Làng tôi thời @ - Tác giả Trịnh Đình Nghi

Làng tôi thời @ - Tác giả Trịnh Đình Nghi

Có thể gọi đây là một tản mạn về một ngôi làng Bắc Bộ điển hình. Đi nhiều, trải nghiệm nhiều nên ông viết bằng một giọng văn riêng mà vẫn như nói thay cho thực trạng rất nhiều làng quê Bắc Bộ...

Xem tiếp...

MÙA THU NGANG QUA THỀM CŨ (Lương Thìn)

Thứ bảy - 19/10/2019 02:41
Tản văn

"...Nhưng màu hoa đâu dễ quên nguôi
Thành phố ngợp ngày nao chiều gió dậy
Gương mặt ấy lời yêu thuở ấy
Màu hoa vàng vẫn cháy ở trong em..."

(Hoa cúc - Xuân Quỳnh)


Buổi sớm cuối tuần, tôi khẽ khàng mở cửa. Chiếc chuông gió treo trên khung gỗ reo lanh canh, lanh canh mấy tiếng nhè nhẹ trong trẻo. Bước ra ngõ, hơi may mỏng mảnh len lén cọ vào làn da lành lạnh. Bỗng nhớ lắm tin nhắn của anh từ mùa cũ: “Khoác thêm áo vào, em nhé! Thu đang chạm bên thềm”.
Mấy cọng hoa sam be bé trên ban công ngập ngừng nở: “Ừ, nở nốt đi, mùa thu về là mùa riêng của hoa cúc đấy, rồi sẽ không ai để ý đến những dây hoa bé xíu đang quắt lại, lụi dần rồi tan biến vào đất đâu”, ý nghĩ tôi thì thầm với gió thu trong vắt nhẹ tựa hơi thở.
Rẽ qua cánh đồng hoa Trác Bút còn đẫm sương tôi chọn một bó cúc tím. Mua hoa ở đây thật thích, vào tận luống hoa ngắt bông mình ưng ý. Vẫn trả tiền, nhưng không còn cảm giác mua bán như ngoài chợ hay mấy hàng hoa dọc phố. Con người cơ hồ trở về với cái bản thể nguyên sơ của hồn mình, tạm quên dòng đời đang xô bồ ngoài kia, cứ thế hít hà thoải mái hương hoa thoang thoảng mỗi khi gió từ triền sông Cầu thổi lại - một thứ hương thơm mê hoặc, dìu dịu như mật ngọt của đất trời mà không tiền nào có thể mua được. Cô gái trẻ đang cắt hoa thấy tôi bảo mùa thu là mùa riêng của hoa cúc thì ngẩng lên, cười rũ ra: “Chị ơi! Hoa cúc bây giờ nở bốn mùa, đủ màu”. “Vẫn biết cúc giờ nở bốn mùa mà lòng không muốn tin. Đã lâu lắm rồi tôi không cắm hoa cúc, từ ngày anh đi, hoa cúc nhạt nhòa, hư ảo trong bảng lảng tiết thu về”. Xác bó hoa cúc vẫn treo trong góc tường, thời gian nương náu trên cánh khô chuyển màu mà tôi không nỡ bỏ. Người đời bây giờ thật khéo, có thể thay đổi cả điều đã thành quy luật mà mấy trăm năm trước, một nghệ sĩ tài hoa lãng tử từng thốt lên: "Sen tàn cúc lại nở hoa...". Bỗng thấy lòng mình vẫn còn chung thủy với những gì xưa cũ…

dong bac 1

Tạm biệt cánh đồng hoa, tôi đạp xe chầm chậm dọc con đường mùa thu. Mặt trời đang ngái ngủ. Khắp không gian, hơi thu mát lành thật dễ chịu. Đường về nhà tôi vắt ngang ao sen trước cổng một ngôi chùa cổ kính. Tôi đã đi ngang qua con đường này không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần cảm xúc đều không lặp lại. Sen trong ao giờ đã gày rạc, chuyển sang màu khổ hạnh như sắc áo tu hành sau tháng ngày vắt cạn kiệt sinh lực, bung nở tỏa hương dâng đời . Nhìn những xác lá trầm tư cúi đầu soi nỗi buồn xuống mặt ao thu trong leo lẻo nghe lòng thắt lại, nghèn nghẹn. Mấy hạt sương long lanh đọng trên tàu lá khô ủ rũ tựa như nước mắt mùa thu đang khóc cho nhan sắc tàn phai . Ngắm đời sen mới thấy thời gian nghiệt ngã. Rồi tự nhủ: “Đời sen nghiệt ngã bằng mấy đời người, đời người còn già đi bình thản đâu có vội vã như sen, vậy mà sen cứ rút hết tinh túy dồn vào những búp hoa hồn nhiên tỏa hương thơm cho đến hao gầy, võ vàng cả thân xác. Thế mới biết cuộc sống này đâu quan trọng thời gian sống mà là cách sống
Mấy năm nay, quả đất biến đổi tâm tính nên mùa thu cũng đỏng đảnh hơn. Có lúc thu dỗi hờn, khóc lóc mấy ngày liền, vạt áo choàng sũng nước mắt. Có lúc lại gắt gỏng khi chiếu những tia nắng cuối cùng rát rạt lên cánh tay trần ai đó lỡ bỏ ngỏ. Nhưng những lúc dịu hiền, bầu trời thu lộng lẫy không gì sánh bằng. Nó trong vắt như đôi mắt đẹp với hàng mi rợp cong vút của một thiếu nữ đang tuổi dậy thì nhìn cuộc đời thấy cái gì cũng mới lạ,đẹp đẽ trinh trắng.Trời cao rộng xanh ngắt như cõi thiên thai, vô vàn nếp mây trắng li ti sóng sánh mà mỗi ai trong chốn trần gian này khi thấy buồn khổ đau đớn lại ngẩng mặt lên nhìn. Và chợt nhận ra hình như những vết thương trong lòng đang se lại dịu đi, nỗi đau cũng vơi dần, vơi dần...Cái màu xanh ngắt đến kì diệu ấy đã làm mê đắm lòng thi nhân người làng Yên Đổ để rồi nhà thơ đã nén tiếng thở dài cùng những ưu tư thời cuộc, trải nỗi buồn mang mang day dứt trong lòng mình ra hòa vào trời đất lúc thu sang, thán phục không chỉ một lần trước sự tinh tế của hóa công: "Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt…".
Mùa thu chung tình năm nào cũng vậy, dẫu dỗi hờn ai đó vẫn dịu dàng trở lại với yêu thương nồng nàn nơi chốn cũ. Còn tôi cắm từng bông hoa cúc vào chiếc lọ đặt trên bậu cửa sổ, lặng lẽ ngắm từng cánh tím dịu dàng và chờ tiếng rón rén bước chân – một mùa thu của riêng mình đang ngang qua thềm cũ…

Lương Thìn

Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 2 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây