MÙA CỎ CHÁY (Như Ngọc)

Thứ sáu - 23/08/2019 07:38
Truyện ngắn:

Đã biết bao ngày tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đôi khi ước được như người mất trí, cái tấc lòng rỗng tuếch chỉ muốn buông xuôi. Cho đến một ngày...
- Chị hai, em đi dạo bờ kênh lát, chị để mắt hai đứa nhỏ dùm em nha chị.
- Trời còn nắng chang chang mà dạo gì, khéo cảm nắng thì khổ.
Chị nhìn tôi, rồi khẽ thở dài:
- Ờ, đi về sớm ăn cơm chiều đó, nhớ đội nón, nắng lắm!
- Dạ ở nhà ăn trước đi chị, đừng chờ cơm, em về ăn sau.
*
Lướt nhìn hai khuôn mặt xinh như thiên thần đang say sưa giấc ngủ trưa mà nghe lòng quặn thắt, hai đứa trẻ rất giống em… Tôi nhớ em, nhớ đến xé lòng, giá như… “Cho em xin lỗi anh, xin lỗi các con, xin lỗi gia đình bé nhỏ của chúng ta” Tôi lặng im. Em khuỵu xuống dưới chân tôi: “Em biết em đã không thể quay đầu lại được nữa. Em sai là đã nhận lời làm vợ anh trong khi lòng còn chưa quên anh ấy. Em…” Tim tôi đau nhói, hình ảnh em của tôi, tay trong tay bước đi bên một người đàn ông khác, tôi ngắt ngang lời em: “Đừng nói nữa, cô muốn làm gì thì làm, đi đâu thì đi… Chỉ xin cô đừng nói gì thêm nữa. Làm ơn…” Tôi lấy xe rồ ga vọt đi, bỏ lại mình em trong căn nhà lạnh lẽo. Tổ ấm đã không còn ấm nữa từ khi em gặp lại người xưa. Chúng tôi ra tòa sau hơn bảy năm lấy nhau. Em có ý để lại tất cả cho tôi. Tôi chỉ xin quyền nuôi hai đứa con.
- Này anh, anh gì đấy ơi…
Tôi giật mình ngó quanh chẳng thấy ai.
- Ai đấy?
Giọng nói trong trẻo, lảnh lót khi nãy vang lên:
- Tui đây ạ, dưới này đây.
Tôi đã tìm ra chủ nhân giọng nói. Cô ấy ở phía dưới con kênh gần căn chòi lá nhỏ dùng để canh vịt, trong bộ dạng “Ả Rập - Xê Út”. Đôi con mắt lá răm tiến về phía tôi.
- Sao đường mòn anh không đi, cứ lần trên cỏ mà dặm?
- Ơ…
Tôi ngơ ngác nhìn xuống, dưới chân tôi đám cỏ cháy khô, thầm nghĩ “nhỏ này lãng nhách thiệt chứ”.
- Tôi thích đi trên cỏ, không được sao?
- Anh ác thế!
Trời ơi, thánh thần ơi… tôi đứng hình với đôi mắt lá răm.
- Này cô, giữa trưa nắng không có gì làm nên kiếm chuyện với tôi đó hả?
- Là anh giữa trưa không có gì làm nên kiếm chuyện với cỏ cây, tàn hại cỏ cây.
Tôi cúi nhìn đám cỏ dưới chân mình rồi bật cười khanh khách:
- Thưa cô hai, cỏ bị thiêu cháy rồi ạ. Thủ phạm là nắng, là ông trời không phải tui à.
Giọng nói trong vắt khẳng khái khi nãy bỗng nhiên hạ tông, trầm buồn buông nhẹ:
- Cỏ vẫn chưa chết mà.
- Cô… cô ơi…
Mắt lá răm xa dần rồi mất dạng khi rẽ vào con đường mòn nhỏ. Tự nhiên tôi lại cảm thấy bâng quơ, vương vướng điều gì. Mấy ngày sau tôi cố tình loanh quanh đoạn đường ấy dõi tìm mắt lá răm, để làm gì thì tôi còn chưa biết nữa, đôi khi tôi chẳng thể hiểu mình mà. Tôi đứng lại nhìn xuống cái chòi canh vịt rồi lẩm bẩm:
- Mắt lá răm, cô cũng hay thật đó, buông vài câu lãng xẹt rồi mất tích luôn. Cô ra đây, tui muốn nói…
Một giọng nói quen quen ngắt ngang:
- Sao lúc nào anh cũng thích dẫm đạp lên cỏ hết vậy, anh có biết cỏ cây cũng khát khao sự sống không hả?
Tôi khẽ giật mình quay sang nhìn, là mắt lá răm vẫn trong bộ dạng “Ả Rập - Xê Út” quen thuộc, chỉ có điều tôi được diện kiến cả khuôn mặt cô. Cô không đẹp nhưng nhìn rất duyên. Tuổi trạc chừng hai mươi lăm, vậy đó mà nói năng như bà già tám mươi. Tôi khẽ cười vì ý nghĩ này, rồi vờ như hoảng sợ, nói:
- Ôi trời ơi, ai yếu tim chắc bị cô hù chết quá, xuất hiện như ma vậy.
Cô cười nhẹ, nụ cười rất lạ, tôi chưa nghĩ ra được ngôn từ để diễn tả nó.
- Thế anh có sợ chết không?
Tôi lại nghĩ về em, về lúc trái tim tôi tan nát, tôi nói như trong vô thức:
- Chết đi có khi đỡ đau lòng.
- Giá như người ở lại không đau lòng thì tốt biết mấy
- Phải, giá như…
Giây phút này tôi nghĩ về các con, những thiên thần bé nhỏ đáng yêu.
- Có quá nhiều điều để giá như phải không?
Tôi lại nói trong vô thức. Và mắt lá răm nhìn tôi:
- Tui sẽ không trả lời anh, khi chân anh còn đạp trên cỏ.
Như phản xạ tự nhiên tôi bước ngang về phía đất trống.
- Cô có vẻ yêu thương những cọng cỏ này, thật lạ!
Tôi nhìn thẳng vào cô, cô nhìn tôi rồi bước đi. Tôi đi theo như một quán tính. Chúng tôi băng ngang đường kênh, tiến đến một cây điều khá lớn, có nhiều cành to rà sát đất.
- Anh thấy cây này thế nào?
Cô nâng niu mân mê một chiếc lá dài tròn bầu bĩnh. Rồi ngồi xuống một cành cây chờ đợi câu trả lời từ tôi.
- Rất tốt.
- Tốt là tốt thế nào anh?
- Rất xanh tươi, khoẻ mạnh.
- Phải, nhìn sự sống sung mãn của chúng, tui lại cảm thương cho những sinh linh yếu ớt, níu với sự sống từng ngày… Người đời hời hợt, người đời dày xéo, người đời lãng quên… Đâu ai nghĩ rằng cỏ cây cũng biết đau, cũng khao khát được sống, được yêu, được hòa mình vào cuộc sống tươi đẹp này.
- Đôi khi thế giới chỉ là một mảng màu đen tối.
- Là lúc anh mất đi thứ gì đó quý giá có phải không?
- Phải.
- Vậy có bao giờ anh mang những gì mất-được đặt lên cán cân hành trang của mình không?
Tôi nhìn cô, khá bất ngờ với câu hỏi đặt ra. Cô tiếp:
- Nếu anh thử kẻ đôi một tờ giấy, ghi ra bên được và bên mất từ thuở sinh ra đến hiện tại. Tui tin rằng bên phần được sẽ đầy ắp trang giấy…
- Vì sao cô biết.
- Vẫn biết mỗi người mỗi cảnh, nhưng vốn dĩ con người có mặt trên cõi đời đã là được.
Ôi thiên địa ơi, bà già tám mươi ơi…
- Trông cô còn trẻ mà lại nói chuyện như một người trải đời lắm á. Có phải mọi người cũng nói như tôi không?
- Không, anh là người thứ hai tui nói nhiều như vậy.
- Ố ồ… Thật ư? Vậy người thứ nhất là ai?
- Là tui.
Nhìn cô rất nghiêm túc. Không một dấu hiệu nào thể hiện là đùa giỡn. Tôi nhìn tất cả những gì lộ ra bên ngoài lớp áo trùm kín của cô, từ đôi bàn chân, đôi bàn tay cho đến khuôn mặt thì trừ ánh nhìn rất có hồn ra, tất cả còn lại đều xanh xao nhợt nhạt, bất chợt tôi rùng mình.
- Anh không phải người bản địa ở đây?
- Tôi người bản địa.
- Tui chưa gặp anh bao giờ?
- Tôi xa nhà mười mấy năm rồi, đi học, lập nghiệp rồi cưới vợ định cư tại Sài Gòn. Cũng thường hay về, nhất là dịp nghỉ hè như này, tôi đưa các cháu về chơi lâu.
- Anh là thầy giáo?
- Cô hay thế?
- Theo lời anh nói đấy thôi.
- …
- Miền quê mình đẹp lắm phải không anh?
- Rất đẹp, lưu dấu nhiều kỷ niệm của tôi và….
Tôi khựng lại, nhói lòng…
- Tui cũng vậy, rất nhiều kỷ niệm, nhiều cung bậc cảm xúc với nơi đây…
- Cô có hay đọc sách.
Mắt lá răm trìu mến:
- Đó là bạn đồng hành cùng tui đó.
- Tôi biết.
Tới phiên cô gái ngạc nhiên.
- Theo những gì cô nói đấy thôi.
Chợt thấy vô cùng thú vị với kiểu nói chuyện úp úp mở mở này.
Thời gian trôi quanh hai con người xa lạ, âm thầm dắt chúng tôi đi từ trời đổ lửa sang ngấp nghé thềm đêm.
- Hẹn mai gặp, Thụy nhé.
- Dạ, anh Hân.
Thụy chào tôi bằng ánh cười của đôi mắt lá răm. Bao lâu rồi mới thấy lòng ấm lại.
Đêm hôm ấy tôi mơ, một giấc mơ thật bình yên…
Liên tiếp nhiều ngày sau đó tôi cố công đi tìm nhưng không nhìn thấy bóng dáng Thụy đâu. Tôi men theo con đường cô khuất dạng để hỏi thăm. Câu trả lời là những cái lắc đầu, họ nói ở đây không ai tên Thụy. Tôi choáng váng, tôi chơi vơi, tôi hụt hẫng và rồi tôi lại hoài nghi, hoài nghi thứ mà không bao giờ tôi tin là có thật, chẳng lẽ Thụy là…

 
nhu ngoc

Tôi chăm chỉ lang thang bờ kênh hơn, khi ngồi trong chòi canh vịt, lúc lại ngả nghiêng theo những cành điều, lượn lờ trong rừng cao su… tôi như lục tung tất cả những gì có thể, lục tung ấp An Cơ này lên để tìm ra Thụy. Chị Hai tôi biết chuyện, thắc mắc:
- Say nắng cô đó rồi hả Hân?
Say nắng Thụy ư? Không phải là cảm giác đó, một chút mến, một chút lạ lẫm, một chút thú vị, một chút tò mò, cũng có vài ba chút nhớ… Nhiều cái “chút” kết hồ lại và tôi muốn gặp lại người con gái lạ lùng đến lập dị này. Ngày mai là tôi phải về lại Sài Gòn, lo chuẩn bị bao nhiêu là thủ tục, hồ sơ, sách vở, đồng phục… cho con gái lớn vào lớp một.
Tôi lang thang cả ngày trên bờ kênh, men theo đôi bờ cỏ cháy với hy vọng mong manh lần cuối trước khi rời đi sẽ gặp Thụy. Ánh chiều tà vàng võ làm nao lòng kẻ sắp rời đi. Đám cỏ cháy lao xao trong gió, như đang thầm thì dưới chân tôi. Tây Ninh vào mùa hè mặt trời như chảo lửa, người ta ra nắng còn cháy da cháy thịt huống gì những sợi cỏ mỏng manh. Tôi nhớ về khoảnh khắc ban đầu gặp Thụy cách đó hơn ba tuần, tôi ngẫm nghĩ, tôi hồi hợp và toan dợm chân bước lên đám cỏ khô có xíu màu xanh phía dưới.
- Anh không giữ lời hứa.
Tôi giật nảy người, lạnh sống lưng, đúng như tôi nghĩ sao?
- Thụy, em như ma ấy. Chỉ xuất hiện khi tôi dẫm chân vào cỏ. Biết thế tôi không thèm giữ lời hứa.
Thụy cười khúc khích, lần đầu tiên nghe Thụy cười thành tiếng, trong hơn cả nước suối đầu nguồn.
- Em là ai? Ở đây không có một ai tên Thụy.
Mắt lá răm nhìn tôi tỏ vẻ nghiêm nghị:
- Em là linh hồn của Cỏ.
Một cơn gió mạnh thổi ngang, tôi trân trân nhìn Thụy, vẫn trong điệu bộ rào kín người nhưng ra chừng xanh xao hơn trước nhiều, gầy guộc hẳn đi. Tôi cóng lời:
- Em…
Tiếng cười trong vắt lại tuôn ra.
- Trời đất ơi, anh Hân tin có ma sao? Ma gì mà xuất hiện giữa ban ngày nắng gắt, nếu thế thì là quỷ chứ không phải là ma nữa.
Tôi cười méo xẹo, vội bào chữa:
- Ờ. Tôi có nói tôi tin đâu.
Hai cái lá răm nhìn tôi lém lỉnh.
- Em đi đâu mà tôi tìm không gặp, chúng ta đã hẹn với nhau rồi mà!
- Em xin lỗi nhé ạ! Em… Em có chút việc đột xuất, em đi Sài Gòn suốt đó tới giờ.
Chuông điện thoại em reo lên “Dạ con về ngay mẹ”.
- Em phải về rồi. Hẹn gặp lại anh sau nhé.
Em quay lưng đi thật nhanh. Tôi bất chợt đưa tay với lấy phía em, tay tôi cầm phải tấm khăn choàng “Ả Rập - Xê Út”, chiếc khăn đưa tôi đến một sự bất ngờ không tưởng.
- Ôi em…
Em nhìn tôi buồn không nói, mắt lá răm ngấn lệ. Choàng lại khăn, em bỏ chạy, tôi chết sững bao nhiêu giây mới chợt nhớ ra điều mình cần phải nói, tôi cố nói với theo:
- Thụy, mai tôi về lại Sài Gòn. Ở lại với tôi một chút nữa đi.
Tôi hét thật to, cách xa vài mươi bước, em khựng lại, quay nhìn tôi.
- Tên của em là Thà, con cô ba Lý. Bao giờ anh trở lại nhớ đến thăm em nhé.
- Thà… Thà ơi…
Tôi gọi với theo chiếc bóng dần khuất dạng. Màn đêm đã phủ kín tự bao giờ.
Tôi mở mắt suốt đêm, ngỡ ngàng suốt đêm. Tôi tự hỏi: Thà đi tu sao? Sao lại cạo trọc thế kia? Không đúng, tôi tiếp xúc với rất nhiều nhà tu hành. Thà không giống. Hay Thà buồn bã chuyện gì chăng? Trong lúc buồn quá, giận hờn ai đó đã xuống tóc… Tôi ôm những câu hỏi về Sài Gòn và quên dần đi. Về lại căn nhà yên ắng, thiếu vắng bàn tay dịu hiền chu đáo của người vợ cũ, tôi lao vào những cuộc ruợu để quên đời. Đôi khi hình ảnh Thà phớt ngang, tôi lại lẩm nhẩm tự nhủ là thứ bảy, chủ nhật nào đó tôi sẽ về thăm Thà.
- Chị hai, em nghe đây ạ.
- Chị đi đám xác xóm trong mới về, em điện chị có gì không? Kèn trống ồn chị không nghe chuông đổ.
- Ai mất thế chị.
- À con cô ba Lý, tội nghiệp còn trẻ mà mắc bệnh hiểm nghèo, tội lắm em!
Cô ba Lý ư, nghe quen lắm… “Tên của em là Thà, con cô ba Lý” trời ơi, chẳng lẽ…
- Chị hai, là cô Thà, cô Thà phải không chị hai? - Tôi lắp bắp.
- Ừ, sao em biết? Gia đình họ mới dọn về xóm đó mấy năm nay.
Tôi không còn nghe chị hai hỏi gì nữa, tôi đờ đẫn người ra. Sáng sớm hôm sau tôi gọi điện xin nghỉ phép đột xuất ở trường, gởi hai đứa trẻ cho cô út tụi nó trông hộ rồi ra xe Đồng Phước về Tây Ninh. Hình ảnh Thà theo cùng tôi suốt hành trình về lại. Ngôi nhà cấp bốn nằm vắng lặng giữa rừng cao su. Một người đàn bà ra đón tôi, dáng điệu nhẹ nhàng, khuôn mặt bình thản.
- Cậu là…
- Dạ con tên Hân, con là bạn của Thà ạ!
- Cậu Hân.
Đôi mắt lá răm rưng rưng với ánh nhìn rất giống…
- Cô là cô ba Lý ạ?
Cô khẽ gật đầu. Từ con gái cho đến người mẹ, họ luôn làm tôi ngạc nhiên. Trước khi tiếp xúc tôi luôn liên tưởng đến hình ảnh một bà góa vừa mất đi đứa con duy nhất phải đau khổ, phải rã rượi… vậy mà trông cô ba lại bình tâm đến lạ lùng. Ngồi tâm sự với bà, tôi mới biết đó là nguyện vọng của Thà, Thà luôn chuẩn bị tư thế sẳn sàng cho một cuộc rời xa. “Mẹ ơi, mai này con mất đi cũng là khi con rời khỏi thân xác đau đớn này, tuy không còn bên mẹ, nhưng trái tim con, linh hồn con sẽ mãi ở bên mẹ, xin mẹ đừng buồn, đừng khóc mẹ nha, con xin lỗi và mong nếu có kiếp sau xin lại được làm con mẹ để còn có cơ hội đền đáp công ơn sinh thành dưỡng dục luôn của kiếp này”. Mẹ Thà đưa tôi quyển nhật ký, trước khi mất Thà có dặn dò trao cho một người đàn ông tên Hân. Ra thăm phần mộ còn nghi ngút khói hương. Mộ phần Trần Vũ Thụy hưởng dương 28 tuổi.
- Là Thụy sao?
- Đó là tên trong giấy tờ. Tên thường gọi là Thà.
Cô ba giải thích. Đôi mắt lá răm đã về dưới lòng đất sớm nay, linh hồn của Cỏ sẽ ở mãi trong tâm trí tôi.
Ngày… tháng… năm… Mình sốt cao phải nhập viện…
Ngày… tháng… năm… Mẹ ơi, con đau quá, đau lắm…
Ngày… tháng… năm… Mùa hè lại đến, Tây Ninh mùa này nắng kinh khủng, nhìn những ngọn cỏ xác xơ mà thương, tôi thấy mình nơi đó…
Ngày… tháng… năm… Đôi kính cận nhìn mình như người trên trời rớt xuống. Anh ta trông cũng hiền lành tử tế nhưng lại… Mà ai cũng vậy, chắc do mình vốn không phải người của trần gian, rồi cũng sẽ rời đi.
Ngày… tháng… năm… Hôm nay nói chuyện nhiều với Kính Cận, mình nhìn thấy những nỗi đau mất mát qua hai tròng kính. Thầm mong anh đủ can trường, đủ nghị lực để vượt qua, nghe anh kể về hai đứa trẻ thật thích, ước có dịp gặp hai cô công chúa ấy.
Ngày… tháng… năm… Lại lên cơn sốt, cũng gần đến ngày xạ trị, mình lo lắm…
Ngày… tháng… năm… Nằm mê man mấy ngày trời trong bệnh viện, lúc mê lúc tỉnh, nhớ cái hẹn hôm nọ, không biết anh còn đợi mình không? Mong sớm về quê quá!
Ngày… tháng… năm… Rời bệnh viện Ung Bướu Sài Gòn, rời bỏ căn phòng la liệt người bệnh, những cái đầu trọc lóc giống như mình, vướng vào căn bệnh này mà không được trọc đầu phần lớn là phải ra đi sớm. Mình không muốn bỏ lại mẹ một mình, sẽ bơ vơ lắm.
Ngày… tháng… năm… Nghỉ mệt sau hơn hai giờ ngồi xe, mình vội ra kênh, trong người thật sự rất mệt, rất đau… Như mong đợi, mình gặp anh. Niềm vui xua tan mọi cơn đau đớn… Anh nhìn thấy cái đầu trọc lóc của mình rồi. Anh à, ngày xưa tóc em dài mượt đẹp lắm. Hy vọng anh không chê và hãy sớm trở lại thăm em. Anh đi mạnh giỏi nhé ạ.
Ngày… tháng… năm… Mùa này cỏ cũng xanh hơn, đã qua rồi mùa cỏ cháy. Trông bọn chúng đung đưa trong gió mà vui, lại nhớ anh đến nao lòng.
Ngày… tháng… năm… Mẹ ơi, con đau lắm… Sốt và ho liên miên. Con đã cầm cự hơn ba năm sống chung với căn bệnh quái ác này. Giá ngày xưa mẹ đừng vì con mà ở vậy, thì giờ con đã an lòng ra đi. Mong lắm một người thay con chăm sóc mẹ.
Ngày… tháng… năm… Anh Hân, chắc là em không đợi được nữa rồi. Thèm nghe giọng nói ấm áp của anh lần cuối…
Ngày… tháng… năm… Anh Hân, giữ dùm em quyển nhật ký nha anh, ơn anh! Mãi an vui hạnh phúc anh nhé!
*
- Mẹ ơi, cháu nội về thăm bà đây ạ.
- Ờ, nghe nghe… Nội ra liền đây, ôi hai cháu gái của bà.
Thắm thoát đã ba năm trôi qua, hè năm nào tôi cũng đưa con về thăm chị hai, thăm mẹ Thà (giờ đã là mẹ nuôi của tôi, bà nội của hai đứa con tôi) Tôi mang hoa đặt lên phần mộ, lẩm nhẩm nhiều câu chuyện kể cho mắt lá răm nghe.
Tôi thẫn thờ dạo bước ra bờ kênh, con kênh vẫn như bao ngày, xuôi xuôi con nước, lặn lội lững lờ trôi… Dọc triền kênh đôi bờ cỏ đã úa khô. Mùa cỏ cháy lại về, mình lại gặp nhau phải không mắt lá răm. “Nè anh, không được đạp lên cỏ đó” 
- Anh nhớ mà Thụy ơi!
 
Như Ngọc

 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập12
  • Máy chủ tìm kiếm4
  • Khách viếng thăm8
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại36,236
  • Tổng lượt truy cập2,641,355
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây