể hiện tình cảm không thấy mẹ và bác ấy có những cử chỉ như nó vẫn thấy của những người yêu nhau. Chiều tối bác ấy hỏi mẹ “tối nay ăn gì ?” Mẹ trả lời không biểu cảm “ăn gì tuỳ anh”. Nó biết bác ấy hỏi là để thử xem mẹ có nói đến chuyện nấu ăn không hay đúng thật là chỉ quen được chiều chuông, chỉ quen đi ăn tiệm và chỉ thích ăn ngon.
Quần áo của mẹ và nó thay ra mẹ cũng bảo để đấy bác ấy về giặt chứ mẹ cũng không biết sử dụng máy, mà không thì cứ xếp lại bỏ valy mang về nhà giặt tiệm. Tối đến mẹ không qua phòng của bác ấy mà vẫn ngủ chung phòng với nó. Sáng hôm sau nó đã ghé vào tai bác ấy thì thầm: “Bác đã thất vọng về mẹ cháu rồi đúng không ạ?” Bác ấy không nói gì chỉ mỉm cười và xoa đầu nó, hôn nhẹ lên trán nó. Nó đã hiểu ra rằng mẹ vào nhà bác ấy chứ không phải vào với bác ấy mặc dù nó đã rất thích người mà mẹ đưa nó đi thăm.
Những dự định ban đầu mẹ đã nói với nó là vào chơi, bác ấy sẽ đưa mẹ và nó đi chơi đây đó và sẽ cùng đi du lịch nước ngoài một chuyến. Nhưng rồi chỉ hai ngày bác ấy nói phải đi công tác xa, mẹ bảo chuyển đến ở với gì nó thôi. Vậy là nó đã hiểu, cái ý nghĩ “mẹ không hợp với bác ấy đâu” của nó đã không sai được. Nghĩ lại những khi mẹ khoan thai bước lên ô tô của một người nào đó bẫm còi đợi ở đầu ngõ, nghĩ lại những gì mẹ nó thể hiện khi gặp bác ấy và những cử chỉ âu yếm nhẹ nhàng và tình cảm của bác ấy dành cho nó, rồi đột nhiên bác ấy đi công tác xa, nó lại thấy thầm phục bố nó ngày xưa quá giỏi vì đã chung sống được với mẹ những hai tuần.
Không biết bác ấy và mẹ rồi sẽ thế nào nhưng khi chia tay bác ấy dù không nói ra nó vẫn kết luận: mẹ không hợp với bác ấy đâu.

 
Trịnh Định Nghi


 

Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm3
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại36,236
  • Tổng lượt truy cập2,641,318
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây