MÙA XUÂN GỌI CON TRỞ VỀ

Thứ sáu - 18/12/2020 06:08

Tạp văn của Nguyễn Thu Hương

Mẹ ơi hai mùa xuân rồi con chưa về.

Lấy chồng cách nhà chỉ mấy trăm cây số mà sao hoá xa xôi đến vậy? Trước kia mẹ chẳng muốn con theo người ta làm dâu xứ lạ nhưng vì tôn trọng lựa chọn của con mà mẹ gật đầu đồng ý. Trước kia con cũng nghĩ, bắt một chuyến xe về nhà có khó khăn gì, bao năm đi học tận Thủ đô con đã quen lắm rồi. Vậy mà hai mùa xuân con bỏ lỡ những chuyến xe trở về quê hương.

Năm thứ nhất, bầu bé Na, sức khỏe con yếu đi nhiều, bác sĩ chẩn đoán có thể sảy thai bất cứ lúc nào, yêu cầu hạn chế đi lại, thậm chí nằm một chỗ cho đến khi ổn định. 25 năm lần đầu tiên đón Tết xa nhà, nghe tiếng xe cộ rần rần ngoài đường, con nhấp nhổm chẳng yên. Gọi về hỏi mẹ sắm sửa đầy đủ chưa, chỉ nói được vài lời rồi lặng im, nghe mẹ dặn dò năm đầu làm dâu phải phép tắc ra sao, khác biệt vùng miền phải cố gắng mà hoà hợp...con cắn chặt môi để không bật thành tiếng nấc. Con rể về thăm mẹ cũng chẳng thay thế được con gái, hẳn mẹ buồn nhiều lắm nhưng vẫn cố cười để các con bớt nghĩ ngợi. Con cũng gạt vội dòng nước mắt, chẳng thể oà khóc như đứa trẻ mỗi khi nhớ mẹ, vì giờ đây con cũng đã làm mẹ, phải biết kìm nén lòng mình vì con.
Hứa với mẹ Tết năm sau cả nhà con sẽ về, cùng mẹ đón giao thừa, đưa mẹ đi lễ chùa, quây quần đón Tết. Và con lại thất hứa.

 
unnamed

Con sinh Na ở tháng thứ 7 thai kì, sinh non nên chăm Na vất vả hơn những đứa trẻ đủ ngày đủ tháng. Bận bịu với bỉm sữa, tã quần, con quên cả buồn vui khi Tết đến, xuân về, quên rằng mẹ mong con đến nhường nào. Cho đến khi pháo nổ rợp trời, con mới ngẩn ngơ nhớ mẹ. Ôm Na vào lòng, con nhớ mình của những ngày bé xíu, luôn được mẹ nâng niu, lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ, với mẹ con là cả thế giới. Thế giới của mẹ nhỏ bé là thế, mà thế giới của con mỗi ngày một rộng lớn. Con nhớ mình của những ngày đã lớn khôn, nhõng nhẽo bảo với mẹ cả đời này chẳng lấy chồng mà chỉ ở với mẹ, mẹ cốc đầu mắng yêu: “chẳng mấy đủ lông đủ cánh lại bay đi thôi cô nương ạ”. Rồi nhớ mình đã sung sướng thế nào khi mẹ đồng ý người con thương làm con rể mẹ. Năm tháng trôi đi chẳng đợi một ai, bước chân thời gian đâu thể ngăn lại. Mẹ có cháu ngoại rồi, cũng đã tuổi xế chiều, liệu còn bao nhiêu mùa xuân mẹ mừng tuổi mới? Người già như ngọn đèn dầu trước gió, bố đã đi về cõi vĩnh hằng, để lại mẹ sớm hôm lẻ bóng. Con đi theo tiếng gọi trái tim rồi những bộn bề cuốn con ngày càng xa mẹ.

Con nghĩ rằng khi có con, sẽ hiểu được lòng mẹ hơn hết thảy. Hóa ra điều đó chỉ xảy ra trong những khoảnh khắc nào đó. Con mải miết với cuộc sống riêng, có hàng ngàn lí do để ngụy biện cho mình mỗi khi tự vấn lương tâm. Mẹ thì có bao giờ buông lời trách cứ, chỉ đếm tháng đếm ngày mỗi khi con gọi báo dịp này, dịp kia con sẽ về.

 
buc tranh tet xua vi pham ban quyen 7

Con đặt con cái mình lên hàng đầu, rồi cố gắng làm tròn bổn phận của một nàng dâu, con bước đi trên con đường mà con đã chọn dẫu hạnh phúc hay khổ đau. Người sinh ra con thì vẫn luôn ở đằng sau dõi theo con trên từng ngã rẽ của cuộc đời. Con vẫn luôn ghi nhớ lời mẹ sống làm người tử tế, vui buồn gì nhớ kể mẹ nghe. Nhưng phiền muộn con xin giữ lại cho riêng mình, để mẹ không trăn trở, lo âu. Con sẽ sống thật tốt và mạnh mẽ đương đầu với giông tố, chỉ mong ngọn đèn luôn ở đó soi lối con về.

Tuổi già có mơ ước gì cao sang, chỉ đơn giản là sự trở về của cháu con. Mùi Tết thân thuộc nhất chính là mùi đoàn viên. Năm nay, con nhất định ăn Tết quê nhà. Ngôi nhà nhỏ lại tràn ngập tiếng nói cười. Đưa mẹ đi chọn cây quất thật nhiều lộc, thêm cành đào phai đặt trước nhà và mấy chậu cúc vàng ngoài hiên giống như ngày bố còn bên mẹ, ngày con còn tíu tít như chú chim non không rời mẹ nửa bước. Sẽ lại được mẹ đánh thức bằng mùi hương từ nồi nước mùi già mẹ đun vào sáng sớm mồng một, đợi các con dậy rửa mặt, để đón năm mới thơm tho, mát lành và nhiều may mắn. Con lại vui như đứa trẻ háo hức đợi xuân về.
N.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Máy chủ tìm kiếm4
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay928
  • Tháng hiện tại26,616
  • Tổng lượt truy cập2,794,339
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây