NGÔI MỘ ĐÁ

Chủ nhật - 06/06/2021 03:11

Truyện ngắn của Nguyễn Thanh Hải 

Chưa ai thấy nàng cởi bỏ quần áo, hay la hét cắn xé bao giờ. Người ta gọi nàng là "Con điên" vì đôi mắt vốn đờ đẫn của nàng, thi thoảng loé sáng hoang dại. Nàng lảm nhảm một mình suốt ngày đến tận lúc thấm mệt, lại nằm co ro ngủ trong góc chợ.

Sau quy hoạch, các gian hàng kín hết, nàng bị đuổi ra dạt vào nghĩa trang gần đó. Đêm, tiếng khóc rờn rợn nghe văng vẳng đến tận khu dân cư. Bị xua đuổi, bị bắt vào trại tâm thần bao giờ nàng cũng trốn được mà tìm cách quay trở lại.

Lâu dần người ta mặc kệ, để nàng trú ngụ trong miếu thần linh chỉ có mái che thông thốc gió. Nàng ngủ dưới bệ thờ, ăn những thứ mà nhà hiếu, hoặc người đến lễ tạ bỏ lại.

Con đường đi tắt ra sông phải vòng qua nghĩa địa. Nàng hay ngồi vắt vẻo trên chạc đa cổ thụ cạnh miếu, xoã tóc u ơ như một hồn ma vất vưởng. Có thể vì thế mà nàng bị gọi là Ma. Với những ai chẳng đừng phải qua đó vào ban đêm, lại cảm thấy bớt sợ hãi vì sự có mặt của một người còn sống là nàng.

Cách miếu thần linh không xa có ngôi mộ đá được xây đã lâu. Người ta bảo mộ một người bị sét đánh. Vì nghĩa trang tiếp giáp hai xã, và được xây vào thời điểm chưa có sự quản lý của cấp cơ sở nên không ai biết nó thuộc về dòng họ nào. Mộ được đổ bê tông đào sâu chôn chặt. Trên gò đất cao bên cạnh những ngôi mộ có niên đại, chẳng ai để ý đến nó ngoài nàng Ma thi thoảng đặt lên vài thứ hoa quả vốn chẳng còn tươi tốt.

 
1 777139caf86ad8740861d54dd2b45f49

Một đêm có hai người tìm tới mộ. Họ đến rồi rút đi lặng lẽ sau đó. Người ta vẫn nghe tiếng nàng Ma khóc nỉ non lúc to lúc nhỏ. Nhưng điều bất thường đã vô tình lọt vào mắt người đàn ông làm nghề cải táng.

Sực nhớ quên cái đồng hồ Orient SK cùng chiếc nhẫn bạc được lấy ra từ mộ, lão Hơn trở lại tìm rồi được chiêm ngưỡng nàng Ma dưới hồ. Mái tóc xổ ra che tấm lưng thon thả, lão không nhìn thấy phía trước vì nàng quay mặt ra hồ. Cặp mông săn chắc nhô một nửa khỏi mặt nước lấp lánh ánh trăng khiến lão Hơn không thể bước tiếp. Đã quá nửa đêm, lại cách đó không xa, lão trố mắt nhìn nàng bước lên bờ, vơ nắm tóc dài quay vùn vụt như chong chóng trước mặt. Gió đông nhưng tiết tháng mười, nàng Ma không để ý đến cái lạnh, loã lồ đứng đợi khô thân thể. Những thứ muốn thấy phơi bày hết trước mặt, lão Hơn cố trấn tĩnh rồi tự hỏi tại sao lâu nay người ta lại bỏ qua không chiếm đoạt nàng để nàng nhởn nhơ ở cái nơi dễ ăn vụng như vậy.

Đúng lúc lão định bật dậy thì hai bóng đen xuất hiện. Nàng Ma vẫn trần truồng rên rỉ khóc như không hề thấy họ. Lão Hơn dụi mắt tưởng mình mơ cho đến khi ánh đèn chớp nháy ba lần rồi vụt tắt. Ở rất gần nên lão không dám thở mạnh. Hai người mới tới không hề nói tiếng nào. Họ chụm lại lia ánh đèn pin bé xíu quanh mộ. Tất cả chỉ diễn ra chừng vài phút, rồi họ bỏ đi.

Nàng Ma đã mặc lại quần áo, ngồi vắt vẻo như mọi khi trên cây đa. Ánh đèn chỉ một thoáng duy nhất quét qua mặt nàng. Hai người đó lặng lẽ theo lối tắt ra sông. Lão Hơn không còn hứng thú với trò chơi chiếm đoạt. Trong đầu lão luẩn quẩn những nghi hoặc. Nuôi ý định khám phá sự việc bí hiểm có một mắt xích là nàng Ma, lão lùi lại, băng qua khu mộ chưa cải táng về làng.

Lão Hơn bị cuốn theo kỳ vọng cùng những đêm mai phục. Lão đinh ninh có một khối tài sản lớn đang chờ đợi, hoặc chí ít cũng là những bí mật động trời liên quan đến nàng Ma. Lão quan sát tỉ mỉ từng ngóc ngách ngôi mộ, song chỉ thấy đá ốp phẳng lỳ, xung quanh chẳng có dấu vết đào bới. Không thất vọng, lão quay sang theo dõi hành trình, ăn ngủ của nàng Ma. Nhìn nàng nằm hớ hênh cái miệng thơ ngây hé mở, lão thở phì qua một bên mép, gạt đi dục vọng mà tự nhủ: "Chờ mọi việc xong xuôi cái đã !"...

...Thường thì ngoài công việc đào huyệt bốc mộ, không thả rọ thì bẫy chim, lão Hơn còn thú vui tổ tôm thâu đêm, tháng chỉ dăm bẩy lần mò về nhà ngủ. Thế nhưng đã gần sáu chục ngày ròng rã lão đi đến sáng, dù trời rét mướt, râu ria mọc lởm chởm khiến bà vợ sinh nghi.

Chập tối thấy chồng hí hoáy tháo ra lắp vào chiếc đèn ba pin dài ngoẵng, vợ lão sai thằng cháu nội rót rượu vào cái cốc thủy tinh to tướng. Hôm nay nhà có giỗ cỗ bàn tươm tất, lão ngồi ăn từ tốn, tợp vài ngụm rượu nhỏ rồi đứng dậy. Bà sầm mặt khi mới hơn bẩy giờ tối lão đã khoác áo bảo đi có việc...

 
am anh truoc quang canh rung ma quai o anh

Lão chọn chỗ nấp gần mục tiêu. Từ đây có thể dễ quan sát cả phía ngôi miếu. Ngồi co ro dưới vòm ngôi mộ tổ dòng họ Trần để tránh gió bấc, lão lầm rầm khấn tên từng người bên dưới, cầu xin các cụ mãn cho mình tội vô lễ...
- Cái loại già không nên nết. Con đàn cháu đống còn ăn bẩn cả cái đứa dở dại. Cái loại...
Lão Hơn định thần nhẩy tới bịt mồm vợ lôi xềnh xệch ra đường cái. Dọc đường vợ lão vẫn lu loa mặc kệ lão cứ rít lên liên hồi.
- Mày làm hỏng hết cả rồi. Về rồi ông cho mày biết tay.
Rồi lão cũng cho vợ biết tay bằng cái giọng nén nhỏ hết cỡ như thì thầm. Bà lúc đầu hấm hứ sau thì tròn mắt nghe lão dặn dò.
- Tuyệt đối không được tiết lộ, kể cả mấy đứa con mụ. Mọi việc để tao tính.
Bà sáng mắt gật gù, khe khẽ mở cửa vào nhà để mặc lão quay lại nghĩa địa một mình.

Nhưng sự chờ đợi của lão hình như vô vọng. Hơn một năm chầu chực trong nghĩa địa, lão không thấy ánh đèn quét lên ngôi mộ lần nào nữa. Không thể cứ tiếp tục mãi như vậy, lão tính kế chủ động.

Lão nghĩ đến đứa con dâu quê mãi tận Lạng Sơn, vợ thằng Hớn là người dân tộc. Từ ngày tậu được cái xe khách, vợ chồng nó ăn nên làm ra nhờ chạy tuyến Lạng Sơn Thái Bình, vừa chở khách vừa vận chuyển thêm hàng hai chiều cho tiểu thương ngoài chợ.
- Chiều nay mụ làm cơm, bảo vợ chồng thằng cả về tao có chuyện...
-Lại chuyện đào mồ đào mả ấy à ? -Vợ lão rầu rĩ - Mồ mả người ta không động đến được đâu, rồi hoạ đến cửa.
- Tao làm tao gánh !
Lão trừng mắt, nhưng ngay lập tức lại hạ giọng.
- Chỉ cần vợ nó về quê cậy cục xin cái giấy, mẹ con nhà mụ cứ việc chờ đấy. Tao đào cả trăm cái mộ, có sao thì chết ráo cả lâu rồi.

Lão Hơn cầm tờ giấy có dấu xác nhận xin di dời mộ đi xin chữ ký từ thôn đến xã. Cứ tưởng thế là ổn, cuối cùng trở ngại lớn nhất của lão lại là nàng Ma.

Đêm ấy giữa đông trăng nhợt nhạt, lão Hơn vác cuốc xẻng với lỉnh kỉnh búa chim cùng dụng cụ đi tắt lối đồng bãi men theo mương lớn vòng về nghĩa địa. Cái đèn soi trước trán mập mờ, dập dềnh theo bước lão đi.

Vừa thấy lão bật cái đèn ba pin móc lên ngọn cây trút xuống, nàng Ma ngay lập tức ngừng khóc. Nhát cuốc chim chát chúa chạm vào mộ đá, nàng nhẩy phóc từ trên cành đa cao xuống đất, lao đến cắn xé rồi la hét. Lão Hơn rời cán cuốc, giơ tay gạt rồi tát một cái nẩy lửa vào mặt nàng. Lão không thấy nàng Ma ngọ ngoạy thì chợt hoảng hốt. Nhưng rồi công việc đang dang dở hối thúc, lão lại quờ quạng vơ lấy cái cuốc.

Lão hùng hục xúc rồi đào rồi lại xúc... Cuối cùng nắp bê tông cũng trơ ra. Lão lấy hết sức dùng nêm đóng kỳ cạch xê dịch từng chút tạo ra khe hở và luồn xà beng vào bẩy. Giữa cái rét tháng 11 mà không hiểu vì quá sức hay hồi hộp, lão gạt mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi xoa lên ngực. Lão cảm thấy nghẹt thở...

Định thần rồi lão vẫn thấy tim đập thình thịch. Hồi hộp và thất vọng cùng lúc khi ánh đèn chiếu vào, khắp khoảng mộ trống không. Lão không tin vào mắt mình, và quét như vậy thêm vài lần nữa. Cuối cùng kiệt sức, lão quỳ mọp xuống bên mộ mà bật khóc nức nở.

Nàng Ma tỉnh lại nhìn lão bằng ánh mắt âm u. Lão không thể hiểu được đó là sự thất vọng, phẫn nộ hay là thương hại. Nàng cũng làm giống hắn, quỳ xuống gục đầu bên mộ mà khóc. Chợt lão Hơn rùng mình, tiếng khóc của nàng Ma hoàn toàn không giống ngày thường. Nó như mạch ngầm trào ra không ngừng nghỉ và cứ âm ỉ chảy mãi.

Sáng hôm sau người làng đi qua thấy ngôi mộ đá đã hé nắp còn lởm chởm đất chưa lấp lại. Lão Hơn thất thểu về từ mờ sáng. Lão ngủ mê mệt trong cái góc nhà ngang chứa toàn thóc lúa và những vật dụng đã cũ.

Những ngày tiếp đó người ta thấy cha con lão thường hay cãi vã đay nghiến. Trong tiếng la lối thất thanh còn có cả tiếng đồ đạc đổ vỡ va đập loảng xoảng.Không thể giải thích cách nào để mấy đứa con tin là cái hầm mộ trống rỗng. Đã thế, lúc nào lão cũng bị hành hạ bởi đôi mắt của nàng Ma. Cộng thêm những lời đồn thổi, lão Hơn dần suy sụp.

Ngôi mộ đá, những ánh đèn kỳ quái, những bóng người lạ, những điều dị thường từ lời kể của cha trước đó đã len lỏi định vị trong đầu vợ chồng thằng cả. Chúng mù quáng đến mức không thể nghe lời mẹ giải thích rằng nếu vớ được kho báu thì lão Hơn còn có thể cho ai ngoài vợ chồng nó và vợ chồng thằng em nó hiện đang còn nheo nhóc con cái, eo hẹp kinh tế.

Cứ thế, gia đinh lão bị xào xáo. Tệ hơn nữa, tin lão đào được vàng lan đi còn nhanh hơn cả dịch bệnh. Vợ lão cũng không dám ra đường. Lão khoá chặt cổng vì sợ người đến thăm hỏi.

Cũng từ đêm đó, không ai còn nghe tiếng nàng Ma khóc. Nàng đã rời khỏi nghĩa địa đến một nơi nào đó. Có người bảo rằng nàng chính là nạn nhân của câu chuyện hoang đường về kho báu và ngôi mộ cổ. Nàng hoá điên vì vì tai hoạ giáng xuống từ những lời đồn thổi. Điều đó có thể lý giải vì sao nàng canh giữ ngôi mộ đá. Nó là dấu ấn tạo thành nếp nhăn hằn sâu trong não bộ nàng. Nàng có thể đã nhận ra hoặc nhớ lại tất cả khi chứng kiến lão Hơn bị xô đẩy vào cái hố đâỳ đoạ giống như mình. Nàng đã khóc, khóc vì bất lực.

Một thời gian sau đó lão Hơn trở nên lầm lỳ rồi cũng dần hoang tưởng. Thi thoảng lão lại lảm nhảm một mình trong góc tối căn phòng ẩm ướt. Lão sợ người lạ.

Vợ lão suốt ngày xem bói rồi lập đàn cúng lễ. Thật may thằng cả Hớn đã biết nghĩ lại. Nó nghe vợ nó, mời ông thầy địa lý từ Lạng Sơn về nhà. Ông lão râu tóc bạc phơ theo vợ chồng Hớn ra mộ. Nhìn quanh nghĩa địa một vòng, ông cụ lẳng lặng quay về.

Thằng Hớn ngồi im nghe thầy giảng giải về phong thủy. Nó thấy mặt cha nó hình như giãn ra sau cái vẻ thẫn thờ vô cảm mọi ngày.
- Ngôi mộ đá ở vị trí rất đẹp. Nếu hậu táng ở đó con cháu sẽ làm ăn phát đạt. Ta nghĩ ... Ai đó đã nhận phần đất đó, dựng lên ngôi mộ để giữ đất thôi. Còn cái ánh đèn mà anh nhắc tới, có thể chỉ là vô tình bật lên mà chưa đến ngữ thì nó tắt. Hai kẻ lạ mặt đến kiểm tra ngôi mộ, họ không muốn gây chú ý chẳng hạn...

Lão Hơn như trút bỏ được gánh nặng. Thằng Hớn lí nhí xin lỗi cha. Bỏ qua lời an ủi của nó, lão Hơn thở dài thườn thượt. Lão nghĩ đến nàng Ma, lại lưu lạc đến phương trời nào đó. Lão trầm ngâm chống đũa và giật mình vì tiếng thầy địa lý ân cần bên tai.
- Ăn đi ! Mai ông hãy ra lấp phần mộ ấy lại. Chủ nó chưa đến lượt thì nó là cơ duyên của người nào đó may mắn.

Lão Hơn chợt cảm thấy có chút mỉa mai. Ai cũng bảo chết là hết. Hoá ra có đôi khi, chết cũng chưa hẳn đã tận.
N.T.H

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Hôm nay1,511
  • Tháng hiện tại38,931
  • Tổng lượt truy cập3,041,578
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây