MỘT CHIỀU TRÊN SÔNG VẠC

Thứ năm - 23/09/2021 05:20
Tản văn của Lê Ngọc 

Nhiều đêm, tôi cứ thèm được mơ thấy mình của hôm qua, hôm kia và những ngày xa xưa thương nhớ…

Cái thời áo trắng tinh khôi, mắt tôi trong trẻo? Nắng mùa thu dịu dàng rải sợi vàng ấm nồng xuống bao nẻo đường quê thân thuộc. Hồi tụi học trò lớp tôi còn hì hục đèo bồng nhau trên những chiếc xe đạp cà tàng thường xuyên long xích, thủng săm nhưng vẫn cần mẫn đi học thêm toán nhà thầy Hoan. Hồi còn chưa mốt xe máy điện, một đám rủ rê đi học sớm tranh chỗ ngồi còn phi lên đỉnh cầu Tràng rồi thả dốc không phanh. Gió lùa thông thốc mát rượi song bạn cười rộn rã, giòn vang…

Khi ấy, sông Vạc trầm mình dưới nắng chiều mật ngọt trông thật yên bình tĩnh lặng. Cảm giác mọi thứ xung quanh tôi như đang dừng lại. Thời gian ngừng trôi. Đất trời mơ ngủ bần thần ngơ ngác với mấy quầng mây cháo lòng u uẩn. Chỉ lũ học trò là tươi vui, ồn ã tràn đầy sức sống lọt thỏm vào khung hình thơ mộng đó. Hễ ai mới nhìn ngắm lần đầu sẽ tưởng chừng lạc quẻ phá không khí ghê gớm, ấy mà lỡ thiếu chúng tôi, cảnh bỗng dưng buồn tênh trống vắng.

 
CauTriChinh

Phải chăng, sông vắng người nên nhuốm buồn hoang hoải?

Nhưng hàng trăm đời nay dòng chảy vẫn nằm nguyên chỗ đấy. Sông khi đầy, khi cạn. Nước lúc vơi, lúc tràn. Lòng sông mang phù sa đỏ nặng ân tình xuôi dòng đổ vào sông Đáy mà bồi đắp khắp đôi bờ hai huyện Yên Mô, Yên Khánh ngày càng màu mỡ trù phú. Lúa xanh đồng không biết đâu mùa hạn. Cánh cò xoải cánh bay xa, xa mãi tít chân trời. Thỉnh thoảng, có những đứa trẻ đuổi đàn bò tìm ăn chạy thong dong dọc bờ cỏ chân đê non mềm mơn mởn. Tất cả làm nên làng quê nằm phía Nam đồng bằng, mảnh đất hiền hòa tôi rưng rức yêu thương…

Nơi người dân bao đời sống nhờ sông nước. Từ thời các cụ xây làng, lập xóm, ông cha đã biết khai thông những kênh ngòi nho nhỏ dẫn nước vào đồng như ngòi Ba Mươi, ngòi Hồ Chủ Tịch nối liền nhằng nhịt ở các xã Khánh Cư, Khánh Vân. Nhất là khi bố tôi làm nghề chài lưới trục vớt lộc trời tần tảo nuôi con. Người khiến tuổi thơ tôi gắn liền với chuỗi ngày năm giờ sáng đã nghe tiếng lục đục bố chở thuyền đi làm. Chờ tới lúc mặt trời le lói ánh ban mai, mẹ sẽ chở tôi trong chiếc giỏ xe rong ruổi lấy cá từ bố đem đi chợ.

Tôi quen bờ đê đất cát lồi lên, lõm xuống theo biến chuyển địa hình nối từ ngã ba Sông Vân xuống bến Kim Đài bầu bạn cùng những mái đình làng cong vút, rêu phong. Tôi nhớ trưa tháng Ba làng mở hội đền Đức Thánh Cả nô nức với lễ rước kiệu uy nghi. Tôi nhớ những hôm đạp xe lên chân cầu nổ ống, nổ ngô, mải miết xếp hàng đợi đến lượt mãi tối muộn mới xong. Và tôi thèm da diết được một lần gặp lại lũ bạn một chiều thả dốc ngày xưa…

Chúng tôi sẽ trong trẻo hồn nhiên như lúc đó? Chúng tôi sẽ cười rộn rã, giòn vang? Dòng Vạc lại nhuốm mật ngọt mùa thu vàng ươm ấm áp…?

 
hinh anh tuoi tho dep gian di

Mà nghe nói bận này quê nhà khác lắm. Những lò gạch ven sông khói lam chiều phảng phất giờ di dời vào trong đê, chỉ còn tàn tích tháng năm lổm ngổm vụn vỡ. Gốc gạo già gãy nửa sau bão tiếp tục đâm chồi xanh ngắt. Bờ đê dần sửa sang nâng cấp với con đường bằng phẳng. Người ta cứ chạy xe máy êm như du suốt từ phố xuống quê, suốt từ làng ra bãi. Thuyền neo đậu nhiều hơn. Máy chạy ầm ì suốt đêm làm gì chẳng ai biết. Riêng tiếng ùng ục vang hoài không ngớt. Sông oằn mình rút ruột nhả tơ làm bờ kè ngày càng sụt lún nham nhở.

Bạn học tha hương tứ xứ. Có những đứa đã từng rất thân thiết mà nhiều năm rồi chúng tôi không liên hệ. Bữa trước dịch dã thấy nó nhắn tin lại đang mừng. Ai dè, cơn mừng vỡ tan cùng ý muốn vay mượn. Mà ấy đâu phải đứa duy nhất, mùa này bạn lục tục liên hệ nhưng mục đích giống nhau. Rồi bạn thỏa yêu cầu và trôi đi như con nước chảy dài vô tận. Chưa rõ khi nào mình mới lại gặp nhau? Chưa biết khi nào bạn lại về thăm hỏi?

Một mình tôi âm thầm đạp xe lên đỉnh cầu Tràng bắc qua sông Vạc. Nắng vàng. Sông rộng. Nước đục trong. Nhưng, tụi trẻ không chăn bò. Cánh cò đi đâu mất. Thầy tôi lên phó hiệu nên thôi mở lớp học ôn thêm toán. Và cũng thiếu vắng cảnh một đám học trò thả dốc không phanh đón gió lùa thông thốc. Những người, những vật theo thời gian lặng lẽ trưởng thành, theo cuộc đời không vẹn nguyên ban đầu, chẳng dễ cười hồn nhiên…

Một chiều trên sông Vạc biết tìm đâu bây giờ…?
22/09/2021
L.N

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập9
  • Hôm nay1,514
  • Tháng hiện tại36,088
  • Tổng lượt truy cập3,444,948
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây