ƠI NGƯỜI THƯƠNG - Tác giả Võ Hồng Thu

Chủ nhật - 29/11/2020 22:03
Truyện ngắn của Võ Hồng Thu
ƠI NGƯỜI THƯƠNG...

1. Miên gặp Phái lần đầu tại liên hoan cuối năm của công ty tổ chức tại du thuyền Hồ Tây. Phái tham dự với tư cách đại diện phía đối tác lớn nhất của công ty cô. Phái gây sự chú ý giữa đám đông ồn ào bởi vẻ phong trần nhuốm màu kiêu bạc và chiều cao lừng lững 1m78, mà sau này anh vẫn đùa là độ dài lý tưởng của đàn ông Việt Nam một thập kỷ nữa. Cũng mãi sau này, Miên mới biết rằng Phái đã thầm cảm cô ngay từ ánh mắt đầu tiên, vì cặp mày đẹp như vẽ và đôi mắt biết cười lóng lánh. Thỉnh thoảng Phái vẫn nửa đùa nửa thật “Nếu sau này em phản bội anh thì anh vẫn để yên cho đôi mắt, chỉ xin gọt lấy đôi lông mày làm kỷ niệm. Đôi mắt đẹp chả bao giờ dám ngắm/ Đôi tay yêu không được nắm bao giờ”. Hai câu thơ Phái khe khẽ “cưa” Miên cũng mãi sau này cô mới biết đến 99% là của Xuân Diệu, trong bài Tình thứ nhất.

2. Miên bằng đúng tuổi con gái lớn của Phái đang định cư ở Singapore. Vợ già răng đen của Phái thì bận cai quản dinh cơ rộng đến gần nghìn mét vuông tận thành phố Hồ Chí Minh nên Miên đôi lúc nhầm là mình đang quan hệ với đàn ông độc thân. Cô có thể xộc vào căn hộ riêng tư của Phái bất cứ lúc nào. Những lúc tìm được lý do vắng nhà khả dĩ lọt tai với chồng “hôn thú” - đó là cách cô và Phái thống nhất gọi Vĩnh khi hai người đã chính thức có một cuộc sống thứ hai, song song với quan hệ được đóng dấu bởi tờ đăng ký kết hôn, giữa Miên và Vĩnh, Phái sẵn sàng gác lại hết đám công việc vốn rất bộn bề của một phó Tổng giám đốc một tổng công ty lớn để đưa cô đi tận hưởng những ngày trăng mật ngọt ngào. Những cảm xúc đó cô chưa từng được hưởng từ chồng mình. Thực ra Vĩnh cũng có thể được coi là người chồng kiểu mẫu nếu nhìn bề ngoài. Không bê tha, có một công việc vững vàng, đưa hầu hết lương tháng cho vợ. Thêm hình thức cũng khá bảnh bao, lúc nào cũng quần áo là lượt, xức nước hoa thơm lựng. Chỉ có Miên mới biết, cuộc sống vợ chồng của cô nó lạnh lẽo từ trong tim. Điều này Vĩnh có cảm nhận được không, chính Miên cũng không chắc. Miên chỉ chắc chắn rằng, cô không hề có mặt trong cuộc sống tinh thần của chồng. Cô luôn luôn phải căng thẳng để lựa theo chồng, tránh làm anh phật ý. Còn anh, anh không mất thì giờ để nghĩ về cô, để biết cô thực ra thích gì, cần gì, điều gì làm cô cười, cái gì khiến cô phải khóc. Đôi lúc Miên tự hỏi, nếu một ngày nào đó cô biến hẳn khỏi đời Vĩnh thì anh sẽ có cảm xúc như thế nào. Rồi cô tự trả lời có lẽ anh sẽ chỉ thấy phiền, vì điều đó làm thay đổi nhịp sống đều đặn của anh. Trong đó, hàng ngày cô tận tụy chăm sóc anh như một rô-bốt hiền ngoan. Hoặc cũng có thể anh sẽ tiếc khi bị mất nửa ngày làm việc để đi đám ma ! Với anh, cô cũng tương tự như một đồ vật có ích, và ít hỏng hóc, trong căn hộ sang trọng nơi họ đang ngày ngày chia sẻ cuộc sống hôn nhân.
Nhưng từ lâu, Miên đã thầm thỏa hiệp. Cô đã học được cách sống mà không yêu cầu, không mong đợi, thậm chí không nhìn mặt chồng quá ba mươi giây, mỗi khi có những công việc cần phải bàn bạc chung. Vì hai đứa con xinh xắn, lanh lợi, không có sự hy sinh nào là quá lớn. Cô luôn tự nhắc mình như vậy.

 
Hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người
(Ảnh sưu tầm)

3. Miên vẫn tự hỏi có phải mình đã không công bằng khi luôn đòi hỏi Phái phải dành tất cả cho cô. Cô luôn nơm nớp thấy thiệt khi lo rằng có thể một lúc nào đó, trong một hoàn cảnh nào đó, ý nghĩ đầu tiên của Phái lại không phải là cô. Yêu mình em thấy em được là phụ nữ thật sự. Cô đã rên rỉ hàng ngàn lần với Phái điều đó. Có lẽ chính Phái cũng không cảm nhận được hết ẩn ý. Bấy lâu nay cô đã tự thủ tiêu những nhu cầu rất đàn bà trong quan hệ với chồng. Cô gồng mình tự an ủi rằng mình là phụ nữ can đảm có thể sống mà không dựa vào đàn ông, dù chỉ là tinh thần. Bên Phái, móng chân móng tay Miên cũng có cảm giác. Những ý nghĩ của Miên cũng mềm đi. Bản năng phụ nữ thôi thúc cô muốn độc chiếm anh, dù lý trí biết rằng không thể. Cô khao khát anh là người tình. Là chồng. Là cha. Là... hồng nhan tri kỷ. Là của riêng cô.
4. Lần đầu tiên trong đời Miên biết đến khái niệm: ghen tình. Đó là lúc bố đẻ của Phái mất và vợ già răng đen bay ra Hà Nội thực hiện nghĩa vụ dâu trưởng. Mối quan hệ bền chặt bẩy năm của hai người chưa bao giờ bị phủ đám mây đen như vậy. Mặc cho những phân trần đầy xoa dịu của Phái, Miên điên cuồng đau đớn với những ý nghĩ về cảnh Phái cùng vợ mũ mấn khăn xô đứng bên nhau cạnh quan tài. Chưa bao giờ cô thấy mất mát như thế. Cô giày vò Phái hàng ngày chỉ với một câu hỏi duy nhất: “Em cũng là vợ mình mà, em sẽ đứng ở đâu hôm đó?”. Vốn quen nhượng bộ Miên, Phái hẹn sẽ trả lời sau một ngày. Nhưng Miên chờ hết ngày hôm sau, hôm sau nữa, đến ba hôm cũng không thấy hồi âm. Mobile hoàn toàn tắt. Lâu nay, Phái có một số riêng dành cho yêu đương. Ngoài số điện thoại đó ra, cô không có bất kỳ cách nào để biết được Phái đang ở đâu. Lồng lộn trong cảm giác tổn thương, Miên đã đi đến một quyết định...
Hẳn là Phái đã rất choáng váng khi nhìn thấy Miên trong bộ đồ đen lộng lẫy bước vào nhà tang lễ trong đoàn viếng của cán bộ lãnh đạo là cấp trên của Phái. Phần Miên, nhìn thấy Phái sọm đi sau mấy ngày không gặp, lòng cô trào lên xót xa, nhưng đồng thời nỗi uất hận khiến họng cô đau nhói. Miên không bỏ sót một ánh nhìn kín đáo nào của Phái thỉnh thoảng quét về phía cô. Ánh mắt ấy như muốn nói: “Để làm gì thế, Miên?”. Lẽ ra cô đã phải dừng lại, lẽ ra cô nên dừng lại. Nhưng có cái gì đó thúc mạnh vào nỗi nghẹn ngào mấy hôm nay về người đàn ông trong bóng tối của cô, về sự thua kém vợ già răng đen. Cô chịu không nổi với ý nghĩ mình là số 2 trong đời Phái, dù chỉ trong chốc lát. Cũng bởi cô đã bị tẩm độc nhiều năm nay bởi những nhắn tin ướt át, khẳng định vị trí số 1 như đinh đóng cột của người tình hơn cô đúng hai con giáp. Nỗi nghẹn ngào điều khiển chân tay cô. Cho đến mãi sau này, cô vẫn không thể lý giải được hành động của mình lúc đó... Khi đi ngang qua linh cữu nhìn mặt người quá cố lần cuối theo phong tục, đến đúng chỗ Phái đứng, cô bỗng khuỵu xuống như thể người đi guốc cao gót bị trẹo chân, và ôm choàng lấy Phái, như thể vì mất đà. Cô cảm nhận rất rõ một thoáng rùng mình của người cô yêu. Nhưng lúc đó trong cô chỉ có một cảm giác chiến thắng ve vuốt lòng tự ái. Cô thấy hả hê vì đã ôm được người tình ngay trước mặt vợ một cách ngoạn mục. Đồng thời cũng trả thù sự bặt tin của Phái. Cô thầm khen mình đã hoàn thành xuất sắc một kịch bản không ai có thể bắt bẻ, trong đó cô là đạo diễn kiêm diễn viên.
5. Nếu như có thể tìm lại thời gian đã qua, liệu mình có hành động như thế không? Câu hỏi đó cứ trở đi trở lại trong Miên sau lời từ biệt của Phái. Miên ôn lại từng lời cay đắng trong hoài cảm: “Quả thật anh không thể hiểu nổi em. Anh không thể tiếp tục với một người khiến anh cảm thấy cuộc sống bình thường của anh bị đe dọa. Với đà này em sẽ ép buộc anh dần vào tình thế phải cư xử trái với lương tâm, trách nhiệm, đạo lý thông thường của một con người. Có một điều rất cũ nhưng anh muốn em ghi nhớ: Hãy dành ra một cái gì đó để sợ, cũng như dành ra cái gì đó để yêu. Đàn bà không biết sợ điều gì chỉ gây cho đàn ông cảm giác như đứng trước một cuộc đấu súng. Nó thật sự không gợi được cảm giác muốn yêu”.
Anh đã quá cố chấp với cô? Anh không tha thứ một kẻ “đánh bom liều chết” như thế? Hay tình yêu nồng nàn trong anh cũng đã cạn dần qua năm tháng? Bản thân anh cũng mệt mỏi với chính tình cảm của mình? Rất nhiều câu hỏi không có lời đáp khiến đêm đêm Miên thường choàng dậy. Bàng hoàng trong nỗi chua xót thấy mình thật sự cô độc trên con đường đời còn xa tít tắp.
Ơi người thương ! Giờ này anh ở đâu?

VHT.

Nguồn tin: quanchieuvan.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

LỜI NGỎ

  Hội nhóm Quán Chiêu Văn là nơi dành cho những người yêu thích văn chương và viết lách lui tới giao lưu sinh hoạt và chia sẻ cùng nhau về sở thích. Thành viên tự nguyện tham gia, không phân biệt vùng miền, tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp và vị trí công tác... Tất cả thành viên đều...

Thăm dò ý kiến

Bạn biết gì về Quán Chiêu Văn?

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay1,109
  • Tháng hiện tại19,340
  • Tổng lượt truy cập2,787,063
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây