NHỮNG NGƯỜI TRONG THÀNH PHỐ

Chủ nhật - 03/01/2021 10:59
Truyện ngắn của Lê Ngọc

Lộc đi dọc vỉa hè. Những chiếc xe máy tràn lên, xâm chiếm dần khoảng không gian trống trải hiếm hoi. Mùi xăng dầu khét lẹt. Vị khói bụi cay xè. Mọi thứ dường như rất vội vã. Ngay cả hàng cây giáng hương ai trồng ven đường còn trở mình trút ào đám lá khi gió chiều càn quét. Trời ngả màu tím sẫm. Mới năm rưỡi mà người xe chen chúc, chèn ép Lộc dạt sâu vào bậc hè quán xá.
Bến dừng buýt cách nhà hàng đâu chừng một cây số, nhưng Lộc đi hoài vẫn chưa tới nơi. Nó cứ lập lòe phía trước. Dưới ánh đèn vàng lợt, Lộc lờ mờ nhìn thấy thấp thoáng những bóng dáng nhấp nhổm không yên. Có người luống cuống bấm điện thoại. Có người ráo rác ngó quanh. Lại có vài người lầm bầm cãi nhau tay đôi với ông tài xế xe dù.
Chiều cuối năm sẩm tối, thành phố thật ồn ào, náo nhiệt. Ai cũng bận rộn về quê chăng? Lộc nghĩ thế. Hôm bữa, mẹ gọi điện thăm nom. Bà hỏi nó nghỉ lễ bao ngày. Nghe bảo bảy ngày, mẹ mừng rơn. Giọng mẹ phập phồng, ngập ngừng qua ống loa rè rè nhiễu sóng:
- Nghỉ dài thế… hay mày về chơi nhé con.
- Con tính nhận việc làm thêm. – Lộc hơi dè dặt.
- Công cao không mà ở? Lâu lắm rồi, thằng Tý con Mận sắp quên mặt anh luôn đó.
- Dạ để con thu xếp rằm tháng Giêng xem sao.
- Còn đợt này?
- Chị quản lý hứa trả lương gấp ba bình thường. Làm tốt được thưởng nữa ạ. Thôi nhé, lúc nào tới phòng con gọi cho mẹ sau, giờ đang bên ngoài…
Lộc trả lời gấp gáp xong cúp máy nhanh chóng. Tiếng còi bí bíp inh oang vang đều theo gió. Át mất dư âm thở dài của mẹ vọng sau cuộc trò chuyện. Nó giương mắt nhìn đoàn người nối đuôi nhau rút khỏi muôn nẻo ngõ ngách giống bày ong vỡ tổ. Họ rảo bước chân, rồ ga rít gào lết từng chút chậm rãi. Dòng người triền miên hòa lẫn cùng những sắc màu long lanh rạng rỡ từ đáy mắt cô gái, chàng trai thấp thỏm mong ngóng.
Giá như…
Khẽ lắc đầu xua tan cơn nhớ nhà vừa nhen nhóm trỗi dậy trong lòng. Lộc tiếp tục hướng đến bến chờ xe buýt. Tầm này, quê nhà đương mùa rét. Sương muối buốt giá chùng chình phủ khắp quả đồi hoa mận sau vườn. Mẹ quen ngồi bậc cửa nẩy ngô. Ngoài sân lũ gà cục tác tìm ăn te tởn. Bầy em thơ ríu rít vây tròn chân Lộc đòi dẫn lên đồi bứt mấy cành hoa mận đem trưng hiên nhà. Chờ chạp Ông Táo mẹ cắt mớ lá dong, mổ chú lợn đen, vo rổ gạo nếp, thổi mẻ đậu xanh, gói bánh chưng. Ấy là thấy Tết!
Và nàng Xuân thì gần ngay trước mắt. Sáng thức dậy, hít thở đại thôi cũng bắt gặp cái hương thơm dịu ngọt, mát lành từ ngọn đồi tràn xuống. Chẳng cần phải ao ước hoặc thèm khát chi xa như phố xá chật hẹp. Mỗi điểm dừng buýt bé tẹo đã hơn chục thanh niên đứng chầu trực. Lộc nép sát, bám dính cây cột thông báo mà vẫn bị xô chới với, nghiêng lệch chiếc ba lô nặng trịch. Chỗ nọ thì các bạn sinh viên dạ thưa gật gù “Dạ con đang đợi. Chắc lát nữa…” liến thoắng lo lắng.
Đằng kia, một cô lao động chìa bàn tay nứt nẻ đếm buộc tiền lẻ. Người đàn bà bên cạnh ngồi chồm hổm, nhai nhồm nhoàm miếng bánh mỳ không dai ngoách, mở nắp chai nước uống tợp đôi hớp, thúc giục dồn dập:
- Sao bà, được bao nhiêu?
- Sáu chục nghìn, chia đôi ba mươi – ba mươi.
Cô lao động dúi tiền sang, cười phấn khởi.
- Cố chuyến nữa, khéo mai đủ mua cho thằng Minh bộ quần áo mới, sắp Tết đến nơi rồi.
- Ừ, nhà tôi cũng chưa sắm gì.

Câu chuyện mải miết quẩn quanh nỗi lo “sắm Tết” khiến Lộc bị thu hút, Nó nhích người gần sát, vểnh tai hóng lỏm. Cơn nhớ nhà tưởng ngủ quên bỗng giật mình tỉnh giấc, cào nhẹ ruột gan làm lòng dạ ngứa ngáy. Không biết mẹ sắm sửa hết chưa? Ba đứa em Lộc có được mua mới giày dép, nhà đã mua thêm chăn bông, lót giường ấp áp chứ. Lo quá! Đêm miền núi lạnh buốt da thịt. Ngày xưa, mỗi bận nghe đài báo rét đậm, rét hại sắp hoành hành. Lộc toàn phải đem đất nhào vôi chát lại những kẽ hở góc tường phòng gió lùa. Bận nay không về, ai sẽ chát đây…
***
“Thành phố vào Tết, hẹn trúng mùa cô đơn…”
Mấy chị nhân viên thường kháo nhau thế khi nhà hàng vắng khách. Những lúc ấy, Lộc chỉ lặng yên đóng vai diễn viên quần chúng vô danh chứng kiến. Chẳng thèm bàn luận hay đôi co tranh cãi. Nhưng sâu trong thâm tâm mình, Lộc cho rằng, thành phố chả lúc nào cô đơn. Người này rời đi, kẻ khác đến. Chừng nào, mảnh đất thủ đô còn phồn hoa sầm uất thì chừng đó, nhịp sống vẫn tiếp diễn sôi động rộn ràng.
Điển hình nhất là bây giờ trên chuyến buýt quen thuộc, hành khách ngồi đầy hai dọc ghế nhựa. Hết ghế, họ đứng xếp hàng lần lượt từ cửa lên nối sang cửa xuống bảo vệ đống đồ đạc nằm ngổn ngang sàn xe. Anh phụ lái xé vé vấp ngã, bực mình nên cáu um tỏi, nhắc nhở cất gọn gàng. Lộc đeo tai nghe phớt lờ mọi tạp âm ầm ĩ, đưa mắt ngắm nhìn phố xá.
Những cửa tiệm nhấp nháy biển hiệu chớp sáng rực rỡ, vùn vụt chạy qua liền mạch giống đường thẳng nằm ngang, nhòe nhoẹt loen đỏ. Thỉnh thoảng, Lộc lại thấy dăm ba anh văn phòng túm tụm uống bia, sạp bánh chuối An Giang lọt thỏm giữa tụi học sinh háu đói, quán trà đá bà già co cụm dưới gốc sấu… và biển người mênh mông.
Đấy! Thành phố làm gì biết cô đơn.
Tình nhân nhiều vô kể. Ở đây, dân thập phương trú đóng tạm bợ chiếm phần lớn song dân gốc gác, bản địa, dân bỏ xứ mưu sinh tính ra cũng không ít. Họ luôn biết cách vỗ về bản thân tự hài lòng với thực tại bằng những buổi tối quây quần nhâm nhi chén rượu cay nồng, ấm nóng. Nói chung, một người cảm giác khá lạc lõng, buồn tẻ nhưng nhiều người hội hợp, quan tâm và đón chào giao thừa, hẳn sẽ bớt đơn độc rất nhiều…
dscn1777

Ví như năm nay, Lộc định bụng vui chung cùng hàng xóm khu trọ, rủ rê hát karaoke hoặc lang thang vui “count down” tại quảng trường. Ban ngày, tất cả đều cuống cuồng tất bật hoàn thành núi công việc nhận làm tranh thủ. Chỉ có khuya muộn rảnh rỗi, khi bắt đầu ngâm mình nếm màn đêm đen đặc, miên di bất tận, người ta mới chợt nhận tự hỏi, bấy lâu đầu tắt, mặt tối có đáng không?
Dĩ nhiên, Lộc chẳng thể lý giải. Mà giả dụ có thể đi chăng nữa, nó vẫn sẽ ậm ừ bỏ qua. So với việc ngẫm nghĩ mãi vấn đề viển vông lằng nhằng ấy, tình huống mất cắp trên xe hiện tại có vẻ hấp dẫn hơn. Lộc vươn tay, tháo cặp tai nghe nhét vào túi, lẳng lặng ngồi nhìn đám đông nhốn nháo, sốt sắng:
- Tìm kỹ chưa?
- Có quên đâu không?
- Chắc bị móc túi rồi.
- Rõ khổ! Tết nhất, trộm cắp như rươi…
Cô bé đeo kính khóc rấm rức, lục lọi hành lý tìm ví tiền, điện thoại di động. Chốc chốc vỡ òa những cơn nức nở khi nhìn vết dao rạch ngoằn nghèo đáy túi. Ai hỏi thì gật hoặc lắc. Cô bé co người ôm chặt mớ hành lý, quần áo cũ kỹ nghẹn ngào. Trông mà thương. Lộc đoán em nó khả năng là sinh viên năm nhất, ngồi buýt lần đầu nên thiếu cảnh giác.
- Mẹ cái bọn bất lương.
Một bác gái trung niên tức giận chửi đổng, cúi gập xuống sắp mớ đồ ngay ngắn cho cô bé. Bác nhìn nó ái ngại, những khoảng sáng tối đan hình đáy mắt phản chiếu dáng hình thảm thiết, thủ thỉ nhẹ nhàng.
- Nhà cháu ở đâu?
- Dạ Ninh Bình.
- Về nghỉ Tết hay du lịch? – bác nghi hoặc gặng hỏi, Lộc thấy tay bác khẽ lần mò trong cái làn sờn quai, bung chỉ.
- Cháu nghỉ Tết… - con bé lại òa lên, giây lát nó cầm tấm khăn giấy lau khô nước mắt, âu lo giãi bày – mẹ cháu đang ốm, cháu muốn Tết nghỉ lâu lâu về chăm. Ai ngờ…
Nghe ai oán xa xót. Lộc vội quay ngang giấu giếm những giọt lệ xúc động sôi trào khắc khoải. Quê miền sơn cước, mẹ mắc chứng phong thấp, cứ trái gió trở trời xương khớp dở bệnh đau nhức đến độ hao gầy, mòn héo. Lộc phải băng rừng, lội suối hái lá thuốc, nướng chín xong đắp. Thương mẹ bao nhiêu nó càng đồng cảm cô bé. Lộc định an ủi mấy câu mà bác gái cướp lời:
- Haiz, lần sau cẩn thận. Thôi của đi thay người, nín nhé.
- Vâng.
- Bác cho mày, cầm lấy để bắt xe. – nói xong bác nhét tờ một trăm xanh lét vô tay con bé mà nó chối đây đẩy, dùng dằng không nhận.
- Kìa, bác đừng làm vậy. Cháu ngại lắm! Lát quay lại chỗ trọ, cháu chạy gia sư ít bữa rồi về muộn chút cũng được.
- Hai tám Tết lận. Ai người ta học. – bác trừng cô bé.
- Cháu… cháu…
- Cháu chắt gì nữa. Mày cứ nhận cho bác vui. Tết mà… coi như mừng tuổi lấy may.
Hiệu ứng đám đông lan truyền mạnh mẽ. Chả mấy chốc, những người khác lục tục noi gương. Cô bé xụt xùi, mặt mũi đỏ au cảm ơn rối rít. Mùa đông thành phố dần chuyển sang chặng cuối, khắp những gầm cầu, ngã tư, người bán ngô nếp khoai nướng nườm nượp khách chờ, khói bảng lảng nghi ngút. Cái lạnh tê tái, se sắt hình như bất lực khóc thét, ré từng hồi ngầu ngã.
Buồng xe nghèn nghẹt hơi người. Lộc nắm chặt phong bì lương trong túi chị chủ đưa ở quán. Đúng một triệu rưỡi tròn trĩnh ba tờ năm trăm nghìn. Nó bấm bụng mai đóng tiền trọ. Gần hết tháng rồi. Đóng trễ, chắc chủ trọ tống cổ đuổi ra đường. Bả trái tính kỳ cục. Thực lòng, Lộc không muốn giúp cô bé vì nó cũng chẳng dư giả để thỏa sức xông xênh quá trớn. Ích kỷ ư? Cứ cho là thế, ai mà biết liệu có phải cô bé giở trò lừa gạt. Ai mà biết…
Nhưng không từ thiện thì Lộc sợ. Dạo trước, nó đọc trên trang confession nào đấy, anh kia vì đi làm đứng hơn mười tiếng đồng hồ, chân tê dại nên từ chối nhường ghế cho chị bầu bị dân mạng chửi kinh khủng. Như thể, anh ta là kẻ tội đồ cần đem xử bắn ngay lập tức. Lộc sợ. Rất sợ. Nó không muốn mình được mổ xẻ, thóa mạ. Song, Lộc đào đâu tiền lẻ. Chả lẽ, kêu cô bé thối lại tiền thừa. Thiên hạ chửi chết.
Tờ năm trăm chưng hửng giữa hư không, nằm lòng bàn tay ướt trượt mồ hôi đang bấu chặt của Lộc. Mắt cô bé hấp háy, rực cháy chói lọi nhìn tròng trọc, người khom khom vừa khéo che chắn xung quanh. Cô ta ra sức giật. Lộc kỳ quèo níu kéo. Cô bé lườm Lộc lom lom khiến nó lơ đãng lỏng tay, tờ tiền vụt bay và biến mất. Công cuộc “ăn xin” lại tiếp nối đối tượng khác.
Lộc hụt hẫng, bần thần ngả người tựa lưng ghế. Ô cửa cuối ngày loang mờ bụi bặm. Trời lất phất mưa bay. Tối càng thêm tối. Lạnh càng thêm lạnh…
***
Mười một giờ đêm, quán cháo sườn bà Tám vẫn buôn bán tấp nập. Ghé nghỉ tạm góc bàn cạnh bếp than, Lộc run rẩy sưởi ấm, gọi bát cháo quẩy hòng thưởng thức vị bùi bùi, nóng hổi rút lưỡi. Nó thỏa mãn nhấm nháp. Hương hành hoa sực nức, căng đầy khoang mũi. Bà Tám thổi bùng than lửa luộc rổ trứng cút lộn ai đấy vừa đặt, chỏm chẻm nhai trầu.
- Giờ này, mày còn ở đây à con?
- Con không về. – nó đáp khẽ.
Vị cháo thơm ngon bỗng dưng nhạt thếch, đắng chát lạc quẻ bủa vây ngập ngụa cuống họng. Lộc nhớ nhà da diết…
Những ngọn đồi hoa mận trắng muốt trải dài miền ký ức đang thủy chung đợi chờ tận quê xa. Gửi chút sắc ban tím biếc nở sớm như nhắn nhủ Lộc mau mau quay về. Lũ em dại thơ ngây, mẹ già bên bậu cửa. Ôi chao nhớ! Thế nhưng, sờ cái ví tiền xẹp lép, Lộc đành buồn tiu nghỉu. Nó thỏ thẻ hỏi nhỏ:
- Sao bà ở lại?
- Về đâu mày…
Bà Tám đáp gọn lỏn. Cụt ngủn hay rõ ràng vốn không cần giải thích. Lộc hiểu. Bà Tám hiểu. Khách ăn cháo hiểu. Thế là đủ.
Lộc bất giác mừng vì mình may mắn có nơi mà nhớ, mà thương, mà thèm quay quắt. Chứ bà Tám ngồi điểm này dễ đến hai mươi năm, ba trăm sáu mươi lăm ngày trừ đau ốm. Ai đong đếm cho được gang tấc thời gian. Chán hay không chán. Lộc chỉ biết, bà luôn neo đời làm bạn phố xá. Năm này qua năm khác. Bất kể lễ Tết cũng như ngày bình thường…
Có khách tạt vào quán nên bà Tám vội chào hàng đưa đẩy:
- Xuất cũ hả?
- Vâng, cho cháu hai bát.
Giọng nói trong veo bắt tai khiến Lộc nhíu mày. Nó lén ngẩng đầu, ngạc nhiên đánh khựng. Cô bé trên xe buýt. Bác gái trung niên đằng sau trợn mắt, há miệng như không hiểu tại sao thằng nhóc gà mờ ngu xuẩn cho người dưng năm trăm lại ở đây. Lộc bàng hoàng, từ ngỡ ngành thành tức giận tột độ.
Hai người họ đi chung thì còn gì mờ ám nữa đâu. Hóa ra, một màn kịch công phu dựng sẵn. Không biết bao nhiêu con cừu non đã bị lừa đây. Lộc bật cười diễu cợt. Ban nãy, nó còn chê cô bé thiếu cảnh giác, ngờ đâu chính mình lại là con mồi cho những kẻ đi săn lão luyện. Nực cười thật… nực cười thật. Lộc toan tiến lên bắt quả tang đòi nợ, nhưng bác gái túm cô bé vùng chạy trong khi nó ú ớ hò “đứng lại” tít sau.
Người lẫn vào người như cát chìm xuống biển. Biết đâu mà tìm. Hụt hơi, Lộc quay về quán cháo, bà Tám đưa nó cốc nước lọc:
- Uống hớp cho bình tĩnh.
- Bà nhớ địa chỉ mẹ con vừa rồi không? – Lộc thở hổn hển.
- Tao chịu, khách quen thôi, khu này nguyên dân lao động nghèo khó - bà do dự - có chuyện gì, mày kể bà xem.
- Con bị họ lừa…
Nó tường thuật lại chuyến xe hồi tối. Bà Tám nghe xong chép miệng than phiền “Tết nhất!” vài lần rồi thôi. Riêng Lộc ngẩn ngơ tự trách, nó tin người quá, ngu người quá. Sợ gì thiên hạ chửi. Sợ gì cộng đồng mạng. Mình sống đúng lương tâm là được. Giờ thì…
- Thôi mày, tiền mất lại kiếm. Mẹ con nó cực chẳng đã, – bà Tám vỗ vai Lộc, gương mặt già nua nhăn nhúm những khe rãnh chộn rộn tạo nụ cười hiền lành – Cứ về nghỉ ngơi. Tiền cháo bà mời.
- Về đâu ạ?
Nhà cách xa lắm. Phòng trọ đến tháng cạn sạch tiền, Lộc đâu dám bén mảng khi chủ trọ vẫn thức. Nó lang thang ngược chiều gió thổi, lầm lũi lò dò, hứng mưa bụi, hít sương lạnh. Đường còn dài, may đèn vẫn sáng.
***
Lộc ngó nghiêng cổng chính được chòng ổ khóa chắc chắn. Bà chủ nhà chưa ngủ. Tivi đang phát bộ phim Hàn Quốc khung giờ khuya, nếu đi vào trăm phần trăm bị túm. Bà ấy ghét nhất tụi sinh viên ăn chơi về muộn (hoặc tan làm cũng mặc định ăn chơi đàn đúm). Bao lần, bà mắng oang oang cả xóm. Lộc nhớ bận cu cậu nào đấy trèo cổng, con Lu xồ ra cắn, hoảng quá vội cầm đá ném què chân trái. Bà bực bội nên chửi ghê lắm.
Lộc loanh quanh tập dượt, cố tìm lý do biện hộ và xin khất tiền trọ, chán chê nó khụy mép tường. Xin gì thì xin, chớ xin nợ. Đời nào bả chịu. Thôi leo tường vậy. Nó đi tới góc cột điện, thoăn thoắt vạ vập bò lên như con sóc leo cây. Khi sắp trót lọt thì con Lu ngoác mồm sủa vang. Bà chủ cầm cây đèn vọt ra nhanh hơn tia chớp, quát lớn:
- Ai! Ai trèo tường?
- Con… nè cô. - Lộc run bắn người, xuýt thì té ngã.
- Thằng Lộc, mày làm gì trên đó. Xuống mau, ngã què chứ chả chơi.
Bà chủ trọ hốt hoảng kéo cái ghế để sát chân tường. Chờ Lộc an vị yên ổn dưới đất, mới nghiêm mặt tra khảo.
- Nào nói đi ông tướng. Tại sao trèo tường?
- Dạ… con thấy cô khóa cửa, ngại không dám gọi.
- Cô đã ngủ đâu mà ngại. – bà chủ vặn vẹo, đột nhiên hớn hở bừng tỉnh – à, sợ bị tao mắng đây mà.
Chẳng đợi Lộc đáp, bài ca chì chiết đã ngân nga inh tai, nhức óc:
- Khổ quá! Chúng mày cứ đi chơi đêm hôm, xong lén trèo rào rồi ngã gãy chân, gãy tai ai chịu trách nhiệm. Mắng để tụi mày chừa, lần sau bỏ thói xấu. Chứ mấy cô, mấy cậu bướng lắm. Nhắc mãi không nghe.
- Dạ!
- Mà tháng này chưa đóng tiền trọ đâu. Hai tám rồi, mày tính để cô ăn Tết – bà chủ nhìn Lộc khúm núm, dịu giọng - rồi còn về quê nữa.
- Con đưa trước một triệu – Lộc chìa hai tờ năm trăm sót lại - cô cho khất mấy hôm. Tết này ở đây làm thêm, con nộp nốt.
Bà chủ trọ không cầm tiền. Lần đầu tiên, Lộc đối diện bà ở khoảng cách gần đến vậy. Bớt những gai góc, bốp chát vẫn thể hiện, kể ra bà cũng hiền. Sống một mình bà tối ngày gắn bó với lũ thuê trọ ẩm ương khó chiều, thành ra kỹ tính. Ít nhiều, Lộc từng ăn nhờ bữa cơm, nhận chỗ hoa quả hay bát cháo miễn phí bà nấu giùm lúc cảm sốt.
Trăng vằng vặc soi bóng người đổ nghiêng, trùng khớp như đồng điệu, bàn tay bà chủ trọ khẽ động. Lộc đoán chắc bà thu tiền đây. Ai ngờ, bà đẩy lùi tay Lộc, mắng sa sả.
- Bậy nào! Cả năm, cả tháng mày ở không chán à. Về, nhất định phải về. Tiền trọ có thì đóng, không thôi, tao đâu ép. Đừng nhận làm thêm, Tết sum họp, tết đoàn viên. Không về. Tao khóa cửa, đuổi hết…
Bà nói xong, quay ngoắt vào nhà. Mặc Lộc chết chân tại chỗ. Nỗi nhớ nhà tắt lịm lại rừng rực nhen nhóm, bén cháy giữa bộn bề tâm sự. Liệu mẹ buồn chăng khi Tết Lộc không về, rồi lũ em thơ ai dắt dạo chơi…
***
Ba mươi Tết, thành phố mờ mịt sương. Không khí lạnh kéo xuống những ngày cuối năm khiến người ta co ro né gió. Ấy thế mà, Lộc cảm thấy lòng mình ấm áp khôn cùng. Nó khệ nệ khuân đống ba lô, quà tết ra bến về quê trong những tiếng chúc lên đường mạnh giỏi của cô chủ trọ. Đêm qua, Lộc xin nhà hàng nghỉ, tưởng khó khăn nhưng lúc nghe nó trình bày. Chị quản lý đồng ý ngay lập tức, còn thưởng thêm một khoản nho nhỏ mua quà cho các em.
Chuyến xe cứ vùn vụt lao nhanh. Đường về nhà mỗi lúc gần thêm. Lộc có thể tưởng tượng ra dáng dấp quê nhà. Mẹ nẩy ngô in dấu hình bậu cửa, dàn em tha thiết ngóng trông ngọn đồi trắng hoa mận. Nó sẽ kể mẹ nghe về chuỗi ngày gửi đời phố thị, nơi có những con người muôn vẻ đáng yêu...
L.N

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay944
  • Tháng hiện tại26,632
  • Tổng lượt truy cập2,794,355
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây