MÙA XUÂN TRÊN ĐỒNG CỎ

Thứ bảy - 30/01/2021 03:42

Tác giả: Diệu Thanh

Đồng Cỏ đón xuân bằng một trận mưa phùn rả rích từ đêm qua, sớm nay mưa tạnh, cả cánh đồng như được khoác lên mình một tấm áo mới màu xanh mướt căng đầy sức sống. Khúc nhạc thanh bình được cất lên từ mọi loài cỏ cây tạo nên âm điệu du dương ngọt ngào hòa trong tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua.
“... Nào ta cùng hát
Khúc nhạc thanh bình
Dưới ánh bình minh
Muôn loài là bạn
Kìa cánh chim nhạn
Mang về trời xuân...”
- Ôi kìa, chúng ta có một thành viên mới đấy à? - Cỏ Gà phát hiện ra một bông hoa lạ có những cánh thon dài xếp thành hai tầng màu lam thật đẹp.
- Trông cậu ấy như một viên ngọc biết nở hoa ấy nhỉ, xinh xắn quá! - Cỏ Ngọt xuýt xoa.
Tiếng xì xào mỗi lúc một nhiều thêm, Cỏ Ngọt nghiêng mình soi gương qua giọt sương nơi đầu ngọn rồi cất tiếng làm quen.
- Chào cậu, cậu tên là gì thế?
- À... Ừm... Chào cậu, tớ tên là Mùa Xuân.
- Hả? Tớ chưa nghe thấy cái tên như thế cho một loài cỏ bao giờ cả, sao người ta lại đặt tên đó cho cậu nhỉ?
- À, là vì... – Mùa Xuân nhỏ nhẹ trả lời – vì đó là cái tên mà tớ tự đặt cho mình.
Cả Đồng Cỏ rộn lên tiếng cười.
- Sao cậu lại chọn một cái tên như thế hả cỏ Mùa Xuân? - cỏ Mần Trầu cố nén tiếng cười hỏi người bạn mới.
- Cái tên đó nghe buồn cười thật vậy sao? – Mùa Xuân bối rối.
- Ồ không, không sao cả bạn tôi ạ. Nhưng cậu không được người ta đặt tên hay sao mà phải tự lấy một cái tên như thế? Chẳng lẽ người ta lại không biết đến một loài hoa xinh đẹp như cậu hay sao chứ?
- Người ta gọi tớ là gì tớ đã quên mất rồi, nhưng tớ đâu cần trở thành thứ mà người ta gọi tên, tớ cứ là chính mình thôi, đúng không?
- Tớ chưa hiểu lắm, cỏ Mùa Xuân ạ - Cỏ Ngọt thắc mắc.
- Khi tớ còn là hạt giống, tớ theo cơn gió rơi xuống một xóm nhỏ, nơi có một cậu bé mà người ta thường gọi là thằng Nhác bởi cậu rất lười biếng, sáng nào tiếng bà nội gọi Nhác dậy đi học cũng vang đều cả xóm. Nhưng cậu ta đâu cần phải lười biếng theo cái tên Nhác mà người ta gọi mình, cậu bé chỉ cần là chính mình thôi, thông minh này, lễ phép này, biết quan tâm người khác nữa. Sau này cậu bé chăm chỉ dậy sớm tập thể dục và giúp bà đưa em đi học nhưng cái tên Nhác vẫn còn đó, các cậu thấy không, cậu bé cố gắng vì nhận ra điều tốt mà mình nên trở thành chứ đâu cứ lười biếng mãi vì người ta gọi mình là như thế.

 
carrizo4 1491831123461

Đồng Cỏ trở nên yên lặng, mọi loài đều chìm trong suy nghĩ về lời nói của cỏ Mùa Xuân.
- Vậy tại sao cậu lại lấy tên mình là Mùa Xuân?
- Ừ, đúng đấy, vì sao thế? - Đồng Cỏ lại xôn xao.
- Tên chỉ là một cái tạm gọi để phân biệt thôi mà, và vào mùa xuân thì loài chúng tớ trở nên đẹp nhất với những bông hoa có màu sắc thật đặc biệt. Loài chúng tớ ở ven một ngọn đồi thấp cách đây xa lắm, anh chị em của tớ rất nhiều và tạo nên một cánh đồng có màu xanh ngọc mỗi khi đến mùa hoa nở rộ.
- Òa... Hẳn là một cánh đồng như thế, chắc là tuyệt lắm các cậu nhỉ? - cỏ Nhọ Nồi khẽ reo lên.
- Rồi một ngày - cỏ Mùa Xuân tiếp lời - một loại thuốc mang tên Lửa Cháy được rắc xuống khiến tất cả các loài cây cỏ ở đó đều khô kiệt sức sống và nhanh chóng lụi tàn. Cả cánh đồng ven đồi không còn màu xanh, không còn những bông hoa. Mỗi bận gió lùa qua chỉ thấy trơ trọi, trống hoác và không còn tiếng vui ca xào xạc của lá nữa. Tớ là hạt giống cuối cùng còn sót lại, tớ nương mình theo một cơn gió mạnh thổi qua để đi đến vùng đất mới, tìm nơi sinh sống cho mình. Sau này ở một nơi nào đó thích hợp, chắc chắn sẽ lại có cả một cánh đồng xanh ngọc đầy sức sống nữa.
- Nhưng giờ chỉ còn lại mỗi mình cậu thì làm sao mơ ước đến sẽ tạo thành cả một cánh đồng chứ? - Cỏ Gà nghĩ cậu ta thật viển vông.
- Bên trong một hạt giống là cả một khu rừng, Cỏ Gà ạ. Từ xóm nhỏ nọ tớ lại bay đến một vùng ngoại ô, rơi vào khu vườn có hai mẹ con cô bé đang gieo hạt giống hoa. Cô bé hỏi mẹ tại sao năm nào vào mùa xuân mẹ cũng trồng cây trong vườn như thế, mẹ cô bé trả lời, mẹ muốn cho con hiểu rằng khi một ý nghĩ trong con xuất hiện dù nhỏ bé thôi nhưng cũng là đang gieo một hạt giống, sau này sẽ phát triển thành cây và cho đúng thứ quả mình đã trồng. Vì thế, ta nên cẩn trọng trong suy nghĩ, lời nói và hành động của mình bởi sau này nó chính là thứ mà con thu hoạch được. Mọi điều tốt lành hay bất như ý gặp phải đều bắt đầu từ một hạt giống bé tí ti hôm nay con gieo xuống thôi. Con hãy nhìn những cây táo kia xem, ban đầu nó cũng chỉ là một hạt táo vô tình được thả xuống, còn bây giờ thì ta đã có cả một vườn táo thơm ngọt. Thế là tớ biết, trong tớ sau này cũng có thể là cả một cánh đồng hoa đẹp ấy chứ, dù bây giờ tớ chỉ còn lại một mình.
- Đằng nào cậu cũng đến rồi, ở lại đây và cùng hát với chúng tớ đi chứ? - Cỏ Ngọt gợi ý, khúc ca thanh bình lại được cất lên từ cánh đồng xanh mướt mát.
“... Nào ta cùng hát
Khúc nhạc thanh bình...”

 
10752ce8610f8fec417ca1fcd4af6cc6

Vài ngày sau, những cánh hoa màu lam úa dần, cả thân của cỏ Mùa Xuân cũng không còn đứng vững nữa, Đồng Cỏ ai nấy đều lo lắng cho Mùa Xuân.
- Cậu ốm đấy à? Cậu thấy trong người thế nào hả Mùa Xuân? - Cỏ Mần Trầu nhẹ nhàng hỏi thăm bạn.
- Tớ ổn mà, các cậu đừng lo. Tớ lụi tàn và ngã xuống là lúc bắt đầu cho những hạt giống mới ra đời, rồi sẽ có những cây cỏ Mùa Xuân màu lam ngọc tô điểm cho cánh đồng này và làm bạn với các cậu thôi.
- Nhưng như thế có nghĩa là cậu sẽ mất đi?
- Tớ không thể ích kỷ chỉ nghĩ cho mình được, tớ phải nằm xuống thì mới có những Mùa Xuân mới nối tiếp và hy vọng có một cách đồng Mùa Xuân mới thành hiện thực.
- Chúng tớ luôn chào đón Mùa Xuân về trên Đồng Cỏ, cậu yên tâm.
- Đúng vậy, Đồng Cỏ rất vui vì có gia đình cậu, dàn đồng ca trên Đồng Cỏ sẽ rất tuyệt khi có thêm những tiếng hát mới, phải không các cậu?
- Rồi nơi đây sẽ là một cánh đồng hoa bát ngát - Cỏ Gà hào hứng.
- Đẹp và thơ mộng - Cỏ Nhọ Nồi mơ màng.
- Thơm ngát và tự do - Cỏ May rung rinh lá.
Cả Đồng Cỏ hân hoan vang tiếng hát, gió đưa khúc ca đồng nội đi hắp mọi nơi để cả đất trời ngập tràn trong sắc xuân, để những mầm thiện lành nhanh được lan đi xa mãi.
“... Nào ta cùng hát
Khúc nhạc mùa xuân
Giọt nước trong ngần
Là dòng suối nhỏ
Trong hạt giống cỏ
Có cánh đồng hoa...”
D.T

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập11
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm10
  • Hôm nay2,136
  • Tháng hiện tại28,239
  • Tổng lượt truy cập3,181,849
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây