NẮNG ẤM VÙNG BIÊN - Tác giả Nguyễn Công Đức

Thứ sáu - 22/11/2019 04:47

Tiếng sấm ầm ì từ đâu đó vọng đến, nghe như gần, như xa. Chợt như ở tận đỉnh núi giáp biên, lại chợt như ở ngay trên nóc nhà. Định bụng dậy tắt ngọn đèn phập phù trong gió, Thùy nghĩ thế nào lại thôi co mình trong mảnh chăn vẫn còn mùi ẩm mốc do phơi không được nắng. Ngọn đèn leo lét ngả nghiêng mỗi khi có ngọn gió lùa qua khe vách, chợt mờ, chợt tỏ, ngập ngừng vừa muốn tắt lại như vừa vươn mình soi sáng căn phòng nhỏ trống vắng giữa đêm đông. Thùy chăm chắm nhìn ánh đèn chợt ngẫm đến bản thân mình đâu khác gì như nó. Ánh đèn cô đơn giữa màn đêm cũng như Thùy cô đơn một mình nơi biên cương này. Ở một mình mãi cũng quen, ở lâu nỗi buồn mãi rồi cũng quen, nhưng nỗi cô đơn thì không thể nào quen được. Càng cô đơn thì lại càng buồn, buồn lắm... Nơi đây không điện, không internet lẫn sóng điện thoại, mỗi khi đêm về cái cô đơn càng hiện hữu rõ ràng hơn, cảm giác như có thể nắm được, sờ thấy...Nếu không có tiếng muỗi vo ve, tiếng những con chim từ quy khắc khoải gọi bạn, tiếng mang tác xa xa hoặc tiếng gió luồn qua những khe núi rít lên từng chặp có lẽ Thùy nghĩ rằng mình không tồn tại...

Ngày Thùy nhận nhiệm vụ lên đây thầy Toàn hiệu trưởng chỉ bảo, từ nơi xe không đi được nữa lên đến điểm trường còn qua hai ngọn núi, nếu đi nhanh khoảng chừng hai tiếng đồng hồ, anh sẽ đưa em đi. Khi bước chân lên còn đường dốc ngược trơn trượt Thùy mới hiểu được những con đường nơi đây không được tính bằng ki lô mét và không có xe nào lên được. Bỏ xe, bỏ cả dép lấy dây rừng buộc lại treo lủng lẳng trước ngực Thùy theo chân thầy Toàn ngược theo con dốc lắm đoạn cảm giác như mặt người gần chạm mặt đường. Ban đầu còn hăm hở, còn hỏi han này nọ, dần dần thì chỉ còn hai bóng người lầm lũi đi. Mồ hôi túa ra thấm dần qua từng lớp áo. Những bước chân nặng chịch. Thùy cảm giác cái ba lô phía sau chứa mấy quyển sách và vài bộ quần áo lúc đầu như không, dần dần như đeo đá sau lưng. Thùy cứ cắm cúi bám theo bóng lưng thầy Toàn phía trước, chỉ sợ nếu như dừng bước sẽ bỏ cuộc ngay từ quãng đường đầu. Khi không còn sức để bước tiếp nữa, cảm giác cái chân không phải của mình nữa thì Thùy chợt thấy mở ra một khoảng không gian thoáng đãng, gió thổi ù ù. Đã lên đến đoạn đường bằng trên đỉnh núi. Ngồi thở nghỉ lấy sức thầy Toàn chỉ sang ngọn núi kế bên ẩn hiện trong mây mù bảo, điểm trường ở bên ấy, nó nằm ở mặt núi bên kia, từ đây còn qua một con suối dưới khe nữa đấy Thùy ạ, bình thường chúng tôi và dân bản vẫn lội qua, nhưng khi nước lũ về thì hai bên bờ chỉ có đứng nhìn nhau thôi, đang đề nghị xã làm cho cái cầu treo mà chưa được...

Mới đó mà đã mấy năm trôi qua. Những ngày đầu Thùy tưởng rằng mình không thể vượt qua nổi nỗi buồn, sự cô đơn nơi đây, nhất là mỗi khi đêm về, lúc mà đám học trò tan học túa về khắp các nóc nhà trong bản. Nơi đây đêm đến nhanh. Sương chiều ùa xuống mờ mịt kéo theo bóng đêm ập đến phía sau, loáng cái đã không thấy mặt người. Những lúc ấy Thùy chỉ còn biết nhẩn nha vơ củi nhóm lửa nấu cơm, nhẩn nha ăn từng miếng cơm chỉ sợ nấu nhanh, ăn nhanh xong rồi không biết làm gì cho đến lúc đi ngủ. Thời gian đầu Thùy không có khái niệm về thời gian, giờ giấc. Sau này mỗi khi nghe tiếng từ quy gọi bạn thì Thùy mới lên giường đi ngủ....Mỗi khi mượn được cuốn sách mới thì tranh thủ đọc giết thời gian.

Gió trên núi rầm rập tràn về, thổi thông thốc qua khe cửa, ngọn đèn vụt tắt, chút bấc đèn đỏ lừ một chút rồi cũng tắt ngấm. Tiếng sấm như nổ ngay trên đầu. Mưa bắt đầu quất ràn rạt trên mái. Nghe điệu này có lẽ mưa to lắm đây, rồi không khéo lũ đầu nguồn lại kéo về, học trò lại nghỉ học mất thôi, may ra có đứa nào ở gần còn lò dò đến học, còn nếu không lại phải chờ con nước ở các con suối rút xuống chúng mới đến lớp được. Chuyện này vẫn thường xuyên xảy ra nên Thùy cũng như đã quen rồi. Trong giấc ngủ chập chờn Thùy nghe như đâu đó con nước ồ ồ theo các con suối đổ về xuôi...

Trời đã tạnh. Bầu trời vẫn còn sũng nước như muốn đổ tiếp nốt chút mây đen còn sót lại xuống mảnh đất này. Cây lá ướt sũng. Thùy đứng trên đỉnh núi nhìn ra xung quanh chỉ thấy một màn sương mù bảng lảng, thấp thoáng đâu đó những mái nhà xiên xẹo sau mưa. Đã hai ngày rồi trời cứ ngớt được chút lại mưa. Đổ cơn ào ạt. Mấy con suối tung bọt ùng ục đỏ ngàu, cây cối theo dòng cuồn cuộn chảy.

Đến ngày thứ ba, thứ tư sau trận mưa, nước dưới suối đã rút dần, học sinh bắt đầu lác đác đến lớp. Lớp đông dần, nhưng đếm đi đếm lại vẫn thấy thiếu một. Đó là Mỷ. Một cô bé chịu khó, thông minh và có đôi mắt sáng. Thùy nhớ những ngày đầu lên đây phải đi vận động mãi bố Mỷ mới cho Mỷ đến lớp. Nhà Mỷ nằm khuất nẻo một mình sau quả núi ngay cạnh con suối. Nhà Mỷ nghèo lắm, chỉ có ba bố con. Mẹ Mỷ nghe đâu theo người ta sang bên kia biên giới làm ăn từ khi thằng Tồng em Mỷ mới lồm cồm biết bò, mấy năm rồi chưa về, mà không biết có còn biết lối về nữa hay không, là nghe bố Mỷ nói vậy. Mỗi lần đến nhà Mỷ, theo giọt nắng đu trên cánh cửa rọi vào nhà Thùy chỉ thấy một căn nhà tênh huếch, trống trải, vài cái nồi xoong móp méo ở góc nhà, có lẽ cái đáng giá và sáng sủa nhất nhà là chiếc phích nước cũ vẫn còn ánh lên chút sắc đỏ của sơn. Bên ngoài nhà có vài con gà hoặc thảng khi có con lợn nhẩn nha ụi đất kiếm đồ ăn. Từ ngày vận động bố cho Mỷ đi học hầu như Mỷ chưa nghỉ ngày nào. Tự dưng Thùy thấy sốt ruột.

- Em nào biết bạn Mỷ sao mấy bữa nay không đến lớp không nhỉ?- Thùy nhìn hết một lượt những đứa trẻ lấm lem bùn đất trên đường đến lớp chưa kịp gột rửa hết.

Lũ trẻ ngơ ngác cũng nhìn nhau. Chợt thằng Páo đứng lên:

- Hình như bố nó chết rồi cô giáo ạ. Tao nghe bố tao nói với mẹ tao thế.

Thùy chợt thấy chùng xuống, sống lưng gai gai lạnh.

Cho lớp học nghỉ sớm Thùy bám theo con đường quen thuộc đến nhà Mỷ. Nếu đúng như thằng Páo nói thì mấy ngày qua chị em Mỷ sống ra sao. Chợt hiện lên trong Thùy hình ảnh người đàn ông gầy nhỏ ủ rũ bó gối cuộn những điếu thuốc rồi tóp má rít những hơi sâu rồi phả khói mù mịt một góc nhà, hằng ngày vẫn cặm cụi kiếm cái ăn nuôi hai đứa con, lắm hôm đến nhà Thùy phải mang theo cho 3 bố con những gói mì tôm.

Lá cây quất ràn rạt theo những bước chân mải miết của Thùy. Thùy bỏ lại sau lưng những ngôi nhà xiên xẹo đâu đó thấp thoáng bóng áo xanh biên phòng đang giúp níu lại những cột những kèo, bỏ lại sau lưng con suối chưa cạn hết nước mà Thùy phải lội ngang lưng mới vượt được qua. Nhà Mỷ đây rồi. Vẫn ngôi nhà ấy đã bị gió xô nghiêng, xung quanh đất trên núi trôi xuống đỏ quạch. Một người đàn ông áo ba lỗ, chiếc quần bộ đội xanh xanh xắn lên tận gối đang cào bùn đất và chằng níu lại nóc nhà.

- Chào cô...Người đàn ông lên chào Thùy khi thấy cô đang ngơ ngác nhìn căn nhà.
- Chào anh, anh là..?

- Tôi là Tính, ở đồn biên phòng gần đây đến giúp bà con.

- Tôi là Thùy cô giáo của Mỷ.

- Cô vào với các cháu đi. Tính đưa tay chùi chút đất bám trên mặt rồi theo Thùy vào nhà.

Hai đứa trẻ quấn khăn trắng ngồi lặng lẽ trên chiếc giường đã sập một góc, một bát hương lập vội lập lòe mấy que nhang cháy dở. Thấy Thùy đến chúng òa lên khóc. Thùy chỉ biết ôm chúng vào lòng truyền cho chúng chút hơi ấm rồi cũng lặng lẽ rơi nước mắt.

Thì ra ngay trong đêm rạng sáng ngày thứ hai khi cơn mưa trút xuống, khi cảm thấy có nguy cơ sạt lở vạt đất sau nhà bố Mỷ đã kịp đưa hai chị em Mỷ ra chỗ an toàn rồi quay lại định di chuyển con lợn chuẩn bị cho cái tết này thì một mảng đất đã ụp xuống xô bố Mỷ xuống con suối đang đục ngàu cuồn cuộn chảy, trong tay bố Mỷ vẫn còn ôm cứng con lợn cho đến khi bộ đội vớt lên. Đồn của Tính được huy động gần như toàn bộ đi cứu giúp bà con. Khi Tính lên đến đây chỉ thấy hai đứa trẻ ôm nhau thu lu bất động ngác ngơ trong cơn mưa gió như mấy con gà con lạc mẹ lép nhép ngoài sân. Đã hơn một ngày chúng chưa có cái gì ăn. Tìm mãi trong góc nhà có gói mì tôm đã ướt, Tính nấu cho chúng ăn tạm cùng ít lương khô mang theo người. Tính đã ở lại với chúng mấy ngày hôm nay cùng với dân bản làm một đám tang sơ sài cho bố Mỷ, một bàn thờ không có di ảnh được lập lên. Nghe Tính kể sơ qua lại Thùy chợt thấy quặn lòng. Bố mất, mẹ không rõ nơi đâu, rồi đây chúng sẽ sống ra sao trong ngôi nhà này.

Thắp cho bố Mỷ nén nhang xong, Thùy được Tính kéo ra sân rồi bảo:

- Cô giáo, tình hình này khéo cái Mỷ nó không theo học được nữa đâu. Chúng tôi đã bàn và xin ý kiến với trưởng bản rồi, chúng tôi sẽ đưa hai đứa trẻ về đồn nuôi cho đến khi chúng lớn khôn, chứ để hai chị em chúng nó ở đây không ai yên tâm cả. Hiện nay ở đồn chúng tôi cũng đã nhận nuôi mấy đứa trẻ kiểu này, có đứa mất bố mẹ, có đứa được giải cứu qua những vụ buôn người qua biên giới...

- Hay là...Thùy ngập ngừng lưỡng lự.

- Có gì cô giáo cứ nói, đừng ngại.

- Hay là các anh nuôi thằng Tồng, còn cái Mỷ để nó về ở với em, nó là đứa ham học, em không muốn nó bỏ học giữa chừng. Có nó ở cùng em cũng thấy vui hơn, đỡ trống trải...Sau này nếu mẹ nó có trở về thì mình tính sau, thằng Tồng lớn đến tuổi đi học có thể cho nó lên chỗ em học cùng với chị nó luôn.

Vậy là từ đó Mỷ theo Thùy về ở tại trường. Có Mỷ ở cùng mỗi khi đêm về Thùy cảm thấy bớt đi nỗi buồn và sự cô đơn trống trải, Thùy coi nó như con. Còn thằng Tồng theo Tính về đồn, Tính bảo sẽ nhận làm bố đỡ đầu cho nó. Cứ mỗi cuối tuần được nghỉ là Tính lại tranh thủ cõng thằng Tồng vượt suối, băng rừng lên chơi với Mỷ. Nhìn hai đứa trẻ quấn quýt bên nhau chơi đùa hai người lớn đứng nhìn cảm thấy cũng vui lây. Những lúc như vậy Thùy lại len lén ngắm nhìn gương mặt cương nghị, rắn rỏi sạm nắng của Tính bất chợt cảm thấy xôn xao đến lạ. Qua những câu chuyện Thùy mới biết thì ra hai người cùng quê, học xong Tính lên đây công tác cũng đã gần chục năm rồi. Qua những câu chuyện của Tính, Thùy mới biết những người lính canh giữ biên cương nơi đây không hề nhàn nhã. Những buổi tuần tra, những lần tham gia truy quét buôn lậu, ma túy...có những khi tính mạng chỉ như mành chỉ treo chuông khi gặp bọn liều mạng có vũ khí. Thùy cảm nhận được ở Tính một sự trầm lắng, nhiệt tình, chân thành.

Mỗi buổi Tính ở lại Thùy lại vào bếp nấu cơm cho cả bốn người, những lúc ấy Tính cũng sà vào nhặt rau, vo gạo, xì xụp nhóm bếp mặc cho Thùy cản bảo anh cứ chơi với bọn trẻ đi để mặc em làm. Mỗi khi ngồi cạnh Tính bên bếp lửa nhìn nồi cơm sôi Thùy chợt thấy một chút gì khó nói thành lời cứ nhen lên trong lòng, một ý nghĩ chợt lóe lên làm Thùy thấy mặt mình nong nóng. Tính ở bên thi thoảng lại len lén nhìn trộm gương mặt cô giáo ửng hồng bên bếp lửa. Bữa cơm đạm bạc xong ấm cúng như một gia đình, nhiều lúc Thùy thầm ao ước giá như có một gia đình vậy thì hay biết mấy. Những lúc có lương Thùy mua ít thực phẩm tươi hoặc có khi dân bản đem cho con ngan, con gà là Thùy lại để giành làm bữa ăn tươm tất cho bốn người. Nhiều khi có người dưới xã, dưới huyện lên cho chai rượu nho nhỏ Thùy lại để giành phần Tính. Có lúc vui Thùy cạch chén với Tính rồi lan mạn đủ thứ chuyện trên đời, chén rượu cay, bát ớt chấm cũng cay và những tâm sự của Thùy nhiều lúc cũng cay xè, nước mắt âm thầm chảy ra không biết vì rượu, vì ớt hay vì những nỗi niềm chất chứa bên trong...
*******
*****
Đã hai tuần rồi Thùy không thấy Tính đưa thằng Tồng lên chơi. Con bé Mỷ cứ nhắc làm Thùy cũng thấy sốt ruột xen lẫn chút gì đó chống chếnh như mong chờ một điều gì đó. Thùy như đã quen sự có mặt thường xuyên của Tính vào mỗi cuối tuần. Bất chợt nay Tính không đến Thùy thấy như thiếu vắng một chút gì, như bữa cơm thiếu đi vị đậm đà của muối, miếng cơm cứ nhàn nhạt khó trôi. Căn phòng cuối tuần cảm giác như rộng hơn ra. Những ngày lên đây lắm lúc Tính tranh thủ cặm cụi sửa sang lại chỗ ở cho Thùy và Mỷ, lắm lúc còn tranh thủ nhờ Thùy hướng dẫn cho một chút kiến thức chuyên môn sư phạm. Tính bảo định mở lớp dạy cho bọn trẻ con ở đồn, thậm chí cả bọn trẻ ở xung quanh đấy không có điều kiện đến trường. Biết Thùy thích đọc sách Tình đã mang lên cho Thùy những cuốn sách kinh điển một thời cho Thùy, những lúc rảnh rỗi Thùy lại mang ra đọc và kích thích cả cho cả Mỷ tính ham đọc sách nữa...

- Hay là mình xuống chỗ chú Tính đi cô. Thấy Thùy cứ ra ngóng vào trông vẻ sốt ruột, Mỷ bèn gợi ý. Nó cũng nhớ em nó, đã lâu rồi không gặp.

Thì đi. Hai cô trò theo lời tả của Tính và kể cả hỏi người dân bản tìm đường đến đồn biên phòng nơi Tính đang ở.

Đang đi chợt thấy có ba người lính quân phục gọn gàng khoác súng đi tới phía trước, Thùy chạy rướn lên hỏi:

- Các anh ơi cho em hỏi đồn biên phòng cách đây còn xa không ạ?

- Cũng không xa lắm đâu, mà cô tìm ai ở đấy?

- Anh Tính ạ. Thùy trả lời nhẹ như cơn gió thoảng, chợt cảm thấy ngượng ngùng.

- À, thằng Tính đi vắng không có ở đồn đâu em. Mà em là người yêu nó à, sao nó lắm người yêu thế nhỉ, vừa hôm nọ có con bé xinh xắn trắng trẻo mò lên tận đồn cũng kêu là người yêu thằng Tính là sao nhỉ?

Ba người lính đã đi xa mà chân Thùy cứ như đá đeo không muốn bước tiếp. Anh ấy có người yêu rồi sao? Vậy sao mấy lần hỏi anh ấy toàn bảo chưa yêu ai và mãi chả có ai yêu là sao? Có lẽ nào...Thùy chợt như thấy lòng mình chùng xuống. Một chút tủi hờn chợt dâng lên khóe mắt, cay cay...

Con bé Mỷ chợt giật giật tay Thùy:

- Chú Tính đi vắng, hay mình về hả cô?

- Chú ấy đi vắng nhưng biết đâu em Tồng vẫn còn ở đấy, mình xuống chơi với Tồng cơ mà...

Đến nước này Thùy không thể để cho Mỷ quay về được. Mục đích là đi xuống thăm thằng Tồng chứ. Sao lại vì chuyện của Tính mà không cho chị em nó gặp nhau, với lại mình với Tính đã có gì đâu và cứ vẩn vơ thế nhỉ? Nghĩ vậy nhưng Thùy vẫn thấy đâu đó một nỗi buồn len lỏi như những cơn gió lạnh đầu mùa chui sâu vào chiếc chăn ấm mỗi lúc đêm về....

Thùy về thì tuần sau Tính đưa thằng Tồng lên trường. Tiếp Tính là thái độ lạnh nhạt và thờ ơ của Thùy. Tính tinh ý nhận ra ngay sự khác lạ trong thái độ của Thùy. Khi hai chị em Mỷ đuổi bắt nhau chạy xuống chân núi chơi với đám trẻ con trong bản, hai người lên đỉnh núi sau trường ngắm toàn cảnh núi rừng mênh mông phía xa xa, Tính chợt hỏi Thùy:

- Em bữa nay hình như có điều gì khang khác.

Thùy nhấm nhẳng:

- Em vẫn thế, có anh khác thì có...

- Không. Anh thấy khác hơn so với mọi khi. Hay là xuống đồn không thấy anh nên giận anh phải không? Sao em xuống mà không báo trước?

- Báo trước? Báo cách nào? Mà em đưa cái Mỷ xuống gặp em nó chứ gặp anh làm gì. Cơ mà như thế mới biết anh nói dối em bấy lâu nay.

- Nói dối? Dối em gì cơ?

- Thì chuyện anh có người yêu lại bảo rằng chưa. Em gặp mấy anh ở đồn bảo thế. Thùy bứt bứt mấy chiếc lá trước mặt giọng vẻ giận dỗi.

- Ối giời, em đừng có tin mấy tay đấy, bọn đấy là chúa hay trên đùa đấy.

- Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ, đến đám trẻ con ở đấy còn bảo chú Tính được cô áo trắng đưa đi rồi. Những chiếc lá trong tay Thùy được tung lên chấp chới trước mặt.

- Thực ra anh định không nói với em nhưng như thế chắc em sẽ hiểu lầm anh. Đúng là anh đi theo cô áo trắng thật, nhưng đấy là y tá của trạm xá lên đưa anh đi chưa trị vết thương. Vừa rồi anh tham gia đợt truy quét bọn buôn ma túy cùng công an tỉnh, chẳng may bị thương vào phần mềm ở cánh tay phải, phải xuống huyện để chữa. Anh dặn trong đồn không cho ai biết kể cả bọn thằng Tồng. Chắc mọi người giấu em nên không kể. Còn chuyện anh có người yêu là mấy tay trong đồn chuyên trị trêu nhau cà chớn vậy đấy. Thậm chí có anh có vợ lên thăm còn tưởng thật suốt, mấy hôm lên thăm chồng cứ ôm cọc màn khóc suốt, đến hôm gần về bọn chúng mới khai ra phải thanh minh mãi cô vợ mới chịu tin...

Thùy quay sang nhìn sâu vào mắt Tính, nghe Tính kể xong chợt chút niềm thương cảm dâng lên, thế mới thấy rằng cuộc sống của những người lính như Tính thật vất vả biết bao, thế mà Thùy chưa chi đã...

- Sao anh không nói sớm, làm em cứ tưởng....

- Anh xin lỗi...

- Không, là em phải xin lỗi anh mới đúng...

Thùy nhẹ nhàng ghé đầu vào vai Tính mơ màng ngắm cảnh núi rừng xanh mướt thăm thẳm phía xa, từng đôi chim chao liệng trên những ngọn cây, ánh nắng lấp ló sau những áng mây vươn những tia nắng nhàn nhạt dàn trải lên những ngọn núi, tàng cây phía xa xa. Thùy bất chợt nhận ra rằng đợt này không còn nghe tiếng chim từ quy khắc khoải gọi bạn mỗi khi đi ngủ nữa rồi...

*******
*****

- Cô ơi, sao chú Tính với em Tồng lâu đến thế? Đứng trên đỉnh núi vi vút gió, Mỷ rướn cổ ngóng đợi và hỏi.

- Chắc sắp đến rồi. Thùy cũng nhìn theo hướng của Mỷ xuống con đường dưới chân núi. Thấp thoáng đâu đó một vài cây đào nở sớm đã rực lên chút ánh hồng chào đón một năm mới sắp về.

Hôm trước Tính có bảo năm nay anh được nghỉ phép tết, đã mấy cái tết rồi năm nay anh mới được về nhà ăn tết, anh bảo Thùy có về không thì về cùng rồi cho luôn hai đứa trẻ về xuôi ăn tết luôn thể cho chúng biết thế nào là cái tết vùng xuôi. Anh bảo anh sẽ lựa một cành đào rừng đẹp nhất mang về cho Thùy chưng tết. Bất chợt Thùy thấy thật xúc động và cảm thấy vui vui, tết năm ngoái Thùy đã không về, năm nay nhất định phải về thôi.

- Cô ơi, tết dưới ấy chắc vui lắm phải không cô? Cái Mỷ ngước nhìn Thùy hỏi như ngóng đợi.

- Ừ, vui lắm, về dưới đấy cô sẽ cho Mỷ đi chợ tết, có nhiều thứ lắm, tha hồ mà mua sắm nhé, cô sẽ mua cho 2 chị em những bộ quần áo mới đi chơi tết, đi ngắm chợ hoa ngày tết, đêm giao thừa cô sẽ cho đi xem bắn pháo hoa, đẹp lắm đấy…Mỷ thích không?

- Mỷ thích lắm, chưa bao giờ Mỷ được xem pháo hoa và đi chợ tết, tết ở đây buồn lắm…Mỷ ngước đôi mắt long lanh ngước lên bầu trời như thầm cầu mong sớm đến tết để được đi xem, đi ngắm những gì mà cô giáo nói. Nó háo hức lắm.

Dưới chân núi bóng thằng Tồng ngồi ngất ngưởng trên cổ Tính, mông nó chạm chiếc balo căng phồng sau lưng Tính, miệng cười toe toét, hai tay vẫy vẫy Mỷ và Thùy. Trên tay Tính là một cành đào rừng đang chớm nụ chúm chím, mấy bông hoa nở sớm đang bung sắc hồng, một vài chiếc lá non như đang cựa mình tách ra từ cành hoa chuẩn bị ngóng chờ một mùa xuân mới đang về.

Lên đến đỉnh núi, thấy hai cô cháu Thùy đang chờ Tính nở nụ cười thật tươi, gạt mấy giọt mồ hôi trên tóc mai nói lớn:

- Nào cả nhà mình về quê ăn tết thôi nào…

Gió núi vi vút…

Mây trời trong xanh lãng đãng….

Những sắc nắng hồng tươi đang rải khắp núi rừng xua tan đi những giá lạnh cuối đông….

Phía xa xa dưới chân núi bốn bóng người nhỏ bé tíu tít khuấn dần sau những khóm hoa rừng đang bừng lên khoe sắc đón xuân về….

HẾT.

Tổng số điểm của bài viết là: 14 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 4.7 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại36,236
  • Tổng lượt truy cập2,641,203
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây