MÙA HÈ ĐÃ XA - Tác giả: Trịnh Đình Nghi

Thứ năm - 27/02/2020 07:59

Cơm nước xong, Liên vội vàng thay đồ rồi xin phép mẹ: con đi chơi với anh Phúc mẹ nhé. Hí hí.... Hạ mắng yêu con gái: bố chị, cơm chưa trôi khỏi miệng đã tí tởn, cứ liệu cái thần hồn.

Nói thế nhưng trong lòng Hạ thấy vui vui. Từ ngày Liên với thằng Phúc yêu nhau cô thấy con gái vui vẻ và ngoan hơn, Phúc là con nhà tử tế, lại là thanh niên tốt, cán bộ Đoàn của xã. Cứ rời việc nhà ra là chúng nó líu ríu với nhau, lớp trẻ bây giờ chúng hồn nhiên thoải mái chứ không như thời của mình. Chỉ ngặt nỗi con bé mới mười chín tuổi còn non nớt dại dột, biết đâu nó lại...

Hạ không dám và chẳng muốn nghĩ thêm nữa. Cô nhắc thằng con trai lên gác học bài rồi lặng lẽ dọn dẹp.
Tắm rửa xong, Hạ ra hiên ngồi hóng mát, những làn gió nam làm dịu đi cái không khí oi bức của mùa hè. Trời đêm trong veo, trăng cận rằm sáng một màu trắng ngà, ánh trăng loang trên những tán cây trong vườn, mỗi khi làn gió lướt qua những chiếc lá non lại ánh lên lấp lánh mỡ màng.

Hạ lặng lẽ ngắm nhìn mảnh vườn, những luống rau nhỏ, những cây bưởi cây chanh đang vào mùa quả, rồi lại ngắm cái nhà vừa mới làm thêm căn gác. Bao nhiêu năm lầm lụi với ruộng đồng chắt chiu nhặt nhạnh, vừa nuôi con vừa tự mình xoay sở và tự mình làm, cứ mỗi ngày một chút, một chút. Giờ đây Hạ đã tạm thấy yên tâm thư thái với những nhọc nhằn của cảnh mẹ goá con côi.

Đã gần mười giờ đêm rồi mà vẫn chưa thấy Liên về. Thường ngày đi chơi nó ít khi về muộn. Mỗi buổi tối nó xin đi chơi, cô chẳng bao giờ từ chối, chỉ hỏi con đi chơi với ai rồi dặn với một câu: nhớ mà về sơm sớm đấy.
Thôn quê có chơi thì cũng đến nhà đứa này đứa khác hoặc ra bờ đê hóng mát một chút chứ làm gì có chỗ nào mà bảo đi chơi được lâu. Hôm nào nó về muộn một chút là cô cứ thấy bồn chồn lo lắng không yên. Hạ đi ra cổng ngóng con, gặp một vài đứa cùng trang lứa với Liên đi chơi về.
Này cháu, thấy cái Liên nhà cô chơi đâu không?
Dạ, lúc nãy chúng cháu thấy Liên nó đi với anh Phúc ra toà sanh cô ạ. Hạ giật mình, lòng cồn lên như lửa đốt.
Thôi chết rồi, cái tòa sanh có ba gian nhà che nắng dưới gốc một cây sanh cổ thụ tán lá sum xuê là nơi nghỉ trưa trú nắng cho thợ cày thợ cấy làm đồng được xây từ thời hợp tác xã trước đây. Nơi mà mỗi lần nhắc đến là Hạ lại thấy lặng đi.
Kể từ cái đêm mùa hè năm ấy cô không bao giờ bước chân đến và không muốn nhắc đến cái chỗ ấy.
Giờ nghe nói thế cô muốn chạy ngay ra cánh đồng, đến chỗ ấy để lôi con về. Nhưng rồi, Hạ dằn lòng: không, không thể làm thế.
Đi ra đi vào mấy lần vẫn chưa thấy Liên về. Hạ khép hờ cánh cổng rồi vào nhà nằm chờ con. Những hình ảnh của cái đêm mùa hè năm ấy tưởng như đã chôn vùi, lại lần lượt hiện về.

Thời tuổi trẻ Hạ thuộc loại không sắc nước hương trời. Tuy không thấp lùn nhưng dáng người mập mạp hơi sồ sề, đi chậm chạp, nói năng hay làm gì cũng đủng đỉnh, cặp vú quá khổ cứ núng nính nhún nhẩy theo bước đi. Gái quê như thế bị coi là kém nhan sắc. Nhưng, kém cái gu thì trời bù cái nết. Hạ nhu mì hiền lành, tình cảm thân thiện với mọi người nhưng ít tụ bạ đàn đúm như đám trai gái trong làng xóm.
Nhan sắc đã khiêm nhường lại kém cả đong đưa, ăn diện nên cùng trang lứa lấy chồng cả, Hạ thì chưa có ai hỏi đến. Thời ấy ở quê thế là xếp vào hàng gái ế.

Thế rồi, chẳng biết tự lúc nào người ta thấy Thạch với Hạ có tình ý với nhau. Thạch to cao khỏe mạnh, kém Hạ vài ba tuổi. So với Hạ thì gia cảnh Thạch nghèo vị thế gia đình theo như người quê thì không “môn đăng hộ đối”.
Là người cùng xóm, đi làm đồng cùng chung đội sản xuất, đi ra đi vào ngày nào cũng đụng nhau. Thạch không ngại ngần khi đi chơi cùng Hạ, san sẻ và giúp cô những công việc ngoài đồng.
Hơn kém nhau vài ba tuổi nên bình thường hai người chỉ gọi tên hoặc xưng hô trống không, chỉ khi riêng hai người họ mới xưng tên với nhau tình cảm, quê mà.

Những buổi tối cùng nhau đi chơi hai người thường chọn đi dạo trên đê hoặc những đêm mùa hè cùng đưa nhau ra ngồi hóng mát nơi toà sanh cổ thụ, có ngôi nhà trú nắng giữa cánh đồng. Những lúc như thế hai người thường ngồi ôm nhau lặng lẽ ngắm trăng hóng gió, thỉnh thoảng nói với nhau vài câu về những chuyện vu vơ.

Đợt tuyển quân năm ấy Thạch có tên trong danh sách đi nghĩa vụ quân sự.
Đêm trước khi Thạch lên đường một tuần, hai người lại cùng nhau đi ra toà cây sanh giữa cánh đồng. Trăng hạ tuần mờ ảo, gió nồm mơn man dập dờn sóng lúa. Thời khắc sắp xa nhau hai người đều im lặng và ngồi sát vào nhau hơn mọi ngày. Thạch vòng tay ôm ngang lưng Hạ kéo sát vào mình, cô ngoan ngoãn nghiêng đầu kề vai Thạch. Một hồi lâu Thạch nhìn vào mắt Hạ hỏi khẽ:
-Hạ này
Hạ ngước nhìn lên
-Hạ tin Thạch không?
-Tin mà
Đợi nhé, ba năm nhanh thôi mà.
Bàn tay Thạch vuốt nhẹ lên ngực Hạ và lần tìm khuy áo.
-Hạ
-Dạ (mãi sau này cô vẫn không hiểu sao lúc ấy lại cất tiếng dạ ngoan như thế)
-Cho Thạch nhá.
Hạ không nói gì, cô cúi đầu nép sát vào Thạch hơn.
Lần đầu tiên hai người hôn nhau, một nụ hôn có phần ngượng ngập.
Thế rồi trăng cũng mờ đi, cánh đồng cũng mờ đi... chỉ còn hai người quấn vào nhau cồn lên như sóng...trong tiếng thở hổn hển Hạ bỗng bật lên tiếng gọi: ôi, Thạch ôi...ư...
Những cơn sóng qua đi, khi thấy vai mình ấm nóng Thạch mới biết là Hạ đang khóc.
-Hạ sao thế?
-Hạ lo lỡ có chuyện gì thì chết mất.
-Sao Hạ phải lo, đằng nào thì...mà ba năm chứ có lâu đâu.
-Nhưng...

Thạch lên đường được gần một tháng thì điều Hạ lo lắng đã không còn nghi ngờ gì nữa. Cái đêm hôm ấy đã hoài thai.
Vốn đã ít nói, giờ đây cô càng lặng lẽ hơn. Gia đình hay bạn bè thân gặng hỏi cô vẫn chỉ im lặng. Dù mọi người ai cũng biết không ai khác ngoài Thạch nhưng cô không nói nên cũng không ai nói ra. Làng xóm cũng chỉ chụm đầu xì xào và nhìn cô ái ngại, không ít người nhìn cô với con mắt giễu cợt. Mặc kệ, cô không tỏ ra đau khổ, không né tránh những lời xì xầm, những ánh mắt xăm soi sét nét. Cứ lặng lẽ sống, lặng lẽ làm lụng, lặng lẽ đi về.

Bé Liên ra đời, niềm hạnh phúc đã cho Hạ vơi đi những tháng ngày nặng nề mong ngóng. Giờ đây cô chỉ biết dành hết tình thương yêu cho con bé và mong Thạch sớm về.
Từ ngày nhập ngũ, sau ba tháng huấn luyện, đơn vị Thạch được điều động qua nước bạn. Trước khi đi Thạch cũng không về qua nhà.
Hạ không báo tin cho Thạch, cô nghĩ là người cùng làng xóm với nhau và chuyện cô với Thạch thì ai cũng biết rồi, dù có không yêu cô thì anh cũng không thể chối bỏ giọt máu của mình. Gia đình cô cũng tin như thế nên không ai nỡ hắt hủi cô.

Thời gian trôi đi, những nặng nề đàm tiếu cũng vơi dần. Hạ cũng thấy nhẹ nhàng hơn với những đêm thao thức. Khi niềm tin về hạnh phúc đã tự vị như một sự hiển nhiên thì người ta bình tĩnh sống như đang sống trong hạnh phúc.
Ba năm sau
Ngày nghe tin Thạch xong nghĩa vụ trở về. Hạ thấy lòng chộn rộn, hồi hộp hơn cả những hẹn hò ngày yêu nhau. Cả ngày cô chẳng làm được việc gì ra hồn, cứ quên quên nhớ nhớ, không biết bây giờ gặp Thạch thì sẽ thế nào, có cho con gái gọi bố không, liệu Thạch có lao vào bế con bé lên mà âu yếm nó không...
Chiều ấy cô đã diện cho mình và con gái bộ đồ đẹp nhất rồi ôm con thấp thỏm đợi chờ.

Nhưng rồi, một đêm trắng Hạ không ngủ và liên tiếp những đêm sau như thế. Một sự căng thẳng đến tột độ, chờ đợi đến tức thở... vẫn là một sự im lặng đến vô vọng. Dù vậy, Hạ vẫn tự nhủ có lẽ Thạch mới về nhà bao việc, cha mẹ anh cũng yếu, Thạch phải lo thu xếp dọn dẹp nhà cửa và tiếp đón mọi người qua lại thăm hỏi, bạn bè chúc tụng...

Không, một tuần, hai tuần... và rồi... Hạ lặng lẽ như cái bóng, cô im lặng với cả những lời gặng hỏi, truy vấn thậm chí gia đình cô còn chửi mắng thậm tệ, bắt cô phải ôm con đến nhà Thạch nếu không sẽ đuổi hai mẹ con ra khỏi nhà. Nhiều người thương mẹ con cô cũng xui cô nếu không nhận thì làm cho ra nhẽ bẽ mặt chứ không để yên thế được.
Mặc cho mọi sự nặng nhẹ, mặc cho gia đình nhiếc móc. Hạ lặng lẽ nuốt nước mắt thu mình, cô không cãi, không thanh minh cũng không nói gì hết. Có những lúc vô tình gặp nhau trên đường làng Thạch rẽ ngay vào một ngõ nào đó hoặc giả ngó lơ đi đâu đó, nhưng Hạ thì không, cô vẫn bình thản, không nhìn mặt cũng không hỏi han, không tỏ bất kỳ thái độ gì.
....
Hai tháng sau, đám cưới của Thạch với một cô gái làng bên bất ngờ đến sững sờ với tất cả mọi người. Làng xóm lại một phen xì xầm bàn tán, những ánh mắt dò xét và cả thương cảm lại một lần dồn vào cô.
Hạ đã đón nhận tiếng sét kinh hoàng ấy một cách lặng lẽ.
Không có ai biết được nhiều đêm Hạ đã vật vã đau đớn thế nào. Ý thức được mình và sự hiện diện của đứa con gái bé bỏng đã giúp cho cô đủ bản lĩnh và nghị lực để ráo hoảnh với tất cả những suy nghĩ và cảm xúc về Thạch.
Mãi sau này cô mới hiểu vì sao từ khi nhập ngũ là Thạch không về, cũng không thư từ gì.
....
Cay đắng, tủi nhục, vất vả... tất cả chỉ làm cho Hạ thêm âm thầm lặng lẽ làm lụng nuôi con. Trong lòng cô không gợn chút hận thù, cũng tuyệt nhiên không qua lại một lời trách móc.

Mỗi khi con bé hỏi về bố, cô chỉ ậm ừ nói bố đi xa, hằng đêm Hạ ôm con vào lòng vỗ về thủ thỉ: con là của trời cho mẹ, không ai cho mẹ đâu, trời cho mẹ đấy. Điệp khúc lời ru mẫu tử ấy cứ thấm dần thấm dần vào con bé từ vô thức đến nhập tâm, ý nghĩ và hình thành niềm tin mặc định một chân lý.
Niềm tin chân lý ấy cứ theo nó lớn lên trong trẻo hồn nhiên, hồn nhiên đối mặt và kháng cự với thị phi, châm chọc và không tự vấn bố là ai. Con bé càng lớn càng tỏ ra tinh tế và kín đáo. Nó biết mỗi khi nó hỏi về bố là thấy mẹ nó buồn nên nó chẳng bao giờ hỏi mẹ nữa.

Rồi tất cả cũng nguôi ngoai, cuộc sống trở lại bình thường, Hạ bình thản như tất cả những gì đã qua chỉ như là cuộc đời mình nó thế, phải thế và được thế.
Thiên hạ lao xao thì thiên hạ vui buồn, người ta có thể dè bỉu, có thể mỉa mai những lời cay đắng một ngày, một tháng, một năm chứ không ai nói được một đời.

Vốn đã là người chịu thương chịu khó. Từ ngày có bé Liên cô tránh hết các cuộc vui, việc gì cũng làm, ngoài vài sào ruộng, những khi nông nhàn cô đi phụ hồ, ai gọi làm gì cũng làm, khi không có công việc gì thì lọ mọ ngoài đồng con cua con cá...làm để dửng dưng với những đàm tiếu, những ánh mắt dò xét khinh khi và cả những thương cảm ơ hời.
....
Thế rồi...
Một trưa mùa hè, đang bắt cua ngoài đồng Hạ chợt thấy một người ngồi gục trên bờ ruộng.
Thoáng chút do dự rồi cô cũng bước lại gần cất tiếng hỏi nhưng người đó im lặng và bất động. Có điều gì đó không bình thường, cô tiến sát lại thì nhận ra là Đức cậu thanh niên người xóm dưới cùng làng. Lay gọi một hồi không thấy cậu nói gì, mắt nhắm nghiền tay chân bất động.
Trưa nắng, nhìn khắp cánh đồng không thấy ai để gọi, Hạ luống cuống không biết phải làm gì, chạy về làng gọi người nhà cậu hay là chạy về trạm xá gọi y tá... chần chừ một lát cô cầm tay Đức vắt qua vai mình rồi xốc cu cậu lên cõng về trạm xá xã ở phía cuối cánh đồng.

Đức mở mắt, còn đang mơ màng thì nghe tiếng người hỏi:
-Cậu tỉnh rồi à? Gớm làm tôi hãi hãi là.
Đức ngạc nhiên thấy mình nằm trên chiếc giường sắt trong căn phòng sực mùi cồn, cậu lờ mờ hiểu ra là mình đang nằm ở trạm xá xã và người ngồi bên mình là Hạ.
-Chị Hạ à? Em bị ở đâu vậy chị.
Hạ không trả lời vào câu hỏi của Đức, cô chỉ đưa tay ấn ấn cái khăn sấp nước trên trán Đức rồi nhẹ nhàng:
-Cậu cứ nằm nghỉ đi, chắc tý nữa các bác sẽ ra đấy, tôi về đây.
Đức cầm bàn tay Hạ định nói gì đó nhưng cô đã rụt tay lại đứng dậy đi ra ngoài.

Tối ấy, hai mẹ con Hạ vừa ăn cơm tối và dọn dẹp xong, bé Liên ngồi vào bàn học bài, giờ đây nó đã học lớp 5. Hạ nhường chiếc quạt duy nhất cho con, cô lững thững ra ngoài sân ngồi hóng mát.

Hạ miên man nghĩ đến hình ảnh lúc trưa gặp Đức bị ngất ở ngoài đồng, không hiểu sao khi ấy mình lại bạo dạn và khỏe thế, từ giữa cánh đồng đến trạm xá xã cũng phải gần một cây số mà cô cõng Đức đi một mạch không nghỉ, rồi lại còn xăng xái lau rửa mặt mũi cho cậu ta trước con mắt ngạc nhiên đến tò mò của cô ý tá trực trạm.

Chợt Hạ ngạc nhiên thấy Đức xách một túi hoa quả đi bộ đến.
-Đức đấy à, đã khỏe rồi hả chú?
-Dạ, em chào chị, em đến cảm ơn chị.
-Gớm, cái chú này, người làng người xóm với nhau có gì mà ơn với huệ. Thế chú đã khỏe hẳn chưa?
-Dạ, em bình thường rồi chị, hôm nay may có chị chứ không thì chắc em chết ngoài đồng, bệnh của em nó thế chị ạ, khi bị ngất như thế nếu biết thì chỉ cần có người đỡ cho nằm rồi vuốt ngực, cho em uống một liều thuốc là sẽ bình thường. Em luôn mang thuốc trong người đấy nhưng chị không biết, may là chị cõng em về trạm xá cấp cứu kịp chứ nếu chị cõng em về thẳng nhà thì có khi nay em đi rồi.
-Ôi, thế à, chị cũng nghe mọi người nói về bệnh của chú nhưng không nghĩ là lại nguy hiểm thế, mà bệnh thế sao chú không đi nằm viện điều trị cho khỏi chỉ.
-Bệnh của em không khỏi được chị ạ, bác sỹ bảo phải chung sống và giữ gìn thôi, với lại...

Đức bỏ lửng câu trả lời, im lặng một chút, Hạ cũng không hỏi gì thêm. Chợt Đức lái câu chuyện.
-Bé Liên đang học hả chị, em có ít hoa quả cho cô bé.
-Chú cứ vẽ, cháu chú lớn rồi, học lớp 5 rồi đấy, được cái ngoan mà thương mẹ lắm chú ạ
-Dạ, em cũng nghe mọi người khen cô bé lắm. Thôi, chị nghỉ đi em xin phép về ạ.
-Ừ, chú Đức về nhé, nhớ giữ gìn nhé kẻo như hôm nay ở giữa đồng không có ai thì...
-Dạ
Hạ tiễn chân Đức ra cổng
-Thôi, Hạ vào đi Đức về đây.
Câu chào của Đức làm Hạ khựng lại, bần thần một lúc rồi mới chốt cổng đi vào.

Đi nằm rồi mà câu chào ra về của Đức cứ lởn vởn trong đầu: Hạ vào đi Đức về đây. Hừ, láo quá, ánh mắt của cậu ta lại khác thế chứ, cứ nhìn thẳng vào mắt mình, ngượng chết đi được.

Đức kém Hạ sáu tuổi, lứa tuổi em út. Cùng làng với nhau nhưng thảng hoặc mới gặp nhau ngoài đường hoặc đâu đó nơi hiếu, hỉ. Cũng bởi Hạ là lớp đàn chị lại cũng ít khi tụ bạ đám đông. Đức từ lâu bị bệnh nên ít đi làm đồng, cu cậu sống kín tiếng, ít giao lưu sinh hoạt qua lại đám thanh niên trong làng. Hôm nay nếu không phải vì bắt gặp cậu ta bị như thế ngoài đồng thì chắc cũng chẳng bao giờ Hạ và cậu ta ngồi nói chuyện với nhau tình cảm thế.
Nghĩ cũng tội, thanh niên cao ráo hiền lành tốt nết, chỉ vì bệnh tật mà đám gái làng né tránh, ngoài ba mươi tuổi vẫn chẳng tính được chuyện vợ con, người tử tế mà sao thua thiệt thế.

Bất chợt Hạ nghĩ đến Thạch, nghe nói căn bệnh ung thư của Thạch đã phát tác giai đoạn cuối. Mấy tháng rồi Thạch phải xạ trị đến trọc cả đầu, hôm qua nghe mọi người nói nặng phải nằm tại viện. Hạ không quên, không oán dù trong lòng luôn nghĩ đến, nhưng biết Thạch như thế cô vẫn lặng lẽ coi như không biết.

Tối hôm sau, Hạ đang dọn dẹp thì Đức lại đến. Hơi ngạc nhiên nhưng Hạ vẫn đon đả mời Đức ngồi chơi. Gian nhà nhỏ trước đây dùng để cất thóc lúa của gia đình, khi Hạ có bé Liên thì cha mẹ cho hai mẹ con dọn xuống ở riêng.
Nhà cửa chật chội, chỉ đủ kê một cái giường đôi và một góc kê cái bàn nhỏ làm chỗ học cho con bé, chỗ ngồi uống nước chỉ đủ kê bộ bàn ghế bằng nhựa bé tý, mà cũng chẳng mấy khi có khách khứa đến nhà nên ấm chén cũng chẳng để sẵn trên bàn.

Hạ lóng ngóng và có phần ngượng ngập đi tìm ấm chén và ca nước vối. Đức rất tự nhiên kéo chiếc ghế nhựa nhỏ ngồi rồi xua tay:
-Không phải nước nôi gì đâu chị ơi
Thái độ và cử chỉ tự nhiên ấy của Đức làm Hạ cũng thấy tự nhiên hơn.
-Nhà cửa chật chội sơ sài, có hai mẹ con nên cũng chả sắm sửa gì, chú thông cảm nhá.

Chuyện trò qua lại lúc đầu Hạ còn tự nhiên vui vẻ nói cười, nhưng lâu lâu Đức lại nhầm, chỉ xưng tên hai người, cứ mỗi lần Đức nhầm như thế Hạ không nhắc nhưng thấy bị động hơn, cô không còn hồn nhiên nói chuyện và tay luôn có những cử chỉ thừa.
Chừng như đã muộn, bé Liên học xong sang ông bà chơi chắc sắp về, Hạ nhắc khéo.
Bỗng nhiên Đức nắm bàn tay Hạ, giọng run run chân thành:
-Hạ này
Hạ thảng thốt rụt tay, lại.
-Gì thế chú
-Hạ này, cho Đức nói thật nhé. Hạ biết bệnh của Đức rồi đấy, chắc Đức cũng không sống được nhiều. Từ lâu Đức muốn có người yêu, muốn có cuộc sống vợ chồng, muốn có một đứa con nhưng vì thấy Đức bệnh tật thế chẳng có ai chấp nhận.
Từ hôm ở trạm xá về Đức đã nghĩ đến Hạ rất nhiều, rất kỹ và Đức thật lòng yêu Hạ, mong muốn được chung sống cùng Hạ. Hôm nay Đức đã suy nghĩ kỹ rồi và cũng đã nói với gia đình rồi, Đức xin Hạ đấy.
Lời cầu hôn của Đức bất ngờ quá, đường đột quá làm Hạ choáng váng, ngồi nhích xa Đức một chút như là bản năng tự vệ.
Lặng đi một lát Hạ mới dứt khoát:
-Ôi, không được, không được đâu Đức ơi, chị lớn tuổi mà chị là gái có con lại chả đẹp đẽ gì. Đức bình tĩnh đi, đừng nói gì nữa. Muộn rồi chú về đi, về đi, chị đi gọi cháu về ngủ đây.

Hạ đứng dậy như muốn dứt khoát tiễn khách, Đức cũng đứng dậy và lại nắm tay Hạ.
-Đức đã suy nghĩ kỹ rồi, biết là hơi bất ngờ với Hạ nhưng Đức quyết rồi Hạ đừng từ chối, hãy cho Đức được cùng Hạ nhé. Giờ Đức về đây, Hạ cứ suy nghĩ đi mai Đức sẽ lại qua đấy.
Đức về rồi Hạ vẫn đứng lặng cho đến khi bé Liên về nắm tay hỏi mẹ cô mới giật mình và giục con đi ngủ.

Đêm ấy Hạ không ngủ, ngày hôm sau Hạ cũng không đi làm gì, cứ quanh quẩn vào ra, trong đầu quay cuồng với những lời nói như khẩn cầu của Đức. Đặt nồi nước để luộc rau lên bếp rồi ngồi thừ ra đến khi thấy mùi khét mới giật mình thì cái nồi đã cháy. Bữa cơm dọn ra mà Hạ cứ ngồi thẫn thờ, con gái thấy lạ hỏi: sao mẹ không ăn, mẹ bị ốm à...

Không, dứt khoát là không được, cậu ta còn ít tuổi, là thanh niên chưa vợ, mình hơn tuổi cậu ta đến nửa giáp lại là gái đã có con, thân phận chẳng hay ho tốt đẹp gì. Liệu có phải cậu ta yêu mình thật, nói thật hay chỉ là một chút bốc đồng vì chuyện mình đã giúp cậu ta, gia đình cậu ta là gia đình nề nếp gia phong làm sao họ có thể chấp nhận một người như mình về làm dâu nhà họ. Liệu làng nước có nghĩ mình nạ dòng đổ đốn quyến rũ trai tân...
Nhưng thái độ cậu ta chân thành, thật thà quá, cậu ta nói mà mắt như ngấn nước, con người ấy, thái độ ấy lời nói ấy không lẽ là nói dối. Mà cứ cho là cậu ấy thật lòng thì liệu rồi có ra gì không hay rồi lại chỉ là kẻ hầu người hạ vì bệnh tật cậu ta như thế. Mà biết đâu có khi cậu ta lại ngất trên bụng mình trong lúc...
Lạy giời cậu ta sẽ không đến nữa mà dù cậu ta có đến mình cũng sẽ dứt khoát không tiếp, không nói gì hết, sẽ đuổi cậu ta về.

Nghĩ như thế, kiên quyết thế, nhưng rồi cơm nước, dọn dẹp xong Hạ cứ nhấp nhổm đi ra đi vào, liệu cậu ta có đến không nhỉ. Đặt lưng xuống giường một lát lại nhổm dậy đi ra sân, ngó ra cổng: chắc cậu ấy không đến.
Đã khuya lắm Hạ vẫn không sao ngủ được, hình dung lúc Đức nắm tay cô, mắt như van lơn... mà cậu ấy nói tối nay lại đến cơ mà.
Hạ lại trở dậy đi ra cổng.

Hai hôm sau, tưởng như những lời Đức nói chỉ là đùa giỡn hoặc có thể do chưa khi nào ngồi tâm sự với phụ nữ nên cậu ta xúc động thoáng qua, đàn ông mà.
Nhưng rồi Hạ và gia đình không khỏi ngạc nhiên và bối rối khi gia đình Đức đến gặp gia đình cô để nói chuyện nghiêm túc về chuyện của Đức và Hạ.
Không chỉ là rập rạp mở đường cho hai người đi lại mà gia đình Đức đặt thẳng vấn đề cưới hỏi. Người ta cũng không hề giấu giếm bệnh tình của Đức và rằng nguyện vọng của Đức cũng là nguyện vọng của gia đình muốn Hạ về làm dâu, muốn Đức có một đứa con.

Đêm ấy, sau khi Đức về Hạ lại trằn trọc không ngủ. Hạ không sợ bệnh tật của Đức cũng không ngại vất vả chăm sóc cậu lúc đau ốm, gia đình cậu ta cũng là gia đình tử tế hiền lành. Nhưng dù sao mình cũng là gái nạ dòng hơn nữa lại nhiều tuổi liệu còn đẻ đái gì được nữa không và rồi liệu cậu ấy ở với mình được bao lâu hay chỉ vài bữa rồi lại cảnh mẹ goá con côi...

Hạ lại nghĩ đến cái lúc gặp cảnh Đức ngất trên cánh đồng, cô đã không ngại ngần cõng Đức về trạm xá và chăm sóc đến khi cậu ta tỉnh mà không hề để ý đến thái độ tò mò của cô y tá. Có lẽ là số trời định, nếu là như thế thì thôi mặc lòng sướng khổ cũng cam. Vả lại đời người đàn bà một lần được lấy chồng, một lần đi làm dâu cũng coi như qua được một lần nhục nhã của tiếng đời cay nghiệt.

Ngày gia đình Đức đến đón dâu, Hạ chỉ mặc chiếc áo cánh màu xanh giản dị đi bên cạnh Đức trong ánh mắt vừa hiếu kỳ dò xét vừa vui mừng của những người làng xóm. Chuyện Hạ cõng Đức từ ngoài cánh đồng về trạm xá thì cả làng đã biết, nhưng việc hai người lấy nhau thì cả làng ngỡ ngàng, nhanh quá, bất ngờ quá, kín tiếng quá.
Ai cũng bảo: duyên tiền kiếp đấy, trời se đấy, thế là phúc đức lắm. Thôi cũng mừng cho mẹ con nó.

Buổi trưa ấy Hạ về nhà chồng thì chiều tối nghe mọi người xôn xao Thạch đã ra đi, gia đình đang làm thủ tục với bệnh viện để đưa thi hài đi thiêu. Làng xóm lại thêm một lần nữa lao xao nhưng lần này cái sự lao xao đã lên tầm trời đất và linh dị.

Năm sau, Vợ chồng Đức Hạ đón một bé trai kháu khỉnh chào đời. Đức yêu và chăm sóc Hạ ân cần chu đáo như thể không còn có ngày mai.

Nhưng rồi, bạo bệnh cũng không cho Đức được ở mãi bên Hạ. Khi con trai lên 3 tuổi thì Đức ra đi. Dù biết rằng ngày này sẽ xảy ra Hạ vẫn điên cuồng đau đớn. Bất chấp luật lệ, điều kiêng và mọi người can ngăn, chiều nào Hạ cũng đến ngồi bên mộ Đức hàng giờ, đủ 49 ngày mới thôi.
Thời gian thấm thoắt, vậy mà Đức đã bỏ Hạ ra đi năm năm rồi, con trai của Đức và Hạ đã học lớp ba rồi.

Đang miên man đắm chìm trong những vui buồn, cay đắng, tủi nhục và cả hạnh phúc của một đoạn đời đã trải qua. Hạ bỗng giật mình vì tiếng mở cổng và tiếng Liên líu lo gọi mẹ.
-Tiên sư nhà chị, con gái con gứa đi chơi không biết đường mà về. Cứ liệu cái thần hồn rồi có ngày...
Liên không trả lời mà nắm tay mẹ kéo ra ngoài hiên.
-Mẹ, mẹ ra đây con nói chuyện này.
-Chuyện gì mà chuyện, khuya rồi đi ngủ.
-Không mẹ ơi, chuyện quan trọng nhá. Mẹ ạ, anh Phúc nói mai sẽ sang xin phép mẹ cho gia đình anh ấy sang thưa chuyện với mẹ về chuyện của chúng con. Anh ấy muốn chúng con sẽ cưới trong tháng tám này mẹ ạ.
-Có thật không, sao vội thế
-Vội đâu ạ, chúng con yêu nhau một năm rồi mà mẹ.

Con gái đã đi ngủ. Còn lại một mình, nước mắt Hạ bỗng trào ra. Hạnh phúc quá đường đột làm Hạ thấy nghẹn ngào, tức thở.
Lẳng lặng đi lên gác nơi đặt bàn thờ Đức, nhìn ảnh Đức hồi lâu rồi Hạ rút mấy nén nhang thắp lên. Chẳng hiểu sao Hạ cất tiếng gọi thầm: Thạch ơi !
Hạ thầm nhủ, ngày mai sẽ nói hết với Liên về bố nó, về một mùa hè đã xa, một mùa hè Hạ đã hoài thai nó và những chuỗi ngày cay đắng tủi cực, dù có thể nó cũng đã biết rồi.

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 3.3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm3
  • Hôm nay1,011
  • Tháng hiện tại24,299
  • Tổng lượt truy cập2,628,821
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây