MẸ VẪN LUÔN LÀ MẸ - Tác giả: Quốc Việt

Thứ năm - 12/12/2019 02:42

1. Trăng chênh chếch phía đằng tây, Liên vẫn không tài nào ngủ được. Cô ngồi bó gối nhìn qua ô cửa sổ thứ ánh sáng xanh bàng bạc đang chiếu rọi ngoài kia mà cảm thấy tủi thân đến lạ.
Liên yêu Tuấn đã được hai năm và đây là lần đầu tiên Tuấn dắt cô về căn nhà của mẹ con anh. Liên từng nghe Tuấn nói về gia cảnh của mình nhưng trong suy nghĩ của cô cũng chưa từng hình dung ra được; nhà của mẹ con Tuấn lại tồi tàn đến thế. Nó nằm khuất sau những rặng dừa cao vun vút, đêm đến tối om với cơ man nào là muỗi. Một người con gái thành phố như cô chẳng thể nào về làm dâu ở cái xứ này được; nhất là khi Liên nhìn thấy mẹ Tuấn, một người đàn bà quê mùa và bẩn thỉu; làm sao Liên có thể hầu hạ bà ta cho được. “Ngày mai phải nói rõ cho Tuấn biết mới được”. Liên thầm nghĩ trong đầu trước khi đặt lưng nằm xuống mà chợp mắt.

Bà Dần trở dậy, lụi cụi bước vào phòng xoay chiếc quạt hướng vào Liên cho mát. Hai hôm đứa con dâu tương lai của bà ở đây, bà thấy được vẻ mặt không vừa ý của nó. Nhưng chẳng còn cách nào khác, bà thương con đành phải tuỳ theo ý nó. Nó thương đâu thì bà cưới cho nó thôi. “Cưới xong nó lên Sài Gòn làm việc chứ có ở với mình đâu” Bà Dần thở dài, quay lưng bước ra ngoài như sợ làm cho Liên giật mình thức giấc.

2. - Đám cưới tụi mình sẽ tổ chức trên thành phố; không cần rước dâu làm gì. Em không muốn ba mẹ em mất mặt với họ hàng khi nhìn thấy gia cảnh nhà anh.

Liên nhìn thẳng mặt Tuấn nói với giọng lạnh tanh.

- Em nói thế mà nghe được hả? Rồi bà con, chòm xóm ở đâu? Em biết là nẹ anh mong đám cưới này...

Không để cho Tuấn kịp nói hết lời, Liên cắt ngang:

- Nếu anh không nói được thì để em nói. Mà em cũng nói luôn; em không hầu hạ mẹ anh được đâu. Cưới xong, mẹ vẫn ở quê. Hàng tháng mình gởi tiền về cho mẹ là được.

- Em có biết là mẹ anh đã phải cực khổ như thế nào để nuôi anh khôn lớn hay không? Em nói thế mà nghe được hả?

-Tuỳ anh thôi. Một là chọn em hai là chọn mẹ

-Em...

Liên quày quả bước vào nhà mặc cho Tuấn đứng đó với khuôn mặt cực kì khó chịu

Bà Dần đứng trong bếp, nghe hết cuộc đối thoại của Liên và Tuấn, bất giác những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má nhăn nheo.

3. Ông Dần mất khi Tuấn mới đầy năm tuổi. Bà Dần không đi bước nữa mà một mình ở vậy nuôi con. Ở cái xứ này, mọi người đều trông chờ cả vào vài ba sào ruộng, thành thử nhà ai cũng nghèo. Gia đình bà Dần lại càng nghèo hơn. Một đôi lần Tuấn định bỏ học theo các anh ở làng lên Sài Gòn làm thuê nhưng bà Dần nhất định không chịu:

-Mẹ khổ nhiều rồi, muốn con phải học thành tài để không phải khổ như mẹ. Con mà bỏ học thì đừng bao giờ gọi mẹ nữa.

Trước sự cương quyết của bà Dần, Tuấn đành phải nghe lời mẹ mà tiếp tục đi học. Từ những đồng tiền gom góp bán dừa, bán lúa thì cuối cùng Tuấn cũng tốt nghiệp một trường đại học và xin được việc làm ở thành phố. Bà Dần cảm thấy mãn nguyện chỉ còn đợi ngày Tuấn lấy vợ thì bà có thể về đoàn tụ với ông Dần ở bên kia thế giới mà không còn gì nuối tiếc.

Mấy hôm trước, Tuấn gọi điện về bái với bà sẽ dắt người yêu về ra mắt và bàn với bà chuyện cưới hỏi. Bà Dần vừa mừng vừa lo. Mừng vì thằng con trai duy nhất của bà cũng tìm được ý trung nhân, rồi mai mốt vợ chồng nó sinh cháu cho bà ẵm bồng. Lo vì nhìn hoàn cảnh gia đình bà; không biết con dâu tương lai của bà nghĩ như thế nào nữa. Trước ngày Liên và Tuấn về, bà Dần lật đật ra chợ huyện từ sớm để mua một chiếc quạt điện và chiếc chiếu mới. Bà sợ đứa con dâu tương lai của bà khó chịu với thời tiết oi bức trong căn nhà thấp lè tè thế này.

4. Bữa cơm tối của gia đình bà Dần có sự góp mặt của Liên trở nên trầm lắng hơn rất nhiều. Bà Dần buông đũa xuống, nhìn Liên chầm chậm nói:

- Con cũng thấy gia cảnh nhà bác rồi đó. Bác biết là cũng thiệt thòi cho con. Nếu con thương thằng Tuấn nhà bác thì hai đứa cố gắng thương yêu đùm bọc lẫn nhau rồi tạo dựng.

Liên cúi xuống tránh ánh mắt bà Dần, lí nhí trả lời:

-Dạ

Bà dần nhìn sang Tuấn nói:

-Còn Tuấn. Con cứ lo việc của con, đừng lo nghĩ gì cho mẹ. Miễn là tụi con thương yêu nhau là mẹ vui lòng rồi.

Bà Dần nói xong vội quay mặt đi, bà cố nén kiềm những giọt nước mắt đang chực tuông ra.

5. Đám cưới của Tuấn và Liên diễn ra như dự kiến. Nó được tổ chức tại một nhà hàng ở trên thành phố. Phần đông quan khách của họ nhà gái. Phía bên Tuấn, ngoài bà Dần chỉ có vài người họ hàng xa của Tuấn.

Liên rạng rỡ trong ngày trọng đại của mình, cô đón nhận nhừng lời chúc tụng, những món quà từ ba mẹ, họ hàng mà cảm thấy hãnh diện. Chỉ có món quà của mẹ chồng, Liên chẳng buồn để ý; chắc trong cái hộp kia cũng chỉ ít bạc lẻ được gom góp từ những buổi bán rau ngoài chợ chứ đến vàng tặng cho con dâu, Liên còn phải đưa cho bà để tặng lại mình cơ mà.

Tiệc tàn. Khách khứa ra về hết. Bà Dần cũng theo mấy người họ hàng mà về quê ngay trong đêm cho kịp chuyến xe. Trong căn phòng tân hôn, Liên ngồi kiểm đếm lại tiền mừng cưới của mình. Liên vui mừng khi số tiền mừng cười nhiều hơn dự kiến của cô. Đến món quà của bà Dần, một chiếc hộp được gói bằng giấy kiếng. Liên từ từ mở ra. Trong đó là những xấp tiền được buộc bằng dây thun rất kỹ càng. Liên thoáng ngạc nhiên gọi Tuấn dậy khi anh vẫn còn đang ngà ngà chưa tỉnh hẳn bởi những ly rượu chúc mừng buổi ban chiều. Tuấn hé mắt nhìn Liên hỏi:

-Gì vậy em?

-Anh nhìn quà của mẹ anh tặng này.

Tuấn ngồi chồm dậy giật lấy hộp quà trên tay Liên. Phía dưới đáy hộp là một lá thư với nét chữ ngoằng nghèo mà mới thoáng nhìn qua Tuấn đã biết nét chữ của mẹ mình.

“Xin lỗi hai con. Mẹ chẳng có gì quý giá để tặng cho hai con cả. Đây là số tiền Tuấn đi làm mấy năm nay gởi về cộng với tiền mẹ dành dụm được. Mẹ chẳng dám tiêu xài, chỉ hi vọng có một ngày được tận tay trao cho con dâu của mẹ, xem như là chút ít để dành cho hai con lập nghiệp. Đến hôm nay mẹ đã thực sự mãn nguyện. Chỉ mong hai con sống yêu thương và đùm bọc lẫn nhau...”

Mắt của Tuấn nhoè hẵn đi. Liên ôm lấy vai chồng mà thút thít:

-Đợi mai xong việc mình về quê xin lỗi mẹ nha anh.

Tuấn khẽ gật đầu rồi ôm lấy Liên. Những kí ức của ngày xưa bỗng ùa về trong anh, anh chợt thấm thía câu nói
“ Mẹ vẫn luôn là mẹ...”

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây