MƯA THU (Trần Thảo Vy)

Thứ năm - 24/10/2019 07:54

Tản văn

Nay bầu trời mờ đục hơi sương sớm so với mọi năm, mỗi năm đều có thu về nhưng sao năm nào thu cũng khác,chẳng giống thu xưa.
Sáu giờ sáng tỉnh dậy mà ngoài ô cửa sổ một màu tối om, tưởng như trời mới vào đêm khuya lắc. Tôi cố căng thần nhãn, nhướn cổ nhìn vào khoảng nâu đen mà chẳng nhìn thấy rõ được gì trong phóng mắt xa, mưa lây phây mỏng như làn khói, dường như buông một lớp mành đan quyện ôm ấp vạn vật.
Cái thứ mưa thu không ào ào như mưa mùa hạ, mưa thu không buốt giá như mưa mùa đông, càng không nặng hạt như mưa xuân, cũng lâm thâm mà thảng trên lá ,cũng bay bay mà mờ đục hơi sương như đêm động quỳnh tương quên lối về.
Với tôi mưa thu thật đặc biệt, một thứ mưa chuyển mùa rõ ràng nhất trong năm, thứ mưa dùng dằng níu những chiếc lá con sót lại, mưa bay nhẹ phảng phất như cố níu mùa thu trong mắt ai ngóng đợi đến da diết, mưa như giữ hồn người lặng dịu đọng lại trong chiếc áo thu trầm mặc, vương trên lớp lớp lá vàng đỏ dưới bước chân người.
Lặng lẽ, lặng lẽ đến tê lòng, mưa như tiếng thở dài của người đàn bà góa bụa trong đêm khắc khoải, bồi hồi, da diết nhớ thương cố nhân một thời.
Mưa thấm đẫm tâm tư, mưa trên vai mẹ, mưa trên áo em, mưa như tiếng khóc trẻ thơ quay quắt khát bầu sữa mẹ khi màn đêm buông xuống tàn ngày.
Thật kỳ lạ, người đàn bà như tôi luôn đi ngược với thời đại, cái thứ người ta không thích thì tôi lại thích, cái người ta vứt bỏ tôi lại muốn nâng niu vỗ về, tự ru lòng mình lên men trong an yên của tâm thức.
Tôi chỉ cảm thấy được giá trị đích thực sau những điều thất bại,tôi chỉ tìm thấy được sự nồng ấm sau những biến cố lên non xuống biển một mình.

thao vy

Sự tự thân khiến cho tôi không còn khởi ý niệm kỳ vọng bất cứ vào điều gì cũng chính là tránh né được sự thất vọng với đời với người.
Bởi trong cái nhỏ hẹp ích kỷ của con người ,thường chúng ta thường ước vọng có được nhiều vật chất và tình yêu của riêng mình bằng một sự kỳ vọng đến ích kỷ để rồi bắt người khác phải theo ý mình mong muốn, bắt người khác cùng đồng hóa trong cái ý niệm mưu cầu của chính mình.
Mà kỳ thực nào ai biết được càng kỳ vọng càng thất vọng,càng giữ chặt càng vụt khỏi tần tay có hay ai ơi.
Kệ mưa thôi...
Tôi lại tự mua cho mình những phút giây an yên bên đời,mà chẳng cần mặc cả toan tính thiệt hơn, được mất.
Mưa rớt rơi như những nốt nhạc đầy đủ các cung bậc đời, ngân vút một giai điệu melody dịu dàng, lặng dịu mà ngọt lịm trong tim khi mỗi độ thu về, để tôi trói gọn bốn mùa trong niềm nhớ khắc khoái mang tên gọi mưa thu.
"...Gom nỗi nhớ lập xuân
Vọng rền trong ngày hạ
Sương vương thu mưa lạ
Đêm trở mình sang đông...".


Trần Thảo Vy

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập7
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm6
  • Hôm nay1,451
  • Tháng hiện tại33,412
  • Tổng lượt truy cập2,637,934
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây