NHÀ VẮNG

Thứ năm - 09/04/2020 10:09
Truyện ngắn của An Hải

Bà Năm đặt rổ rau muống xuống sân, cắt nhỏ vài cọng rồi nhanh chóng cầm thau cơm nguội trộn lẫn với một ít cám, đi nhanh về phía chuồng gà. Vừa đi, bà Năm vừa tranh thủ đảo tay cho rau quyện với lớp cám, cơm. Nghĩ cũng thương đàn gà, hôm nào bà quên là cả đàn coi như đói. Mà tính bà thì hay quên lắm. Có khi do bà có tuổi rồi. Bọn nhỏ trong xóm bảo bà vẫn còn trẻ lắm, mới hơn sáu mươi tuổi thôi, đã gì đâu mà than già hoài, bọn chúng còn bảo bà khỏe hơn cả gái mười bảy nữa. Nhưng bà biết, bà đã già.
- Cái con gà mái này, con của mày mà mày cũng giành ăn cho được hả?
Bà Năm vừa nói vừa quơ đại một khúc cây nhỏ huê huê về phía con gà. “Cục cục cục, chỗ mày nè”, bà Năm bỏ riêng một ít cơm nguội vào máng ăn rồi lùa con gà mái về phía đó.
Bà Năm nhìn con gà mái ngoan ngoãn cặm cụi ăn, thầm nghĩ cũng may cho con gà là bà Năm cho ăn, chứ đổi lại là Mai, chắc giờ này nó đã thành con gà mái chột.
Bà Năm nghĩ rồi cười, bà biết bà chỉ nghĩ vậy thôi, chứ biết khi nào Mai mới bước ra chuồng gà thêm một lần nữa. Mà giả sử Mai có muốn thì bà Năm cũng không có cho.
Mai là con gái lớn của bà Năm, cũng là đứa con gái làm bà Năm an lòng nhất. Chỉ có cái tính khí nóng nảy của nó, bà Năm nhắc hoài mà nó vẫn cứ vậy.
Mà đó là chuyện ngày xưa, chứ bây giờ một năm bà Năm chỉ gặp mặt nó được hai ngày. Một ngày là mùng hai tết, ngày còn lại là mùng ba tết. Nhớ ngày gả nó có chồng, bà Năm khóc mất mấy ngày trời, thiếu điều bà muốn dắt nó về nhà nuôi tiếp thôi. Bà cũng biết chắc gì nó chịu. Rồi dần dà, bà cũng quen, không có nó thì vẫn còn con Mơ.
Mơ là con gái út của bà Năm, út vì nhà bà Năm chỉ có vỏn vẹn hai cô con gái. Mơ không học hành giỏi giang như Mai. Nhưng bù lại tính tình Mơ rất ôn hòa.
Bà Năm lại quên nữa rồi, mới năm ngoái, chính tay bà đã gả Mơ đi. Ở xóm này người ta vẫn luôn nhìn bà Năm bằng con mắt ngưỡng mộ, chẳng phải bà có hai cô con gái giỏi giang, thông minh, xinh đẹp còn gì, chưa kể chúng nó lại có những tấm chồng rất đàng hoàng và hết mực thương yêu nhau. Chỉ là chúng nó ở xa quá, đâu độ khoảng gần một ngàn ki lô mét cũng nên.
Bà Năm cũng không biết nên vui hay nên buồn cho tình cảnh hiện tại của mình. Bà chỉ có một mình. Bà cũng có chồng chứ, nhưng chồng bà một tuần mới về nhà một lần, ông Năm bận bịu với công việc trên rẫy cà phê.
Hai đứa con gái và cả bà Năm thuyết phục ông Năm như thế nào thì ông cũng không chịu bán cái rẫy để về sống hẳn với bà. Ông Năm bảo ông quen với công việc này mấy chục năm rồi, bây giờ ông còn khỏe chán, bỏ về nhà thì không biết làm gì, ra vô ngứa tay ngứa chân chịu không có được, ông còn bảo từ rẫy về nhà chỉ có mấy tiếng đồng hồ, đâu có xa xôi gì lắm.
Bà Năm chỉ biết im lặng, sống lặng lẽ qua ngày tháng.
Nhiều buổi tối nằm một mình trên võng, bên ngoài là tiếng ễnh ương, ếch nhái gọi bạn tình, bà Năm ngẫm nghĩ mãi, không khéo ông Năm không thương bà, chứ nếu thương sao cứ lưu luyến cái rẫy mà bỏ một mình bà ở nhà như thế này. Nếu ông Năm không thương bà thì sao? Bà có làm gì được đâu. Sống với nhau gần bốn chục năm, giờ già rồi, mà vẫn còn lo người ta không thương mình. Buồn cười chưa?
anhai
Thường ngày mỗi khi đi chợ bà Năm chỉ mua một ít cá về kho keo, để đó ăn dần. Một mình nên sinh lười ăn uống. Nhưng thỉnh thoảng bà vẫn nấu ăn chứ không mỗi lần Mai gọi về, nó sẽ nhăn bà Năm. Bà Năm cũng đến sợ với nó mà. Ai đời mình lại sợ con mình nó la mới ghê chứ!
Mấy tháng trước Mai mua cho bà Năm một cái điện thoại to bằng cả bàn tay, từ nhỏ đến lớn bà Năm có bao giờ biết lại có một thứ hay ho như vậy đâu. Mai bày cho bà Năm cách sử dụng điện thoại, nhưng bà Năm lại hay quên, bà chẳng nhớ nổi những gì Mai đã nói.
Mai còn hướng dẫn cho bà Năm cách gọi để nhìn thấy được mặt mũi của Mai, với mấy đứa cháu của bà nữa. Mai bảo người ta gọi đó là zalo, thời đại công nghệ người ta toàn gọi cho nhau bằng cái này thôi. Bà Năm không biết công nghệ là gì, bà cũng không quan tâm, nhưng bà Năm phải công nhận zalo nó giỏi thiệt. Cái hình con Mai với mấy đứa cháu của bà nhỏ xíu trên điện thoại làm bà thêm ấm lòng.
Hàng xóm của bà Năm là gia đình của Thơm. Thơm bằng tuổi với Mai, nhà ba má Thơm thì ở cách nhà bà Năm mấy cây số, nhưng từ ngày có chồng, vợ chồng nó chuyển đến sống ở mảnh đất sát bên nhà bà Năm. Mấy đứa con của Thơm quý bà Năm lắm. Chắc có lẽ, bà Năm hay cho bánh kẹo cho tụi nhỏ. Bà Năm nghĩ vậy.
Cuộc sống của vợ chồng Thơm không được dư dả gì cho mấy, nếu không muốn nói là khó khăn. Cả hai vợ chồng và ba đứa con chỉ biết bám vào mấy sào ruộng với hai con bò để sống. Thơm vẫn hay tự dằn vặt mình vì ngày xưa không cố gắng học hành cho đến nơi đến chốn như Mai. Lần nào nghe Thơm nói vậy, bà Năm cũng bảo mỗi người đều có một số phận riêng, cuộc sống vất vả nhưng đổi lại gia đình được gần gũi với nhau, dù gì thì nhà ba má Thơm cũng không xa nhà chồng Thơm là mấy.
Bà Năm nói thì nói vậy thôi, chứ bà Năm biết con người vốn dĩ rất tham lam, người ta chỉ thèm thuồng những thứ người ta chưa có được, lúc có được rồi thì lại không biết trân trọng.
Dạo này cái lưng cứ hành bà Năm suốt, nó đau nhức râm ran, đi cũng đau mà nằm cũng đau. Nhưng bà Năm không dám nói với ai. Bà Năm khổ đã đành, bà còn làm đàn gà khổ theo bà luôn. Từ ngày bà Năm đau lưng, đàn gà có ngày nào được ăn rau đâu chứ. Cũng chịu, đâu có cách nào hay hơn.
- Má, sao con gọi mãi mà má không nghe?
- À, chắc nãy má ra ngoài vườn nên không biết đó con. Ủa mà sao nay cái hình gì đen thui vậy nè.
- Zalo nó đổi chứ không có gì đâu má.
- Coi bộ zalo nó cũng hay thiệt, mới bữa trước còn hình vợ chồng tụi bay với mấy đứa nhỏ, mà giờ thành đen thui luôn rồi.
- Tí nó đổi lại liền á má. Má ăn cơm chưa?
- Má ăn rồi.
- Má ăn cơm với xì dầu nữa hả?
- Đâu. Má ăn với cá kho, rau luộc. Ai đâu ăn hoài một món mày. Mà mấy đứa cháu của má đâu? Cho má nhìn tụi nó một chút chứ.
- Thôi má nghỉ đi. Để mai con gọi sớm hơn, chứ bây giờ để tụi nhỏ học bài nữa má.
- Khi nào con về?
...
Tút tút tút.
Bà Năm nói rồi ngồi im, chờ đến khi điện thoại không còn sáng nữa mới chịu đặt nó xuống. Bà Năm già thiệt nhưng bà chưa lẩm cẩm, bà biết vợ chồng Mai chắc lại có chuyện gì đó muốn giấu bà, chứ zalo nào mà đổi hình đen thui. Thôi thì, chắc là vợ chồng nó lại giận dỗi nhau chuyện gì đó. Lần nào cũng vậy, nói được vài ba câu thì Mai bảo bà Năm nghỉ ngơi đi, hôm thì Mai bận việc này, hôm thì tụi nhỏ bận học. Bọn trẻ đang cuống cuồng trong vòng xoay riêng của chúng nó.
Bà Năm không buồn, nhưng bà ước giá như bà có thể trẻ hơn đôi chút, khỏe mạnh hơn đôi chút, để có thể làm được gì đó cho tụi nhỏ, để bà Năm không có cảm giác bà là gánh nặng của người khác, hay là trách nhiệm không thể bỏ của con cái. Bà chỉ muốn chăm lo cho tụi nó như những ngày tháng tụi nó vẫn còn trong vòng tay bảo bọc của bà.
Dường như, bà Năm hiểu được rằng ước mơ chỉ là mơ ước, cuộc sống của bọn trẻ bây giờ đâu có chỗ cho những người già cả như bà Năm, guồng quay của những người trẻ, nhanh chóng và vội vã, làm sao dung nạp được một người chậm rãi như bà.
Nghĩ hoài không chán, bà Năm bưng bát cơm chan xì dầu đưa lên ngang miệng, rơm rớm nước mắt...

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập10
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm8
  • Hôm nay1,122
  • Tháng hiện tại30,139
  • Tổng lượt truy cập2,634,661
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây