MỘT CUỘC CHIẾU BÓNG (Lê Hồng Tuân)

Thứ ba - 03/09/2019 02:06
Truyện ngắn:


Bãi chiếu bóng nằm sát hông công sở huyện lỵ. Ấy là một khoanh đất rộng rãi, bằng phẳng, vuông vắn, mướt mát cỏ gà, cỏ may. Ngày thường người ta vẫn đánh trâu bò vào chăn thả trộm và lũ trẻ chúng tôi rạp mình đổ dế, câu giun. Thế nên việc ngồi lên một đống phân khô chẳng lấy gì làm phiền toái lắm, thậm chí chiêm bái một bãi phân tươi còn là phúc phận đời người.
Xâm xẩm chiều là một cảm giác cực kỳ khó tả. Tiếng loa phóng thanh phát ra trên nóc con xe U- oát phóng với vận tốc võng cáng viện gái chửa con so dồn dập những thuyết minh vắn tắt về bộ phim tối nay sẽ chiếu. Khói lam chiều trong từng căn bếp rỗng bốc lên như cao hơn nhẽ bởi cái sự vội vàng đun nấu để rồi ăn quáng ăn quàng cho kịp dảo bước với thời gian. Đâu đó trong từng xóm nhỏ, nam thanh nữ tú đã í ới gọi nhau, hẹn hò như thể hẹn đò mùa nước lớn.
Cơm nước xong là tôi đu tường lâng láo lặn một hơi. Từ nhà ra bãi chiếu quãng độ già một cây số. Tôi cuốc bộ, tất nhiên rồi. Hòa mình vào dòng người đông đúc như đi hội trên con lộ lớn, tôi cố gắng chen ngang và bấu lấy gấu áo của những khuôn mặt rạng rỡ tinh tươm. Bởi những kẻ đó mới có tiền mua vé và hoan hỉ cho nhi đồng đu bám vào trong. Đừng dại dột bâu vào những khuôn mặt u ám và mồm miệng thời choanh choách tăm cật thum thủm mùi tre ngâm. Chả dính bạt tai thì cũng ăn vài đá đít. Lịt mề...!!!
Học thói láu cá tinh hoa là thế, ấy vậy mà vẫn phải đứng ngoài dù kẻ cho ký sinh rất đỗi nhiệt tình. Cái tội là tôi đã lớn quá mất rồi. Thế mới biết mọi sự trưởng thành đều chả mấy hanh thông mà lắm lúc lại tủi hờn như lông ngỗng. Thôi thì đành chờ tháo khoán vậy, nhưng cái huyên náo trong bãi chiếu rất dễ làm con người ta nổi điên và sặc sụa những than phiền. Mẹ kiếp, chỉ cách một cái rào mắt cáo thôi mà lở bồi đôi dòng phận người - kiếp chó. Chúng tôi quyết vượt rào trốn vé chứ nhất định không thèm nhăn nhó làm kẻ xem tháo khoán hẩm hiu. Nhưng tường thì cao, hào thì sâu, chửa kể bên trong đầy những công an lẫn dân quân túc trực, thì việc chui vào khó hơn cả hái sao.
Tôi đu bán lấy đám thanh niên sức dài vai rộng với hy vọng là họ sẽ công kênh hay đủn đít tôi lên. Thường thì lũ mạt hạng trong lúc khó khăn chúng thường đổi nết, nên cái sự đoàn kết hỗ trợ là rất ăn thua. Nhưng cứ hễ nhảy được vào trong rồi thì mạnh ai nấy chạy nên rất là tội tình cho những kẻ chậm chân. Việc ăn vài cái dùi cui hoặc đèn pin rồi dong ra như tội phạm chả làm người ta xót xa hay xấu hổ mà rất là bổ béo cho những leo trèo lần sau. Dăm vài lần như thế, nhiều đứa còn được ướm đi làm vận động viên điền kinh cho những môn phối hợp tân thời, rơi trúng vũng trâu đằm thì bơi lội còn giỏi hơn là thủy thủ.
Tôi chả phẩm chất gì nên năm thì mới lọt, mười họa mới qua. Kẻ quen mặt thì bạt tai vung vít, người lần đầu thì đút đít chục dùi cui. Có kẻ đánh xong thì dong ra nhưng cũng có người lại tha cho vào bãi. Sự may rủi ấy không phải tại giời mà tại bởi cái tâm trạng người ta tươi hay héo trong ngày.
Tôi chán cho cái sự nghiệp ăn đòn trừ cơm ấy lắm nên cũng rắp tâm gom góp chổi cùn rế rách, lông gà lông vịt để đổi lấy mấy xu teng. Gì thì gì, có cái vé để vào thời vênh váo lắm, nhất là khi còn được cắp mách một trang đài mũi dãi theo ưu đãi ấu nhi. Nhưng cứ hễ ra đến quầy vé thì mắt lại hoa lên bởi những mẹt bánh trái dọc hai lối dài vào bãi chiếu. Bụng với dạ tẩn nhau như lên đồng và kết quả là thằng lỗ mồm vẻ vang chiến thắng. Cái nết ăn quà vặt, dầu sao, cũng thú vật hơn chán vạn việc bó gối ngồi xem những ất ơ dang dở khuôn hình. Nhưng đời mà mãi thế thời sao đặng.

 
le hong tuan

Tôi lê la sang nhà cô Năm Hoán ngay đầu ngõ bày tỏ sự tình bởi cô thường nhờ tôi đứng chầu để bẹo má cầu may cho cái việc bán đắt ở mỗi phiên chợ huyện. Cô thương cảm lắm, dặn hễ có chiếu bóng thì cứ sang nhà cô dắt đi, chả phải vé vung gì sất. Đổi lại, tôi phải ngoan ngoãn lễ phép bởi những hôm như thế sẽ có chú Hoan Tình đang tán tỉnh cô tới đi cùng. Chú Hoan Tình làm bên thuế vụ, tinh biên phạt những hạng con buôn luồn lách giỏi hơn trạch đồng.. Chú quen cô Năm Hoán trong một phen truy phạt rồi sức tha bởi sắc cô khá mặn mà dù tuổi đà băm ra mấy nhát. Bọn trẻ ranh như tôi gọi là cô nhưng đám hôi tanh lại thêm chữ bà vào đằng trước. Gớm, cứ gái già là thành bà cô thôi mà. Thật là phát vãi với cái sự thêm pha, à há.
Tôi bén với cái ân sủng đó đâu được nửa năm thì bỗng dưng đoạn tuyệt. Không phải cô Năm Hoán không cho bám càng nữa mà là chú Hoan Tình tự nhiên mất hút con mẹ hàng lươn. Tôi có hỏi thì cô Năm Hoán cứ ậm ừ, chốc chốc lại lã chã lăn đôi giòng lệ úa. Tôi hiểu là đường tình đã hóa thành…đường phèn, kiểu như mèo già hóa cáo ấy. Nhưng người làng tôi lại kháo nhau, rằng chú Hoan Tình đã vợ con đề huề rồi, giăng hoa với cô cốt để chim chuột được vui vầy mà thôi. Cái nết hủ hóa ấy, tội to chứ đùa à? May phúc cho nhà cô là không phải đeo vào cái ba lô lộn ngược.
Lại là những ngày dài buồn bã. Tôi chả có trò gì vui cho riêng tư chứ đừng nói là chung đụng với lũ mục đồng. Hết lợn gà cám bã thời lại rã rời bởi những đòn roi mỗi trưa bêu nắng đi hoang. Tối đến cũng chỉ biết ngửa cổ đếm sao và rồi ước ao thành thằng Cuội ngồi cung hằng ghẹo nguyệt. Đến giấc ngủ cũng chập chờn bởi những cơn rôm sảy nảy nòi trong oi nồng rơm rạ. Trong mơ, tuổi thơ cứ như bị đè ngửa ra mà hiếp đáp chứ tịnh chả thấy long lanh trái ngọt đầu cành. Nẫu mề lắm…!!!
Ấy rồi một bữa giời không xinh cũng không xấu, cô Năm Hoán lại nhắn ăn cơm sớm rồi sang nhà cô dắt đi xem chiếu bóng. Chà chà, dạo này tinh những phim hay, toàn chiến đấu của Liên Xô cả. Và cái quan trọng là cô Năm Hoán nhẽ có người yêu mới hoặc trúng quả gì đó mà đổi đời chăng, nên hăng máu?
Té ra chả phải, chỉ mình tôi với cô. Nhưng cô vui như đong gian được mấy đấu thóc mỗi khi đi chợ phiên vậy. Tôi cũng hân hoan níu gấu áo cô mà bi bô choa thỏa những tháng ngày đứt đoạn. Nẻo đến bãi chiếu liêu xiêu những ngôn lời thuận tai đổ dài ra mặt đường cái.
Đến nơi, đã có người đứng chắn cổng soát vé đón cô với tôi vào, thái độ vô cùng niềm nở. Xem cái vẻ ai cũng cung kính nhìn chú ấy thì đích thị không phải người thường. Và khi cô Năm Hoán giới thiệu là đội trưởng đội chiếu bóng thì tôi suýt nữa đã nhổ cờ ở trong bụng ra mà hò la phất phới. Vui ơi là vui, thoát kiếp xem tháo khoán đến nơi rồi chứ không phải bỡn. Vui nữa là thi thoảng chú lại cung tiến đùm kẹo bột để tôi nhai cho đỡ mốc mồm. Đổi lại, miệng chú nổ như bỏng ngô bên tai cô Năm Hoán, chốc chốc còn vươn vai, có vẻ như là ngáp dài, dãi vướng víu bờ môi giảo hoạt. Tôi bận ăn, bận xem nên chả mấy để ý, chỉ là khi quanh quất ngó nghiêng thì mới liệng vào những khuôn diện dường như có phần đang bối rối. Thật là tội lỗi quá đi mà, haha…!!!
Một đêm giời xấu lắm, sấm chớp cứ đùng đoàng còn hơn cả đại bác nổ trong cái bộ phim đếch gì đang chiếu nói về cuộc vệ quốc vĩ đại của hồng quân Liên Xô. Cô Năm Hoán giục về nhưng tôi cứ quyết ở lại xem cho bằng hết. Cô bảo mặc tôi rồi nhổm đít bởi mai có phiên chợ sớm, ngấm mưa lăn ra đấy thì kể như cơm toi. Đúng lúc cô toan đi thì thần tình quá đỗi, chú đội trưởng đội chiếu bóng lóng ngóng chìa ra một tấm áo mưa to hệt thửa ruộng năm phần trăm kèm theo đùm mía tiện thơm nhức nhối mùa hoa bưởi diệu vợi. Giời chưa rót giọt nào nhưng chú đã căng áo mưa lên thầm kín lắm. Tôi ngồi ngoài vừa xem vừa nhai mía đến phồng cả lưỡi mặc cho cô chú lầm rầm rồi lại sột soạt ở bên trong.
Mưa. Những tiếng lộp bộp như ếch ộp đứt hơi mùa gọi bạn. Tôi hơi chột dạ bởi thiên hạ cũng đã vãn đi nhiều dù phim còn đang chiếu. Và kinh hoàng nhận ra phía sau tôi không còn bóng dáng cô Năm Hoán cùng chú đội trưởng đội chiếu phim. Bỏ mẹ thật, nhẽ nào cô bỏ rơi tôi bồ côi như thế. Không thể nào, bởi có đi thì cô phải nói với tôi, chứ lị.
Tôi phủi đít đảo một vòng quanh bãi chiếu hòng kiếm tìm chút nhân ảnh lúc đêm hôm. Nhưng kết quả thật vỡ mồm bởi tinh gặp phải những khuôn mặt tê tái đang đái vắt cầu vồng để sửa soạn lối về nhà mà chổng mông ngủ ngáy. Tôi chiếp chiếp be rầm tên cô trong nỗi mơ hồ vô vọng.
Mưa to. Nước non này thì bố cũng lạy thày mà té khẩn trương chứ tìm phường làm chi cho nhọc xác. Đằng nào cũng ướt nên tôi đánh liều vạch rào men theo mé bến mà sang ngang bởi lối tắt te này bươn về đến nhà rất chóng. Tôi cởi áo trùm lên đầu, chân lần mò dò dẫm.
Có tiếng thở dốc, chốc chốc lại hộc lên. Tôi không phân định được âm thanh phát ra là của giống gì. Lúc hộc lên thì hệt lợn bị chọc tiết, khi phì phò thì lại như chó lên cơn. Nghe phát hờn.
Rồi một mảng trắng hiện ra trước mắt tôi. Chao ôi, là lưng người chứ không phải mông quân chó lợn bởi tôi đã dụi và nháy mắt rất kỹ càng. Cái lưng đó đang nép bẹp như ván kẹp bánh chưng vào thân một nam nhi đang cố dùng tay quơ tấm áo mưa mà quây phủ lấy những lõa lồ. Tấm áo mưa to rộng nhưng vì quýnh quáng nên không che hết những đắm say của hai khối thịt đang run lên vì nhiều nông nỗi. Một ánh chớp xanh lè xẻ âm dương làm đôi nơi bối rối. Và tôi kịp nhận ra cô Năm Hoán với chú đội trưởng đội chiếu bóng trong cái bộ dạng của sự phóng đãng hoang đàng.
Cô tránh mặt tôi nhiều hôm sau đó dù phim ngoài bãi chiếu áp - phích dán ngập đường. Tôi chả thiết tha gì nữa bởi tự thân cũng thấy túng bấn những hân hoan nhưng lại ngập ngụa những hình hài cóc nhái. Thi thoảng vui mồm, tôi thập thò kể lại với lũ thối tai đồng ấu, đó hầu như là những băn khoăn của cái nết tò mò. Ấy thế mà cả làng tôi nhao lên, rằng a cô hết tháo cóc - xê trốn thuế thời lại tụt quần đổi vé xem phim. Người ta bảo cô ế là tại bởi cái thói hoang đàng dâm dãng đó vì nếu có chồng thì cô chỉ đổi được mỗi cái việc chổng mông thôi. Không ế mới lạ.
Cơ mà ế cứt cô ấy. Bằng chứng là một hôm giời rất xinh, cô tóm sống lấy tôi, bảo mấy ngày nữa sẽ lấy chồng. Đó là một lão phó hoạn bồ côi vợ, chuyên cái nghề cắt thiến gia súc gia cầm. Lão này thì tôi không lạ, bởi cứ già trưa non chiều là lũ trâu bò chó má gần như là bạt vía khi tiếng rao như gọi hồn “ai hoạn lợn thiến me không?’ trầm đục vang lên. Làng xã bỗng chốc lao xao bởi nhà nào cũng có một vài đối tượng cần phải mang ra để mà tùng xẻo. Bé thì thiến con gà trống để làm béo mâm cỗ hôm giỗ ông tam đại hoặc dành đến tết cho các cụ tổ trên ban thờ thoả chí ngắm phao câu. Lớn thì đục bỏ bộ tam sự của con nghé con me đặng bảo tồn sức kéo cho bội thu mùa vụ. Nhỡ nhàng thì con chó con mèo mất nết đi tơ mà quên bẵng cái sự trông nhà hay bắt chuột. Những gã phó hoạn lành nghề thì chỉ mất mấy chục giây là cả đống bầy hầy đã bầy trước mặt. Bọn tay mơ non kém mất hàng phút, thậm chí hàng giờ mà vẫn ất ơ với những thứ của nợ bối rối lạc trôi. Việc thiến sót làm cho gia chủ hết sức phiền lòng. Nhưng riêng lão thì hẳn là đương kim cự phách bởi chỉ với cái cật nứa giắt mang tai lão hóa kiếp lũ súc sinh trong thần tình chớp mắt.
Cô Năm Hoán mê mệt bởi hôm lão ra tay thiến đi con mèo cái dại giai. Cái giống mèo già mà mất nết ngao ngao cả đêm trên mái nhà là vô cùng đốn mạt. Nó làm cô mất ngủ, buồn tình và rất đỗi thần kinh. Nhưng thứ làm cô phát điên là khi ngồi thiến, bộ tam sự của lão lê lết dưới nền xi - măng dù hai chân đã ý tứ ngự lên đôi hòn gạch chỉ.
Cô mua hẳn vé rưỡi, một cho cô, một cho tôi. Mẹ kiếp, lần đầu tiên được cầm tấm vé vào bãi chiếu một cách đường hoàng làm tôi oai vệ như tể tướng. Nhưng chán cái là tôi không thích mấy cái phim tâm lý xã hội của người lớn nên sau khi oong đơ một mạch hết đùm kẹo bột và tấm mía tiện thì rúc háng cô ngủ chổng dái bẹp tai. Không một kỷ miện gì đọng lại.
Cô lấy chồng mấy năm mà chả con cái gì. Người làng tôi lại tha hồ đặt điều và bêu riếu. Cô tiều tụy, nhan sắc xuống dốc như pháo mất phanh. Chả bù cho lão chồng phó hoạn, cứ nần nẫn béo nân ra như chó thiến. Rồi lão bỏ cô như cách phế một viên tinh hoàn của con lợn đực vậy.
Mãi sau điều tra ra thì cô biết, là lão chồng phó hoạn kia đã tự nguyện thắt ông dẫn tinh từ đời nảo đời nào. Nghề thiến hoạn, chả thắt đi thì nhân giống còn hơn cả Bao Thai cao sản. Năm ấy cô bằng tuổi tôi bây giờ, tứ thập nhưng đít thời chơi vơi những ru hời, mọi nhẽ.
Mẹ kiếp, đời…!!! Mấy ai giống như phim bãi.
 
Lê Hồng Tuân

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Hôm nay1,259
  • Tháng hiện tại33,043
  • Tổng lượt truy cập2,637,565
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây