NGƯỜI GÁC HẢI ĐĂNG -Tác giả Như Bình

Chủ nhật - 29/11/2020 22:12
Truyện ngắn của Như Bình
NGƯỜI GÁC HẢI ĐĂNG

Mặt trời lặn chầm chậm trên biển, mặt biển phập phồng ánh lửa. Những đợt sóng dào lên từ ngoài khơi ào về, quăng mình lên hòn đảo như muốn nhấn chìm cả đảo Cùm trong đại dương mênh mông và sâu thẳm. Đảo Cùm đứng thu mình lặng lẽ giữa biển cả. Một sự thu mình đầy cô đơn và mặc cảm bởi dường như nó cảm thấy có lỗi trước sự vững chãi bất biến của mình. Trong ý nghĩ, nó muốn được tan biến ra trong sự ầm ào nổi loạn của sóng biển nếu điều đó làm thỏa mãn những con sóng dữ dội và khoáng đạt kia. Ngoài khơi, ông mặt trời đang mải mê mang những tia lửa cuối cùng của ánh ngày nhuộm vào hoàng hôn màu đỏ rực rỡ. Biển như đang hồi sinh sau một ngày rã rời bởi sự nổi loạn của chính mình.
Trên mỏm đá nằm chênh vênh mép hòn đảo Cùm nhô ra phía biển, bóng ông già gác ngọn Hải Đăng hệt như một bức tượng điêu khắc tạc bằng đá. Ông ngồi đó từ rất lâu, mỗi chiều. Khi ngày nhạt nắng, hoàng hôn dăng mờ xa trên biển và mặt trời chỉ còn là một vệt sang lằn lên ranh giới giữa trời và biển cũng từ từ mất hút phía chân trời. Đến lúc này, bong đêm dần phủ trùm lên, xóa nhòa mọi hình thù mà nó bắt gặp, ném hòn đảo, bầu trời, mặt biển và ông già vào khối đen khổng lồ của mình. Tựa hồ ông già không hay biết tới thời gian, không nghe thấy tiếng sóng vỗ dưới chân đảo Cùm khắc khoải. Đôi mắt ông già hướng về phía biển đăm chiêu, gương mặt loang lổ những vệt bóng tối đọng thành từng vũng nơi hốc mắt, hõm má, những hình khối của bức tượng. Cuối cùng, ông già cũng bị màn đêm xóa nốt hình hài của mình trong khối đen mênh mông ấy.
Chỉ đến khi, tiếng trẻ con lanh lảnh cất lên xé tan không gian đông quánh của biển cả.
- Ông ơi! Cháu thắp đèn rồi ạ.
Ông già lúc này mới sực tỉnh. Ông quay lại nhìn đăm đắm về phía đốm sáng nhấp nháy ở đỉnh núi cao nhất trên hòn đảo Cùm. Ngọn Hải Đăng đã được thắp sáng. Nhìn từ xa, tia sang phá ra từ màn đêm tối xẫm hệt như một sự thách thức với khoảng không gian mênh mông và hun hút ấy. Đốm sáng tựa hồ như một con mắt mở to nhìn rọi vào đêm sâu.
- Ông ơi! ông ở đâu?
Thằng bé lại gọi. Ông già nuối tiếc nhìn về phía những con sóng sung mãn đang trồi lên ở đâu đó giữa biển. Lớp lớp con sóng cứ ùa về chân đảo với tiếng vỗ xé ruột. Ông lập bập tụt xuống mỏm đá cố gắng đi thật nhanh về phía có tiếng gọi. Thằng bé trạc mười tuổi chắc như một khúc gỗ Lim tròn lẳn chạy tới ôm chặt lấy ông, dụi dụi mái đầu khét lẹt vị muối vào bụng ông rôn rốt.
- Ông ơi, anh Vũ lại lên cơn. Anh ấy lăn ra giữa nhà đập đầu vào chân giường la hét. Anh Vũ doạ sẽ giết hết tất cả những ai ngăn cản anh ấy. Cháu sợ lắm. Ông già đưa bàn tay thô bè vỗ vỗ vào tấm lưng của chú bé, cất giọng trầm trầm.
- Cháu đừng sợ. Anh Vũ sắp lành bệnh rồi, ai lại đi sợ người ốm bao giờ, nào can đảm lên, cháu là một người đàn ông cơ mà. Thằng bé ngước nhìn ông. Trong bóng đêm tối đen nhức, nó chẳng tìm thấy đôi mắt nheo nheo ánh lên những tia nhìn ấm áp quen thuộc, nó không thấy được vòm ngực vững chãi với những múi thịt nâu bóng. Nó kéo ông ngồi thụp xuống đưa tay sờ lên mặt, lên mắt và hai má ông, bàn tay nó men xuống cổ và xoa miết lên vòm ngực của ông. Nó ôm lấy cổ ông thì thầm.
- Ông ơi, ta về nhà đi, cháu đói rồi.
Ông già âu yếm đặt tay lên đôi vai chắc lẳn của nó. Hai ông cháu trở về nhà. Trong ngôi nhà duy nhất trên đảo Cùm dành cho ông cháu gác Hải Đăng, Vũ đang ôm đầu lăn lộn trên giường. Đôi mắt người ốm đờ dại, miệng há ra rên rỉ, bọt mép hai bên sùi lên trông chẳng khác gì con chó hoang trong cơn điên dại. Thằng bé rón rén đi theo sau ông.
Cháu đã hái cỏ bùa mê ông dặn cháu sang nay rồi. Cháu rửa sạch và cất ở chạn bát đấy ạ.
Ông già trìu mến xoa đầu nó và thong thả đi vào chạn lấy nắm lá vò thật kỹ chắt ra độ một chén hạt mít thứ nước màu xanh đặc quánh. Ông già cầm chén nước đến bên Vũ, nâng đầu cậu dậy đổ thứ nước sền sệt ấy vào miệng Vũ. Vũ há miệng mặc cho thứ nước chat ngoét đắng hoắc chảy vào dạ dày. Độ dăm phút sau,Vũ thôi cào cấu vật vã. Cậu nằm yên trở lại, đầu ngoẹo bên gối. Những cơn thở dốc, ngắt quãng thưa dần, Vũ tỉnh táo trở lại. Thằng bé chỉ đợi có thế nhanh nhảu vào bếp múc ra một bát cháo cá Hồng còn nóng hổi. Cả ngày hôm nay nó rình mãi mới câu được chú cá Hồng này. Ông nó bảo người ốm mà được ăn một bát cháo cá Hồng là khỏe ngay, vì thế nó quyết câu bằng được, cũng may chú cá nghe rõ lời khẩn cầu của nó. Ông già đón lấy chậm rãi bón cho Vũ từng thìa cháo. Thằng bé ngồi sát bên ông già chăm chú quan sát Vũ với ánh mắt lo âu.
*
* *
Vũ ra đảo đã được một tuần. Một tuần Vũ thường xuyên phải chống chọi với sự thay đổi khốc liệt của cơ thể. Nhiều lúc, tưởng như những lần vật vã ấy sẽ kết thúc vĩnh viễn mạng sống lay lắt của Vũ. Chưa bao giờ Vũ biết tới cảm giác này kể từ khi Vũ xài hêrôin. Vũ không thể ngờ được rằng thứ thuốc đem lại cảm giác thần tiên ấy khi thiếu nó thì ngay lập tức cho con người cảm giác khủng khiếp của sự đau đớn khó chịu. Quả là ma dược, Vũ đã hoàn toàn phụ thuộc vào thứ ma dược ấy lúc nào Vũ cũng không hay. Cơn đói thuốc triền miên với sự khủng hoảng toàn bộ hệ thống dây thần kinh bị ma túy ăn mòn đục ruỗng đã hành hạ Vũ thừa sống thiếu chết. Mỗi lần cơ thể đòi thứ ma dược ấy mà không được đáp ứng, Vũ cảm nhận hàng ức vạn con giòi đang rúc đang bò, đang rỉa ngoáy từng tế bào xương tủy lên tới từng nơ ron thần kinh của bộ não. Vũ lồng lộn lên như con chó điên, đập đầu vào tường nhà, bò lết giữa đất, hai tay cào cấu khắp người máu chảy ròng ròng. Vũ chỉ muốn đập đầu mà chết quách cho đỡ đau đớn. Ở đây ông già và thằng bé là cứu cánh duy nhất của Vũ. Qua ánh mắt của họ, Vũ nhìn thấy sự ái ngại và thương xót họ dành cho mình. Chén nước lá ông già cho Vũ uống đã làm cho Vũ đỡ đi mọi đau đớn. Bình thường, không đời nào Vũ chịu uống thứ nước “thổ tả” ấy. Nhưng bây giờ, không phải lúc hắn đang ở trong ngôi biệt thự đầy đủ tiện nghi của cha mẹ hắn ở thành phố. Hắn không sẵn điện thoại di động để lệnh cho bạn bè hắn mang hêrôin tới. Lúc này Vũ buộc phải chấp nhận vô điều kiện tất cả những gì mà ông già và thằng bé ban cho. Vũ biết làm gì hơn giữa hòn đảo xa lạ bốn bề mênh mông biển cả. Vũ càng vật vã, đói thuốc, càng căm thù ông Thân. Vũ tự thấy không còn một chút tình cảm gì với người đã đẻ ra hắn. Bây giờ Vũ chỉ có một ước muốn rồ dại nhất, xấu xa nhất là Vũ sẽ không bao giờ coi ông Thân là bố nữa. Coi như Vũ không có bố. Đó là hình phạt mà ông Thân phải trả giá cho sự hành hạ mà Vũ đang phải chịu đựng. Vũ không hiểu nổi tại sao ông Thân lại căm ghét việc Vũ có dùng một chút hêrôin và chỉ mỗi việc đó thôi mà ông Thân phải đày ải đứa con trai duy nhất của mình trong một điều kiện sống tồi tệ như thế này. Giá mà ông hiểu ông là một người cha vô lương tâm nhất trong ý nghĩ của Vũ. Thực ra dùng một chút hêrôin thì có gì là ghê gớm đâu. Bố hắn không thể biết được đó là thứ ma túy mang con người tới những giấc mơ vĩ đại đầy những khoái cảm mà không một thần dược nào có được không một thứ khoái cảm nào đạt tới. Việc hắn có dùng một chút ma túy cho biết hết mọi thứ trên đời, cho cuộc sống này thêm thi vị, và hắn trở thành người đàn ông sành điệu, hiện đại trong con mắt bạn bè hắn thì ảnh hưởng gì tới ai chứ. Hắn không thiếu tiền, không trộm cắp, không đánh nhau. Hắn là một trong những sinh viên khá của khoa quản trị kinh doanh trường Đại học Quốc gia. Hắn chưa làm điều gì xấu xa, tổn hại đến thanh danh của bố mẹ, hắn không phải là một thanh niên hư hỏng. Số tiền tiêu vặt mà bà Thân mẹ Vũ cung cấp cho cậu con quý tử thoải mái đủ để hắn giải quyết theo nhu cầu riêng. Vậy cớ gì ông Thân đùng đùng bắt hắn nghỉ học và lôi hắn ra đây, ném hắn lại một mình cô đơn trên đảo trong một điều kiện sống mọi rợ như thế này. Việc ngừng dùng ma túy đã làm đảo lộn cơ thể hắn, đã vắt kiệt hắn vào những cơn đau khủng khiếp. Hắn ốm la lết mà ông Thân có thể can tâm ở nhà được sao. Ở đây Vũ không có lấy một cốc sữa để uống, nói gì tới những món ăn tẩm bổ, những tiệc sơn hào hải vị mà thỉnh thoảng ông bà Thân vẫn chiêu đãi Vũ cùng đám bạn bè của hắn. Món cháo cá, nghêu sò ốc hến của hai ông cháu ở đây đã làm hắn ngán tận cổ. Hắn chỉ muốn cầm lấy tô cháo và ném quách đi nhưng Vũ sợ cái nhìn uy lực của ông già. Vũ sợ, bởi ông già lúc này là vị cứu tinh của hắn. Ông đã cho hắn uống vị thuốc “thần” những khi hắn lên cơn vật vã. Thứ nước lầy nhầy khủng khiếp và kinh tởm ấy đã giúp Vũ thoát khỏi những cơn đói thuốc, làm dịu đau đớn và đem lại cho hắn trạng thái tỉnh táo. Bây giờ, cơn nghiện gần như cắt hẳn. Với sức trẻ của chàng thanh niên hai mươi tuổi, Vũ đang dần dần hồi phục. Có điều, đập vào trí óc cậu lúc này là hình ảnh độc đáo và lạ lùng của hai ông cháu gác ngọn Hải Đăng trên biển. Ông già với vẻ thâm trầm, bí hiểm và nỗi khắc khoải luôn ngự trị trên gương mặt sạm đen khắc khổ. Còn chú bé hồn nhiên hệt như một cái cây đầy sức sống trên hoang đảo cằn cỗi. Cuộc sống giản đơn, nhàm tẻ và buồn chán của họ với Vũ là điều không thể hiểu nổi. Vũ chưa hề có một khái niệm hay ý niệm gì về một cuộc sống như thế từ trước tới giờ. Thế giới của Vũ là biệt thự, là xe máy phân khối lớn, là tiện nghi sinh hoạt đầy đủ, là những đêm tiệc tùng đầy rượu ngoại, những vũ hội nhảy nhót thâu đêm. Ở đó, Vũ, đám bạn bè của Vũ, gia đình chúng sống trong một điều kiện vật chất đầy đủ và khoái lạc. Vũ không hề biết về một thế giới khác, đúng hơn là không cần biết tới thế giới của những người lao động nghèo khổ, lam lũ, hay cuộc sống đơn điệu ẩn giật giữa biển cả của hai ông cháu gác ngọn Hải Đăng.
*
* *
Thằng bé rụt rè đề nghị với ông già.
- Ông ơi, cháu muốn đi cùng ông ra chơi ở mỏm đá. Cháu thích ngắm mặt trời lặn ở biển.
- Ta đồng ý, nhưng ta e bản tính hiếu động của con không ngồi đấy được lâu đâu.
Ông già xoa đầu nó mỉm cười. Đây là lần đầu tiên, thằng bé muốn điều đó. Có thể, nó đã muốn từ rất lâu, nó cũng đã ngồi một chỗ đâu đó ở mỏm đá kia và quan sát ông già một mình trên biển. Có thể nó đã mơ hồ cắt nghĩa tâm trạng của ông già trước biển chiều, nó đã ước vọng được khám phá những bí ẩn cuốn hút ông già mỗi ngày khi chiều xuống. Năm nay thằng bé đã lên mười rồi, những gì mà ông già hiểu biết và truyền dạy cho nó không còn đủ cho thế giới bao la rộng lớn trong trí óc tò mò của thằng bé nữa. Thằng bé cần phải đi học. Thế giới của nó không thể chỉ quẩn quanh với biển cả, những con thuyền, hòn đảo và ngọn Hải Đăng kia. Đã đến lúc thằng bé phải rời đảo trở về đất liền để sống một cuộc sống bình thường mà nó có quyền được hưởng. Trái tim già nua của ông lão quặn đau. Ông không có một chốn nào ở trong kia để cho thằng bé đặt chân trở về. Rời bỏ biển cả là điều ông già không dám nghĩ tới.
Thằng bé thoăn thoắt chạy trước, bước chân của nó nhanh nhẹn như một chú sóc con. Thằng bé vận chiếc quần cộc, lưng nó nhễ nhãi mồ hôi. Suốt cả mùa hè, nó không thích mặc gì ngoài chiếc quần cộc, cả người nó đen nhoáng chắc nịch. Ông lão thích gọi nó là thằng Lim. Lim - thứ gỗ quý của rừng già. Thằng bé đã leo lên đến mỏm đá, nó ngồi xuống và thích thú hướng mặt ra biển với một vẻ háo hức tột cùng. Ông già chậm rãi đến bên thằng bé. Thằng bé khẽ nắm lấy bàn tay to lớn của ông, nó cọ những ngón tay nhỏ nhắn mềm mại của nó vào làn da nhám sần của ông và thầm thì.
- Biển đẹp quá ông nhỉ. Cháu ước gì tới được những con thuyền xa tít ấy. Cháu muốn trở thành thủy thủ, lúc đó cháu sẽ được đi khắp thế giới.
Thằng bé chia sẻ mơ ước với ông gương mặt nó tràn đầy khoái cảm. Đôi mắt nó mở to long lanh, cái miệng đỏ tươi hé mở khi nói trông thật xinh xắn. Cả gương mặt nó đang tràn ngợi ra một vẻ ngây thơ đáng yêu đến lạ lùng.
- Ông ơi, mặt trời kìa!
Thằng bé reo lên sung sướng. Ông già dõi mắt ra xa. Mặt trời giống như một chiếc mâm chè nung đỏ vừa lôi từ trong lò rèn khổng lồ ra và được những người thợ rèn quăng xuống mặt biển. Những quầng sáng rực rỡ bắn tung tóe trên mặt biển. Mặt biển nhuộm một màu đỏ chói lòa. Hai ông cháu ngây nhìn vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng của giây phút cuối ngày. Khi mặt trời chỉ còn là một nét vẽ cong cong mờ xa, thăng bé ngước đôi mắt to đen láy đầy nuối tiếc nhìn ông và khẽ hỏi.
- Ông ơi, mặt trời sẽ đi đâu hả ông? Có phải mặt trời đi ngủ trong lòng biển không ạ. Mặt trời sẽ lặn sâu dưới đáy biển ông nhỉ.
Ông già ôm lấy vai thằng bé gật đầu. Thằng bé đã lớn quá rồi, ngực nó đã bắt đầu nở ra như một người đàn ông tý hon. Ông già không thể chờ đợi thêm được nữa. Ông phải giải thích với nó thế nào đây những câu hỏi của nó về gia đình, về những người sinh ra nó.
- Cháu phải về một chút đây, Cháu sẽ đi thắp ngọn Hải Đăng trước khi trời tối. Ông đợi cháu nhé, cháu sẽ quay lại ngay.
Thằng bé tụt nhanh khỏi mỏm đá và chạy thoăn thoắt lên đỉnh núi cao nhất của đảo Cùm, nơi treo ngọn Hải Đăng. Thằng bé rất khoái công việc này. Ông già đã nói cho nó nghe ngọn Hải Đăng sẽ chỉ cho những con tàu trong đêm tối biết đường trở về mà không bị lạc, nếu lạc ở giữa biển thì thật khủng khiếp, những người thủy thủ trên tàu sẽ chết vì đói khát, sẽ lang thang giữa biển cho đến khi kiệt sức. Thằng bé qùy xuống, nó cẩn thận vặn chiếc công tắc nhỏ. Ngọn đèn bật sáng, tia sáng nhấp nháy liên hồi. Thằng bé treo ngọn đèn lên cao trên chiếc cột đá vững chãi. Nó thở phào sung sướng tự nhủ. “Bóng tối đáng sợ ơi, đèn biển sẽ xua mày đi và đón những con thuyền trở về. Đèn sẽ thức suốt đêm để chỉ đường cho thuyền đấy”. Đã từ lâu thằng bé giúp ông già phần việc này. Ông già hiểu nó cũng như ông, đang chờ đợi. Sự chờ đợi vô thức thường trực trong trái tim bé thơ của nó. Có thể nó chờ đợi một phép màu kỳ diệu biến giấc mơ làm thủy thủ của nó thành hiện thực. Cũng có thể nó đang mơ về những bà tiên choàng lên vai nó đôi cánh mỏng trong suốt để nó bay lên trời, hay đại loại là những điều kỳ diệu nhất mà nó cũng chưa thể hình dung được cụ thể là cái gì. Ông lão đã già, ông để mặc cho thằng bé tiếp tục sự chờ đợi .Thằng bé sẽ giúp ông sống thêm một cuộc đời nữa khi mà cuộc đời ông như một chiếc đèn đã sắp cạn kiệt dầu. Nó là một phần của sự sống mà ông già đã thắp lên trên hòn đảo nhỏ.
Hoàng hôn lan nhanh trên mặt biển. Biển dịu xuống với vẻ lười biếng trễ nải của kẻ vừa trải qua một cuộc vui kiệt mình. Những con sóng uể oải lăn vào nhau hờ hững. Biển vắng lạ lẫm. Những con tàu mải mê đi đánh cá ngoài khơi xa nên lúc này mặt biển không một cánh buồm. Ông già cảm thấy nhói đau ở ngực. Ông quay nhìn về phía ngọn Hải Đăng. Thằng bé đã kịp thắp lên đốm lửa sáng nhấp nháy ở đó. Ông già thở phào, chỉ lát nữa thôi thằng bé sẽ trở lại. Bóng đêm sẽ xóa đi mọi dấu vết mà nó bắt gặp. Cả mặt biển này, hòn đảo này, cả ông già và thằng bé. Mình ngọn Hải Đăng là vẫn thức, vẫn cháy lên đốm sáng không bao giờ tắt. Màn đêm không thể ném nó vào khối đen vĩnh cửu của mình. Bấy giờ thằng bé sẽ lấy những ngón tay mềm và ấm sờ lên gương mặt ông, lên cổ ông để cảm nhận bằng hết về người nó yêu thương nhất trên đời khi nó không thể nhận biết hình hài của ông trong bóng tối đáng sợ. Những lúc đó nó sẽ áp cái đầu khét lẹt vào bụng ông và khẽ thì thầm. “Ông ơi! ông cháu mình về nhà đi”. Ông biết, thằng bé đang cảm thấy sợ, đó là cảm giác cô đơn một mình trong vũ trụ bao la này, cảm giác về sự tồn tại mong manh và nhỏ bé. Thằng bé sẽ không đủ kiên nhẫn để đứng lâu trong bóng tối. Trong ý nghĩ của nó, những khối đen mang hình thù kỳ quái kia rất có thể từ đó chui ra những quái vật khổng lồ. Nó ôm riết lấy ông, nó luôn có những nỗi sợ hãi mơ hồ ấy. Tội nghiệp thằng bé, bây giờ nó chỉ muốn chạy về nhà thật nhanh và nhìn rõ gương mặt ông nó trong ngôi nhà ấm áp ánh đèn, lúc đó nó mới nhoẻn miệng cười toe, nó mới thực sự cảm thấy thế giới này là của nó và nó đang trị vì chính cái thế giới ấy.
Ông già lê bước đứng dậy. Ông cảm thấy đôi chân mình trĩu nặng.


 
Hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, đại dương, bầu trời, đám mây, ngoài trời, thiên nhiên và nước


* * *
Đã ba tuần trôi qua kể từ ngày ông Thân đưa Vũ ra đảo giao cho ông già. Ông Thân, bố của Vũ là bạn chiến đấu với ông già những năm sáu mươi ở mặt trận phía nam. Ông Thân tình cờ gặp lại ông già cách đây mười năm trong một hoàn cảnh khá éo le. Đó là một ngày đông giá gió thổi bạc phếch những chiếc lá xà cừ. Ông già với chiếc ba lô rúm ró vì gió lạnh đến gõ cửa đồn trưởng đồn biên phòng để xin tình nguyện ra đảo Cùm gác ngọn Hải Đăng. Người đồn trưởng đồn biên phòng không ai khác chính là ông Thân bạn chiến đấu cũ ở cùng một đại đội. Phút gặp nhau bất ngờ khiến cả hai người rơi lệ vì xúc động. ông già bị thương ở chiến trường Tây Ninh giữa lúc cuộc chiến đang vào giai đoạn ác liệt. Ông già rời quân ngũ trở về nhà với mảnh đạn còn nằm ở ngực trái, từ đó hai người bặt tin nhau. Bây giờ sau chừng ấy năm trời, ông Thân đã là đồn trưởng đồn biên phòng của tỉnh lớn. Ông Thân không muốn bạn mình phải làm công việc buồn tẻ và cô đơn ở hòn đảo cách xa đất liền tới năm mươi hải lý. Gần một năm quảng cáo tuyển người ông già chính là người đầu tiên duy nhất đến đăng ký làm công việc này. Ông Thân sốt sắng bảo ông già đợi thêm ít ngày nữa ông sẽ bố trí công việc khác tốt hơn ở đồn biên phòng của mình khỏi phải đi xa. Ông già một mực lắc đầu. Ông già khăng khăng đòi ra đảo. Một đêm với bạn, ông Thân không hiểu gì hơn ngoài những điều đã biết trong quân ngũ. Ông già tên Huỳnh, quê ở miền Trung, đã có vợ con ở quê. Có điều, ông Huỳnh không còn là cậu bạn vui tính có biệt tài thổi sáo trúc khi xưa nữa mà thay vào đó là một người đàn ông trạc bốn lăm tuổi mang trên mình gương mặt khắc khổ và nỗi buồn hằn vết trong ánh nhìn tối thẫm đau đớn. Ông Thân gạn hỏi bạn tại sao lại rời bỏ quê hương gia đình đi làm công việc buồn tẻ này nhưng ông già chỉ lắc đầu. Ông Thân không dám hỏi thêm nữa vì ông có cảm giác chính ông đang vô tình chạm vào nỗi đau ghê gớm nào đó mà bạn mình đang muốn quên đi. Sáng hôm sau, ông già theo chiếc tàu tuần tra của đồn biên phòng đi ra đảo Cùm bắt đầu một cuộc sống mới. Ba tháng một lần, tàu của đồn biên phòng chở lương thực, thức ăn, tiền lương và bình ắc quy ra đảo. Những lần tàu ra, ông Thân không quên gửi cho bạn bức thư thăm hỏi. Trong thư, ông Thân luôn bảo bạn muốn trở về đất liền bất kỳ lúc nào thì hãy báo tin cho ông. Thế mà chưa một lần nào ông già trả lời bạn.
Chỉ đến khi ông già nhận được bức thư của ông Thân kể về cậu con trai duy nhất của mình nghiện ma túy nặng, ông già mới trả lời. Bức thư viết khá dài, nhàu nhĩ nỗi đau của một người cha bất lực vì con. Vũ chơi ma túy từ lâu mà hai vợ chồng ông Thân không hề hay biết. Tai hại hơn là Vũ không chịu cai nghiện và xem ma túy là một thú chơi sành điệu mà lớp trẻ bây giờ phải có. Đã mấy lần ông Thân mời bác sỹ đến nhà cai nghiện cho Vũ nhưng Vũ đã phản đối kịch liệt và bỏ nhà đi. Lần đầu tiên ông già viết thư cho bạn, ông bảo ông Thân đưa Vũ ra đảo một thời gian. Gần mười lăm năm sống trên đảo Cùm, ông biết có một thứ lá cây mọc ở đảo rất lạ và quý hiếm. Lá cây này một lần chính già bản Kơ Tum đã truyền dạy cho ông trong lần ông bị thương phải nằm lại ở bản. Lá cây có chức năng giảm đau rất tuyệt vời, ngoài ra nó còn là thứ cây giải độc thuốc phiện rất hữu hiệu. Người nghiện ma túy khi lên cơn vật vã, nếu được uống thứ nước vò ra từ lá cây này, cơn vật vã sẽ hết. Lá thuốc sẽ cắt cơn nghiện cho người bệnh. Khi ra đảo Cùm, hòn đảo chỉ độc mỗi đá, ông già rất ngạc nhiên khi thấy thứ cây này mọc khá nhiều ở đây. Ông già hứa sẽ giúp ông Thân cai nghiện cho Vũ nếu ông Thân tin tưởng giao Vũ cho ông độ vài tháng. Nhận được thư của ông già, ông Thân lập tức cho một chuyến tàu ra đảo sớm hơn dự định. Ông Thân đã xin bạn cho Vũ ở với ông độ một vài năm, cho nó được tiếp xúc với những phần cuộc sống mà nó chưa bao giờ hình dung, như thế may ra cậu con quý tử của ông mới khôn lớn thành người được. Chuyện học hành của Vũ tạm gác lại cũng chưa muộn. Ông Thân bây giờ đã lên tới chức vụ cao hơn ở Bộ Quốc phòng. Ông tâm sự, công việc quá bận bịu nên việc nuôi dạy con cái ông giao hết cho bà Thân. Vũ là con trai độc nhất, trước có hai chị gái đã thành đạt hiện là giảng viên ở hai trường Đại học Quốc gia. Vũ là út, được cả nhà chiều chuộng. Cuộc sống sung sướng và sự chiều chuộng quá mức của vợ chồng ông Thân đã đẩy cậu con trai vào con đường sa ngã.
*
* *
Bây giờ thì Vũ đã hoàn toàn bình thường. Sức khỏe của Vũ khá hơn rất nhiều chứ không xanh xao cớm nắng như hôm mới ra đảo. Cuộc sống hoang dã với thiên nhiên cùng với sự mặn mòi của gió biển đã cho Vũ một cơ thể rám nắng và rắn rỏi. Những buồn chán bức xúc ngày đầu không còn nữa thay vào đó là sự chấp nhận đầu hàng vô điều kiện của Vũ trước mọi thứ. Vũ đã hoàn toàn quen với cuộc sống ở trên đảo Vũ vẫn thấy chờn chợn trước ông già, bởi lẽ ông già rất ít khi mở miệng. Vẻ lầm lỳ khắc khổ trên gương mặt ông già càng làm cho ông trở nên bí ẩn và đáng sợ. Trong ý nghĩ của Vũ ông già đã từng có một quá khứ khét tiếng và đẫm máu, có thể là tên cướp biển nguy hiểm, hay là tên côn đồ giết người không biết ghê tay. Tóm lại phải bị một cái lỗi nào ghê gớm lắm mới phải bị đày ra đảo cho đến chết. Chỉ nghĩ đến đó thôi Vũ đã thấy ngán. Nhưng có điều kỳ lạ ông già tỏ ra thờ ơ không hề quan tâm với Vũ cũng như sự có mặt của cậu trong cuộc sống của hai ông cháu nhưng tự trong sâu thẳm một nỗi mơ hồ nào đấy Vũ thấy ông già không hề ghét bỏ Vũ hay coi khinh cậu. Còn cậu bé Lim thì thật lạ lẫm và đáng yêu bởi vẻ hồn nhiên sơ khai của nó. Vũ chơi với Lim suốt ngày mà không thấy chán. Bây giờ đây thằng Lim đang ba hoa với Vũ về chuyện của ông nó. Thằng Lim quả quyết.
- Đảo Cùm chỉ cách bờ biển có năm mươi hải lý thôi. Ông của em đã từng bơi từ đảo về đất liền rồi lại từ đất liền bơi ra đảo đấy.
Vũ cười phá lên.
- Mày có biết một hải lý tương đương bao nhiêu kilômét không?
Thằng Lim ngớ người ra lúng túng trước câu hỏi bất ngờ của Vũ. Vũ được thể cười phá lên.
- Nhưng mày đã biết đất liền là thế nào đâu. Này nhé, mày là một cậu bé mọc lên từ biển, mày hoang dã như sóng, như đá, như hòn đảo với cái tên Cùm ngớ ngẩn này. Còn anh đây được sinh ra từ đất liền, mày chưa biết đâu, đất liền thật tuyệt vời. Cuộc sống trong đất liền hơi bị thú vị nhé.
Thằng Lim tròn mắt.
- Thú vị như thế nào anh kể cho em nghe đi.
Vũ bĩu môi.
- Mày đúng là chưa bao giờ được sống một cuộc sống tử tế cho ra cuộc sống. Mày có biết anh mày đây đã được nếm trải và hưởng thụ hết mọi thú vui trên đời này rồi không. Bây giờ anh chỉ chưa biết chết là thế nào thôi.
Thằng Lim ngồi bệt xuống mỏm đá thích thú. Nó cứ luôn miệng thế ư, thế ư mỗi khi Vũ kể cho nó nghe về những thứ mà nó chưa một lần hình dung hay có khái niệm về cuộc sống trong đất liền như ăn kem, xem phim, đá bong và vô số những thứ khác nữa. Thằng Lim càng mê Vũ càng khoái trá mô tả, thêm thắt, thậm chí cả bịa đặt nữa về một thế giới thần tiên như thằng Lim đã mơ hồ tưởng tượng. Bao giờ cũng vậy, khi kết thúc một câu chuyện về đất liền, Vũ lại đệm một câu.
- Là anh, hết đời không khi nào anh quay trở lại đây nữa. Cuộc sống ở đây mọi rợ quá.
Thằng Lim không hiểu mọi rợ nghĩa là gì, nhưng nhìn vẻ mặt khinh miệt của Vũ nó đã lờ mờ đoán ra Vũ đang khinh thường chính cuộc sống của hai ông cháu nó. Những lúc như vậy mặt thằng Lim buồn xo. Nó ngồi thừ người trên đất rất lâu, Vũ rủ đi chơi nó không buồn nhúc nhích. Thằng Lim suy nghĩ về chuyện Vũ kể, nó rất muốn chạy đi hỏi ông về cuộc sống khác mà nó chưa được biết, nhưng thằng Lim lại sợ ông cũng chẳng biết gì nhiều hơn, bởi chưa bao giờ thấy ông nói về đất liền. Một lần duy nhất thằng Lim đã nói với ông “Cháu muốn vào đất liền”. Ông nhìn nó rất lâu mà chẳng nói gì. Thằng Lim thấy mắt ông nó như đang khóc. Mắt khóc mà không có nước mắt, như thế thằng Lim rất thương ông và hối hận. Nó thề sẽ không bao giờ đem chuyện đó ra hỏi ông nữa.
- Lim ơi! Đi câu cá rạn đi.
Vũ gọi, thằng Lim vẫn không thèm nhúc nhích. Nó vừa thích, vừa không thích anh Vũ. Thích bởi từ ngày anh Vũ khỏi ốm, trông anh hiền lành chứ không dữ tợn như mấy ngày mới đến, nó có thêm một người bạn mới, người bạn ấy lại đến từ một nơi mà nó chưa từng đến bao giờ, mang bao câu chuyện lạ lẫm kể cho nó nghe hấp dẫn nó một cách kinh khủng. Còn không thích anh Vũ bởi anh luôn nhạo bang cuộc sống của ông cháu nó ở đảo. Với thằng Lim điều đó có nghĩa là sự xúc phạm ghê gớm. Những lúc như vậy, thằng Lim bỏ ra ngồi một mình. Nó thấy thương ông quá và rất giận anh Vũ.
- Thôi nào đừng tỏ ra trẻ con như thế, hóa ra em đang dỗi anh đấy à?
Thằng Lim quay mặt đi, đôi mắt nó đăm chiêu nhìn ra phía biển. Nó đang rất buồn. Vũ đến bên thằng Lim ngồi xổm xuống trước mặt nó và nhoẻn miệng cười với chú bé để cầu hòa.
- Em làm sao thế, anh không thích hòn đảo của em vì cuộc sống của anh là ở trong đất liền kia. Em không thấy hòn đảo của em đang cùm chân anh lại sao, không cho anh về với bố mẹ gia đình, bạn bè gì cả. Hòn đảo này là của em, cả ông già và ngọn Hải Đăng, còn anh thì có gì nào. Chuyện anh không thích thì không liên quan gì tới em, em cũng có quyền không thích đất liền của anh, em sẽ sống ở đây suốt đời mà không cần biết đất liền như thế nào cũng được mà.
Thằng Lim ngồi im không đáp. Vũ ôm choàng lấy nó. Nếu không có thằng bé, không biết Vũ sẽ xoay xở ra sao với hòn đảo chết tiệt này, chắc có lẽ hắn sẽ phải điên lên vì buồn tẻ. Thằng Lim gợi lại trong Vũ ký ức tuổi thơ. Càng sống cạnh nó, cảm nhận bằng hết sự hồn nhiên trong trẻo trong tâm hồn nó Vũ càng thấy thương. Cuộc sống của thằng bé quá hoang dã và cô đơn. Thế giới của nó quanh đi quẩn lại là hòn đảo, biển và những huyền thoại về đại dương mà ông nó đã gieo vào từ tưởng tượng của nó. Thằng bé chưa một lần được hưởng thụ những thú vui đơn giản nhất của một đứa trẻ bình thường sinh ra ở đất liền. Người thân duy nhất của nó là ông già, không biết bố mẹ nó là ai, tại sao lại để nó sống trong một điều kiện thiếu thốn và khắc nghiệt giữa đảo. Không bao giờ thấy nó nhắc đến bố mẹ, hay nó chưa từng biết nó có bố mẹ trên đời. Vũ không giám hình dung nếu hắn là thằng bé. Không, không lúc nào Vũ thấy đáng sợ như khi nghĩ về điều đó. Tại sao ông già lại bỏ cuộc sống ở đất liền để giam mình trong một thế giới câm ở hoang đảo. Hình ảnh ông già và thằng bé luôn ám ảnh suy nghĩ của Vũ, mặc dù vốn bản tính của Vũ không phải là người tò mò, thích suy nghĩ hay tìm hiểu cuộc sống của người khác. Vũ đã quá quen với một cuộc sống chỉ có hưởng thụ. Điều kiện gia đình của Vũ đã sinh ra hắn như thế. Vũ không hề có lỗi nếu Vũ không biết những cuộc sống buồn tẻ, đơn điệu, hay đau khổ của người khác. Thấy Vũ đăm chiêu, lúc này thằng Lim mới quay lại nhìn Vũ rụt rè.
- Em vẫn muốn vào đất liền một lần, lúc nào lớn em sẽ đi. Vũ nắm chặt tay thằng bé dụi đầu vào cổ nó.
- Nếu mày thích, anh sẽ đưa mày đi, nhưng khi muốn quay ra nhớ phải tự mình bơi ra đảo nhé.
Thằng Lim bật cười khanh khách. Vũ dài giọng.
- Nhưng về đất liền rồi ai sẽ nướng cá hồng cho anh ăn, anh sẽ thèm món cá nướng của chú mày mà chết mất.
Thằng Lim toét miệng cười nắc nẻ. Trẻ con giận đấy rồi lại vui ngay. Nó hào hứng.
- Anh em mình đi câu cá rạn đi.
- Đồng ý!
Hai anh em chạy vụt về mép biển. Ở đó, hồi sáng thằng Lim cùng Vũ thả năm cái lồng nhỏ câu cá rạn. Ông già dạy Lim cách câu, Lim truyền nghề lại cho Vũ. Vũ đặc biệt khoái trá với trò chơi này. Hắn có thể ngồi lỳ hàng giờ bên bờ đá cùng với thằng Lim thả bóng câu cá rạn. Bóng là chiếc lồng đan hình thù tựa như chiếc nơm có đáy, ở phía trong thả con mồi nhử cá hồng, cá sú thứ cá đặc sản hay nằm dưới rạn đá chui vào ăn. Cá bơi vào thì được nhưng bơi ra thì không được. Thằng Lim hồi hộp nhấc lồng lên, có khi cả ngày không có chú cá nào dại dột mắc câu, có khi chỉ trong vòng buổi sáng có tới vài ba chú cá hồng, cá sú vào bóng. Vũ và thằng Lim sung sướng xách cá chạy về nhà quạt than nướng. Vũ khoái nhất món cá hồng vừa câu ở biển lên hãy còn tươi rói về xếp lên cái lưới sắt đặt lên than đỏ lật đi lật lại cho cá dậy than chín đều. Đến khi nào mình cá nứt ra một đường trắng hếu dọc thân, mỡ cá chảy ra nhỏ giọt xèo xèo trên than nóng, thịt cá trắng phấy bốc mùi thơm dậy điếc hai lỗ mũi thì đưa ra ăn tươi ngay kèm với nước mắm cốt ông già tự muối và nắm lá tàu bay hái ở trên đảo coi như được một bữa tiệc thịnh soạn. Vũ đã từng nếm đủ mọi loại cá hấp, cá sốt, cá rán hay các món đặc sản khác vẫn chưa thấy món nào ngon hơn cá hồng nướng. Thằng Lim dạy Vũ cách câu cá, dạy luôn Vũ cách thưởng thức món ăn từ việc quạt than nướng cá đến ăn như thế nào mới thú. Thằng Lim hái rau tàu bay, thứ rau thơm độc nhất ở đảo thái thật nhỏ rồi rót nước mắm ra bát, hai anh em vừa gỡ cá, vừa chấm nước mắm ăn kèm rau tàu bay ngon nhức xương. Những lúc như vậy, Vũ thấy cuộc sống ở đảo cũng thú vị. Vũ gắn bó hơn với thằng Lim với ông già và hòn đảo Cùm kỳ lạ này.
*
* *
Mùa đông đang đến gần. Mặt biển ngả màu trắng bạc thở ra những đám sương khổng lồ bay là là trên biển. Biển mù mù một màu xám bạc. Ngồi trên mỏm đá, ông già không nhìn rõ được khung cảnh hoàng hôn. Mặt trời chỉ còn là một quầng sáng mờ mờ lăn chầm chậm trên biển. Những con song trong lòng biển cồn cào như đang cố tìm cách thoát ra khỏi sự lạnh giá của đại dương, thoát ra khỏi sự rì rầm khắc khoải đầy tâm trạng của biển.
Sương buông nằng nặng trên vai ông già. Những giọt sương buốt lạnh chạm vào thịt da ông nhoi nhói. Vết thương nơi ngực trái đau âm ỷ bóp nghẹt lồng ngực già nua của ông lão. Đã đến lúc, ông lão phải xa thằng bé thật rồi. Ông không còn nhiều thời gian để chờ đợi giấc mơ hằng đêm thao thức trong ông có trở thành hiện thực như một phép màu. Ông già chưa một lần nào kể cho thằng Lim về nguồn gốc của nó vì chính ông cũng không hề biết gì về cuộc đời bất hạnh của thằng bé. Cách đây độ bảy năm, một buổi chiều, khi ông già đang ngồi trầm mặc trên mỏm đá như thường lệ, ông bỗng phát hiện ra một chiếc thuyền con rách tả tơi bị sóng đánh dạt vào mép đảo. Trên chiếc thuyền tan hoang ấy, thằng Lim được buộc cẩn thận vào thân thuyền bằng một sợi giây bố khá chắc. Ngực thằng Lim có cài mảnh giấy nhỏ nét chữ nguệch ngoạc viết vội bằng thứ mực nâu đỏ như máu. “Làm ơn hãy cứu con tôi”. Thằng Lim lúc ấy độ hai tuổi, lịm đi tím tái vì đói và rét, nó không khóc được nữa. Khi ông già bế nó lên, thân thể nó lạnh cứng vì nước biển, đôi môi phồng rộp trắng xóa những hạt muối li ti, da dẻ bỏng rộp, đôi mắt lờ đờ không chút sinh khí. Ông già không biết nó đã lênh đênh trên biển bao lâu, chỉ biết nó vẫn đang còn sống qua hơi thở thoi thóp yếu ớt. Ông lão ôm chặt lấy thằng bé và mang nó chạy về nhà. Thằng Lim phục hồi rất chậm, nhưng thần chết đã không làm gì được nó nữa. Trong những giấc mê sảng nó thều thào gọi mẹ rồi khóc. Sau này khi đã bình phục, thằng Lim luôn miệng hỏi mẹ nó đâu, ông già đã dỗ nó là mẹ đi vắng ngoài biển chưa về, nó một mực đòi ông mang nó ra ngoài mỏm đá đợi mẹ. Lâu dần thằng Lim quên hẳn mẹ và nó không khi nào đòi ông ra mỏm đá đợi mẹ nữa cho đến hôm vừa rồi. Thực tình ông già không biết thằng Lim đã quên hẳn khái niệm về mẹ chưa hay là sự vô vọng trong chờ đợi đã giúp nó thoát khỏi ký ức lờ mờ về mẹ. Thằng Lim đã quen với cuộc sống mới chỉ có hai ông cháu, nó tuyệt nhiên không nhắc gì tới mẹ. Ông già cũng đành bất lực mà đồng lõa với nó để xóa bỏ khái niệm ấy, cho dù điều đó làm ông đau nhức hơn trong tim, làm cho mảnh đạn nằm trong ngực trái của ông luôn cựa mình nhói buốt. Tất cả những gì yêu thương nhất còn lại trong cuộc đời mình, ông lão dành dụm và trao nó hết thảy. Thằng Lim lớn lên trong thứ tình cảm đặc biệt ông già dành cho nó. Ông già truyền dạy cho Lim tất cả những gì mà cuộc đời đau khổ đã dạy cho ông. Ông dạy nó biết yêu thương, dạy nó cách tồn tại nếu gặp phải những hoàn cảnh éo le. Ông kể cho nó nghe về biển cả, về cuộc sống của những con thuyền, ngư dân, về những hòn đảo, về cuộc sống của vô vàn loài thủy sản ở dưới đáy đại dương hấp dẫn. Những chuyện về đất liền thì không, không bao giờ ông già muốn. Có lẽ tại bởi những gì đau khổ mà cuộc sống đất liền mang lại cho ông và ông đã bỏ nơi ấy để ra đi, sống cô đơn tự do nơi hoang đảo. Ông cũng đã từng có một gia đình hạnh phúc, hai thằng con trai kháu khỉnh. Tai hoạ thực sự đổ xuống gia đình ông từ khi ông trở về nhà với vết thương nặng nơi ngực trái và một vết thương ở đỉnh đầu. Ông già trở thành gánh nặng của gia đình. Vợ ông người đàn bà ở một vùng quê miền trung lam lũ quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời đã không chịu nổi sự thật về một người chồng tháo vát khỏe mạnh khi xưa nay trở về với một thân thể bệnh hoạn tiều tụy mà tiền lương từ chế độ thương binh không đủ mua thuốc cho ông. Cuộc sống hà khắc và khốn khó đã làm cho người đàn bà quen dè sẻn và tằn tiện càng chi li dè sẻn hơn trong việc dành tình cảm yêu thương đối với người chồng bây giờ chỉ còn là gánh nặng. Vợ ông một mình quần quật với đồng áng, với việc kiếm sống nuôi dạy hai đứa con đang còn quá nhỏ. Chị đã quá mệt mỏi bởi sự chịu đựng, và thi thoảng nó lại bật tung ra những lời oán hờn chì chiết hắt hủi. Ông già đã từ bỏ gia đình vợ con ra đi mà vợ ông không một lần đi tìm chồng. Có thể vợ ông quá bận để mà làm việc đó, cũng có thể ông hoàn toàn không còn cần thiết cho cuộc sống của ba mẹ con nữa, hoặc có khi chị là một trường hợp đặc biệt và khổ thân cho ông đã rơi vào trường hợp hi hữu ấy. Sự trớ trêu của số phận đã giáng đòn chí mạng vào trái tim khốn khổ của ông. Bây giờ ông ở đây, và có lẽ đó là cách tốt nhất để giải thoát cho vợ ông, gia đình ông thoát khỏi bi kịch.
Mười năm cô đơn trên đảo, ông già chỉ thực sự thấy cuộc sống trở lại khi số phận run rủi trao thằng Lim cho ông. Hằng giờ ông phấp phỏng với giấc mơ nhiệm màu một ngày nào đó, có một người đàn bà sẽ ghé thuyền đến đảo Cùm và đón thằng Lim trở về. Ông vừa sợ hãi vừa trông đợi giấc mơ ấy, nó cháy lên khắc khoải trong ông nỗi đau đớn khôn nguôi. Ông già không thể rời xa thằng Lim nhưng ông luôn muốn cho nó có một cuộc đời hạnh phúc, một cuộc đời không có nỗi cô đơn thiếu vắng ngự trị. Chiều nào ông già cũng ra ngồi trên hòn đá để yên lặng ngẫm về mọi chuyện, và chờ đợi phép nhiệm màu. Sự chờ đợi ấy đã tiếp thêm nguồn sức lực để ông già trụ vững ở đảo. Lâu nay thằng bé Lim không theo chân ông ra đây, nó bận mải mê với những câu chuyện của thằng Vũ Hai anh em quấn quýt với nhau như hình với bóng. Một năm đã trôi qua, thằng Vũ đã quen với cuộc sống mới, quen với việc thả bóng câu cá rạn, biết cuốc đất trồng rau tàu bay, biết chắt nước mưa từ trời đổ vào bể lấy nước ngọt, và biết cả việc trèo lên đồi thắp ngọn Hải Đăng. Ông già thầm tự hào về thằng bé Lim, chính nó đã giúp thằng Vũ trở về với cuộc sống đích thực. Tâm hồn trắng trong, hồn nhiên của thằng Lim mà mỗi ngày thằng Vũ chạm vào đó là một lần tâm hồn của Vũ được gột rửa.
Ông già biết đã đến lúc báo tin cho ông Thân ra đón con trai trở về.
*
* *
Nhưng nếu không có cái ngày định mệnh ấy, chắc gì cuộc đời của Vũ đã thực sự thay đổi. Hôm ấy, buổi sáng, Vũ chạy thể dục xong, rủ thằng Lim đi tắm biển. Thằng Lim dạy cho Vũ bơi, Vũ cực khoái trò thể thao mới này. Hồi ở nhà thi thoảng có đi bể bơi, nhưng bơi ở bể làm sao sánh được bơi ở biển. Không sáng nào thằng Vũ không nhảy ùm xuống biển bơi một lần cho đã. Hôm đó, không hiểu sao thằng Lim không đi bơi, mà chỉ một mình Vũ tha hồ quậy phá. Vừa xuống biển được một lúc thì Vũ bị chuột rút co quắp hai chân lại không thể nào làm chủ được tình thế. Sóng biển lôi Vũ mỗi lúc một xa bờ hơn, nhấn hắn chìm xuống rồi lại lôi lên, làm Vũ uống no một bụng nước và mệt nhoài, coi như cầm chắc cái chết. Vũ không thể kêu cứu được bởi hắn đã kiệt sức, thằng Lim thì chạy biến đi đâu, mà ông già hẳn giờ này đang nằm lim dim trên giường hút tẩu thuốc. Vũ tuyệt vọng, đau đớn và sợ hãi. Chính trong lúc không còn hy vọng có ai đấy biết được mình đang chết đuối để mà cứu thì ông già xuất hiện. Ông rẽ sóng bơi hối hả tới chỗ Vũ đang lịm dần và đội người nâng Vũ lên cho hắn đớp lấy chút không khí để thở. Vũ đã bị sóng dồi ra bờ quá xa nên ông già cực kỳ vất vả mới dìu được Vũ vào gần mép đảo. Vũ quá to và nặng, ông thì đã quá già nên chật vật mãi vẫn không sao lên được trên đảo. Sau đó Vũ mê man không còn biết gì nữa.
Khi Vũ tỉnh lại thì nhìn thấy thằng Lim đang quỳ bên ông, gương mặt nó đẫm lệ. Ông già nằm thoi thóp trên giường đôi mắt nhắm hờ mệt mỏi. Thấy Vũ đã tỉnh thằng Lim chạy đến bên Vũ nức nở kể. Bấy giờ hắn mới biết sau khi ném được Vũ lên mép đảo ông già đã hoàn toàn kiệt sức không tự mình leo lên bờ được nữa. Ông bị sóng cuốn mạnh ra xa rồi lại hất vào. Chính lúc đó thằng Lim đi chơi trong đảo trở về không thấy hai người ở đâu nó chạy vội ra bờ biển thì nhìn thấy mọi chuyện. Nó hoảng hốt gọi ông và khóc rất to sau đó nó chạy về mang phao cứu sinh và nhảy xuống biển bơi về phía ông già. Thằng Lim chỉ đủ sức bơi lại ông nó và đưa phao cứu sinh lại gần để ông nó bám lấy phao ngóc đầu lên để thở. Hai ông cháu dập dềnh ở biển mà không sao bơi lại gần bờ được. Thằng Lim đã khóc rất dữ và thầm cầu nguyện có một phép màu sẽ đưa một con tàu tới và cứu hai ông cháu. Có lẽ lời cầu nguyện ấy đã đến tai ông trời. Một lúc sau có một chiếc tàu đánh cá đi ngang qua, họ phát hiện thấy có người đang gặp nạn trên biển. Họ đoán chắc là ông già gác ngọn Hải Đăng quen thuộc trên đảo Cùm nên ghé tàu lại và vớt hai ông cháu lên đưa vào đảo. Thằng Lim sụt sùi.
- Họ đã mang cả anh lúc ấy đang rũ rượi như một xác chết về nhà và xoa dầu cho cả anh nữa. Họ nói với em là sẽ không ai bị thần biển bắt đâu, nhưng em cứ sợ ông của em chết mất.
Vũ ôm chặt thằng Lim vào lòng và đến bên ông già đang nằm thở yếu ớt trên giường. Lần đầu tiên trong đời, Vũ đã khóc như một đứa trẻ. Lần đầu tiên, Vũ cảm thấy mình đã mang ơn của ông già và thằng bé lớn đến mức có lẽ suốt đời Vũ không trả hết. Vũ gục mặt trên ngực ông lão run run.
- Con xin ông tha lỗi cho con.
Đôi mắt ông già sáng lên tia nhìn ấm áp. Ông khẽ mấp máy đôi môi nhợt nhạt.
- Ta thấy con đi tắm một mình mà không có thằng Lim đi theo ta đã lo sợ có thể con sẽ gặp chuyện không may nên ta đi theo con. Lần sau có tắm thì nhớ rủ thằng Lim đi cùng, trước khi tắm nên khởi động một chút phòng chuột rút.
- Ông ơi suýt nữa thì con đã giết chết ông và em Lim.
Vũ nghẹn ngào, ông già mỉm cười, nụ cười thanh thản.
- Cháu tưởng chết dễ lắm sao. Cháu xem đây này, thần chết sợ ông một phép nhé.
Ông già cởi khuy áo ngực chỉ cho Vũ thấy vết thương nơi ngực trái.
Vẫn còn một mảnh đạn nằm ngoan cố trong ấy đấy, ông không thích mổ lấy nó ra đâu, nó làm bạn với ông bao nhiêu năm rồi kìa. Thằng Vũ Sửng sốt. Ông già chậm rãi.
- Ta là bạn chiến đấu khi xưa với bố con. Sau chiến tranh mỗi người một số phận, con cần biết mà làm gì. Đã đến lúc ta phải báo cho bố con ra đón con về rồi, ta mong con sẽ sống một cuộc sống xứng đáng với những gì mà bố con đã hi sinh, cống hiến.
Mắt thằng Vũ nhòa lệ. Những ngày sau đó, ông già sốt mê man, vết thương cũ lại tái phát hành hạ ông. Thằng Vũ giành lấy mọi phần việc chăm sóc ông già từ việc nấu cháo bón cho ông đến việc dìu ông tập đi ra đảo hóng gió. Bây giờ, thằng Vũ phát hiện ra nó có một tình cảm đặc biệt yêu thương và trân trọng ông già. Tình yêu thương quyến luyến ấy còn ràng buộc máu thịt hơn cả với ông Thân người đã sinh ra Vũ. Đó là thứ tình cảm mà Vũ không giải thích được, có lẽ từ chính con người ông già, từ cuộc sống cô độc của ông đã chinh phục Vũ. Vũ cảm thấy hơn một năm sống với hai ông cháu ở đảo đã biến Vũ thành con người hoàn toàn khác. Sự thay đổi bất ngờ ấy mỗi lúc một lớn dần lên.
*
* *
Mặc cho ông Thân nói thế nào ông già cũng không chịu rời đảo vào đất liền. Ông Thân nói với bạn mình rằng ông đã quá già với việc trụ lại ở đảo. Rằng ông cứ yên tâm về nghỉ sẽ có người khác ra thay ông phần việc này. Nếu ông không thích về quê thì cứ ở lại thành phố với ông Thân đợi vài năm ông Thân về hưu hai người sẽ làm cuộc hành trình đi tìm lại đồng đội cũ. Tất cả những chuyện đó không làm ông già thay đổi quyết định. Ông già chỉ xin ông Thân mỗi một việc là đưa thằng Lim về nuôi dạy nó dùm ông, cho nó học hành đến nơi đến chốn là ông mãn nguyện.
Ông Thân đành phải để ông bạn gàn của mình ở lại đảo. Thằng Lim đồng ý theo anh Vũ vào đất liền đi học, thế nhưng đến giờ xuống tàu, thằng Lim giở chứng một mực khăng khăng không chịu xa ông. Mặc cho ông già dỗ dành, anh Vũ thuyết phục, thằng Lim nhất quyết không chịu rời đảo. Thằng Lim ôm lấy ông nức nở.
- Cháu không thích đất liền, cháu không muốn đi học, cháu chỉ muốn giúp ông công việc canh ngọn Hải Đăng thôi. Nếu cháu trở về đất liền ông mà bị ốm ai sẽ thay ông thắp ngọn Hải Đăng. Nếu không có Hải Đăng, làm sao tàu thuyền tìm được đất liền để trở về mà không sợ lạc ông già xoa đầu nó và tỏ vẻ buồn rầu.
- Cháu có thể làm ông thất vọng đến thế sao. Ông muốn thằng Lim của ông sau này thành thuyền trưởng đi khắp thế giới cơ. Thằng Lim của ông phải giỏi giang và can đảm hơn ông chứ. Thằng Lim của ông phải là một người đàn ông thực thụ kia. Mà muốn làm được điều đó cháu phải đi học, nếu cháu học giỏi cháu có thể làm nhà du hành vũ trụ cơ đấy. Còn nếu cháu không thích, sau này trở lại đảo cũng chưa muộn mà.
Thằng Lim yên lặng không nói gì.
Chiều, ông già mang Lim ra mỏm đá. Hai ông cháu ngồi rất lâu trước biển. Lần đầu tiên ông già kể cho thằng Lim nghe câu chuyện truyền thuyết về đảo Cùm. Chuyện kể rằng: “Ngày xửa ngày xưa trên đảo có đôi tình nhân yêu nhau tha thiết. Hằng ngày người đàn ông đi đánh cá ven biển còn người đàn bà lên đảo hái rau đào củ. Cuộc sống giản dị và yên ổn của họ cứ thế trôi đi. Thế nhưng với người đàn bà tình yêu nồng nàn và si mê mà chị dành cho người đàn ông vẫn chưa đủ để chị bằng lòng thỏa mãn. Một đêm người đàn bà nằm mơ có một ông già hiện ra và mách cho người đàn bà ở sâu trong lòng đảo có một ngôi đền thiêng, nếu muốn khấn nguyện điều gì thì hãy đến đấy điều nguyện của con sẽ linh ứng. Người đàn bà đã vùng dậy trong đêm sâu, chị vượt qua một quãng đường dài tìm đến ngôi đền thiêng mà ông già đã chỉ cho chị. Chị bước vào ngôi đền phủ phục trên phiến đá thiêng và cầu nguyện cho đến sáng. Người đàn bà đã xin thần đền một điều duy nhất là hãy mang đến cho người đàn ông mà chị đang yêu những gì tốt đẹp nhất. Nghe chị cầu nguyện như vậy, thần đền lên tiếng. “Điều nguyện của con sẽ thành hiện thực nếu như con đồng ý với một điều kiện”. Người đàn bà ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn vào khoảng hư vô trước mặt và gật đầu quả quyết “Con đồng ý với bất cứ điều kiện gì”. Thần đền cười ha hả. “Con buộc phải cho người đàn ông một điều ước”. Người đàn bà rối rít gật đầu. Người đàn bà nghe rõ tiếng thở dài vọng từ lòng đền sâu hút. “Vậy thì con hãy trở về đi”. Người đàn bà sung sướng trở về nhà. Khi chị về tới bờ biển thì người đàn bà thấy một con thuyền đang dong buồm ra khơi. Chị ngạc nhiên vô cùng khi thấy người đàn ông chị yêu ở trên chiếc thuyền ấy. Hoảng hốt chị vừa chạy vừa gọi người tình, nhưng người đàn ông càng ngày càng xa chị hơn và mất hút ngoài khơi. Người đàn bà gục xuống cát. Từ sâu trong đền thiêng, lời thần đền vọng ra. “Con đã cầu nguyện cho người đàn ông tất cả những gì yêu thương và tốt đẹp nhất. Vậy mong muốn duy nhất của người đàn ông lúc này là rời xa được con, rời xa được người đàn bà duy nhất có sức mạnh kìm giữ chân anh ta lại trong chừng ấy năm trời. Anh ta muốn thoát khỏi con để khám phá thế giới bí ẩn ngoài kia. Đó chính là điều tốt đẹp nhất hạnh phúc nhất mà con đã ban cho anh ta rồi đấy”.
Người đàn bà không bao giờ trở dậy được nữa. Trên đảo nơi xác người đàn bà mọc lên một loài cây rất lạ. Loài cây ấy chính là lá thuốc thần diệu ta đã cho anh Vũ uống để dứt bỏ ma túy. Loài cây ấy có tên gọi là bùa mê, và hòn đảo ấy người ta gọi là đảo Cùm.
- Ông ơi! Bây giờ, ngôi đền có còn trong long đảo nữa không?
Tiếng Vũ vang lên từ phía sau. Ông già và thằng Lim giật mình quay lại. Vũ và ông Thân đã đến sau lưng hai ông cháu tự lúc nào mà hai người không hề hay. Cả bốn người ngồi xuống bên nhau im lặng nghe sống biển vỗ cồn cào vào chân đảo. Thằng Vũ lần tìm bàn tay của ông già ấp lên ngực mình siết chặt, đôi vai Vũ rung lên, hình như đôi mắt của Vũ đã nhòe lệ.
- Ông ơi! Cháu sẽ nhớ ông nhiều lắm.
Thằng Lim quay người lại ôm chặt lấy ông già như không muốn rời ra, nước mắt nó rơi chan hòa trên gương mặt.
*
* *
Mùa hè năm đó, nghỉ học, Vũ đưa thằng Lim trở lại đảo thăm ông già. Chập tối tàu ghé đảo. Từ xa Vũ và thằng Lim đã phát hiện ra bong ông già như bức tượng trên mỏm đá quen thuộc. Thằng Lim reo lên sung sướng, nó nhảy phốc lên bờ và lao chạy thật nhanh, vừa chạy vừa gọi.
- Ông ơi, cháu đến thăm ông đây này! Ông ơi! Ông ơ...i...!
Tiếng gọi của nó dội vào vách đá vọng ra, lan xa trên mặt biển rộng. Ông già vẫn ngồi im lặng như không hề nghe thấy tiếng gọi dồn dập và tha thiết của thằng Lim.
- Ông ơi! Chúng cháu nhớ ông lắm. Nhớ nhiều lắm!
Tiếng thằng Lim mếu máo như sắp khóc. Ông già vẫn ngồi thản nhiên trầm mặc trên mỏm đá, cứ như thế giới mà ông đang chìm đắm vào là một thế giới riêng không một ai có thể phá vỡ được sự tĩnh lặng tuyệt đối ấy. Thằng Lim đâu ngờ rằng vĩnh viễn ông nó không bao giờ còn nghe thấy tiếng gọi than thương của nó nữa. Ông già ngồi nghiêng lưng tựa vào tảng đá, đôi mắt khép lại trong nụ cười mơ màng, phía sau lưng ông ngọn Hải Đăng vẫn đang cháy lên đốm sáng bền bỉ. Khi Vũ bế ông già trên tay thân thể ông già hãy còn ấm nóng, ông già đã ra đi thanh thản. Có thể trong giấc mơ vĩnh hằng của mình, ông đã gặp được họ, người đàn bà trong câu chuyện đảo Cùm kia, hay chính là người mẹ khi xưa đã trao thằng Lim bé bỏng cho ông.
Vũ nhắn tin cho bố, đích thân hai bố con ông Thân ra đảo trông coi việc xây cất phần mộ cho ông già. Đảo Cùm sau đó có một đơn vị bộ đội biên phòng đóng giữ. Ở đó giờ đã có máy phát điện, có ra đi ô, vô tuyến và điện thoại. Ông Thân ân hận vô cùng vì ông đã không kịp làm điều đó sớm hơn, có lẽ đó là nỗi ân hận day dứt ông Thân mang theo trong suốt phần đời còn lại.

Nguồn tin: quanchieuvan.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập5
  • Hôm nay1,085
  • Tháng hiện tại36,402
  • Tổng lượt truy cập2,804,125
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây