NGHỆ AN KÝ ỨC VÀ HIỆN TẠI - Tác giả: Đinh Thành Trung

Thứ sáu - 06/12/2019 10:36
Sắp tết, cậu bạn người Nghệ gọi đi cà phê, thế nào lại thành bàn về nỗi niềm xứ Nghệ. Ngày đó tôi đến Vinh công tác, tất ba tất bật, việc cuốn đi không lúc nào ngơi nghỉ. Về lại Thủ đô, lòng tiếc vô cùng, vì không được quay lại xứ Nghệ trong thời gian dài. Ký ức về Nghệ, về Vinh trong tôi cứ bâng khuâng, nhớ nhung đến hoang hoải.
Ký ức nào trong tâm khảm con người đều có phần mờ đi theo năm tháng. Từ những chi tiết nhỏ hiện rõ lên mồn một, ta dần quên đi, chỉ nhớ lại những sự kiện đã khắc ghi rõ rệt vào lòng. Tháng 2/2016, ở Vinh diễn ra một sự kiện lớn, đó là Hội thảo phát triển du lịch Nghệ An. Sự kiện thu hút nhiều nhà quản lý, nhiều doanh nghiệp lớn. Trong sự kiện đó, cái tâm muốn đưa xứ Nghệ phát triển bền vững, nâng tầm hình ảnh thật bùng cháy, khát vọng. Trong suy nghĩ của người đã đến Nghệ An nhiều lần từ công việc đến du lịch, cái chất của Nghệ An không phải cứ làm xơi xơi, làm ồ ạt là thành công, mà chúng ta cần phải cố gắng lưu giữ cái tâm, cái tình của cuộc sống.
Tôi nhớ lại hơn hai mươi năm trước, nhìn từ thành Vinh, ta thấy những con đường trải dài bóng nắng nhưng vẫn lác đác phồn sinh. Cửa Lò vẫn còn hoang vắng, rừng phi lao bạt ngàn xào xạc như muốn nâng đỡ những tâm hồn cô đơn. Có thể lúc đó chúng ta nghĩ như vậy là đủ, nhưng đủ trong hoàn cảnh đó. Bây giờ đất nước hội nhập, con người thay đổi, những kỷ niệm sẽ chỉ mãi lưu dấu như hồi ức, còn con người phải năng động, vươn lên.
Rồi tết về Nghệ, lòng bồi hồi như được sống trong dấu ấn oai hùng của phong trào Xô Viết - Nghệ Tĩnh. Bất cứ người khách du lịch nào đến đây cũng có thể hiểu đầy đủ về ý chí, về khí phách của cha ông ta, những người dũng cảm đứng lên, thà chết không chịu làm nô lệ. Phát triển nhưng cũng phải giữ vững những thứ đó, những tài sản, tri thức vô giá của Nghệ An.
“Ơ... ơ... hò… Chừ ai biết nước sông Lam răng là trong là đục
Thì biết sống cuộc đời răng là nhục là vinh
Thuyền em lên thác ờ... xuống ớ... ghềnh
Nước non là nghĩa là tình ai ơi.”
Giọng hát truyền cảm của ca sĩ Thu Hiền vang vọng trong tâm thức. Ai đến với xứ Nghệ chắc cũng ít nhiều biết bài hát này. Nhưng ít ai để ý, dù là bậc thầy trong việc thể hiện các ca khúc dân ca miền Trung, chị Hiền sinh ra ở Thái Bình và nguyên quán ở Phú Thọ. Vậy mà nghe đến câu hát “Nghệ An đứng dậy…”, rồi “Thành Vinh, Hưng Dũng, Quỳnh Trang/ Người chiến sĩ dân quân, tay súng trường đã chiến thắng”, ngoài cảm giác rùng mình vì giọng ca quá truyền cảm, tôi còn cảm thấy ở đó một sự khát vọng. Khát vọng mà chí tình, mến thương. Bên quán cà phê nhỏ ở thành Vình đầy nắng gió, một người đất Bắc đã được sống trong cảm giác kỳ lạ chưa từng trải trong đời. Nôn nao, da diết mà đậm đà tình cảm. Những khúc dân ca mang âm hưởng xứ Nghệ cứ vang lên, làm tôi ngần ngừ mãi không muốn về. Rồi tôi nhận ra, rồi cảm cái tình ấy, khi ai cũng có thể hòa mình vào xứ Nghệ.
Tôi ở lại Vinh thêm một ngày để sống thêm chút nữa trong không khí ấy. Thứ tình cảm trọn nghĩa, vẹn tình. Rồi ăn thêm mấy bát cháo lươn, súp lươn do những bàn tay đầu bếp đường phố làm ra. Rồi cũng kiếm được một lọ nhút Thanh Chương, một thứ đặc sản nổi tiếng xứ Nghệ. Những sản vật độc đáo ấy nếu không đến Nghệ An sẽ chẳng nghe tiếng, biết tên. Đi lên đồi, ăn miếng dứa nhỏ ngọt thơm, thấy vị khác hẳn dứa ở nơi khác. Chính cái nắng, cái gió xứ Nghệ đã hun đúc, nuôi dưỡng nên trái ngọt hoa thơm, cũng bởi tính tình chịu thương chịu khó của người nông dân nên mới cho ra thành quả tuyệt vời như vậy. Ông trời cho xứ Nghệ không nhiều, nhưng lại cho bà con một tinh thần hay lam hay làm, một sự đồng lòng đến kinh ngạc. Một người mệt, người còn lại cố công giúp đỡ.
Sống ở Nghệ tưởng khó mà dễ, tưởng dễ mà khó. Lại nhớ đến câu nói của Thu Hiền: “Hát dân ca Nghệ Tĩnh phải toát lên sự sâu nặng nghĩa tình”. Phải rồi, nghĩa tình là có thể sống ở Nghệ An. Ai đến cũng được đối đãi chân tình, dù ở bất cứ nơi đâu chỉ cần đến với xứ Nghệ là được đối đãi y như người thân. Hoài niệm của tôi cũng chỉ vậy, nhưng đó là nỗi nhớ khôn nguôi sau nhiều năm chưa có điều kiện thăm lại nơi ấy.
Gần Tết, thủ đô cũng có xứ Nghệ. Quán cà phê vỉa hè, phía trong vọng ra những bản dân ca bất hủ: “Ngày ấy bên bờ sông Lam. Anh nghe câu hò ví giặm…”. Nhạc trẻ nghe nhiều, các cậu thanh niên cũng thấy kỳ lạ. “Chú nghe đi để khi nào vào đó còn biết bài gì”. Bây giờ, sự phân biệt cũng chẳng thấy. Người Nghệ ở Hà Nội hòa mình vào cuộc sống nơi đây, nhưng vẫn giữ cái chất hào khí, nghĩa tình của người xứ Nghệ. “Anh có việc à, để em tính cách giúp. Anh đang ở mô?”. Chỉ một câu thế thôi mà cũng đã thấy ấm lòng, dù chưa chắc cậu ta giải quyết được công việc. Cậu người Thanh Chương, đất đai ở đó cũng như con người cậu vậy. Chăm chỉ, gai góc nhưng khi cần thì tình nghĩa hơn bao giờ hết. Người xứ Nghệ là thế, bản chất đã ăn sâu vào tiềm thức. Người Nghệ cũng luôn đau đáu về quê hương, dù xa xôi nhưng có việc cũng vội vã về nhà, cũng mời anh em bạn bè về cùng ăn bữa cơm bình dị. Guồng quay cuộc sống đã cuốn chúng tôi đi, vào xô bồ, vào thao thức. Tìm đâu ra giây phút bình yên bên nắng, bên gió?
Tết sắp đến. Hà Nội lạnh, những cơn gió mùa đông bắc cứ vi vu, vun vút. Vinh chắc cũng lạnh. Tôi nhớ năm đó đến chơi cũng phải khăn nọ áo kia, thấy bà mẹ mong manh áo mỏng bên đường. Chỉ vậy mà thấy Nghệ An như khúc ruột. Nghệ An da diết quá. Chuyển mình cùng sự phát triển của đất nước cũng không mất đi cái chất, cái tình. Xứ Nghệ qua từng ấy tháng năm, vẫn còn đó nỗi đau của chiến tranh, của một trong những vùng đất hứng chịu bao tấn bom đạn. Nhưng giờ đây, sức sống năng động đã tràn khắp nơi nơi. Đô thị phát triển, hội nhập. Những khu công nghiệp lớn, những công trình đồ sộ, uy nghi. Rồi những trung tâm thương mại, mua sắm lớn không kém gì Hà Nội, Sài Gòn. Liên kết vùng gần đây là khái niệm ngày càng được nhắc đến nhiều và Nghệ An đã tận dụng tốt những lợi thế của mình, kết nối từ giao thông đến kinh tế, văn hóa với miền Trung và cả nước. Tất cả những điều đó đã làm hình ảnh Nghệ An trở nên đặc biệt, được nhiều người biết đến hơn. Nói một cách tổng hợp, đó là sự nâng tầm thương hiệu, hình ảnh của một địa phương. Nghe có vẻ lớn lao, trìu tượng nhưng đó lại là điều cẩn thiết và bắt buộc phải làm trong kỳ nguyên số, trong thời đại cách mạng công nghiệp 4.0. Ai cũng mong muốn cuộc sống người dân được cải thiện, nhưng để đạt được mục tiêu cao cả đó thì phải làm nhiều thứ, từ chiến lược đến các kế hoạch, cần đến cả sự ủng hộ của giới doanh nghiệp, doanh nhân.
Thời gian vẫn cứ trôi, đất nước vẫn ngày ngày phát triển. Xứ Nghệ thân yêu vẫn vững vàng vượt qua từng thử thách, đi trên con đường có những chông gai chờ đón. Nghệ An có truyền thống, có ký ức và có tình người. Thời gian cũng đã qua, dù ta thêm tuổi nhưng ký ức sẽ vẫn còn đọng lại. Têt lại mong về Xứ Nghệ thân yêu với những kỷ niệm nơi đó, những khát vọng vươn cao…

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm7
  • Hôm nay1,011
  • Tháng hiện tại24,369
  • Tổng lượt truy cập2,628,891
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây