NẾU CÒN CÓ NGÀY MAI (Nguyễn Thị Xuân Hương)

Thứ sáu - 23/08/2019 06:13
Truyện ngắn:

- Lầm! Mày có im đi không!
Tiếng quát khô khan kèm theo tiếng cán chổi thúc lên gác xép. Đấy là mẹ nó - một người đàn bà gần 30 tuổi. Theo quan sát của nó thì mẹ nó thật đẹp - đẹp hơn bà nó. Nó chỉ có thể so sánh mẹ với bà bởi lẽ chưa một lần nó nhìn thấy ai khác ngoài hai người phụ nữ ấy. Cả thế giới, cả cuộc sống của nó là trên căn gác xép ẩm mốc, tối tăm này. Bạn cùng nó chỉ có lũ mối mọt ngày đêm rả rích chuyện trò từ chiếc tủ mục nát vứt chỏng chơ nơi góc tường. Gần đây nó có thêm người bạn mới - một con chuột từ đâu mò vào lãnh địa của nó. Thỉnh thoảng, nó chia sẻ cho người bạn mới ít cơm thừa mà nó giấu mẹ nắm chặt trong tay. Từ ngày có thêm bạn nó thay đổi nhiều, không còn lủi thủi cào tay vào tường, không nổi cơn đập phá để gây sự chú ý hòng mong mẹ nó lên để được ngắm nhìn mẹ, dù điều đó đồng nghĩa với việc nó lại sẽ bị quát, bị vài roi quất vào chân. Chả hề gì, nó không thấy đau, mắt nó chỉ lấp lánh niềm vui khi được gần mẹ, con tim nó rộn rã, nó cười mặc cho nụ cười ấy dường như khiến cho mẹ nó thêm cau có, bực dọc. Lần nào cũng vậy, mỗi lần như thế xong trước khi xuống mẹ nó không quên ném về nó ánh nhìn chất chứa nỗi uất nghẹn cùng câu nói: “Thằng dở người!”
Nhưng đêm nay, ngoài trời đang mưa giông, từng ánh chớp như những cây pháo hoa chốc chốc lại chói lòa, khiến cho căn gác xép của nó bừng sáng, nhấp nháy như giăng đèn màu. Bạn nó từ lỗ thông gió nơi gác xép chui vào, mình mẩy đầy thương tích. Từng đám lông bị trụi đi để lộ lớp da thịt nhầy nhụa, đầy máu. Nó ôm lấy bạn, mỗi lần chớp giật nó lại nhìn thấy cơ thể đáng thương ấy, có lẽ bạn nó vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Nhẹ nhón từng hạt cơm đã khô cứng nhưng cái mõm bạn nó trớt da đỏ hỏn không thể lích chích cắn như mọi lần. Và người bạn đó bỏ nó ra đi mặc cho bàn tay nó ấm áp ôm trọn cơ thể ướt nhẹp, run rẩy. Dường như người bạn ấy đã cố gắng dành chút sức lực cuối cùng để trở về tạm biệt nó lần cuối. Ánh chớp lại lóe lên sáng rực, soi rõ hình ảnh bạn nó nằm im bất động trong bàn tay gầy, nhỏ. Lần tay lên khuôn mặt bạn, nó nhẹ lau những vệt máu đã khô, sờ vào mõm bạn để lộ những chiếc răng nhọn hoắt, nó thấy như bạn đang cười với mình. Bất giác, nó nâng bàn tay đưa người bạn bé nhỏ lại gần thì thầm:
“Tội nghiệp mày! Tại mày không có mẹ!”
Rồi cứ thế nó khóc rống lên, nó biết rồi từ mai nó lại quay trở lại chuỗi ngày lầm lũi cào tường đến toét cả mười đầu ngón tay. Nhiều lần mẹ nó phải lấy giẻ quấn tay nó lại không quên kèm theo câu: “Thằng dở người!”. Nó sẽ lại trò chuyện với lũ mối mọt chưa lần thấy mặt. Đôi vai gầy, xuôi rung rung theo từng tiếng nấc. Chưa bao giờ trong đời nó khóc và cảm nhận được nỗi đau nhiều đến thế.
Ngoài kia, mưa bắt đầu xối xả như trút bỏ tất cả những phiền muộn, uất ức của một người đàn bà chịu nhiều tổn thương. Liền nằm trở người không sao ngủ được, thêm thằng con trời đánh không hiểu sao khóc nức nở trên kia. Định lên xem nhưng lại thôi, Liền vớ cái chổi dựng bên góc buồng thúc lên gác xép và quát thằng con im lặng. Cô không muốn lên nhìn nó nhất là trong lúc mưa giông như này. Chỉ khiến cho lòng cô thêm chao chát cho số phận của mình. Từng dòng hồi ức cứ liên tiếp xuất hiện đưa cô về với tuổi đôi mươi.

 
nguyen thi xuan huong 1

Ngày ấy, cô đẹp lắm vẻ đẹp mơn mởn của con gái mới lớn, sự vất vả lam lũ nơi quê nghèo không khiến cho vẻ đẹp ấy bị vùi lấp. Trong đám gái làng cô luôn là đối tượng được săn đón nhiều nhất . Nhưng chỉ là sự trêu ghẹo, bông lơn, thèm khát của đám trai làng bởi không thân sinh phụ mẫu của chàng nào muốn cô về làm dâu vì hai tiếng: con hoang.
Mẹ cô - bà Lành là thanh niên xung phong, trở về quê nhà khi đã qua thời xuân sắc, vốn dĩ bà đã không ưa nhìn bởi dáng người nhỏ thó, cơ thể loang lổ những mảng trắng đen do căn bệnh bạch biến. Bà khát khao một mái ấm nhưng tuyệt nhiên chẳng ai để ý đến bà. Thế rồi một ngày cả cái làng quê ấy xôn xao, bàn tán về việc bà Lành có chửa nhưng không ai biết tác giả là ai. Mặc cho ai xa gần bóng gió, mặc cho cả dòng tộc họ hàng xỉa xói bắt bà khai ra tên bố đứa bé, bà vẫn không hé môi nửa lời. Thế rồi từ đó họ tộc từ bà, làng xóm xa lánh bà, không ai muốn bị liên lụy, nhất là cánh mày râu. Bà lặng lẽ một mình sống trong căn nhà bố mẹ để lại cùng chút hoa màu hương hỏa. Ngày đứa bé ra đời bà đặt tên “Liền” ý rằng sự tồn tại của cô đã làm liền hết mọi vết thương lòng của người phụ nữ truân chuyên ấy.
Khi Liền đã lớn trổ mã xinh tươi, những dị nghị, định kiến khi xưa cũng không còn nặng nề nhưng vẫn không ai muốn hỏi cô về làm dâu. Cô tủi lắm, nhiều lần gặng hỏi về cha cô đều nhận được sự im lặng từ mẹ. Có lẽ, đó mãi là điều chôn sâu, sống để bụng thác mang theo của bà.
Một buổi chiều, khi Liền đang thả hồn theo những cánh chim trời, tựa lưng vào gốc đa cổ thụ mơ màng về một tương lai xa vợi. Có tiếng xe gắn máy dừng lại bên lề đường làm cô giật mình thoát khỏi những mộng ảo mới chớm thành hình. Trên xe một thanh niên ăn diện bảnh bao, tuấn tú. Ánh nhìn của anh chàng khiến con tim cô run nhẹ, nó dịu dàng nhưng lại như có thắp lửa bên trong. Anh cất tiếng hỏi thăm cô đường đến nhà một người bạn, nhưng cô chẳng thể nghe và hiểu anh đang nói gì. Cô mãi đuổi theo cái cảm xúc đang dâng lên mãnh liệt trong mình. Anh phải hỏi lại lần nữa cô mới giật mình hai má ửng lên hồng thắm vì ngượng ngùng và xấu hổ. Chỉ đường cho anh xong cô còn mãi nhìn theo cho đến khi bóng anh khuất hẳn nơi ngã rẽ.
Nghĩ rằng đó chỉ là cảm xúc nhất thời, người dưng dễ gì gặp lại. Cô cố đuổi hình bóng anh ra khỏi con tim non dại đang thổn thức lên từng nhịp. Nhưng không! Ngày mai cũng buổi chiều tà và dưới gốc đa cổ thụ cô lại gặp anh. Cũng từ đây trò đùa số phận của cô bắt đầu với bao nồng nàn, cháy bỏng và đắng cay.
- Chào em! Ta lại gặp nhau rồi!
Giật mình vì giọng nói nghe quen quá, cô quay lại. Ôi không! Gương mặt ấy, ánh mắt ấy và giọng nói ấm áp ấy một lần nữa lại xâm chiếm toàn bộ cơ thể cô.
- Dạ, chào anh! Anh tìm được nhà bạn mình rồi chứ ạ!
Mất vài giây trấn tĩnh con tim cô mới lấy lại bình tĩnh trả lời anh. Rất tự nhiên anh bước đến ngồi xuống bên cạnh. Một luồng điện xẹt qua như sét đánh khiến toàn thân cô run lẩy bẩy, Liền nghe rõ từng nhịp đập con tim, cô bấu chặt hai tay vào đám cỏ mướt mát để biết chắc rằng mình vẫn đang ngồi chứ không chới với như cảm nhận. Vượt qua những phút giây bỡ ngỡ ban đầu hai người nói chuyện ngày càng tự nhiên, thân thiết và cuốn hút nhau. Anh là sinh viên Y khoa vừa tốt nghiệp đang chờ phân công công tác. Nói là vậy nhưng mọi việc đã được nhà anh lo liệu từ lâu, giờ chỉ chờ có giấy gọi đi làm. Cô không ngại ngần kể cho anh nghe về gia cảnh của mình khi được anh hỏi đến.
- Em đẹp và dịu dàng quá! Cho anh được làm bạn với em nha!
- Anh không e ngại hoàn cảnh của em sao?
- Sao phải ngại? Khi điều anh quan tâm là em chứ không phải định kiến xã hội.
Nghe câu trả lời của anh trong cô ấm áp kỳ lạ. Chẳng phải lời tỏ tình hay thề nguyện gì mà sao cô thấy mình thật hạnh phúc. Cúi đầu e thẹn khi anh cầm bàn tay mình, Liền đã không thấy khóe miệng ấy khẽ nhếch lên và đôi mắt cười bí hiểm.
Những ngày tiếp theo là chuỗi ngày vui vẻ, đắm say nhất cuộc đời mà cô không thể nào quên, cho dù trong những lúc đớn đau, oán hận, và cay đắng nhất. Nó vẫn luôn tìm về trong mỗi giấc mơ chập chờn để rồi kết thúc bằng một cơn ác mộng.
Ngày nào anh và cô cũng quấn quýt bên nhau, anh nắm tay cô đi qua bao ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ của đám gái làng. Trong phút chốc anh khiến cô quên đi số phận của mình và mơ mộng về một tương lai hạnh phúc - ấy là nơi có gia đình và những đứa trẻ!
Tối hôm ấy Liền tắm gội thật lâu, như muốn ướp thật sâu hương hoa bưởi, hương bồ kết lên cơ thể nuột nà, trắng nõn và mái tóc dài đen mượt. Vừa khe khẽ hát vừa tự ngắm cơ thể mình trong gương, dừng ánh mắt lại nơi hai bầu ngực căng tròn trắng mẩy cô khao khát nghĩ đến cảnh anh sẽ vùi đầu vào nó mà hít hà. Cảm giác như bị ai đó bắt được suy nghĩ của mình cô mỉm cười e thẹn. Chọn bộ quần áo tươm tất nhất, cài lên tóc chiếc kẹp nhỏ xinh xinh hình hoa cúc vừa được anh tặng, cô ngắm nhìn mình lại lần nữa và hài lòng với những gì thượng đế ban tặng. Giờ thì cô hồi hộp chờ đợi thời gian trôi qua ,chỉ mong thật mau đến giờ hẹn của hai người. Tối nay anh bảo có chuyện quan trọng muốn nói, cô vui sướng để mặc cho đầu óc tự do suy diễn đủ mọi viễn cảnh, mà viễn cảnh nào cũng đều thật ngọt ngào và tươi đẹp.
8h tối, bà Lành đã lên giường và gáy đều đều sau một ngày vất vả với gánh rau, thỉnh thoảng bà lại ú ớ mặc cả từng hào với khách. Liền nhẹ nhón chân và mở cửa ra ngoài. Bên gốc đa quen thuộc anh đã ở đó đợi cô. Chưa kịp cất lời cô đã ngửi thấy từ anh mùi rượu nồng nặc,khuôn mặt tuấn tú thư sinh cùng ánh mắt dịu dàng mọi ngày biến đi đâu mất, thay vào đó là cái nhìn hau háu đầy ham muốn khi gườm gườm đưa mắt lướt dọc cơ thể cô, chưa bao giờ cô thấy anh như vậy.
Không để cô kịp mở lời anh túm tay cô kéo lên xe và rồ ga. Ngồi phía sau Liền co rúm người hai tay bấu chặt vào vạt áo anh, mùi rượu từ người anh cũng đủ khiến cô chuếnh choáng, trong cô giờ đây chỉ còn nỗi sợ hãi.
- Anh đưa em đi đâu vậy?
- Hơ hơ bé cưng! Để anh dẫn em đến gặp mấy người bạn của anh nhé! - Anh trả lời cô bằng chất giọng nhừa nhựa.
Chiếc xe đưa hai người ra khỏi làng và rẽ vào một khu đất tái định cư còn thưa người ở. Dừng xe trước một ngôi nhà khang trang, xung quanh vắng vẻ, cách cả đoạn xa mới thấy ánh điện hắt lên. Anh bóp còi inh tai, một thanh niên cởi trần ngật ngưỡng bước ra mở cửa cười hềnh hệch. Dựng xe xong không màng đến vẻ mặt e ngại, hoang mang của Liền anh lôi cô đẩy cửa bước vào trong. Phía trong ngôi nhà một khung cảnh hỗn độn của rượu bia, khói thuốc và tiếng nhạc chát chúa. Ba người bạn của anh đang quay cuồng nhảy múa những vũ điệu chẳng thể gọi thành tên. Cả lũ nhìn cô như nhìn con mồi béo bở, từng tràng cười khả ố vang lên khiến cô run rẩy nép vào phía sau anh dù giờ phút này anh cũng là mối nguy hiểm với cô.
- Cho em về được không? Xin anh!- Cô khẩn khoản van xin anh bằng ánh mắt ầng ậc nước.
- Hự hự! Sao lại về cô em, chúng ta chưa làm quen mà! - Một tên tiến lại gần Liền, dí sát mặt vào mặt cô.
Liền vội lùi lại sát tường tránh hắn, nhưng hắn tiến lên áp sát cô, con mắt hắn đục ngầu nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống . Liền bủn rủn ngồi sụp xuống sàn, toàn thân cô run rẩy, hoảng loạn. Ngửa cái cổ đỏ như da gà chọi lên trần nhà hắn cười quái đản, rồi bỏ mặc cô ngồi đó hắn quay lại bàn cầm chai rượu tu ừng ực.
Chưa kịp đứng dậy Liền đã thấy anh ngồi trước mặt và giơ lon bia bảo cô uống.
- Xin anh! Em không biết uống!
- Xin cái con c...! Bố mày bảo uống là uống!
Vừa hét vào mặt Liền hắn vừa đưa tay giật tóc hất ngược mặt cô lên và dốc cả lon bia vào mồm, vào mũi, tràn trề lên gương mặt tái mét xanh như tàu lá của cô. Bị sặc, cô ho tím mặt, không để cô hoàn hồn hắn tiếp tục giật tóc bắt cô uống. Máu chảy ra từ miệng do bị lon bia đập mạnh vào mồm, từng dúm tóc của cô bị hắn rứt ra sau mỗi lần giật ngửa.
Thấy con mồi đã ngấm men và lử hắn thả cô ra cười khoái chí. Nâng cằm cô lên, lè lưỡi liếm vào vết máu trên miệng cô hắn thì thầm: “Anh sẽ cho em thành đàn bà! Chả phải em muốn vậy sao? Hử!”. Cô đau đớn nhìn hắn “Tình yêu của cô đây sao? Chàng trai phong nhã hiền lành đây sao? Cách mà cô muốn được dâng hiến đây sao?” Tất cả giờ đây chết lặng, cố sức nhổ vào mặt hắn những gì đắng chát còn lại nơi cuống họng, cô đẩy tay hắn và nhào người ra phía cửa. Hắn túm được vai áo cô và quăng cô vào phía bàn nơi có những con cầm thú khác đang khoan khoái ngồi xem hắn vờn mồi. Một vạt áo bị xé rách để lộ mảng da thịt trắng nõn, hắn lao về cô tát tới tấp vào mặt và đấm đạp lên cơ thể cô không thương tiếc. Cuối cùng hắn cầm chai bia đập vào đầu cô dù lúc này cô đã không còn sức kháng cự. Liền choáng váng đưa tay ôm đầu, chỉ kịp nhìn loáng thoáng thấy cả lũ đang khật khưởng tiến về phía mình cô lịm đi không nhận thức được gì nữa.
Tỉnh dậy sau cơn mê man, Liền thấy toàn thân đau nhức, mỗi cử động đều khiến cô ê ẩm. Bất chợt một cơn gió làm cô thấy lạnh, giật mình mở mắt thấy mình không mảnh vải che thân, cô hốt hoảng nhìn quanh. Hiện ra trước mắt cô là bốn con cầm thú cũng trong trạng thái loã lồ đang say ngủ. Tiếng thở phì phò, tiếng nhạc chát chúa chưa tắt, mùi cơ thể nồng nặc hoà quyện vào nhau làm cho căn phòng thêm ngột ngạt. Chẳng thể nghĩ ngợi nhiều, Liền vớ đống quần áo vứt ngổn ngang mặc vội vào người rồi mở cửa chạy ra ngoài. Trời còn nhập nhoạng tối, Liền chạy thật nhanh như lúc cô hồ hởi chạy đến điểm hẹn cùng anh vậy. Chỉ khác là giờ cô chỉ muốn về nhà trước khi bị anh bắt lại.
Cuối cùng sau bao lần ngã quỵ vì đau đớn và kiệt sức Liền cũng về đến nhà. Đồng hồ điểm 4h sáng, bà Lành đã dậy, không nhận ra sự vắng mặt của cô, bà ra sau vườn chuẩn bị cho buổi chợ. Liền vội vã vào phòng, bật ngọn điện và đứng trước gương. Cô không nhận ra người đang đứng trước gương là ai. Một gương mặt sưng phù, tím đỏ. Mái tóc bết máu và toàn thân đầy thương tích. Giờ đây cô mới có thời gian để nhớ lại mọi chuyện. Cô vẫn chưa hết bàng hoàng vẫn không tin những gì vừa trải qua. Nỗi sợ hãi, kinh hoàng pha lẫn cảm giác ê chề tuyệt vọng khi mộng tưởng về tình đầu quá đỗi xót xa, khiếp đảm. Từ trong sâu thẳm người con gái mong manh, trong trắng tràn đầy tình yêu trong cô trỗi dậy, nó nhìn cô xót xa, oán hận. Nước mắt mặn chát lăn dài từ khoé mắt sưng mọng xuống đôi môi phồng rộp, Liền khuỵ xuống giường gào lên man dại: “Mẹ! Mẹ ơi!”. Con tim cô như bị ai bóp nghẹt, đau nhói cô không thể thở, chới với cô lại chìm vào hư vô.
Đã hai tháng kể từ đêm định mệnh đớn đau. Bà Lành dường như thêm câm lặng và già nua hơn. Một lần nữa làng quê ấy lại nhốn nháo bàn tán, thương cảm có, mỉa mai có, người hiểu chuyện xót xa cho số phận thì ít kẻ đàm tiếu khinh khi thì nhiều. Họ cho rằng “mẹ nào con nấy”, rằng việc xảy ra với Liền là cái giá phải trả của bà Lành năm xưa. Đến đi chợ họ cũng không muốn ghé gánh rau của bà. Về phần mình bà đã chai lì cảm xúc trước những miệt thị của xóm làng nhưng bà quặn thắt tâm can khi nhìn đứa con gái bị dày xéo. “Mẹ thương con lắm con ơi! Đời con rồi cũng giống đời mẹ xưa”. Từng tiếng lòng trong bà thổn thức, nhức nhối.
Bốn kẻ súc sinh đã bị trả giá, ngay sáng hôm ấy bà Lành đã đi báo công an và theo lời kể của Liền rất nhanh chóng họ ập vào tóm gọn cả bốn vẫn đang nguyên trạng thái khi Liền bỏ chạy. Nhưng hậu quả của nó đã thành hình, vết nhơ, nỗi nhục nhã mà Liền nguyền rủa đang ngày đêm phát triển mạnh mẽ trong cơ thể cô. Nếu không có bà Lành khuyên nhủ “Trên đời này hãy vì hai người đó là người sinh ra mình và người mình sinh ra. Mẹ đã dành cả cuộc đời vì con, giờ con hãy vì mẹ vì con của con. Nó không có tội!” - thì Liền đã tìm cách quyên sinh hay chí ít cũng là chấm dứt sự sống bé nhỏ kia.
Nó được sinh ra trong một chiều mưa gió, tiếng khóc của trời xót xa cho số phận đa đoan của hai người đàn bà, tiếng khóc của mẹ nó trong cơn vật vã đớn đau, tiếng khóc của nó mạnh mẽ, khát khao chào cuộc đời. Còn bà Lành bà nuốt nước mắt vào trong, bà biết thêm một số phận nữa cần bà che chở, bà phải mạnh mẽ hơn nữa để chặn những cơn sóng gió mới mà miệng đời sẽ đem đến với sinh linh bé nhỏ kia.
Lầm - mẹ nó nhất định đặt tên nó như vậy, mang trong mình vết thương nhỏ máu, những mù quáng trước kia trong tình yêu, tin lầm và yêu lầm cô trút hết lên nó. Cô chẳng cho nó tiếp xúc bên ngoài, sợ sự dèm pha, miệt thị của xóm làng. Từ khi nó chập chững biết đi và bi bô “bà”, “mẹ” cô đã nhốt nó lên gác xép. Mọi oán hận, dày vò trong lòng cô lại trỗi dậy mỗi khi nhìn nó, cô chẳng thể yêu thương con như bao bà mẹ khác, như tình yêu mẹ cô đã dành cho cô. Nhìn con trong cô chỉ chất chứa ê chề, chán nản, một đứa con mà thậm chí chính cô cũng chẳng biết bố nó là ai.
Đêm nay bão về, ngoài trời liên hồi những cơn gió rít lên, tiếng sấm chớp, tiếng cây cối quằn quại trong cơn quăng quật giận dữ của thiên nhiên. Bà Lành không có nhà, bà lên huyện thăm một người bạn thanh niên xung phong sắp từ giã cõi đời. Căn nhà càng trở nên lạnh lẽo, Liền nhớ lại chuyện xưa và con tim tưởng như hóa đá của cô bỗng lại thổn thức, tiếc thương cho một kiếp hồng nhan bạc mệnh.
Có tiếng người nhốn nháo mỗi lúc một to, tiếng hò hét, tiếng thất thanh kêu cứu.
- Vỡ đê rồi! Vỡ đê rồi!
Liền hốt hoảng choàng dậy chạy ra ngoài, không kịp nữa rồi nước đang tràn ngập mọi nẻo đường, như cơn sóng thần ào đến nhà cô và nhanh chóng dâng cao. Cô chạy vào nhà, mọi đồ đạc đang dần bị nhấn chìm. Lũ lợn, gà kêu lên thảm thiết rồi im bặt. Túm vội vào cánh cửa nhà khi bị dòng nước đẩy đi, cô chợt nhớ ra thằng cu Lầm đang trên gác xép. Một cơn đau xé lòng đến lạ, chưa bao giờ cô thấy mình lo sợ đến thế. Trong phút chốc hình ảnh thằng con ngây ngô nhìn mình cười tươi mặc đòn roi quất vào da thịt xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Chẳng biết vì nước dâng cao đến ngực hay vì tình mẫu tử trong cô thức tỉnh mà cô khó thở đến vậy. Nước đã dâng lên gần đến gác xép, nãy giờ cô không nghe thấy tiếng nó nữa. Cố luồn lách qua những đồ vật trôi nổi, cô vừa tiến lại vừa gọi to: “Lầm ơi! Con ơi!”. Vẫn không có lời đáp trả, cô khóc và nhoài thật nhanh lại phía cầu thang căn gác xép. Khi cô mở tung cánh cửa cũng là lúc nước ập lên dâng đầy căn gác nhỏ.
- Lầm ơi! Con đâu rồi! Trả lời mẹ đi!
Vẫn không có câu trả lời, một tiếng sét giáng xuống vang rền, cô nức nở tuyệt vọng khi không nhìn thấy con đâu.
- Lầm ơi! Mẹ xin lỗi! Mẹ sai rồi! Lầm ơi!
Chiếc tủ mục nát nơi xó gác bỗng đổ ập xuống, Lầm đứng sau nó hiện ra nở nụ cười thật tươi nhìn mẹ. Liền lao lại ôm chầm lấy con oà khóc nức nở, tiếng khóc mà bấy lâu cô chôn chặt trong lòng. Không phải tiếng khóc của sự oán hận, bẽ bàng mà là của niềm hạnh phúc. Chưa bao giờ sự hiện diện của Lầm lại khiến cô vui mừng và biết ơn đến thế. Hóa ra cô yêu nó nhiều biết bao vậy mà cô nỡ để hận thù che lấp. Mặc nước đang dâng lênh láng, mặc ngoài kia bão giông giăng kín lối cô thấy lòng mình ấm áp, ngập tràn yêu thương.
Về phần mình Lầm không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nghe tiếng ngoài kia ầm ầm giông gió, nó sợ hãi nên trốn vào sau cái tủ chả dám ho he. Mãi đến khi nhận ra tiếng Liền nó mới xô cái tủ và nhoẻn cười. Trước thái độ và hành động của Liền nó không thể hiểu, nó chỉ bất ngờ, lần đầu tiên nó cảm nhận về mẹ gần đến thế. Nó tranh thủ hít hà mùi của mẹ dù lúc này cả hai đang ướt nhẹp. Ánh mắt nó sáng bừng như ngọn đuốc sưởi ấm cả hai mẹ con.
Qua cơn xúc động Liền quay về thực tại, cô nhanh chóng lấy một khúc gỗ thúc lên mái nhà cho vỡ ngói, rồi cố gắng đưa Lầm lên trên. Hai mẹ con đã an toàn ngồi trên mái nhà, trời cũng đã ngớt mưa giông chỉ còn lác đác vài hạt. Dù trời tối cũng đủ để thấy xung quanh mênh mông toàn là nước. Đâu đó tiếng người gọi tìm nhau trong tuyệt vọng, trong nước mắt. Liền ôm chặt Lầm trong tay thầm cảm ơn ông trời đã không để cô lạc mất con, đã cho cô cơ hội nhận ra điều thiêng liêng nhất. Mẹ cô đã nói đúng “trên đời này hãy sống vì hai người một là người mình sinh ra, hai là người sinh ra mình”.
Được nằm trong vòng tay mẹ, Lầm ngủ ngon lành. Giấc ngủ ngọt ngào, ấm áp nhất mà chú có được từ trước đến nay. Liền không dám ngủ, cô phải thức để bảo vệ giấc ngủ cho con, cô không muốn lãng phí thêm một phút giây nào được bên con nữa. Thời gian qua cô đã chối bỏ trách nhiệm của mình, đã tự làm tổn thương cả mình và con trai.
Ngày mai! Phải, từ ngày mai cô nhất định sẽ bù đắp cho con tất cả tình yêu thương, sẽ cho con đến trường như bao đứa trẻ khác, sẽ bảo vệ con trước miệng đời cay nghiệt. Không ai được phép gọi nó như đã từng gọi cô : "con hoang”. Việc đầu tiên cô muốn sửa chữa là đặt lại tên cho con, nó không phải là Lầm nó là Thiên Ân!
Phía xa, mặt trời dần ló rạng đón một ngày mới lại bắt đầu với bao nỗi niềm của mỗi số phận...

 
Nguyễn Thị Xuân Hương

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập7
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm5
  • Hôm nay1,249
  • Tháng hiện tại33,033
  • Tổng lượt truy cập2,637,555
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây