MÙA RƯƠI NỔI

Thứ năm - 12/11/2020 09:49
Tản văn của Nguyễn Thanh Thủy

Đôi khi tôi cứ muốn làm kẻ gàn dở thích trở lại làm đứa trẻ thơ tung tăng khắp cánh đồng hái những bông hoa dại cài lên làn tóc rồi cười phá lên tan giòn cùng nắng, cùng gió; cùng bạn bè lội nước tung tăng bắt con cua, con cá; hớt rươi mỗi khi mùa nước nổi về. Mỗi lần ai đó nhắc về rươi hay dù chỉ là xuất hiện trong ý nghĩa. Tôi lai bâng khuâng tiêng tiếc những mùa rươi của đất, của trời. Nhớ lắm mùa rươi nổi quê tôi.
Nơi mà cánh cò bay lả bay la theo tiếng hát ầu ơ của mẹ, nơi dòng sông Hồng âm thầm bồi đắp cánh đồng quê hương bao mỡ màu, nơi ấy tôi đã sinh ra và lớn khôn. Được là người con của vùng quê lam lũ nên với chúng tôi, nhắc đến rươi chẳng ai là không biết, thậm chí nó còn in hằn cho miền kí ức ấu thơ đeo đẳng mãi theo tôi suốt những tháng năm.
Vào cuối thu, khi mà cái nắng vàng dìu dịu còn dùng dằng níu giữ mùa thu yêu dấu, hoa cúc bung sắc vàng chỉ sợ ngày mai thôi sẽ phải phai màu. Nước sông được tháo chảy vào các con mương, thửa ruộng mấp mé bờ. Khi ấy cũng là lúc mùa rươi về.
Mùa rươi nổi quê tôi có lẽ giờ chỉ đọng lại trong miền kí ức đã xa của thế hệ chúng tôi. Tôi còn nhớ như in, ngày ấy mỗi lần ngoài đồng nổi rươi, cả xóm lại truyền tai nhau rồi chẳng ai bảo ai mỗi người cầm chiếc vợt hay mang chiếc thau nhỏ ra đồng để hớt. Người thì đứng trên bờ vợt, vợt rồi đổ nhẹ vào thau. Chúng tôi bì bõm lội xuống ruộng chạy theo những chú rồng đất đang tung tăng bơi lội theo dòng nước. Rươi nổi nhiều lắm cứ nối đuôi nhau bơi như những chú rồng nhỏ trong dòng nước còn đang hồng vị phù sa của sông đổ vào, rồi ngoan ngoãn nằm gọn trong bàn tay người. Cánh đồng, bờ mương đông nghịt người xuống hớt.
20161124155840 cha ruoi

Còn nhớ, mỗi đợt rươi nổi nhiều là chúng tôi lại hớt được cả thau. Những chú rươi màu hồng nhạt như những con rết mà hiền lành lắm. Chúng lúc nhúc bò lên nhau nhìn yêu ơi là yêu. Đất lành nên con nào con nấy mập mạp béo núc béo ních. Trông vậy nhưng chúng mỏng manh yếu ớt lắm, nên tôi phải rất nhẹ nhàng, khẽ khàng không là sẽ bị vỡ mất. Cầm thau rươi về lòng tôi ngập tràn niềm vui, niềm hân hoan. Con đường reo vui cùng nhịp bước chân tôi.
Rươi có thể xem là một thứ đặc sản ơ quê tôi. Người ta có thể chế biến thành nhiều món: Chả rươi lá lốt, rươi kho khế... Món nào cũng ngon và ăn rất hao cơm. Mỗi lúc đi học về tầm bụng đói, lại nghe thấy mùi rươi rán bụng lại đói cồn cào. Chỉ nhăm nhăm đến bữa cơm, ngồi đánh tì tì vài bát, ăn mãi mà chẳng thấy no. Ngày ấy kinh tế khó khăn nên dù biết là đồ ngon sạch nhưng cũng chỉ dám để lại nửa cân để cả nhà thưởng thức. Số còn lại mẹ mang ra chợ bán lấy tiền để thêm tiền phục vụ sinh hoạt gia đình. Ai may mắn mua được mẻ rươi hớt tay là hôm ấy vui phải biết. Cứ thế những mùa rươi nổi cùng tôi đi theo những tháng năm, dạy tôi biết trân quý quê hương, bè bạn những người đã cùng tôi làm lên một tuổi thơ dữ dội. Giờ cứ mỗi độ cuối thu về, ai nấy lại nhớ về tuổi bé thơ cùng với những mùa rươi nổi. Đâu đó trong mỗi chúng tôi một chút bâng khuâng, nuối tiếc... Những mùa rươi nổi xưa đã qua thật rồi.
Lâu rồi tôi lại có chuyến về thăm quê. Đi dọc đường đồng tìm cho mình cảm giác thư thái bình yên. Nước sông lại được tháo vào con mương, ruộng đồng nước xăm xắp. Mà vắng bóng đàn rươi nối nhau bơi theo dòng nước. Cũng có khi dưới những bãi đầm thi thoảng vẫn nổi rươi nhưng là rất ít, rươi nhỏ con không được mũm mĩm như xưa. Có lẽ do đồng ruộng đã được cải tạo nhiều so với trước, lại thêm những bình thuốc sâu đổ xuống làm khiến đất mẹ không còn là ngôi nhà an toàn để lũ rươi quay trở về. Có khi nào chúng nhớ cánh đồng xưa?
Quê tôi giờ vẫn có rươi để ăn nhưng là những chú rươi nuôi béo múp míp. Cũng lá nốt, vỏ quýt rán thơm vàng mà sao cứ nhớ hoài miếng chả rươi xưa.
Cứ mỗi lúc cuộc sống mệt mỏi bủa vây tôi, là tôi lại tìm về với những ngày thơ dại. Nhiều lúc tôi cứ muốn trở về là đứa trẻ ngày nào lội theo dòng nước bắt rươi mỗi khi mùa rươi nổi về. Cơn mơ đi qua, tôi trở về với thực tại. Lòng lại nhớ thương về mùa rươi nổi đã qua...

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây