NHỮNG LÁ THƯ CUỐI CÙNG (Trần Văn Tuyến)

Thứ sáu - 23/08/2019 06:32

(Có một câu chuyện như thế!...)


"Tưởng rằng anh là người tốt. Tôi đã lầm! Anh là thằng sở khanh!"
***
Hơn ba tháng nay Trang cạn khô nước mắt. Người chồng, người bạn đời, người cha của con cô đã đổi thay. Anh tên là Cường. Hoàng Văn Cường!
***
Cường hơn cô ba tuổi. Họ yêu nhau say đắm từ ngày còn sinh viên đại học. Cường là sinh viên của Học viện cảnh sát nhân dân. Trang là sinh viên đại học Sư phạm Hà Nội. Họ đẹp đôi từ A đến Z. Quãng đường nối hai trường không xa lắm. Tình yêu luôn được nuôi dưỡng đủ đầy! Yêu thương!...
Đến hẹn lại lên! Những cuối tuần, anh lại đến gặp cô, khi anh phải trực thì cô tự nhớ lối đi mà tìm đến. Tình yêu ấy luôn chủ động và trực tiếp! Không vất vả và ít chướng ngại như bao người "yêu xa"!
Rồi họ ra trường, lễ kết hôn là bến bờ hạnh phúc của một "tình yêu đẹp!" Trang ở lại Hà Nội giảng dạy, Cường nhận công tác tại phòng cảnh sát Ma tuý công an tỉnh Lai Châu. Dù xa nhau hơn gấp nhiều nhưng khi tình yêu khi chín mọng đã thấu hiểu. Họ vẫn hạnh phúc dạt dào!...
Cưới nhau được 6 năm, con gái đầu lòng của họ cũng tròn 5 tuổi. Nhưng rồi! Đời là mơ, mà lại không như là mơ!... Chuyện gì đến cũng đến!...
***
Trang nhận ra Cường không còn yêu cô như trước. Thời gian về thăm nhà cứ thưa dần, thưa dần. Không còn mặn nồng, không còn yêu chiều và lãng mạn như xưa. Trái lại, Trang thấy anh hời hợt, xa lánh, hay nổi cáu và thật vô trách nhiệm.
Chuyện đó không đáng là gì bởi cô hiểu những vất vả của anh trong công việc. Không chỉ vất vả mà còn đặc biệt nguy hiểm. Cô hiểu rằng, anh đang làm việc nguy hiểm nhất trong những việc nguy hiểm! Đã bao đêm cô trằn trọc lo lắng, nơi phương xa liệu súng đạn có né tránh thịt da anh! Liệu chính nghĩa có luôn thắng được ác tà! Hay là... máu vẫn đổ?
Người ta bảo bọn tội phạm ma tuý là những kẻ cùng đường. Một là sống, hai là chết chứ không bao giờ có điều thứ ba.
Cho nên Trang càng rõ nhất. Sự sống và cái chết chưa bao giờ mong manh đến vậy! Mỗi lần anh trở về thăm nhà là mỗi một mùa xuân nở rộ. Để rồi mỗi lần chia xa lại thành thu tàn héo úa! Nỗi cô đơn bủa vây! Nỗi sợ hãi trùng trùng điệp điệp! Giấc mơ cô hiếm có bao giờ trọn vẹn, luôn giật mình bởi tiếng súng ác nghiệt từ mộng tưởng. Luôn tỉnh giấc bất chợt, nước mắt hoà lẫn những mồ hôi... Toát lạnh!
***
Lần về thăm nhà gần nhất, Trang phát hiện ra tin nhắn của người lạ trong máy điện thoại của chồng. Không còn nghi ngờ gì nữa! Cường đã có người thứ hai. Họ đã quá đỗi cuồng nhiệt. Những tin nhắn yêu đương đó trước đây là của cô thì nay không còn thuộc về cô nữa! Trong trái tim Cường, cô dường như đã vĩnh viễn... rời xa!
***
Họ ly hôn!
***
Buổi chiều hôm ấy! Ra khỏi phiên toà, mỗi người một hướng. Nước mắt ngậm ngùi của chia ly, Trang đi thật vội vàng. Cường dõi theo cho đến khi bóng cô khuất hẳn...
Cuối phố, có lá thu rơi xào xạc...
Dọc hồ Gươm, Cường cứ bước từng bước thật chậm. Tâm trí anh tràn ngập những nụ cười... "tự do"!
***

 
tran van tuyen
 
Trang xin nghỉ ba ngày rồi mới đi làm. Tưởng rằng ba ngày ấy có thể giúp cô bình tâm trở lại, nhưng không hề đơn giản. Chính Trang là người đã đề nghị ly hôn trước, nhưng tại sao anh không hề níu kéo, tại sao anh không thể quay lại? Anh đã nhanh chóng chấp nhận. Cường quá phũ phàng! Với tất cả chuyện!... Của hôm qua!
***
Cuối ngày nghỉ thứ ba, một buổi chiều muộn. Tin nhắn từ một số lạ nhưng Trang không bao giờ quên được. Chính là số điện thoại đã chia rẽ hạnh phúc gia đình cô. Số điện thoại của một người đàn bà. Trong mắt cô, ả ta là "con đĩ"!
Tin nhắn đến:
"Chị Trang! Xin lỗi chị vì tất cả!
Anh Cường bị phơi nhiễm HIV giai đoạn cuối. Chuyện của em và anh Cường không đúng như vậy. Tất cả chỉ là một vở kịch. Anh Cường không muốn chị phải khổ nên mới nghĩ ra chuyện này để ly hôn.
Em định giữ bí mật đến cuối cùng. Nhưng có lẽ đến lúc phải nói cho chị rõ. Anh Cường mãi mãi yêu chị! Chị hãy tha lỗi cho anh ấy!
Vì tất cả!"
***
Trang ngồi thẫn thờ! Vui hay không vui? Buồn tủi hay giận hờn? Yêu thương hay buông bỏ!... Tâm trí cô rối bời, cuồng quay. Mọi diễn biến cứ ùa về chắp nối! Giả mà như thật! Thật mà khó tin! Không có tiếng súng như trong những giấc mơ, nhưng nỗi đau tê tái thắm nhuộm cả cõi lòng!... Anh ấy đã chọn một sự nghiệp, một lối đi, một tai nạn dễ gặp phải. Rồi anh lại lựa chọn để cô được "tự do"... Cô muốn gọi ngay cho anh rồi lại chần chừ. Phải nói như thế nào, bỗng dưng sao khó quá! Tất cả trôi qua thật nhanh. Có lẽ cô cần thêm chút lặng thầm... để suy tư!
Có tiếng chuông, người ta chở Cún đi học về...
Hai mẹ con Trang ngồi bên mâm cơm vắng lặng. Không gian yên tĩnh lạ thường. Trang bật ti vi lên cho có tiếng người, cho căn nhà bớt những sầu lạnh, cô đơn! Biết đâu Trang lại được nhìn thấy anh trên đó! Vì thỉnh thoảng Trang vẫn thấy chồng nơi đó! Nơi đó ngay trước mặt! Không xa!... để im lặng, một chiều không né tránh.
 Dù cho thời gian vô hình có ngắn ngủi đến vô tình! Nhưng sẽ thật hạnh phúc biết bao nhiêu!... Trang thấy nhớ anh và những nhịp đập con tim cứ liên hồi thổn thức! Trái tim ấy liệu có vỡ oà!
"Tin thời sự trong ngày!
Thưa quí vị và các bạn! Chiều nay, hồi 18 giờ 45', phòng cảnh sát ma tuý tỉnh Lai Châu đã bắt gọn một băng nhóm tội phạm. Tang vật thu được tại hiện trường gồm 60 bánh Hê rô in, 3 khẩu súng Ak và gần 40 triệu tiền mặt. Quá trình vây bắt kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ. Các đối tượng đã dùng súng manh động chống trả lại cơ quan công an. Đồng chí thượng uý Hoàng Văn Cường đã anh dũng hy sinh trong khi..."
Đôi đũa trên tay Trang rơi xuống. Bát cơm trên tay Trang rơi xuống. Nước mắt Trang cũng ào ào rơi xuống... Miệng cô và cả mặt cô chưa bao giờ méo mó đến vậy. Các nếp nhăn từ đâu đâu cứ ùn về xô lệch. Chúng tỳ lên mắt cô, lên môi cô, lên cả đôi má căng tròn phải trở thành dúm dó. Rồi nó tràn ra khắp bốn bề, ép chặt trái tim đến ngừng đập. Điện thoại trước mặt cô reo lên giục giã! Màn hình điện thoại hiện lên hai chữ: "Mẹ chồng"!
***
Cánh đồng làng đậm hương lúa mới
Trên cao xanh gió thổi những hy vọng!
...
"Lai Châu, ngày... tháng... năm...
Vợ yêu của anh!
Bắt đầu từ hôm nay, mỗi lúc rảnh anh sẽ lại viết cho em một lá thư!"

"Lai Châu, ngày... tháng... năm...
Vợ yêu của anh!
Hôm nay là ngày buồn nhất trong cuộc đời anh. Buồn hơn cả ngày anh nhận tin phải chết! Buồn lắm vợ ạ!"

"Lai Châu, ngày... tháng... năm...
Vợ yêu của anh! Cún khoẻ không vợ? Anh nhớ con! Nhớ vợ!"

"Lai Châu, ngày... tháng... năm...
Vợ yêu của anh! Hôm nay bác sỹ tới doạ anh rồi! Nhưng anh không sợ chết! Điều anh sợ nhất là không còn được nắm tay em nữa! Đừng rời xa anh nhé! Vợ ơi!"

"Lai Châu, ngày... tháng... năm...
Vợ yêu của anh!
Sự nghiệp của anh, anh đã lựa chọn, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, khó khăn đến mấy, gian khổ bao nhiêu cũng một lòng, một dạ tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và... chung thuỷ với vợ!
hihi!... hehe!"

"Lai Châu, ngày... tháng... năm...
Vợ yêu của anh!
Anh chưa từng hối hận! Anh sẽ vì em, vì con, vì bình yên mà chiến đấu! Vợ cũng phải như thế! Vì anh, vì con mà sống thật mạnh mẽ lên nhé!"

"Lai Châu, ngày... tháng... năm...
Vợ yêu của anh! Anh thấy mệt rồi!
Yêu em và con! Ngủ ngon nhé! Ngày mai anh lại viết tiếp! Và lá thư nào cũng có thể là lá thư cuối cùng!"

"Lai Châu, những ngày cuối...
Đọc được những bức thư này, anh đã ở một nơi thật xa! Nhưng anh sẽ luôn dõi theo và mong em hạnh phúc! Mong con chúng ta luôn khoẻ mạnh và bình yên! Yêu em!"
***
"Lai Châu, một chiều muộn!
Vợ ơi! Hãy tha thứ cho anh!"

(Những hy sinh lặng thầm có thật và hàng ngày luôn tiếp diễn! Tôi viết cho chính tôi, cho các bạn, cho ngày 19/8 của lực lượng Công an nhân dân Việt
Nam, cho ngày hội "Vì an ninh Tổ quốc"! Trân trọng và yêu thương!)
Hà Nội, ngày 10/8/2018

 
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập8
  • Hôm nay1,451
  • Tháng hiện tại33,638
  • Tổng lượt truy cập2,638,160
QUÁN CHIÊU VĂN left
tn2
tn1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây