MỘNG HOANG - Tác giả: Lê Văn Thân

Thứ tư - 22/04/2020 10:03
Ngày bố bỏ mẹ con tôi sang bên kia dốc Thượng, miệng ông vẫn lẩm bẩm về tên một loài chim.
Bố đi, không cầm một thứ gì cả ngoài khuôn mặt giận dữ phủ lớp tuyệt vọng tràn ra hai hốc mắt. Bữa cơm tối cuối cùng trước ngày bố đi, mẹ nấu rất nhiều món ngon. Nhưng hôm đó thật khác, bố không đả động tới bất kể một món gì. Tôi thấy mẹ khóc rất nhiều. Bố bật dậy, nhìn tôi với một vẻ mặt rất lạ rồi miệng làu càu câu gì đó và quay gót ra đi.
Nửa đêm tôi thức giấc bởi tiếng sụt sùi của mẹ. Mở mắt, tôi thấy mẹ ngồi bó gối, tựa đầu vào bức tường sơn trắng cạnh ban công. Gió mùa hạ đưa cái ngột ngạt từ lòng đường bê tông quất ràn rạt vào những khóm lan. Những bông lan rã cánh rồi rơi lả tả xuống khu vườn. Tôi không thể hiểu nổi thái độ khác thường hôm đó của bố, càng không thể biết điều gì đã làm mẹ khóc nhiều đến thế. Tôi có hỏi nhưng mẹ chỉ nói rồi sau này con sẽ hiểu. Bữa tối đó, tôi an tâm ăn hết hai bát canh sau khi đã chừa phần cho bố. Mẹ gạt nước mắt rồi nói tôi không phải để phần. Tôi chỉ đơn giản nghĩ chắc đêm nay bố sẽ không về.
Và rồi những ngày sau vẫn thế.
***
Bố tôi có sở thích nuôi chim. Bộ sưu tập của bố có đầy đủ các loài chim như chích chòe, chào mào, yểng, sáo…Trong đó cặp bồ câu đất được bố chăm bẵm kĩ lưỡng nhất. Sáng sáng, tiếng chim trong khu vườn nhỏ ríu rít nghe thật vui tai. Bố sẽ dậy thật sớm đi dọn phân và rửa sạch cống đựng thức ăn trong mỗi lồng chim. Bố cẩn thận phân loại thức ăn cho vào cống. Chích chòe thích nhất món sâu nhộng, chào mào sẽ lót dạ bằng những quả ráy đỏ tươi, còn những hạt thóc vàng ươm sẽ dành cho cặp cu đất. Bố có thói quen dắt xe ra cổng, rồi đi dạo một vòng và ngắm nghía chúng trước khi leo lên xe và đi làm. Mẹ lại luôn phàn nàn về những chú chim. Chúng thật ồn ào và gớm ghiếc.
Bố tôi có biệt tài bắt chước tiếng của các loài chim. Bố có thể bắt chước những tràng dài lanh lảnh của loài chòe than, lại nhái được tiếng khàn gù của bồ câu đất…Bố bảo với tôi khả năng bắt chước là ưu thế của giống loài. Ưu thế đó giúp chúng dễ dàng tồn tại giữa một thế giới tự nhiên đầy khắc nghiệt. Quá trình chọn lọc tự nhiên sẽ đào thải những kẻ kém cỏi. Kẻ nào mạnh kẻ đó chiến thắng. Nhưng chính sự bắt chước ở loài người đôi khi lại trở thành thảm họa.
“Có những chuyện hiện tại con không thể hiểu”.
Một nỗi mơ hồ lướt qua đầu óc ngây thơ của tôi lúc đó. Bố đang nói về những mối nghi hoặc? Ít nhất là nghi ngờ về sự trưởng thành của tôi. Bố nghĩ một đứa trẻ mười hai tuổi chưa thể hiểu chuyện. Tôi lại luôn bảo thủ cho những ý nghĩ của mình. Rõ ràng với một đứa trẻ mười hai đã nhận diện được sự nhục nhã của thất bại và vinh quang của chiến thắng. Mới tháng trước đây thôi, cô giáo đã tỏ thái độ không vui khi tôi trượt kì thi học sinh giỏi Toán toàn thành phố. Một nỗi thất vọng hiện lên khuôn mặt cô giáo khiến tôi cảm nhận rõ hơn về sự nhục nhã của thất bại.
Mỗi sáng chủ nhật, tôi thường theo bố ra khu vườn. Bố hứng thú kể cho tôi nghe về những chú chim. Bố sẽ dừng lại thật lâu trước cặp bồ câu đất. Bố bảo đó là loài chim chung thủy, chúng giành cho nhau những cử chỉ rất tình tứ. Bố luôn cảm thấy ghen tỵ về điều đó. Bên cạnh những giỏ phong lan, bố đặt một chiếc lồng avi bằng thép lớn cỡ chiếc tủ đựng quần áo. Bên trong là cặp chòe than một trống một mái đang trong thời kỳ sinh sản. Một ngày mưa rả rích, tôi thấy bố đừng tần ngần phía góc vườn. Sự tò mò dẫn dụ bước chân tôi ra phía góc vườn dù đang trong cơn thèm ngủ.
“A, bố ơi những chú chim non đã chào đời”- Tôi thốt lên một tiếng khi thấy những quả trứng lấm tấm cựa mình trong tổ.
Bố nhìn tôi, hình như một ý nghĩ xa xôi nào đó thoáng qua làm thay đổi biểu cảm trên gương mặt ông. Bố thực hiện động tác đặt ngón tay lên miệng, suỵt một tiếng khe khẽ như thể sợ tôi sẽ làm đả động tới chú chim mẹ, điều đó có thể sẽ gây nên rắc rối cho những chú chim non.
Tôi và bố nín thở dõi mắt theo quả trứng cuối cùng. Nó đang cố gắng phá lớp vỏ cứng ngắc để vươn ra thế giới màu nhiệm bên ngoài. Xem chừng điều đó không thật sự đơn giản. Quả trứng lúc lắc bên này rồi ngọ nguậy bên kia mà tình hình không mấy khả quan.
“Có lẽ chúng cần một sự can thiệp kịp thời của bố con ta?” – Tôi thủ thỉ bên tai bố.
Bố xua tay.
“Sự can thiệp không đúng lúc có thể sẽ gây ra rắc rối lớn, chúng ta nên biết cách chờ đợi và hi vọng”.
Mãi sau này, tôi mới thực sự thấm thía câu nói của bố. Buổi tối ngày bố đi, tôi đã chờ đợi và hi vọng bố về. Bố cũng đã hi vọng một điều gì đó qua ánh mắt khi nhìn tôi, và rồi cái sự hi vọng đó nhanh chóng thay đổi bằng nỗi tuyệt vọng. Tôi muốn bố nói câu gì đó với mình, trong khoảnh khắc ấy, hay ít nhất là một sự can thiệp. tôi không thể sống bằng nỗi nghi ngờ. Và tôi biết, bản thân không thể đem sự khó chịu của mình áp đặt vào người khác.
Chú chim non đã tự thoát ra khỏi vỏ trứng bằng chính nổ lực của mình. Nó không cần một sự can thiệp nào cả của bố con tôi. Nhưng tôi không nghĩ nó thực sự may mắn. Chú chim non lại phải tiếp tục chịu ánh mắt dò xét của bố. Tôi thấy một sự nghi hoặc làm xô lệch những nếp nhăn trên trán ông.
" Bố, đáng lẽ chúng ta nên cảm thấy vui vì điều đó. Một chú chim non thật khác biệt, nó không đen bóng như số đông”.
Bố lại nhìn tôi. Ánh mắt lúc đó thật khó hiểu.
“Rốt cuộc một xác suất rất nhỏ vẫn có thể xảy ra”. Bố thở dài rồi khẽ lắc đầu.
Có vẻ bố đang nói về bài toán tỉ lệ, và lúc đó tôi khá mơ hồ về khái niệm xác suất mặc dù cô giáo đã nói vài lần trong những buổi ôn thi học sinh giỏi. Tôi đem cái thắc mắc đó hỏi bố. Và rồi bố đưa ra một lời giải thích vô cùng dễ hiểu về mặt toán học nhưng lại làm tôi băn khoăn mãi về thái độ tiếp nhận. Đáng lẽ bố tôi phải hét lên sung sướng vì vẻ đẹp khác biệt của chú chim non. Tiếng thở dài của bố thả vào chiều mưa hoang hoải. Một cảm giác sến rện làm tôi khẽ rùng mình.
“Xác suất để những quả trứng sinh ra một chú chim non bạch tạng là một trên một vạn, bố không nghĩ nó lại đến với chúng ta ngay ở lứa trứng đầu tiên”.
Bố đang hoài nghi hay bố vui mừng đến nỗi chưa thể chấp nhận sự thật? Tôi không có tài năng phán đoán ý nghĩ của người khác nhưng lại giỏi suy diễn vấn đề một cách có logic đúng chất học sinh chuyên Toán. Bố nhìn vào cống thức ăn rồi lại vân vê kiểm tra chiếc lồng avi. Bố nghĩ thức ăn công nghiệp đã làm quả trứng biến đổi gen để rồi sinh ra một chú chim non bạch tạng. Hay bố nghĩ chiếc lồng bị thủng một chỗ nào đó đủ để chú chim mẹ giao thiệp với thế giới bên ngoài. Hình như lúc đó tôi đang đi quá xa trong lối suy diễn, nó không theo logic thông thường nữa. Và rất nhanh chóng tôi gạt phăng ý nghĩ vớ vẩn ra khỏi đầu. Chích chòe than không thể giao phối được với một chú bồ câu trắng. Một bác chìa vôi không lẽ lại bị cuốn hút bởi một em chích chòe.
Tôi thấy những giọt mồ hôi rỉ ra trên khuôn mặt đen nhẫy của bố. Tôi nhìn vào lồng chim nhưng nhận ra loáng thoáng ánh mắt nào đó khẽ liếc qua mình. Xung quanh toàn là sự đối lập. Một cơn mưa bất chợt giữa những ngày hạ oi nồng, một chú chim non bạch tạng lọt thỏm giữa màu đen của anh chị nó. Ngay cả bố và tôi cũng đã có sự khác biệt. Da bố ngăm đen, tóc thẳng còn tôi da trắng tóc xoăn.
Mẹ tôi là một bác sỹ, bà luôn dùng kiến thức y học của mình để giải thích về yếu tố di truyền và những ưu thế trội. Còn bố lại tỏ ra khó chịu khi sự khác biệt lại trở thành chủ đề bàn tán trong những cuộc nhậu.
***
Tôi không đủ kiên nhẫn trước thời gian khi mà mỗi ngày trôi qua luôn sống trong nỗi nghi hoặc. Và đã quá mệt mỏi để hình thành khái niệm trưởng thành ở mẹ về tôi. Một sáng chủ nhật, khi mẹ phải đến cơ quan họp hội đồng kỷ luật về sai phạm trong vấn đề chuyên môn. Tôi tờ mờ đoán thế khi vô tình nghe được cuộc điện thoại lúc nửa đêm. Khoảnh khắc đó, tôi quyết định đi tìm lời giải cho bài toán mà đã ngốn của mình rất nhiều thời gian suy nghĩ.
Tôi sẽ thật sung sướng nếu như có thể cầm trên tay một kết quả vô cùng đẹp cho bài toán mà đã khiến bao học sinh ưu tú phải đau đầu. Tôi thèm cảm giác được thỏa mãn khi giải xong một bài toán khó. Nhưng rồi khi cầm kết quả trên tay, trong chính căn phòng của mẹ, tôi đã khóc.
Tôi cẩn trọng đọc từng chữ trong tờ giấy xét nghiệm như đọc lời chứng minh của một chuyên gia về định lý toán học. Nhưng thay vì thở phào nhẹ nhõm thì tôi cảm thấy nghẹn ứ nơi lồng ngực. Một câu kết luận “ Không cùng huyết thống” đủ để đạp tôi xuống vực sâu tuyệt vọng. Bố mẹ có trách nhiệm phải giải thích cho tôi về chuyện này. Tôi luống cuống bước ra khỏi căn phòng. Mẹ đã về và đứng ngang cửa từ lúc nào. Bầu trời xung quanh tôi sụp đổ, mẹ níu ghì tay tôi và ôm sát vào lòng. Tôi giãy nảy như chú chim non muốn thoát thật nhanh ra khỏi vỏ trứng. Ngột ngạt và bức bối vô cùng, tôi hét lên một tiếng thật to.
Loáng thoáng bên tai tôi lời của bố về tên một loài chim.
Tôi không muốn nghe một lời biện minh nào từ mẹ khi bà cố giải thích về một người thợ sửa ống nước da trắng tóc xoăn. Đó là một sự cố ngoài ý muốn, ông ta đã có gia đình và rời khỏi thành phố này hơn mười năm trước. Tôi không quan tâm ông ta, tôi chỉ muốn đi tìm người bố tóc thẳng da đen.
Khu vườn hôm đó nhạt nắng, chú chim non bạch tạng đã lớn phớn những sợi lông trắng phau.
Bố đã rời đi như một loài chim tuyệt vọng khi bị chú quạ cắp mất con.
Tôi chỉ có một người bố. Bố tôi tóc thẳng da đen.
***
Những đụn mây trời xô nhau về bên kia dốc Thượng, rây lớp trắng cuồn cuộn dọc sườn núi chênh vênh bạt ngàn lau lách. Hàng bạch đàn trơ tróc vỏ để lộ khoảnh thân trắng phơi trong gió chiều. Tôi lấy viên sỏi ném thia lia hướng dọc con sông trước mặt. Lực từ cánh tay tôi chỉ giúp viên sỏi nhích được mười nhịp rồi dừng lại, rơi vào đáy sông. Lặng câm. Viên sỏi dừng lại còn tôi thì sẽ bước tiếp. Tôi nghe người ta bảo bố theo người đàn bà góa bụa về sống ở bên này.
Tiếng chim rừng dẫn tôi đến bên một ngôi nhà mái cọ.
Từ xa tôi thấy một người phụ nữ đầu vấn khăn mỏ quạ đang hì hục phăm thân chuối rừng. Nỗi sợ hãi trong tôi nhanh chóng được giấu kĩ trong vẻ hiền lành của bà, tôi tiến lại gần về phía ngôi nhà với những bước chân rệu rã.
- Bà ơi cho cháu xin ít nước. - Tôi vừa nói vừa quệt những giọt mồ hồi lấm tấm sang bên vai áo.
Người phụ nữ ngước mặt lên nhìn tôi rồi gom từng mẩu vụn thân chuối rừng vạt về phía đàn gà đang quang quác bên cạnh. Tình cờ tôi phát hiện một chú vịt con đang được gà mẹ mớm mồi, trong khi những chú gà con đang giành giật từng mẩu thức ăn. Gà mẹ chẳng mảy may đến sự khác biệt của đứa con bé bỏng này. Tôi chợt nghĩ về bố, về những chú chim. Nỗi nhớ làm tôi quên đi cơn khát, trong phút chốc tôi nghĩ mình phải bước tiếp.
- Thế cháu không muốn uống nước à? – Tôi vừa quay đầu thì nghe tiếng của người phụ nữ gọi lại.
- Cháu phải đi tìm bố. – Tôi trả lời.
Chưa để cho người phụ nữ nói kịp nói gì, tôi vội vã rời đi. Nhưng hình như có ai đó đã quay đầu trước tôi, một dáng hình rất quen.
- Bố, bố bố b….ố - Tôi ú ớ gọi bố rồi tắt nghẹn.
Nghe tiếng gọi, bố dừng lại khi nghĩ mình không thể lẩn trốn. Tôi phải giữ bố thật chặt và không để ông mất dấu thêm một lần nào nữa. Bố quay lại nhìn tôi. Vẫn là một người bố tóc thẳng da đen nhưng sao bộ dạng lúc này làm tôi xa xót quá. Hai mắt bố trũng sâu, hốc hác.
- Lẽ ra có những chuyện con người ta không nên bắt chước, và đừng bao giờ đổ lỗi cho bản năng giống loài - Bố vừa nói vừa cố bóp thật mạnh một thứ gì đó trong tay.
Có lẽ bố đang nói đến mẹ, chính xác hơn là những bí mật của mẹ với người đàn ông da trắng tóc xoăn. Tôi không thể phân biệt nổi giữa khái niệm bắt chước và bản năng, chúng thật mơ hồ. Có thể sự khôn ngoan của loài người luôn giúp họ tìm cách phạm lỗi và cố biện minh dựa trên những thứ không rõ ràng. Tôi bắt đầu kể cho bố nghe về nỗi ám ảnh của mẹ, từ lâu bố đã không nhận ra điều đó khi mà sự ngờ vực lấn át mọi thứ. Mẹ luôn tỏ ra sợ hãi trước những thứ đầy lông. Bố lại luôn nghĩ con cái mình chưa đủ trưởng thành để có thể kể và lắng nghe những câu chuyện. Chính điều đó làm mọi việc trở nên thật tệ hại. Nỗi ám ảnh khiến mẹ bật dậy nửa đêm, luống cuống chạy vào toilet tốc váy ngủ rồi hì hụi cạo đám lông trên cơ thể mình. Đứa con trai mới lớn đã biết đỏ mặt trước cơ thể trắng nõn của mẹ, tôi rón rén trở lại phòng ngủ và bắt đầu nghĩ về những mảng thịt bật máu. Sau tiếng đóng rầm của cánh cửa nhà vệ sinh sẽ là tiếng những bước chân, tôi nghe rất rõ. Bước chân đó không về thẳng phòng ngủ, nơi có bố đang ngáy khò khò sau một ngày mỏi mệt từ nhà máy thép trở về mà quay ngược ra phía góc vườn. Sáng mai thức dậy tôi thấy bố lặng người trước những chú chim non đã chết khi vừa lún phún lông.
Đêm qua có tiếng bước chân ra phía khu vườn, mẹ đã làm gì với những chú chim non?
Có thể sự ám ảnh về những thứ lông lá của mẹ đã giết chết chúng?
Tôi sẽ đem giả thiết này để chấm dứt hành động đảo lên đảo xuống trong cống thức ăn của bố nếu như ông xem tôi là một người trưởng thành. Nhưng bố đã xua tay và bảo tôi nên im lặng. Nhìn sự vội vã của bố, tôi chỉ biết đứng trơ ra đó và cầu nguyện. Hy vọng thức ăn có vấn đề đủ để làm ngộ độc những chú chim non. Tôi không muốn ý nghĩ đêm qua lại vảng vất trong đầu. “Mẹ đã bóp nghẹt những chú chim lún phún lông tơ bằng đôi bàn tay được cọ rửa sạch sẽ sau hành động lạ lùng trong toilet”.
Lần đầu tiên trong đời, bố có thể đứng im nghe câu chuyện của tôi một cách rất nghiêm túc. Xem ra lần này tôi đã làm bố khóc. Bố, mẹ và tôi chưa bao giờ có sự đồng điệu của một gia đình đúng nghĩa. Mẹ sống trong nỗi ám ánh về người thợ sửa ống nước và những thứ đầy lông, bố sống trong nghi ngờ để rồi chỉ biết lẩn trốn khi sự thật vỡ lẽ. Còn tôi lại là người không có tiếng nói để có thể làm một việc gì đó.
- Bố sẽ không trách mẹ chứ? – Tôi hỏi câu ấy khi ngước lên nhìn bố, nước mắt đã chảy tràn trên gò má sạm đen.
- Bố quá tệ khi đã không cùng mẹ vượt qua nỗi ám ảnh đằng đẵng hơn mười năm qua. Sự nghi ngờ luôn chiến thắng mọi thứ, nó lấn át lòng bao dung và thấu cảm.
Bố đặt một tay lên vai tôi và hỏi về những chú chim. Tôi hồ hởi kể cho bố nghe về chú chòe than bạch tạng, nó vẫn khỏe mạnh và thể hiện những tố chất vượt trội. Bố đã từng tỏ thái độ nghi ngờ khi chú chòe bạch tạng được sinh ra dù xác suất là rất nhỏ. Một xác suất nhỏ đã xảy ra ngay ở lứa trứng đầu tiên. Nhưng với bố lại khác, sự thật thì một người đàn ông không có tinh trùng xác suất để có những đứa con là bằng không.
Người đàn bà góa bụa vẫn đứng đó, còn mặt trời đã kéo xuống thung xa.
Bố luống cuống khi nhận ra một điều gì đó. Chiếc túi trong lòng bàn tay phát ra những tiếng kêu. Bố run rẩy đưa ra một chú tu hú con đang thoi thóp thở. Tôi được biết những thói quen lạ lùng của bố khi được người đàn bà góa bụa góp mặt vào câu chuyện. Khi mặt trời ló dạng, bố sẽ đi thẳng vào rừng và tìm loài tu hú con. Bố sẽ bóp chết chúng hoặc tự tay nuôi chúng. Bố luôn nhắc đi nhắc lại với người đàn bà về sự kiểm soát. Bố không thể để một loài chim nhỏ bé như chích bông lại vất vả nuôi con tu hú được. Đó là sự tàn độc. Tu hú con lớn rất nhanh trong sự vui mừng của bố mẹ chích bông. Đến một ngày cái tổ chật chội không thể bao bọc nổi thân mình, tu hú rời đi và để lại tiếng kêu không biết là cám ơn hay giễu cợt.
“Chẳng ai muốn mình là chú chích bông để nuôi con tu hú cả”.
“Nhưng con sẽ không xử sự như một loài tu hú, công sinh không bằng công dưỡng”.
Ngày cũ trôi trên dốc Thượng, người đàn bà cũ tháo chiếc khăn mỏ quạ có thêu hai chú bồ câu trắng chụm đầu vào nhau đưa cho bố. Tôi sẽ cùng bố về trước khi mặt trời tắt lịm sau lưng dốc, trước khi các loài chim gác lại tiếng hót cho ngày sau.
“Bố cần phải làm một việc ngay lúc này”.
“Việc gì hả bố?”.
“Chúng ta sẽ đặt chú tu hú con này về tổ trước khi bố mẹ chích bông tuyệt vọng và bay đi”.
Đêm hôm đó tôi nằm mơ thấy người đàn bà góa bụa băng rừng về ngồi bên chiếc tổ. Bà run rẩy đặt con tu hú trong lòng bàn tay, miệng lẩm bẩm như lời tự vấn về những lỗi lầm thời son trẻ.
L.V.T
20/4/2020

Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay1,275
  • Tháng hiện tại33,059
  • Tổng lượt truy cập2,637,581
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây