NHỮNG ĐỒNG TIỀN ĐÃ MẤT - Tác giả: Thu Vân

Thứ hai - 30/12/2019 06:02

Anh chị là một gia đình trí thức sống ở một căn nhà khu tập thể 50 mét vuông đã được thanh lí xây dựng lên 4 tầng tại Thủ đô. Hai đứa con trai gái đẹp như tài tử đã lớn cả và lập nghiệp lấy vợ lấy chồng tận bên Mỹ với Canada chả đứa nào chịu về. Thi thoảng nhớ các cháu ông bà lại dùng cái ứng dụng Face Time hay Messenger gọi sang trò chuyện nhìn chúng. Ôi cũng vui đáo để khi các cháu ngày một khôn lớn và vẫn nói được tiếng Việt do bố mẹ chúng dạy!

Anh vốn xuất thân từ vùng quê lúa Thái Bình. Gia đình chỉ được mỗi mình anh là con nối dõi tông đường. Hai chị gái lấy chồng xa nên cũng ít về thăm bố mẹ. Bố anh là bộ đội qua cái đận 1975 thì tập tễnh chống nạng về làng nên bao nhiêu nỗi khổ lại vẫn chồng lên đôi vai của mẹ. Bà tần tảo sớm khuya lo cho các con ăn học bằng người. Nhất là anh giờ đã làm chức vụ to trong cơ quan nhà nước.

Ngày bố mất anh bàn với chị
- Em à. Mẹ còn mỗi mình ở quê lại già yếu rồi, anh muốn bàn với em đón mẹ lên đây cho yên tâm và tiện mọi bề chăm sóc phụng dưỡng. Ý em sao?

Chị lặng im một lát rồi nói
- Em tùy anh. Nhưng nhà mình còn bận công việc em ít có thời gian chăm mẹ. Sợ lại có chuyện giữa mẹ chồng con dâu thì em gánh không nổi đâu.

Biết ý chị không bằng lòng nhưng anh vẫn mời mẹ lên. Bà bảo anh
- Thôi mẹ không đi được. Bố chúng mày mới mất tao phải hương khói cho ông ấy!

Vậy là bà một mình dưới quê lo hương khói ông, vui với vườn rau vài con gà cục tác thêm mấy năm nữa cho tới khi ông đã sang cát xong xuôi. Lần này anh nhất định mời mẹ lên. Các cháu bên nước ngoài cũng xúm vào gọi điện về động viên bà và hai chị con gái cũng phân tích đâu ra đấy cho bà nghe. Bà xuôi xuôi!

Phố phường Thủ đô cứ nườm nượp xe cộ. Người nêm như cối. Mãi tận 6 giờ tối anh mới đưa được mẹ đến nhà. Chị đón mẹ chồng từ ngoài cửa với nụ cười không lấy gì làm quá sởi lởi. Chị chỉ tay bảo bà thay đôi dép trong nhà để đi rồi đưa bà vào phòng, dọn dẹp đồ đạc xong chị nhất định bắt bà phải tắm gội gọi là "Tẩy trần" .... Bà mệt mỏi lắm nhưng vẫn phải chiều ý con dâu. Sau bữa ăn bà vào phòng nghỉ ngơi.

Sáng sớm tinh mơ, tiếng lịch kịch đã vang lên. Tiếng dép đi lại loẹt xoẹt. Anh vội dậy thì thấy bà đã quét nhà rửa ấm chén. Anh nhẹ nhàng nhắc bà
- Ở đây thức muộn hơn nên mẹ gắng nằm nghỉ ngơi cho khỏe, việc lát nữa nhà con dậy cô ấy sẽ làm
- Ôi dào! Có gì đâu tao làm ào tý là xong. Để cho mẹ nó ngủ....
Tiếng bà oang oang sang sảng vang lên giữa lúc cả khu tập thể còn chìm trong giấc ngủ!

Ngủ làm sao được khi âm thanh cứ vang váng ở bên tai. Chị không hé răng mà nằm im mãi mới oằn người dậy lo bữa sáng cho gia đình và chuẩn bị bữa trưa cho bà. Hai vợ chồng đưa nhau đi làm sau khi không quên khóa cửa và dặn bà nhớ ăn uống đầy đủ. Anh cẩn thận hướng dẫn bà cách mở tivi xem chèo....

Một ngày ở thành phố dài gấp bốn năm lần ở thôn quê. Hết đứng lại ngồi, hết nằm lại nghe chèo mãi anh chị mới về. Tay chị lỉnh kỉnh nào rau nào thịt.... Bà ngạc nhiên nhìn chị bảo
- Sao mua nhiều thế con?
- Dạ con mua để tủ lạnh chứ đi làm về muộn không có thời gian chợ búa. Bà muốn ăn gì cứ lấy ở tủ ăn nhé. Bà đừng ngại.
- Ở mẹ ăn rồi thì sẽ lấy.

Hôm sau bà lại lách cách dậy rõ sớm rồi lọ mọ tìm chìa khóa mở cửa. Anh lại nhỏm dậy nhẹ nhàng chỉ cho bà để khỏi phiền tới chị. Sau hai ngày tù túng bà được ra hít thở không khí trong lành của khu phố yên tĩnh. Tiện tay bà quét sạch bách cả rác rưởi từ đầu tới cuối con đường của khu tập thể. Gặp ai bà cũng chào hỏi với nụ cười thân thiện. Khu tập thể bỗng dưng vui vẻ nhộn nhịp hẳn từ khi có bà. Các anh chị đi thể dục hay dậy sớm cũng xúm vào quét dọn rồi chuyện rôm rả lắm. Ai cũng khen bà sạch sẽ nhanh nhẹn.

Vào tới nhà bà cứ để nguyên đôi dép thế đi. Chị nhăn mặt, anh lại nhắc bà đi dép trong nhà. Khăn mặt rửa xong bà để luôn trên chậu rửa. Ăn cơm thì vãi vì tay run, chị chỉ nhíu mày rồi thản nhiên ăn không nói gì, anh lại nhặt nhạnh từng hạt cho vào mâm. Bà giặt quần áo bằng tay. Anh bảo bà cứ cho vào máy để hôm sau giặt. Ôi cái máy giặt hai ba ngày chị mới cho nó quay một lần làm bà ái ngại vì bà đem mỗi ba bộ quần áo. Anh chị đi làm bà lại lôi ra để giặt.

Ra quẩn vào quanh. Cửa khóa then cài tới tận 5 giờ chiều. Càng ngày bà càng ủ não mà không dám hé răng. Một bữa bà bảo anh
- Có vài cụ lên chơi với con cái ở cùng khu. Anh cứ để cho tôi ra ngoài chuyện trò với các cụ. Tôi biết giữ chìa khóa mà.

Anh nhìn chị và hôm sau bà được cầm chìa khóa nhà. Chiều tối về anh chị tá hỏa khi cửa nhà mở toang hoác còn bà chả thấy đâu. Anh chạy hối hả sang mấy nhà có cụ già. Bà đang cười với ánh mắt long lanh trên khuôn mặt nhăn nheo như da voi trên hoang mạc khô cằn... Bà vui quá! Ôi mẹ của con! Anh thở phào đón bà về và dặn bà lần sau nếu đi chơi nhớ khóa cửa thì bà bảo
- Tôi ở dưới quê đi cả ngày có ai lấy gì đâu mà phải khóa...
Trời ạ... Anh chỉ biết dặn đi dặn lại bà mà thôi. Chị tím mặt với một câu buông thõng
- Đây mà thế thì có bữa nhà còn cái xác bà ạ....

Từ ngày được ra ngoài chơi với mọi người vào ban ngày bà tươi tắn hồng hào hơn. Mới vài tháng xa nhà không phải chân lấm tay bùn luống rau con gà bà bỗng trẻ ra dễ tới dăm tuổi. Anh cũng vui lắm. Riêng chỉ có chị cứ im lặng mà trong dạ tức anh ách vì cái sự sinh hoạt ở thành phố bà không quen được!

Từ bữa có bà lên ở chị ý tứ để lại một ít tiền trong phòng ăn và dặn bà mua gì cứ thoải mái chi tiêu. Bà bảo
- Dào ôi! Nhà đầy đủ tôi tiêu gì đâu mà phải cần tới tiền...

Thế nhưng vài ngày trở lại đây cứ mỗi ngày chị lại thấy tiền mất dần mòn. Thậm chí có ngày về thấy thiếu cả một hai trăm. Chị không hiểu bà mua gì mà nhiều thế? Hỏi thì chả tiện. Chị vẫn để tiền đều đặn và mặt chị sắt đanh lại lạnh lùng giống như mấy đồng bạc polymer chị để trong phòng ăn vậy.

Dễ tới mươi ngày sự việc cứ lặp lại chị mới ý tứ nói với anh khi hai vợ chồng đi ngủ. Anh gạt phắt vì hiểu tính mẹ. Chị bấy giờ mới lôi tỷ cái tội của bà từ khi lên đây làm xáo trộn cuộc sống của gia đình. Chị ra tối hậu thư cho anh
- Nhà chỉ có mẹ chứ không chả nhẽ em với anh lấy tiền. Em nói thật là em không chịu đựng nổi mẹ anh nữa rồi. Nếu mẹ ở đây thì em xin nghỉ làm đi sang Mỹ với con trai. Cho anh thoải mái chăm mẹ.
Nói rồi chị ngoảnh mặt vào tường. Anh trân mắt nhìn lên trần nhà dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.

Thấy thái độ con dâu không vui. Bà buồn lắm nhưng vẫn nín lặng để giấu đi những giọt nước mắt rơi khi hai con đi làm. Hiểu rõ mình là nguồn cơn cho con dâu mặt nặng mày nhẹ. Lấy cớ sắp có vài đám giỗ quan trọng bà nằng nặc đòi về quê.

Vắng bà nhà bỗng lặng yên hẳn. Chị thấy thoải mái hơn rất nhiều. Mấy hôm sau đang nấu cơm trong bếp chị bỗng nghe tiếng chít chít....Đoán có con chuột chui từ ngoài vào chị gọi toáng anh lên. Hai anh chị hì hục mở tủ bếp lôi hết chai lọ lỉnh kỉnh ra thì chao ôi!.....

Hóa ra lũ chuột nó càm tiền của chị làm chăn ấm đệm êm hạnh phúc cho con của nó. Thế mà chị cứ nhất nhất nghĩ cho mẹ đã lấy trộm. Anh chị nhìn nhau. Anh nghẹn ngào khi nghĩ tới dáng mẹ đã còng xuống lúc bước ra khỏi cửa nhà để về quê chị không ló mặt tiễn đưa mà nước mắt anh trào ra. Những giọt nước mắt đàn ông người ta bảo nó mặn chát gấp mấy lần của đàn bà vì họ ít khóc lắm!

Không khí thật nặng nề chẳng ai nói với ai. Bữa cơm quả là nhạt nhẽo. Anh đi nằm sớm. Dọn dẹp xong chị cũng lên nằm. Anh cựa mình ngoảnh mặt đi. Một lát sau anh nghe chị nói khẽ
- Anh à
- Gì thế em?

Chị nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. Khẽ xoay người lại anh chờ đợi.
- Chủ nhật này vợ chồng mình về quê đón mẹ lên nhé. Anh đừng giận em nữa nha....

Anh vòng tay ôm xiết chị trong hạnh phúc ngập tràn
- Mình ngủ đi em. Cảm ơn em đã thông cảm cho mẹ và anh. Chủ nhật mình sẽ cùng về đón mẹ!

Thu Vân 29/12/2019

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Cúc hoa
    Câu chuyện hay. Diễn đạt rất súc tích. Cốt truyện rất nhân văn và có ý nghĩa giáo dục tốt .tôi cũng là mẹ chồng nên đồng sâu sắc với người mẹ. Và rất vui khi đọc đoạn kết có hậu cảm ơn tác giả
      Cúc hoa   Hoaho.220564@gmail.com   30/12/2019 10:13

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại36,236
  • Tổng lượt truy cập2,640,943
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây