NHỮNG ÁNH LỬA ĐÊM ĐÔNG

Thứ ba - 12/01/2021 02:41

Tản văn của Mạnh Thường 

Chẳng sung sức như Xuân, không lực lưỡng như Hạ, cũng chẳng dịu dàng như Thu, cứ mỗi độ Đông sang, bầu trời như bà cụ già sức mỏi, lưng còng, chân lẩy bẩy, người run lên vì rét. Mới cuối chiều, trời đã vội khép mi, màn đêm từ từ ập đến mang theo tấm vải đen bao phủ không gian.

Phố bắt đầu lên đèn, dòng người và xe vẫn chen nhau vội vã trong cơn gió lạnh cứa vào da thịt, trong nhuênh nhuếnh đỏ xanh đặc quánh buổi tan tầm. Ai ai cũng muốn trở về nơi trú ngụ của mình để hưởng thụ những giây phút nghỉ ngơi sau một ngày dài khoác trên mình chiếc áo cần lao.

Tám giờ hành chính khô khan, tẻ nhạt cứ thế trôi từ ngày này qua tháng khác, cuộc sống tưởng như đã an phận với một gã công chức quèn. Vậy mà đời lại ban thêm cho tôi một công việc khác vào buổi tối để phần nào góp vào đồng lương còm cõi cùng đắp đổi qua ngày trong cái thời gạo châu củi quế nơi chốn thị thành này. Với tôi bây giờ, đường phố đêm đêm chính là cuộc sống, là cơm áo gạo tiền. Chiếc xe máy cà tàng là người bạn đồng hành chung thủy với tôi trên những con phố dài, ngõ ngắn suốt mấy năm qua. Và bên những con đường trôi theo vòng bánh xe quay mà mình đã đi qua, tôi đã vô tình bắt gặp những ánh lửa nhập nhòa dưới trời Đông giá buốt. Ánh lửa nhỏ nhoi ấy không đủ sức chống lại cái rét của mùa Đông nhưng lại soi tỏ phận người.

 
dotlua5 565797 1369376311

Phố khuya ắng lặng, thông thênh. Ngọn đèn đường ngủ gật trong cơn mưa phùn rả rích. Tôi vẫn cần mẫn lướt đi trong từng cơn gió Bấc thổi rưng rức buốt tận tâm can. Giờ này ai còn thức, ai đã ngủ say trong chăn êm nệm ấm? Ai vẫn còn nặng nợ mưu sinh???

Như con ngựa già chồn chân mỏi gối, nhìn thấy ánh lửa bập bùng bên cạnh công trình xây dựng trung tâm thương mại, tôi liền ghé vào xin hơ nhờ đôi bàn tay đã tê cứng sau nhiều giờ điều khiển xe máy. Nhóm công nhân cả nam và nữ thấy tôi vào liền nhích ra, nhường chỗ cho một kẻ đang run lên vì lạnh. Ánh mắt hiền lành, hiếu khách khiến tôi có thiện cảm ngay từ giây phút đầu tiên. Đây là những công nhân xây dựng người vùng cao xuống làm tại công trình này. Vừa là người cùng làng, cùng bản, vừa phải chống chọi với cái rét thấu xương đã làm cho họ xích lại gần nhau hơn. Những câu chuyện không đầu không cuối cứ thủng thẳng cất lên bên phố vắng. Những cục than hồng được đốt lên từ số gỗ cốt pha hỏng vứt bỏ ở công trình phả ra quầng ấm xung quanh. Ánh lửa nhập nhòa soi tỏ những phận đời trong đêm đông giá. “Khuya rồi, sao mọi người không đi ngủ?”. Tôi đưa mắt hỏi. “Nằm ở lán công trường, chăn mỏng, gió lùa rét quá nên chúng tôi dậy đốt lửa để sưởi!”. Cô gái vừa búi lại mái Tằng cẩu vừa chậm rãi trả lời. Lò Thị May cùng chồng xuống làm ở thành phố này gần một năm rồi. Hai vợ chồng làm ở hai công trình khác nhau, đã năm tháng nay họ không về quê. “Đi về tốn kém lắm, số tiền đó gửi về cho ông bà thêm để nuôi các con thôi!”...

Một đống lửa nhỏ cháy bập bùng ở dưới gầm cầu. Đó là nơi mấy mảnh đời vô gia cư đang co ro vì rét. Những thanh niên hàng ngày lang thang trên phố đánh giày, bốc vác ở chợ đầu mối, đêm đêm lại quần tụ về đây, lấy gầm cầu làm nơi trú ngụ sau một ngày mưu sinh cực nhọc. Có thể, trong cơn mơ chập chờn, họ đang thấy mình được ở trong ngôi nhà với giường nệm ấm áp, yên tĩnh và ăm ắp yêu thương?

Đó là ánh lửa từ chiếc bếp ga công nghiệp được bật lên ở quán ăn đêm ven đường. Xung quanh bếp, những mảnh áo thợ vừa tan ca, mấy anh xe ôm, chị lao công chờ xe rác đến đang xì xụp ăn uống để tiếp thêm sức lực và tinh thần cho công cuộc kéo cày. Có đi trong giá rét đêm Đông tôi mới cảm nhận được cuộc sống một cách trần trụi, khốc liệt nhất. Mặc cho gió rét thấu xương nhưng tôi vẫn thấy hiển hiện trước mắt mình những mảnh đời lam lũ đang xoay xở chật vật, lăn lộn, quăng quật để kiếm thêm miếng cơm, manh áo, lo chuyện ăn học cho con. Mà nói đâu cho xa xôi, cái thân tôi đây là một ví dụ điển hình.

 
unnamed (3)

Trên con đường khuya lắc khuya lơ mà tôi đi qua ở một vùng ven đô, chợt bắt gặp một đống lửa to được đốt lên kèm tiếng nói cười, tiếng nhạc ồn ào vang lên trong đêm thanh vắng. Thì ra là một nhóm thanh niên nam nữ đang vừa ăn uống, vừa nhảy nhót lắc lư theo tiếng nhạc. Cái lạnh giá của mùa Đông cũng chẳng nghĩa lý gì khi họ phong phanh váy ngắn, quần bò rách ngược rách xuôi. Ánh lửa bùng lên soi rõ những khuôn mặt với ánh mắt quầng thâm, tiếng hô "Một, hai, ba... dô!" như tiếng bô xe rít trên đường đua của cuộc đời ngắn ngủi này.

Những ánh lửa ven đường cứ thế ăn sâu vào tâm trí tôi mỗi khi mùa Đông trở về. Tôi cũng chẳng nhớ mình đã gặp biết bao nhiêu ánh lửa như vậy trên những con đường mình đi qua. Những ánh lửa đêm Đông ấy giúp tôi hiểu thêm về giá trị của cuộc sống mỗi con người...

Phải chăng, đêm Đông giá rét và những ánh lửa ven đường đã trở thành người bạn tri kỷ của nhau?
M.T

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập15
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm12
  • Hôm nay1,733
  • Tháng hiện tại30,995
  • Tổng lượt truy cập2,925,866
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây